Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 34

Chu Lạc Tích đã có một giấc ngủ thật ngon. Sáng sớm thức dậy, gương mặt nhỏ nhắn của cô rạng rỡ hẳn lên, đôi má ửng hồng, tinh thần vô cùng sảng khoái.

Đặc biệt là khi được thưởng thức bữa sáng do chính tay mẹ của Văn Tuyết chuẩn bị, hương vị thân thuộc ấy khiến đôi mắt cô sáng bừng lên. Sau một hồi hàn huyên tâm sự, cô mới ngỡ ngàng biết hóa ra dì và dì Tiêu ở nhà lại là đồng hương với nhau. Đúng là một cái duyên kỳ lạ.

Ăn sáng xong, Văn Tuyết và Chu Lạc Tích cùng nhau xuống phố.

Hoài Châu là một thành phố nhỏ với nhịp sống chậm rãi, mọi thứ cứ bình lặng trôi qua, ngày tháng êm đềm chẳng có gì phải vội vã.

Văn Tuyết đưa Chu Lạc Tích đi dạo quanh khu phố nghệ thuật trước. Gu thẩm mỹ của hai người khá tương đồng, ngay cả khi chọn đồ cũng vô cùng ăn ý. Gặp được vài món đồ ưng ý mà cứ đắn đo mãi không biết nên lấy cái nào, Chu Lạc Tích liền dứt khoát vung tiền mua sạch.

Trước khi rời khỏi nhà cô đã chuẩn bị sẵn sàng, trong người lúc nào cũng có mấy xấp tiền mặt dày cộm. Bất kể lúc nào hay ở đâu, cô tuyệt đối không để bản thân phải chịu thiệt thòi.

Văn Tuyết sớm đã được chứng kiến sự hào phóng của vị đại tiểu thư này, nhưng người ta đã cất công đến nhà mình chơi, cô ấy sao có thể để khách phải tự chi trả toàn bộ được. Thế là Văn Tuyết chủ động mời cô ghé vào một quán cà phê trong khu phố ngồi nghỉ ngơi, uống chút nước và ăn nhẹ.

Chu Lạc Tích lướt mắt nhìn qua thực đơn, cô không gọi cà phê mà chọn cho mình một ly trà đá chua ngọt thanh mát. Hai người chọn vị trí ngồi sát cửa sổ, từ đây có thể ngắm nhìn những đóa hoa sen trong hồ nước bên ngoài.

Đã sắp sang tháng Mười mà vẫn còn hoa sen. Mặc dù chỉ còn lại lác đác vài nụ hoa e ấp kiêu hãnh vươn lên giữa làn nước biếc, nhưng lại toát lên vẻ thanh tao và độc đáo đến lạ thường.

Chu Lạc Tích cứ ngắm nhìn mãi, chợt nhớ tới lần trước đi cùng Tần Việt đến khu tứ hợp viện bàn chuyện làm ăn, ở đó cũng có một hồ sen như thế này, cô còn ném đồng xu xuống nước để cầu nguyện. Điều ước thứ hai Tần Việt vẫn luôn giấu nhẹm không chịu nói, nhưng trong lòng Chu Lạc Tích cũng đoán được phần nào, chắc chắn là có liên quan đến cô.

Văn Tuyết bước ra góc vườn nghe điện thoại của bạn trai, để lại Chu Lạc Tích ngồi một mình. Cô chống cằm, dáng vẻ lười biếng, gương mặt hờ hững vô tình toát lên vẻ rạng rỡ và khí chất quý phái bẩm sinh.

Ở cái thành phố nhỏ bé này, hiếm khi xuất hiện một cô gái vừa mang vẻ quyền quý lại vừa xinh đẹp động lòng người đến thế. Cho dù trên người cô chỉ khoác hờ một chiếc áo len mỏng đơn giản, nhưng vẫn tôn lên vẻ đẹp thoát tục, thanh cao hệt như đóa sen giữa hồ kia vậy.

Trước mặt bỗng nhiên xuất hiện thêm một phần bánh Basque, Chu Lạc Tích khẽ ngước mắt nhìn nhân viên phục vụ: "Tôi không gọi món này."

Người phục vụ mỉm cười đáp: "Là vị quý ông đằng kia gọi cho quý khách đấy ạ."

Chu Lạc Tích khẽ khựng lại, đưa mắt nhìn theo hướng tay chỉ.

