Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 28

Miếng vải đen thui kia quả thực giống như một củ khoai lang bỏng tay, Chu Lạc Tích không dám nhìn kỹ, vội vàng lấy bộ đồ ngủ màu xám của Tần Việt bọc lại.

Cô đi ra với vẻ mặt như bình thường, liền thấy Tần Việt đã tựa vào xe lăn đứng lên bằng một chân rồi.

"Anh chậm một chút." Chu Lạc Tích giật giật mí mắt, vội vàng bước lên đỡ.

Tần Việt liếc nhìn cô một cái rồi bất ngờ khoác tay lên vai cô. Thoạt nhìn như cô đang dìu anh, nhưng cảm giác lại giống như anh đang ôm cô vào lòng.

Đi thêm vài bước ngắn đến dưới vòi sen, Chu Lạc Tích không thấy quá nặng, chỉ nghĩ rằng Tần Việt cũng đang tự điều chỉnh sức mình để không đè lên cô.

Chu Lạc Tích để trực tiếp bọc đồ ngủ đã vo tròn lên giá để đồ: "Anh còn cần giúp gì nữa không?"

Ánh đèn phòng tắm trắng đến chói mắt, ánh mắt Tần Việt lướt qua đôi môi căng mọng của cô, rồi lại quét qua hàng lông mày và ánh mắt trong veo của cô.

"Có."

"Gì ạ?"

"Anh sẽ không đóng cửa đâu, nếu không, lỡ như anh ngã trong phòng tắm, đóng cửa gọi em, em lại không nghe thấy."

Anh bình thản nhìn cô: "Còn nữa, em phải đợi anh ở trong phòng ngủ."

"A... cũng được ạ..."

Chu Lạc Tích chớp nhẹ hàng mi dày: "Anh yên tâm đi, anh gọi em một tiếng, em sẽ sang ngay."

Tần Việt: "Cảm ơn, vất vả cho em rồi."

Giọng anh hiếm khi nghiêm túc đến vậy. Chu Lạc Tích theo bản năng ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt đen sâu thẳm của anh khi anh đứng ngược sáng.

Đôi mắt anh giống như màn đêm tĩnh lặng.

Bề ngoài phẳng lặng như mặt nước không gợn sóng, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa một vực thẳm mênh mang, khiến người ta không khỏi thấy tim mình khẽ run lên.

"Anh, anh tắm đi, em đi thu dọn vali giúp anh."

Chu Lạc Tích vội vàng xoay người đi ra ngoài, lúc quay lưng về phía Tần Việt, cô đưa tay lên áp vào má mình.

Bước chân cũng vô thức nhanh hơn.

Cô bước nhanh ra phòng khách, đẩy vali của Tần Việt vào phòng ngủ, trong phòng tắm đã truyền đến tiếng nước chảy rào rào.

Cũng may ở góc độ này không nhìn thấy gì cả, chỉ có thể cảm nhận được màn sương nước mờ ảo ẩm ướt.

Chu Lạc Tích mắt nhìn thẳng, đẩy vali vào phòng thay đồ với dáng vẻ vô cùng đứng đắn nghiêm túc.

Mở vali ra, những món đồ khác đều dễ sắp xếp. Chợt ánh mắt cô khựng lại khi nhìn thấy mấy chiếc q**n l*t nằm bên trong.

Chu Lạc Tích căn bản không có ý định gấp đồ đàng hoàng, chỉ vo tròn lại rồi nhét thẳng vào tủ.

Tiếng nước trong phòng tắm vẫn chảy liên tục.

Ngoài ra, không còn âm thanh nào khác nữa.

Không giống như lúc Chu Lạc Tích tự tắm, hoặc là ngâm mình trong bồn tắm bật phim xem, hoặc là bật chút nhạc để nghe.

Dù sao cũng tuyệt đối không tắm trong im lặng, như vậy thật sự quá nhàm chán rồi.

Đồ đạc nhanh chóng được sắp xếp xong xuôi, Chu Lạc Tích quay đầu nhìn thấy chiếc tủ chuyên dùng để khử trùng vali ở bên cạnh, liền đẩy vali vào đó, đầu ngón tay chạm nhẹ nút khởi động.

Nhà của Tần Việt cơ bản là dọn dẹp thông minh toàn bộ, những việc cô phải làm cũng chỉ là mấy việc vặt như lau bàn mà thôi.

Không có việc gì làm, Chu Lạc Tích liếc nhìn chiếc ghế sofa đặt ngoài phòng ngủ chính, lặng lẽ nhích qua đó.

Cô phải xác nhận góc độ này vừa không nhìn thấy phòng tắm, vừa không có bất kỳ mặt kính phản quang nào để cô có thể nhìn trộm, rồi mới an tâm ngồi xuống.

Chu Lạc Tích lấy điện thoại ra, bắt đầu tập trung chơi.

Ô Linh gửi WeChat cho cô, hỏi cô đã về thành phố Hải chưa, ngày mai có muốn hẹn đi ăn gặp mặt một lát không.

Chu Lạc Tích mím môi, kể tóm tắt chuyện Tần Việt bị thương ở thành phố Sóc hiện đang dưỡng bệnh ở nhà và cô phải chăm sóc anh.

Mãi một lúc sau Ô Linh mới nhắn lại: 「Cậu... chăm sóc anh ta á?」

Bên kia, Ô Linh nhìn chằm chằm màn hình điện thoại với vẻ mặt cực kỳ khó hiểu.

