Tòa nhà Tín Hằng.
Giờ nghỉ trưa đã qua được một nửa, khu nhà ăn nhân viên ở tầng mười chẳng còn lại mấy người.
Hứa Đình gọi món xong, một mình đi về phía góc khuất tìm chỗ ngồi. Một lát sau, nhân viên phục vụ mang cơm tới.
Hứa Đình tách đũa, cúi đầu bắt đầu ăn.
"Hi, khéo thế nhỉ."
Một giọng nói trong trẻo lảnh lót bất ngờ vang lên từ phía đối diện, động tác cầm đũa của Hứa Đình khựng lại rõ rệt.
Anh ấy chậm rãi ngẩng đầu.
Quả nhiên bắt gặp một đôi mắt đen láy sáng ngời.
Nắng chiều mùa hạ biếng nhác xuyên qua cửa kính sát đất, phác họa dáng vẻ mảnh mai của cô gái trong vầng sáng mịn màng.
Từng lọn tóc của cô dường như đều đang tỏa sáng lấp lánh.
Tiếng trò chuyện rầm rì trong nhà ăn bỗng chốc im bặt.
Sự xuất hiện của Chu Lạc Tích lập tức thu hút sự chú ý của vài nhân viên hiếm hoi còn đang dùng bữa xung quanh.
"Ơ? Hình như là Chu tiểu thư…"
"Chu tiểu thư nào?"
"Còn có thể là ai nữa, là người của sếp Tần…"
Tập đoàn Tín Hằng thuộc quyền sở hữu của nhà họ Tần ở thành phố Hải là doanh nghiệp đầu ngành, các chi nhánh và công ty đầu tư trải rộng khắp các thành phố tài chính trọng điểm trong và ngoài nước.
Với tư cách là người thừa kế của nhà họ Tần, Tần Việt tuổi trẻ tài cao, "trò giỏi hơn thầy", tiếp quản đế chế thương mại khổng lồ này từ tay ông cụ Tần.
Tần Việt ra quyết định dứt khoát, am hiểu sâu sắc cách vận hành của đồng tiền, tựa như một nhà kinh doanh tài ba bẩm sinh.
Ngay từ lúc mới nhậm chức, những biện pháp cải cách mạnh tay như sấm rền gió giật của anh khó tránh khỏi việc động chạm đến lợi ích của một số kẻ sâu mọt.
Đối mặt với những kẻ cậy già lên mặt lớn tiếng phản đối, liên danh chất vấn, Tần Việt vẫn luôn vững như núi, nhanh chóng thực hiện một cuộc thay máu lớn đối với tập đoàn, chặt bỏ vây cánh thân tín của mấy phái chú bác dựa vào quan hệ họ hàng để chui vào công ty.
Từ đó về sau, khí thế của tập đoàn hoàn toàn đổi mới.
Từ cấp quản lý cho đến nhân viên cấp dưới không ai là không tuân thủ nghiêm ngặt quy chế.
Chỉ riêng Chu Lạc Tích là ngoại lệ.
Cô không thuộc về bất kỳ bộ phận nào của tập đoàn Tín Hằng, nhưng lại có thể tự do đi lại trong tòa cao ốc này, thông suốt không chút trở ngại.
Trước mặt Chu Lạc Tích, mọi quy tắc do Tần Việt đặt ra đều không có tác dụng.
Chu Lạc Tích nhìn về phía Hứa Đình, đưa tay chỉ hờ vào chỗ ngồi trống: "Chỗ này có ai ngồi chưa anh?"
Ngón tay cô thon dài, móng tay đầy đặn sơn màu hồng hoa anh đào trong veo, mang theo vẻ kiêu sa của một cô gái chưa từng phải trải qua bất kỳ sóng gió nào.
Hứa Đình thu lại tầm mắt: "Chưa."
Giọng anh ấy ngắn gọn, không mang theo chút cảm xúc dư thừa nào.
"Vậy em ngồi đây nhé."
Chu Lạc Tích cười tít mắt kéo ghế ra, Hứa Đình không nói gì thêm, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Chu Lạc Tích chống cằm, nghiêng đầu nhìn anh ấy, đôi mắt đen láy chớp chớp: "Hứa Đình, bình thường anh đều ăn cơm một mình sao?"
Hứa Đình: "Ừm."
Chu Lạc Tích: "Ăn cơm một mình yên tĩnh thật đấy."
Cô thích náo nhiệt, xung quanh lúc nào cũng vây kín người.
Hứa Đình không ngẩng đầu, chỉ là động tác ăn cơm trở nên gượng gạo hơn trước.
Chu Lạc Tích nhận ra, bèn nói: "Có người ngồi đối diện, anh không quen ạ?"
Hứa Đình: "… Không phải."