Thực tế, Tần Việt vốn dĩ không hề nhớ ra sự tồn tại của người tên Văn Tuyết này. Theo cách nhìn của anh, đối với Chu Lạc Tích mà nói, Văn Tuyết chẳng qua chỉ là một cộng sự được thuê đến, có thân thiết đến mấy cũng không thể nào bỏ qua cả một đám bạn bè thanh mai trúc mã để chọn một người lạ mới gặp mặt đúng một lần.

Là anh đã đánh giá thấp khả năng giao tiếp của cô gái nhỏ nhà mình, càng không ngờ tới hai cô gái lại có thể vừa gặp đã thân thiết đến mức độ này.

Tần Việt không dám công khai điều tra vì sợ làm kinh động đến nhà họ Chu và nhà họ Cố. Chu Mẫn Nghi coi Chu Lạc Tích như viên ngọc quý trên tay mà cưng chiều, Cố Châu Bạch cũng "yêu ai yêu cả đường đi" mà ra sức bảo vệ cô. Trước khi dỗ dành được cô nguôi giận, Tần Việt không muốn tự rước thêm chướng ngại vật cho mình, anh chỉ có thể âm thầm tìm kiếm.

Đợi đến khi lật tung cả đám bạn bè bên cạnh Chu Lạc Tích lên mà vẫn bặt vô âm tín, Tần Việt mới sực nhớ tới Văn Tuyết.

Lệ Húc chủ động đề nghị đi theo để cùng dỗ dành cô công chúa nhỏ, tiện thể giúp xoa dịu bầu không khí. Tránh cho vị đại tiểu thư kia lỡ tức giận quá mà đánh gãy chân Tần Việt thật, mặc dù cô chắc chắn sẽ chẳng nỡ ra tay đâu.

Tần Việt không cản cậu ta. Anh đã thức trắng một đêm, quầng thâm mệt mỏi hiện rõ nơi hốc mắt, không thích hợp để tự lái xe nên đành coi Lệ Húc như tài xế mà sai bảo suốt cả chặng đường.

Đến nhà họ Văn, Lệ Húc tiến lên gõ cửa. Cậu ta vốn có một khuôn mặt rất thu hút, đôi mắt đào hoa luôn thường trực nụ cười rạng rỡ, nên nhanh chóng chiếm được lòng tin của hai vị phụ huynh. Đáng tiếc là không may, Văn Tuyết và Chu Lạc Tích đã ra ngoài mất rồi.

Đợi người đi khỏi, ba của Văn Tuyết không nhịn được lầm bầm: "Tiểu Tuyết trước nay chưa bao giờ kể với chúng ta chuyện bên ngoài vì sợ hai ông bà già này lo lắng. Sao lần này, đồng nghiệp cứ từng người một tìm đến tận cửa thế nhỉ?"

Mẹ Văn Tuyết cũng hùa theo: "Đúng thế thật..." Nhưng nghĩ lại Chu Lạc Tích tính tình ngoan ngoãn, Lệ Húc trông lại sáng sủa, lịch thiệp, mẹ Văn Tuyết liền mỉm cười: "Tôi thấy bọn họ không giống người xấu đâu."

Ba Văn Tuyết trêu: "Sống với bà mấy chục năm nay, giờ tôi mới biết bà cũng mê trai đẹp đấy."

Mẹ Văn Tuyết bật cười, thấy chồng vẫn còn chút thấp thỏm liền nói: "Được rồi, để tôi gọi điện thoại hỏi Tiểu Tuyết xem sao."

Cúp điện thoại, Văn Tuyết quay người lại thì phát hiện vị trí của mình đã bị một gã đàn ông lạ mặt chiếm mất.

Chu Lạc Tích khoanh tay ngồi yên tại chỗ: "Tôi không thích vị chanh, anh mang đi chỗ khác đi." Ý tứ từ chối đã quá rõ ràng.

Chu Lạc Tích đến Hoài Châu là để giải khuây, cô không muốn cảm xúc của mình có bất kỳ biến động lớn nào, huống hồ gã đàn ông trước mắt này cũng chẳng thể khơi gợi nổi nửa phần hứng thú trong cô.

"Thế người đẹp thích vị gì nào? Hay là anh gọi tất cả các vị có trong quán ra cho em nếm thử một lượt nhé?" Hắn ta vừa nói vừa rung đùi, bày ra cái vẻ tự mãn đầy lưu manh.

Chu Lạc Tích nhếch mép cười, nhưng sắc mặt lại dần lạnh xuống.

Văn Tuyết vội vàng chạy tới đuổi người: "Này, đây là chỗ ngồi của tôi!"

