“Anh mặc quần áo vào đi đã…”
Chu Lạc Tích liếc thấy nửa thân trên tr*n tr** của Tần Việt, những đường nét cơ bụng săn chắc rõ rệt, đường rãnh bụng quyến rũ dọc theo vòng eo từ từ chìm khuất vào mép quần tây.
Cô chỉ thản nhiên liếc nhìn một cái, ánh mắt không hề lưu luyến. Còn về chiếc thắt lưng kia, Chu Lạc Tích vẫn vươn tay giật lấy, tùy tiện cuộn lại vài vòng rồi nhét vào ngăn kéo cạnh giường.
Tần Việt nhìn cô một cái, nhặt áo sơ mi lên mặc vào lại.
“Anh tự đi thuê phòng khác đi.”
Tranh cãi xong xuôi, Chu Lạc Tích cũng đã lấy lại sự bình tĩnh.
“Được.” Tần Việt cất giọng trầm ấm, đáp lời dứt khoát, “Em gọi điện thoại cho lễ tân giúp anh, bảo họ mở thêm một phòng nữa rồi mang thẻ phòng lên đây.”
Dứt lời, bàn tay phải của anh nhẹ nhàng đặt lên cánh tay trái.
Chu Lạc Tích: “…”
Thế nhưng sau khi kết nối điện thoại, lễ tân lại báo rằng hôm nay khách đã đặt kín phòng rồi.
Chu Lạc Tích thầm thắc mắc, khu nghỉ dưỡng nhìn đâu có vẻ gì là đông khách, mấy hồ bơi vẫn còn trống trơn chẳng có ai ngâm mình cơ mà.
Tần Việt: “Anh có thể ngủ trên sô pha, yên tâm đi, tuyệt đối sẽ không làm phiền em đâu.”
Chu Lạc Tích đảo mắt nhìn chiếc sô pha kia, chẳng phải loại da cao cấp gì cho cam, mà chỉ là sô pha bọc vải thông thường, lại vì sử dụng đã lâu nên hơi ngả vàng, nhưng bù lại trông cũng coi như sạch sẽ.
Có điều sô pha quá ngắn, Tần Việt mà nằm xuống thì đôi chân hoàn toàn không có chỗ để, chỉ đành co gối lại mà ngủ.
Chu Lạc Tích: “Anh có thể ra ngoài khu nghỉ dưỡng tìm chỗ ở.”
“Quả thực là được, nhưng mà,” Tần Việt lại đưa tay lên ấn chặt cánh tay trái, “Bây giờ có lẽ không tiện lái xe nữa rồi.”
Chu Lạc Tích lại một lần nữa chìm vào im lặng: “…”
Anh thật sự là câu nào cũng đáp lời vô cùng chân thành, nhưng mỗi một câu trả lời đều chẳng phải điều mà cô muốn nghe.
Tần Việt rũ mi mắt, chất giọng nhuốm thêm vài phần u ám: “Sô pha cũng không cho sao, vậy anh ngủ trên sàn nhà cũng được.”
Đến cả chuyện ngủ trên sàn nhà mà anh cũng nói ra được, Chu Lạc Tích không nhịn được mà khẽ giật giật khóe môi.
Chu Lạc Tích quay người đi, hừ nhẹ: “Tùy anh vậy, là tự anh rước khổ vào người đấy nhé, đừng có trách em.”
Tần Việt bật cười, một lần nữa ngước mắt lên nhìn cô: “Chỉ cần cho anh được nhìn thấy em là đủ rồi.”
Chu Lạc Tích mím môi, cô vừa mới ngâm suối nước nóng xong, quay về vốn định tắm rửa sơ qua một chút.
Lấy bộ đồ ngủ và đồ lót từ trong túi xách ra, Chu Lạc Tích đầy cảnh giác liếc nhìn Tần Việt một cái.
Tần Việt đã ngồi xuống sô pha, cúi đầu nhìn điện thoại không biết đang trả lời tin nhắn của ai.
Chu Lạc Tích ngó lơ anh, đi vào phòng tắm nhưng lại phát hiện cửa làm bằng kính mờ, hơn nữa còn không có khóa.
Cô đứng lặng một lát, lại từ phòng tắm bước ra. Cô còn chưa kịp mở miệng, Tần Việt đã đứng dậy, vô cùng chủ động lên tiếng: “Anh ra hành lang đợi em.”