Chu Lạc Tích ồ lên một tiếng, cô nhìn đồng hồ đeo tay, có ý tốt nhắc nhở: "Sắp hai giờ rồi, anh mà không ăn nhanh là phải vào làm rồi đấy nhé."
Hứa Đình: "…"
Bầu không khí chùng xuống, giống như một cuộc đối đầu không tiếng động.
Hứa Đình im lặng giây lát, buông đũa xuống, sau đó cầm điện thoại lên, đầu ngón tay lướt trên màn hình vài cái, rồi rũ mắt bỏ lại vào túi.
Chu Lạc Tích nhìn động tác của anh ấy, ngay sau đó liền nghe thấy điện thoại của mình vang lên âm báo.
Hứa Đình đã chấp nhận lời mời kết bạn của cô.
Chu Lạc Tích ngẩn người một chút, ngẩng đầu nhìn anh ấy.
Đúng lúc này, nhân viên phục vụ bưng ly cà phê đã đóng gói cẩn thận đặt xuống trước mặt Chu Lạc Tích.
Lần này đến lượt Hứa Đình ngẩn ra, anh ấy mím môi.
Anh ấy còn tưởng rằng… cô qua đây tìm anh ấy là để đòi anh ấy đồng ý kết bạn WeChat.
Chu Lạc Tích lắc lắc chiếc điện thoại, cười như không cười nói: "Vu Cách bảo cà phê pha tay ở nhà ăn nhân viên của các anh ngon lắm, hôm nay em chợt nhớ ra nên tiện đường ghé qua nếm thử thôi."
"Anh tưởng em cất công đến tìm anh hả?"
Hứa Đình: "…"
Ngữ điệu cô vút cao, tràn đầy vẻ trêu chọc, rõ ràng là đang đùa giỡn anh ấy, nhưng lại chẳng hề khiến người ta ghét bỏ, ngược lại còn thêm vài phần gần gũi dễ mến.
Cô vừa là cô tiểu thư lá ngọc cành vàng tỏa sáng lấp lánh, cũng là một cô gái nhỏ với đôi mắt cười cong cong.
Nhận ra vành tai mình hơi nóng lên, sắc mặt Hứa Đình lạnh đi, bưng khay cơm định đứng dậy.
"Làm gì thế, làm gì thế?" Chu Lạc Tích nhanh tay nhanh mắt, túm chặt lấy cổ tay áo anh ấy: "Anh đã ăn xong đâu."
Ánh mắt Hứa Đình bất giác rơi vào cổ tay mảnh khảnh của cô, cổ tay ấy vốn dĩ đã mong manh, lại còn đeo chồng cả đồng hồ, vòng ngọc và một sợi lắc tay, theo động tác của cô mà va vào nhau leng keng vui tai.
"Em đi, em đi đây, anh ăn tiếp đi nhé."
Chu Lạc Tích cười ranh mãnh, rất tâm lý xách ly cà phê đứng dậy rời đi.
Không ngờ cái người lạnh lùng này lại hay xấu hổ đến thế, Chu Lạc Tích thầm nhếch đôi môi đỏ mọng.
Cô vốn định nói chuyện với anh ấy thêm vài câu, nhưng cũng nhìn ra được anh ấy không quen bị người khác nhìn chằm chằm lúc ăn cơm.
Giờ nghỉ trưa của họ sắp kết thúc rồi, cô không thể để anh ấy bụng đói mà làm việc cả buổi chiều được.
Được mọi người xung quanh cưng chiều từ bé đến lớn, tính cách của Chu Lạc Tích thực ra có chút bá đạo, nhưng trước mặt Hứa Đình, cô luôn vô thức thu lại, không muốn làm kinh động đến chàng trai gầy gò đơn bạc này.
Hứa Đình nhìn bóng lưng cô rời đi, im lặng hai giây, rồi ngồi trở lại, cầm đũa lên.
Một lát sau, anh ấy ngước mắt.
Nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống đối diện một lúc lâu.
"Người đâu mất rồi?"
Bước ra khỏi thang máy, Chu Lạc Tích đẩy cửa phòng làm việc của Tần Việt, bên trong lại tĩnh lặng như tờ.
Vu Cách bước nhanh tới đón: "Chu tiểu thư, cô đến tìm sếp Tần ạ?"
Chu Lạc Tích: "Ừ, anh ấy không có ở đây sao?"
Cô còn muốn đến khoe khoang một chút tiến bộ lớn trong công cuộc theo đuổi người ta của mình, kết quả lại nghe Vu Cách nói cả buổi sáng hôm nay Tần Việt không đến công ty.
Chu Lạc Tích có chút bất ngờ.
Năm nay Tần Việt rất bận, đang ôm mấy dự án lớn cùng lúc, hễ là ngày làm việc thì chưa bao giờ thấy anh vắng mặt.