Hắn ta ngẩng đầu lên, thấy thêm một khuôn mặt xinh đẹp nữa thì đôi mắt càng sáng rực, hứng thú dâng trào: "Hai em đi du lịch hả? Anh sống ở Hoài Châu chưa từng thấy ai xinh đẹp như hai em đấy? Các em từ đâu đến? Hay để anh làm hướng dẫn viên cho nhé?"

Chu Lạc Tích cười lạnh một tiếng, cô giơ tay chỉ thẳng vào mặt hắn: "Tôi đếm đến ba, nếu anh không cút, ly nước này chắc chắn sẽ nằm trên mặt anh đấy."

Hắn ta sửng sốt, dường như không ngờ một cô gái trông có vẻ mềm mỏng lại có thể trở nên lạnh lùng và gai góc trong chớp mắt như vậy.

"Người đẹp, em..."

"Ba, hai."

Hắn vội vàng đứng bật dậy. Hắn đang diện nguyên một bộ đồ mới, hôm nay cất công đến đây là để săn lùng mỹ nhân, hắn không muốn làm bẩn quần áo của mình. Hắn ôm cục tức không cam lòng bước đi, được vài bước lại quay đầu nhìn lại, đặc biệt là khi chạm phải gương mặt kiêu ngạo không coi ai ra gì kia, trong lòng hắn lập tức bùng lên ngọn lửa tức giận.

Ra đến khu vườn bên ngoài, hắn rút điện thoại ra bấm số: "Alô, anh Tề à... Chẳng phải anh bảo đám con gái trong hội sở nhìn chán rồi sao? Hôm nay em vừa đụng phải hai em cực kỳ xinh luôn, một người thanh thuần, một người nóng bỏng, mọng nước tới mức cái đất này chưa từng thấy bao giờ!"

"Đúng rồi, vẫn đang ở đây."

Anh Tề ở đầu dây bên kia là một kẻ có chút thế lực tại địa phương, ỷ vào việc trong nhà có người làm quan nên đã thâu tóm phần lớn các quán bar, phòng karaoke ở Hoài Châu. Tên này xưa nay luôn ngông cuồng, có sở thích lớn nhất là lùng sục mỹ nhân khắp nơi.

Hắn ta cúp điện thoại, đang định quay lại canh chừng thì bỗng có bàn tay ai đó vỗ mạnh lên vai.

"Kẻ chết tiệt nào..." Hắn vừa quay đầu nhìn rõ mặt người tới thì đã bị một cú đá giáng thẳng vào khuỷu chân, cả người mất đà ngã nhào xuống hồ nước.

Tiếng "tùm" vang lên làm kinh động cả khu vườn, có khách hoảng hốt, cũng có kẻ thích thú đứng xem kịch hay rồi cười trộm. Hắn ta ướt sũng, vô cùng chật vật và thảm hại.

Trên bờ, Lệ Húc bật cười khẩy, đứng ngay phía sau cậu ta là Tần Việt với gương mặt sắc lạnh thấu xương. Tần Việt lạnh lùng quét mắt nhìn xuống, gã đàn ông dưới nước vốn đang định há mồm chửi bới lập tức sợ hãi đến mức cứng họng. Có những người hoàn toàn không cần mở miệng, chỉ một ánh mắt uy quyền của kẻ bề trên cũng đủ khiến người khác khiếp sợ, huống hồ trang phục đắt giá trên người hai người đàn ông này đã ngầm cảnh báo họ tuyệt đối không phải dạng dễ chọc vào.

Bên này, sau khi gã kia rời đi, Văn Tuyết lập tức kể cho Chu Lạc Tích nghe chuyện có người tìm đến tận nhà. Sắc mặt Chu Lạc Tích khẽ biến đổi, cô lập tức đoán ra ngay đó là ai.

"Chúng ta mau đi thôi." Cô xách túi đứng dậy, còn cố tình đi vòng ra cửa sau để tránh mặt.

Tần Việt và Lệ Húc từ ngoài vườn bước vào, khách khứa trong quán lập tức xôn xao trước sự xuất hiện của hai người đàn ông cực phẩm. Tần Việt đưa mắt quét quanh một vòng không thấy bóng dáng người cần tìm, ánh mắt anh dừng lại ở chỗ ngồi trống cạnh cửa sổ và hai ly nước uống còn dang dở. Một trong số đó là trà chanh ổi hồng, món đồ uống mà Chu Lạc Tích rất thích. Chỉ dựa vào ly nước này, anh đã chắc chắn người vừa ngồi ở đây chính là cô. Họ đã đến chậm một bước.