Nói xong, anh bước ra ngoài một cách vô cùng lịch thiệp và dứt khoát.
Đến trước cửa vốn định giơ tay trái lên mở cửa, nhưng lại khựng lại một nhịp rồi đổi sang tay phải.
Chu Lạc Tích: “…”
Chẳng phải bị thương ở vai trái sao, đến mức cả cánh tay trái đều không còn chút sức lực nào luôn à?
Tắm xong, Chu Lạc Tích bước ra khỏi phòng tắm, trong phòng vẫn vô cùng yên tĩnh, Tần Việt vẫn chưa vào.
Cô vừa tự sấy khô mái tóc, vừa tiện tay mở chiếc điện thoại đã để chế độ máy bay từ lâu. Ngay lập tức, tin nhắn dồn dập kéo đến.
Chu Lạc Tích lướt qua loa, liền nhìn thấy tin nhắn của Tần Việt.
「Tích Tích, xin lỗi em, anh không nên lừa dối em.」
「Bảo bối, rất nhớ em.」
「Chào buổi sáng, anh đến tìm em đây.」
Tin nhắn mới nhất là: 「Anh có thể vào được chưa?」
Chu Lạc Tích tức đến bật cười, lúc này sao lại cẩn trọng dè dặt thế nhỉ, vừa nãy anh ở ngoài hành lang chặn người cướp thẻ phòng giỏi lắm cơ mà?
Nếu không phải ngay từ cái nhìn đầu tiên đã nhận ra bàn tay của anh, Chu Lạc Tích còn tưởng mình gặp phải tên b**n th** nào rồi cơ.
Chu Lạc Tích tức giận gõ chữ: 「Không được.」
Bên kia quả nhiên không có động tĩnh gì nữa, không gửi thêm tin nhắn, cũng chẳng gõ cửa.
Chu Lạc Tích trừng mắt nhìn cánh cửa phòng đóng chặt kia, cuối cùng đặt điện thoại xuống, vội vã bước tới, đưa tay kéo mạnh cửa ra.
Tần Việt lặng nhìn gương mặt nghiêng đang phụng phịu của cô gái nhỏ. Làn da vừa tắm xong trắng trẻo mịn màng, dù mang theo nét giận hờn cũng không giấu nổi vẻ kiều diễm ngây thơ.
Tần Việt bước vào, tiện tay đóng cửa lại.
Chu Lạc Tích đi tới mép giường ngồi xuống, nhìn thấy trong tay anh đang xách theo vài chiếc túi, bên trong đựng quần áo thay giặt.
Anh đi vào phòng tắm.
Theo bản năng cô định lên tiếng nhắc nhở anh đừng để nước chạm vào vai trái, nhưng lời ra đến khóe miệng lại nuốt ngược trở vào.
Anh đã lớn từng ấy tuổi rồi, việc gì cần chú ý hẳn tự biết. Cô đã bị anh lừa mà chăm sóc mấy ngày liền, lúc này tuyệt đối không được mềm lòng rồi lại để anh dắt mũi nữa!
Lúc Tần Việt đang tắm, điện thoại trong phòng bỗng đổ chuông, là Văn Tuyết gọi từ phòng của chị ấy sang.
“Lạc Tích, em không sao chứ?”
“Em không sao ạ, có chuyện gì vậy chị?”
Văn Tuyết khựng lại một chút: “Không sao là tốt rồi.”
Chị ấy rất có chừng mực không gặng hỏi thêm, chuyển chủ đề: “Tối nay có mấy người bạn học cấp ba của chị qua đây ăn cơm, em có muốn đi cùng không?”
Chu Lạc Tích: “Thôi ạ, mọi người cứ chơi đi, vừa hay em cũng hơi mệt rồi, em tự giải quyết bữa tối là được.”
Văn Tuyết: “Được.”
Văn Tuyết nghĩ bụng không muốn làm phiền thế giới hai người của cô và Tần Việt, nên cũng chẳng hề nhắc đến Lệ Húc.
Chị ấy cứ coi như một lẽ hiển nhiên rằng Chu Lạc Tích đã biết chuyện.