Chu Lạc Tích đang thắc mắc, bỗng nhiên nhớ ra điều gì, cô lấy điện thoại mở bảng tin, lướt xuống dưới, tìm thấy bài đăng lúc bốn giờ sáng nay của Lệ Húc.
Chu Lạc Tích bấm vào một tấm ảnh phóng to lên.
Trong ánh sáng mờ ảo, từ phía sô pha có một cánh tay vươn về phía quầy rượu, cổ tay áo xắn lên lỏng lẻo, đường gân trên cánh tay rắn rỏi, bàn tay rộng lớn, các đốt ngón tay hơi gập lại cầm nghiêng một ly rượu.
Chỉ cần liếc mắt một cái Chu Lạc Tích đã nhận ra đây là tay của Tần Việt.
Bàn tay mà cô đã nắm từ nhỏ đến lớn.
Hồi cô và Ô Linh trốn học đi chơi bị Lệ Húc mách lẻo với Tần Việt, Tần Việt thiên vị bênh vực Lệ Húc, cô còn tức tối cắn vào tay anh một cái.
Nhìn lại chai rượu rỗng trước mặt Tần Việt, cô lẩm bẩm: "Uống nhiều thế này…"
Bốn giờ sáng còn chưa tàn cuộc, thảo nào hôm nay không đi làm, từ sau khi Tần Việt tiếp quản Tín Hằng, ngày nào anh cũng bận rộn, đã rất lâu rồi Chu Lạc Tích không thấy anh buông thả bản thân như vậy.
Có điều tửu lượng của Tần Việt không tệ, cho dù đống rượu trên bàn kia đều là anh uống thì cũng không say được.
Chu Lạc Tích chợt nhớ tới lần trước sau tiệc sinh nhật của Lệ Húc, cô gọi điện cho Tần Việt không ai nghe, đến nhà anh mới phát hiện anh bị sốt, hoàn toàn không phải do say rượu.
Gần mực thì đen, nhất định là tên Lệ Húc kia chuốc rượu, cậu ta là ham chơi nhất.
"Thật khiến người ta phải lo lắng mà…"
Chu Lạc Tích khẽ lầm bầm, vội vàng xoay người.
Ngay cả Hứa Đình vừa bước ra từ cửa thang máy nhân viên bên cạnh cô cũng không nhìn thấy, cứ thế đi thẳng vào thang máy chuyên dụng.
Chiếc Bentley màu trắng lao ra từ tòa nhà Tín Hằng, Chu Lạc Tích không dùng định vị, quen cửa quen nẻo lái về phía đích đến.
Biển số xe của Tần Việt có thể tự động qua được rào chắn điện tử của khu biệt thự nhà họ Chu, tương tự như vậy, xe của Chu Lạc Tích cũng có thể thông qua cổng kiểm soát hầm xe khu nhà Tần Việt mà không gặp trở ngại gì.
Sáu chỗ đỗ xe liền kề của Tần Việt lúc nào cũng chừa lại một chỗ trống, quanh năm suốt tháng lẳng lặng chờ đợi Chu Lạc Tích ghé thăm.
Chu Lạc Tích đỗ xe chuẩn xác vào vị trí dành riêng cho mình, xách túi xuống xe, vào thang máy lên thẳng tầng cao nhất.
[Nhận diện khuôn mặt thành công, chào mừng về nhà.]
Giọng nói điện tử thông minh vang lên, cửa bọc thép hai cánh tự động mở ra, Chu Lạc Tích đi vào, tìm đôi dép bông hình Kitty của mình ở tủ giày ngay lối vào rồi thay.
"Tần Việt?"
Chu Lạc Tích gọi vọng vào trong, không ai trả lời.
Đặt túi xách lên sô pha, Chu Lạc Tích nhìn quanh bốn phía, rất nhanh tìm thấy điều khiển từ xa, thuận tay ấn xuống, rèm cửa tự động trong phòng khách từ từ mở ra, ánh sáng trong phòng trong nháy mắt trở nên rực rỡ.
Cửa kính sát đất bao quát toàn cảnh hai trăm bảy mươi độ, ngoài cửa sổ có thể nhìn trọn vẹn phong cảnh ven sông của thành phố Hải.
Tần Việt tốt nghiệp đại học xong đã định dọn ra khỏi nhà tổ nhà họ Tần để sống riêng, không khéo lúc căn nhà này cần chốt phương án thiết kế thì anh lại đang đi khảo sát dự án ở nước ngoài, phải hai ba tháng mới về được.
Thế nên rất nhiều chi tiết thiết kế từ trong ra ngoài của căn nhà đều do Chu Lạc Tích thay mặt quyết định.