Chu Lạc Tích và Văn Tuyết đã lên xe an toàn. Văn Tuyết dùng giọng điệu thoải mái hỏi: "Em còn muốn đi đâu chơi nữa không?" Ngập ngừng một lát, Văn Tuyết nhẹ nhàng đề nghị: "À đúng rồi, bạn học cấp ba của chị có mở một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, nếu chúng ta đến đó thì không cần dùng chứng minh thư cũng có thể nhận phòng, cậu ấy cũng sẽ giữ cho chúng ta phòng tốt nhất."

Chu Lạc Tích một lần nữa cảm thấy Văn Tuyết thực sự rất thông minh. Cô ấy không hề gặng hỏi xem cô đang trốn tránh ai, mỗi lời đề nghị đưa ra đều đứng trên lập trường của cô mà suy xét vẹn toàn. Chu Lạc Tích đã thực sự coi Văn Tuyết là bạn, cô mỉm cười nói: "Vậy chúng ta đến đó đi."

Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng nằm ở vùng ngoại ô Hoài Châu. Nghe tin bạn học cũ tới chơi, đích thân cô chủ đã ra đón tiếp, giữ cho hai người hai phòng giường đôi rộng rãi và còn nhiệt tình tiếp đãi.

Chu Lạc Tích là một người ham chơi, các khu nghỉ dưỡng từ trong nước ra đến ngoài nước cô đã đi không biết bao nhiêu lần. Bước vào xem xét, đẳng cấp ở đây quả thực có thấp hơn đôi chút so với những nơi cô thường lui tới, nhưng phong cảnh núi non trùng điệp bao quanh lại vô cùng mát mắt, mang hương vị mộc mạc của thiên nhiên. Nghe nói ở đây còn có một điểm check-in gọi là suối nước nóng vách đá ngắm hoàng hôn.

Chu Lạc Tích vốn rất giỏi khám phá cái đẹp, cộng thêm tâm trạng lúc này đang khá tốt nên cô lập tức yêu thích nơi này. Cứ nghĩ đến cảnh có người đang lật tung cả Hoài Châu lên để tìm mình nhưng cuối cùng lại vồ hụt, ngọn lửa giận dỗi vì bị lừa dối trong lòng cô cũng được xoa dịu đi đôi chút. Tất nhiên, cũng chỉ là một chút thôi, cô tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ, cô ghét nhất là bị lừa gạt.

Cứ suy nghĩ miên man, không biết vô tình chạm vào đoạn ký ức cũ nào mà hàng mi Chu Lạc Tích khẽ cụp xuống, ánh mắt thoáng tối lại, nhưng rất nhanh sau đó cô đã lấy lại nụ cười rạng rỡ.

Bọn họ đến đây quá gấp gáp nên chẳng mang theo đồ đạc gì, may mắn là trong khu nghỉ dưỡng có bán đầy đủ. Chu Lạc Tích và Văn Tuyết mỗi người chọn một bộ đồ bơi, quay về phòng thay xong, cất túi xách và điện thoại rồi rủ nhau đi ngâm suối nước nóng.

Dưới hồ nước, Văn Tuyết lại tiếp tục "nấu cháo điện thoại" với bạn trai. Đối phương là một "chú cún con" vô cùng bám người, một ngày không gặp như cách ba thu. Văn Tuyết cũng thấy ngại khi nghe điện thoại trước mặt Chu Lạc Tích, nhưng lại không ngăn nổi sự mè nheo từ đầu dây bên kia.

Chu Lạc Tích đột nhiên cảm thấy hơi ghen tị. Tiếc là người ở bên cạnh cô lại là một con sói xám mưu mô xảo quyệt!

Ngâm mình được nửa tiếng, Chu Lạc Tích quyết định lên bờ trước. Cô quấn chặt áo choàng tắm bước đến khu vực buffet trái cây, lượn một vòng vẫn không thấy món nào đặc biệt muốn ăn, cô bèn lấy một ly nước cam ép, vừa uống vừa thong thả đi bộ về phòng.

Vừa bước ra khỏi thang máy, Chu Lạc Tích cúi đầu định móc thẻ phòng ra, vì không nhìn kỹ đường nên kết quả là cô đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.

"Xin lỗi..." Cô quay người định đi vòng qua, nhưng cổ tay đã bị ai đó nắm chặt.