Nhưng Chu Lạc Tích hoàn toàn chẳng biết cái gì, nếu không thì…
Hai người chẳng nói với nhau lời nào, ăn xong bữa tối do khu nghỉ dưỡng mang lên tận phòng, tắt đèn đi ngủ. Chu Lạc Tích lật người nhìn về phía sô pha.
Nếu sớm biết Lệ Húc ở đây, Chu Lạc Tích nhất định sẽ đuổi Tần Việt qua phòng Lệ Húc, chứ không đời nào để anh thực sự phải cuộn mình trên chiếc sô pha chật hẹp đó.
Chỉ nhìn thôi là đã thấy chạnh lòng.
Người như Tần Việt từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, e là chưa từng phải chịu đựng sự bất tiện trong sinh hoạt thế này bao giờ.
Anh chẳng hề nhíu mày lấy một cái, phát hiện ra ánh mắt chăm chú của cô, anh mở mắt nhìn đáp lại.
Nụ cười của anh dịu dàng mà rạng rỡ.
Trái tim Chu Lạc Tích chợt đập nhanh hơn một nhịp, ngay giây tiếp theo khi anh nhìn sang, cô lập tức quay người dùng gáy đối diện với anh.
“Tích Tích, ngủ ngon.”
Chu Lạc Tích cọ cọ lên gối, không đáp lời.
Vào thu rồi, hơi sương đêm trong núi có chút se lạnh.
Không bật máy sưởi, Chu Lạc Tích dần chìm vào giấc ngủ nhưng không được an giấc cho lắm, đôi mày hơi nhíu lại.
Giây tiếp theo, một vòng tay ấm áp phủ lên, chậm rãi ôm trọn cô vào lòng.
Hơi ấm lan tỏa, Chu Lạc Tích đáng lẽ phải tiếp tục chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng dường như có cảm giác, cô từ từ mở mắt ra.
Nhìn thấy người đang ôm mình, cô hoàn toàn không hề bất ngờ.
“Sao anh lại lên đây…”
Giọng cô trầm thấp dịu dàng, chẳng giấu giếm chút xíu vẻ bài xích hay khó chịu nào bên trong.
Anh biết ngay mà, Tích Tích của anh luôn là người khẩu xà tâm phật.
Tần Việt vỗ nhẹ lên tấm lưng gầy của cô, nhịp điệu êm ái như đang dỗ dành giấc ngủ, ôm trọn thân hình bé nhỏ của cô vào lòng.
“Cho anh ôm năm phút thôi.”
Giữa màn đêm tĩnh lặng, giọng anh trầm ấm, vương chút lưu luyến dịu dàng, từng lời đều giữ chừng mực: “Em ngủ say rồi anh sẽ đi xuống.”
Chu Lạc Tích im lặng, khẽ siết lấy vạt áo anh.
Tần Việt ngắm nhìn cô gái nhỏ trong vòng tay, rõ ràng vẫn đang giận dỗi anh, vậy mà vẫn nhịn không được nảy sinh lòng xót xa thương cảm.
Tần Việt cúi đầu hôn nhẹ l*n đ*nh đầu cô.
Chu Lạc Tích cảm nhận được, rũ hàng mi xuống không hề ngăn cản, ngay sau đó nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ một lần nữa.
Sáng sớm tỉnh dậy, ánh nắng ngoài cửa sổ đã sáng rõ.
Tần Việt đã ăn mặc chỉnh tề, nói chính xác thì là nửa th*n d*** chỉnh tề, còn nửa thân trên đang quay lưng về phía cô, xịt thuốc giảm đau lên vai trái, rồi mới xỏ tay vào áo sơ mi.
Chu Lạc Tích: “…”
Có trùng hợp đến vậy không chứ, cô vừa tỉnh là anh cũng vừa lúc xịt thuốc.
Chu Lạc Tích làm ra vẻ bình thản, không nhìn anh, bước xuống giường vào phòng tắm đánh răng rửa mặt. Nhưng khi vô tình liếc qua chỗ phơi đồ, thấy đồ lót của mình đang treo trên móc, cô lập tức ngẩn người.
Trong phòng tắm có chuẩn bị sẵn máy giặt, nhưng Chu Lạc Tích sợ không sạch nên không ném đồ lót vào đó.
Cô đã gói ghém đồ lót vào trong túi, định bụng đem vứt đi rồi.