Chu Lạc Tích tiễn người ra sân bay, lúc chia tay Tần Việt xoa đầu cô: "Trong nhà ngoài anh ra, người đến nhiều nhất chỉ có thể là em, anh quyết hay em quyết thì cũng như nhau cả thôi."
Lời anh nói rất hiển nhiên, Chu Lạc Tích không nghe ra chỗ nào không đúng.
Lúc đó Chu Lạc Tích vừa vào đại học năm nhất, chính là thời điểm thoát khỏi áp lực bài vở nặng nề của cấp ba, cuối cùng cũng được thả lỏng.
Cũng là độ tuổi tràn trề sinh lực và hăng hái nhất, thế là cô vỗ ngực, vô cùng nghĩa khí mà ôm đồm hết việc vào người.
Thế nhưng trang trí một căn nhà, lại còn là một căn nhà rộng năm trăm mét vuông cộng thêm sân thượng ba trăm mét vuông, chẳng hề đơn giản như Chu Lạc Tích tưởng tượng chút nào.
Trong đầu Chu Lạc Tích lúc nào cũng có hai luồng ý kiến đánh nhau, một là gu thẩm mỹ của Tần Việt, hai là gu thẩm mỹ của chính cô, thật khó lựa chọn.
Chu Lạc Tích là người chẳng chịu cực khổ được một chút nào, chỉ muốn đùn đẩy công việc đi.
Tần Việt gọi một cuộc điện thoại xuyên quốc gia về, dỗ dành cô hồi lâu, khẳng định cô hồi lâu, khích lệ cô hồi lâu.
Cuối cùng chốt hạ một câu: "Từ trong ra ngoài, tất cả quyết định theo mắt thẩm mỹ của em."
Có câu này của anh, Chu Lạc Tích mới dám làm, cũng rất thích cái giọng điệu dung túng cô vô điều kiện từ nhỏ đến lớn này của Tần Việt.
Gạt bỏ được phiền não, tâm trạng tốt lên, giọng nói của cô gái nhỏ truyền qua ống nghe nũng nịu, mang theo ý cười: "Anh nói cứ như thể đây là nhà của em vậy."
Tần Việt im lặng giây lát, giọng nói trầm khàn vang lên đáp lời cô: "Chỉ cần em muốn thường xuyên ghé qua, thì đây chính là nhà của em."
Rèm cửa mở ra toàn bộ, nắng chiều mùa hạ nhanh chóng tràn vào, Chu Lạc Tích liếc mắt nhìn, thấy trên bàn trà có một ly trà giải rượu đã uống còn thừa một nửa.
Chu Lạc Tích đi qua hành lang, thấy cửa phòng ngủ chính không đóng chặt mà chỉ khép hờ.
"Anh Tần Việt…?"
Từ ngoài nhìn vào trong, một mảng tối đen.
Chu Lạc Tích dùng một ngón tay nhẹ nhàng đẩy ra, thò đầu vào, giọng nói cũng hạ thấp xuống.
Rèm cửa phòng ngủ chính của Tần Việt là loại chắn sáng tuyệt đối, Chu Lạc Tích chỉ có thể dựa vào chút ánh sáng yếu ớt hắt vào từ bên ngoài để nhìn.
Cô rón rén đi vào.
Trên chiếc giường lớn, Tần Việt gối đầu nằm đó, tấm chăn mỏng đắp tùy ý ngang bụng dưới, thân trên mặc áo ngủ màu đen, một cánh tay lười biếng gác ngang trán che mắt, đuôi lông mày hơi nhíu lại, nhịp thở nghe đều đều và trầm ổn.
Chu Lạc Tích khom lưng, trước tiên nhẹ nhàng dời cánh tay anh ra, lại dùng lòng bàn tay mình áp lên trán anh, sau đó lại lật mu bàn tay phủ lên.
Không sốt, Chu Lạc Tích yên tâm rồi, xem ra thuần túy là uống nhiều quá thôi.
Cảm giác sau khi say rượu rất khó chịu, Chu Lạc Tích thỉnh thoảng uống nhiều vài lần, sau khi tỉnh lại, trong đầu cứ như có cả đám người tí hon đang mở tiệc bên trong, vừa giơ gậy phát sáng múa may, vừa nhảy nhót đạp vào đầu cô.
Tần Việt còn đang ngủ, Chu Lạc Tích không định quấy rầy anh nữa, xoay người đang định đi, cổ tay bỗng nhiên bị một bàn tay ấm nóng nắm chặt.
Còn chưa đợi cô phản ứng kịp, một cánh tay rắn chắc từ phía sau vòng qua eo cô, kéo cô ngã xuống giường.
Lưng dán vào lồng ngực ấm áp, cả người cô được anh ôm trọn vào lòng, bao bọc kín kẽ.