Nhìn thấy bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng kia, Chu Lạc Tích hoảng hốt ngẩng phắt đầu lên. Tiếng thốt lên kinh ngạc còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng thì cô đã bị bịt chặt miệng lại, cả người bị bế bổng lên. Căn phòng chỉ cách đó vài bước chân, Tần Việt lấy thẻ phòng từ trong túi áo choàng tắm của cô ra, quẹt thẻ mở cửa, động tác thuần thục tự nhiên hệt như đang về chính phòng mình, sau đó anh dùng chân đá sập cửa lại.

Giây tiếp theo, cơn đau nhói truyền đến từ mu bàn tay, Chu Lạc Tích đang hung hăng cắn mạnh vào tay anh. Tần Việt khẽ rên lên một tiếng trầm đục, anh buông tay ra, trên da hằn lại một dấu răng rất sâu. Tần Việt cứ nhìn chằm chằm vào dấu răng đó, rồi đột nhiên anh lại bật cười.

Chu Lạc Tích lập tức đẩy mạnh anh ra, vừa lùi dần vào trong phòng vừa cảnh giác nhìn chằm chằm người đàn ông đang từng bước ép sát.

"Tần Việt, anh đi ra ngoài cho em!"

"Anh có nghe thấy không hả, em không muốn nhìn thấy anh!"

Tần Việt lại bày ra cái bộ dạng như chẳng nghe thấy gì, vẻ mặt vô cùng điềm tĩnh. Chu Lạc Tích tức điên lên, cô vơ lấy mọi thứ trong tầm tay ném thẳng vào người anh, từ túi xách, điện thoại, gối ôm, và cuối cùng là cả cái gối ngủ. v*t c*ng đập vào vai anh vang lên tiếng "bịch" trầm đục, còn vật mềm thì hoàn toàn chẳng có sức sát thương nào. Nhưng dù là thứ gì cũng không cản nổi bước chân đang ngày một ép sát của anh.

Chu Lạc Tích bắt đầu hoảng sợ, cô lách người định bỏ chạy thì bị Tần Việt đưa cánh tay chặn lại, vác lên vai rồi ném thẳng xuống giường. Chuỗi động tác quen thuộc này khiến Chu Lạc Tích biến sắc, nhớ lại cảnh tượng lần trước bị anh đè trên giường hôn ngấu nghiến, cô càng thêm luống cuống.

"Đồ khốn, anh chỉ biết dùng vũ lực với em thôi! Em ghét anh, Tần Việt!" Chu Lạc Tích vừa tức giận vừa tủi thân, giọng nói đã nghẹn ngào tiếng khóc.

Tần Việt đứng bên mép giường, lẳng lặng nhìn hốc mắt cô đỏ hoe, đôi mắt đã ngập tràn nước mắt. Trầm mặc một lát, anh từ từ giơ tay bắt đầu cởi áo khoác ngoài của mình. Chu Lạc Tích trố mắt kinh ngạc nhìn theo động tác của anh, hai chân bất giác co rúm lại: "Anh... anh đừng có làm bậy..."

"Anh muốn làm gì... Tần Việt?!" Chu Lạc Tích cuộn tròn người lại, ánh mắt đầy cảnh giác.

Áo khoác đã cởi xong, Tần Việt lại tiếp tục tháo khuy măng sét áo sơ mi. Chu Lạc Tích càng thêm hoảng loạn, miệng không ngừng mắng mỏ, nhưng mỗi câu chữ đều mang theo sự run rẩy, chẳng có chút uy lực nào. Từ đầu đến cuối, ánh mắt Tần Việt chỉ khóa chặt một mình cô.

Cuối cùng, tay anh dừng lại ở khóa thắt lưng da, nắm lấy một đầu và rút mạnh toàn bộ chiếc thắt lưng ra ngoài. Trái tim Chu Lạc Tích tức thì giật thót lên tận cổ họng, cô đã quá sợ hãi nên chẳng hề nhận ra chiếc thắt lưng kia trông rất quen mắt.

Tần Việt cầm chiếc thắt lưng trong tay, quỳ một chân lên giường, một tay nắm lấy cổ chân trắng ngần của cô, lôi tuột cô gái đang co rúm ở góc giường về lại trước mặt mình. Chu Lạc Tích đang định mở miệng mắng tiếp thì bất ngờ bị anh ấn gọn chiếc thắt lưng kia vào tay.

Tiếng chửi bới im bặt, nước mắt cũng đọng lại nơi khóe mi, cô dùng đôi mắt to tròn ướt át đầy ngơ ngác ngước lên nhìn anh.

"Đánh đi, đánh cho đến khi nào em hả giận thì thôi."