Không chỉ đồ lót, ngay cả tất của cô cũng được Tần Việt giặt tay.
Chu Lạc Tích đứng trong phòng tắm, tròn mắt nhìn mấy món đồ nhỏ bé ấy thật lâu, nhất thời cạn lời, cuối cùng chỉ lặng lẽ nặn kem đánh răng.
Lúc từ phòng tắm bước ra, Tần Việt đã ăn mặc vô cùng tươm tất, đang vặn nắp một chai nước suối đưa cho cô.
Chu Lạc Tích uống một ngụm nước rồi mới cất giọng lí nhí: “Ai mượn anh giặt đồ cho em chứ…”
Tần Việt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ửng đỏ của cô, khẽ cười, thản nhiên giải thích: “Không cần khách sáo, tiện tay thôi.”
Chu Lạc Tích: “…”
Mãi cho đến lúc xuống lầu tới nhà hàng ăn sáng, Chu Lạc Tích mới nhìn thấy Lệ Húc và Văn Tuyết.
Bốn người ngồi trên ghế sô pha hình chữ U, Tần Việt ngồi sát bên cạnh cô.
Bữa sáng là hình thức buffet, Văn Tuyết đứng dậy đi chọn đồ ăn trước, Chu Lạc Tích cũng định theo sau, Tần Việt liền lên tiếng: “Để anh đi lấy cho.”
Buổi sáng cô thích ăn gì, chẳng ai rõ hơn anh.
Thế là Chu Lạc Tích ngồi yên tại chỗ, còn Lệ Húc vẫn ngồi đối diện, thong thả nhấp từng ngụm cà phê.
“Sao cậu cũng ở đây?” Chu Lạc Tích ngước mắt nhìn người đối diện, “Cậu, cậu biết cả rồi à?”
Lệ Húc vắt chéo chân, khẽ cười đầy ẩn ý: “Chuyện nên biết thì tôi biết sớm hơn cậu. Còn chuyện không nên biết, Tần Việt vẫn chưa nói với tôi.”
Chu Lạc Tích: “... Cái gì gọi là cậu biết sớm hơn tôi chứ?”
Lệ Húc: “Chuyện anh Tần Việt yêu thầm cậu ấy.”
Khuôn mặt nhỏ của Chu Lạc Tích đỏ bừng: “Từ bao giờ? Không đúng... cậu biết từ khi nào thế? Sao cậu không nói sớm cho tôi biết? Tôi mới là người quen cậu trước mà?!”
Lệ Húc dang một tay ra chiều bất đắc dĩ: “Anh ấy không cho, cậu muốn tôi nói thế nào đây, hai người chém tôi ra làm đôi luôn đi cho rồi!”
Chu Lạc Tích trừng mắt lườm cậu ta: “Tóm lại là cậu đã đứng về phe anh Tần Việt rồi chứ gì!”
“Ây da được rồi được rồi, chuyện này… xem như tôi sai vậy. Chỉ là tôi không ngờ người trong cuộc là cậu mà lại chẳng phát hiện ra gì.”
Lệ Húc nói tiếp: “Cậu thật sự không nhận ra Tần Việt đã thích cậu từ rất, rất nhiều năm rồi sao?”
Chu Lạc Tích nhất thời cứng họng, tận sâu trong lòng lại không sao kìm được những gợn sóng lăn tăn, hết lớp này đến lớp khác dâng lên.
Rất rất nhiều năm, bốn chữ tưởng như đơn giản, nhưng lại mang theo sức nặng của bao năm tháng. Dẫu đem thời gian ra đo đếm, đó vẫn là một phần tình cảm nặng sâu.
Lệ Húc chỉ tình cờ bắt gặp cảnh tượng ấy vào năm đó, nhưng trước cả khi cậu ta hay biết, tình cảm của Tần Việt đã lặng lẽ bén rễ từ lâu. Trong quãng thời gian dài đằng đẵng ấy, hai người sớm tối kề bên, dần trở thành một phần trong cuộc sống của nhau.
Có lẽ ngay cả Tần Việt cũng không biết tình cảm ấy bắt đầu từ lúc nào. Chỉ biết rằng đến một ngày bỗng nhận ra, Chu Lạc Tích đã ở nơi sâu thẳm nhất trong trái tim anh.
Tần Việt bưng khay đồ ăn quay lại, thấy sắc mặt Chu Lạc Tích không được tự nhiên liền hỏi: “Đang nói chuyện gì vậy?”
Chu Lạc Tích sợ Lệ Húc nói năng lung tung, giành nói trước: “Không có gì ạ.”
Lệ Húc nhướng mày nhún vai, thức thời chuyển chủ đề, cậu ta vốn kén ăn, không quen với các món ở khu nghỉ dưỡng.
Chu Lạc Tích cũng chẳng có khẩu vị gì, ăn tùy tiện vài miếng rồi bỏ dao nĩa xuống: “Em lên phòng ngủ bù đây ạ.”
Văn Tuyết gật gật đầu, bảo cô cứ đi đi.
Lệ Húc vẫn ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích.
Tần Việt đi theo Chu Lạc Tích đứng dậy lên lầu, cô không cản, bước vào phòng, ngồi xuống mép giường, cô nói với anh: “Em còn phải ở lại Hoài Châu thêm mấy ngày nữa, anh Tần Việt, anh cứ về trước đi.”
Chu Lạc Tích vội vàng bổ sung thêm một cách đầy trịnh trọng trước khi anh kịp mở miệng: “Nếu muốn em hết giận, từ nay về sau anh phải nghe lời em.”
“Ví dụ như bây giờ, em bảo anh về, là anh phải về.”
Tần Việt đương nhiên không cam tâm, khó khăn lắm mới tìm được cô, trên đường tới đây anh thậm chí còn từng nghĩ, nếu hai người thật sự cãi nhau đến mức không thể vớt vát thậm chí là tuyệt giao, thì anh sẽ làm thế nào.
Câu trả lời không hề do dự, anh sẽ trói cô lại, nhốt ở trong nhà.
Cũng may Tích Tích của anh bản tính lương thiện nhất trên đời, sao có thể tuyệt tình với anh được.
“Được.” Tần Việt quỳ một gối xuống trước mặt cô, nắm lấy tay cô, ngước lên nhìn: “Khi nào em chịu về, anh sẽ đích thân tới đón em.”
Chu Lạc Tích liếc nhìn bả vai trái của anh: “Tính sau đi ạ.”
“Ừm.” Tần Việt nắm chặt lấy tay cô, bàn tay cô rất nhỏ, anh có thể bao bọc trọn vẹn trong lòng bàn tay mình, rồi dùng ngón tay cái nhẹ nhàng v**t v*: “Bảo bối, có thể cho anh một nụ hôn tạm biệt được không?”
“... Không được!”
Chu Lạc Tích đỏ mặt, lập tức rụt tay lại.
“Anh đi mau đi.”
Cô đứng dậy tiễn anh ra cửa, nhanh chóng đóng cửa lại.
Tần Việt nhìn cánh cửa khép chặt kia vài lần, trước khi rời đi còn dặn dò một nửa số vệ sĩ đã theo sát suốt quãng đường ở lại để bảo vệ sự an toàn cho cô.
Mâu thuẫn dường như đã có phần dịu đi, tâm trạng Chu Lạc Tích cũng thoải mái lên trông thấy, mấy ngày liền cùng Văn Tuyết đi chơi khắp các địa điểm tham quan ở Hoài Châu cũng như các thành phố lân cận, vui vẻ đến mức quên cả đường về.
Cho đến khi hai người cuối cùng cũng chơi mệt rồi quay về nhà họ Văn, tối hôm đó, điện thoại của Chu Lạc Tích nhận được vài dòng tin nhắn mới:
「Hải Thành đã mưa liên miên mấy ngày liền, hôm nay rốt cuộc cũng hửng nắng, anh ghé qua trạm cứu hộ đón Dương Dương về nhà rồi.」
「Cậu nhóc này đối với anh hơi nhát người, chỉ dám rúc dưới gầm sô pha, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.」
「Anh vẫn chưa mua chuồng cho nó, chỉ đành để nó ngủ tạm trên chiếc sô pha đơn vậy, có điều nó ngủ không được ngon giấc cho lắm, cứ sủa gâu gâu suốt thôi.」
「Có lẽ… là nhớ em rồi.」
Chu Lạc Tích: “…”