Không phải chứ, cả thành phố Hải rộng lớn này không tìm được ai chăm sóc thái tử gia nhà họ Tần cành vàng lá ngọc của bọn họ sao?

Nhất định phải để Lạc Tích, cô công chúa từ nhỏ đã được cưng chiều, đi chăm sóc anh ta sao? Liệu có chắc là chăm sóc chứ không phải khiến cái chân còn lại của anh ta cũng gãy luôn chứ?

Trước kia Tần Việt ngay cả cặp sách cũng không nỡ để Chu Lạc Tích tự đeo cơ mà.

Bây giờ sao lại...

Ô Linh hơi nhíu mày, cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng.

"Đang nghĩ gì thế?"

Phía sau đột nhiên dán lên một thân thể ấm áp, Ô Linh còn chưa kịp quay đầu lại, bên cổ đã bị đôi môi mỏng lạnh lẽo nhẹ nhàng m*t mát.

Điện thoại trong tay Ô Linh trượt xuống, cô nàng theo bản năng rụt cổ lại né tránh: "Giáo sư Thẩm hôm nay sao lại bám người thế?"

Giáo sư Thẩm không đáp lời, răng khẽ cắn lên chiếc cổ trắng ngần của cô ấy.

"Đau..." Ô Linh kêu lên.

Mấy ngày trước cô nàng ỷ vào việc đến kỳ sinh lý nên không ít lần trêu chọc anh ấy, bây giờ, người đàn ông này tám phần mười là chuẩn bị tính sổ đây mà.

Ô Linh xoay người lại, giơ tay chống lên vai anh ấy, sau đó mượn lực lật người ngồi lên eo anh ấy.

Cô nàng từ trên cao nhìn xuống anh ấy, ngón tay sơn móng màu đỏ tươi chậm rãi vẽ vòng tròn trên lồng ngực săn chắc của anh ấy: "Ban ngày Giáo sư Thẩm nghiêm túc đĩnh đạc như vậy, không ngờ lúc riêng tư lại thích cắn người thế này... Học sinh của anh có biết không?"

Tiếng nước ngừng lại, Chu Lạc Tích bề ngoài giống như đang chơi điện thoại, thực chất vừa nghe thấy động tĩnh liền lập tức tắt màn hình ngay.

Cô theo bản năng muốn đứng dậy, nhưng nhớ ra chuyện gì đó lại lặng lẽ ngồi xuống.

Người ta còn chưa mặc quần áo đâu!

"Lạc Tích."

Chu Lạc Tích lập tức đáp một tiếng, đồng thời đứng dậy xoa xoa mặt mình, cố gắng điều chỉnh biểu cảm về trạng thái tự nhiên nhất rồi bước qua đó.

Hơi nước trong phòng tắm vẫn chưa tan hết, trong làn sương mờ đục ấy, những lọn tóc ướt rũ xuống trước trán, đôi mắt đen cũng ánh lên vẻ ướt át mơ hồ.

Ngày thường anh luôn toát ra vài phần lạnh lùng, Chu Lạc Tích không kìm được đành nhìn thêm một lát.

Cái chân bó bột của Tần Việt có thể cử động được, lúc tắm rõ ràng rất cẩn thận, chỉ bị bắn một chút bọt nước li ti.

Chu Lạc Tích vòng ra sau lưng anh điều chỉnh hướng xe lăn, đẩy người vào phòng ngủ chính, cô đi tìm máy sấy tóc mang qua.

"Anh đúng là lời to rồi, đến người nhà em còn chưa từng được hưởng đãi ngộ thế này đâu.”

Ngoài miệng Chu Lạc Tích lầm bầm, nhưng ngón tay đã luồn vào tóc Tần Việt, chỉnh nhiệt độ máy sấy, cẩn thận sấy khô.

Tần Việt nghiêng đầu nhìn cô, nơi đáy mắt ánh lên ý cười nhàn nhạt: “Xem ra cái chân bị thương này của anh cũng không hoàn toàn vô ích.”

Nghe anh nói vậy, Chu Lạc Tích lập tức không vui. Cô rũ mắt lườm anh một cái, đầu ngón tay vò tóc anh cũng vô thức mạnh hơn vài phần: “Anh đừng nói linh tinh, em thà anh không bị thương còn hơn!”

Ánh mắt Tần Việt sâu thẳm thêm vài phần.

Không ai nói thêm gì nữa, rất nhanh, trong phòng chỉ còn lại tiếng vù vù của máy sấy tóc.

Cảm nhận phần thịt mềm mại nơi đầu ngón tay của cô gái nhỏ luồn qua chân tóc, cảm giác tê dại chạy dọc từ da đầu xuống tận sống lưng anh.

Tần Việt rũ mắt, thờ ơ liếc nhìn quần ngủ của mình.

Tóc đã sấy gần khô, Chu Lạc Tích tắt máy sấy. Tần Việt bỗng lên tiếng, giọng nói như trầm xuống, thoáng pha chút khàn khàn: “Lạc Tích, rót cho anh một ly nước.”

Chu Lạc Tích cất máy sấy tóc, ra ngoài rót nước mang vào cho anh, cô ngáp một cái.

"Không có việc gì nữa đúng không, anh ngủ sớm đi, em qua tắm rửa rồi cũng ngủ đây."

Tần Việt cầm ly nước không uống, lướt nhìn vẻ mệt mỏi trên mi mắt cô: "Ngủ ngon, Lạc Tích."

Trong phòng ngủ phụ, tắm rửa xong, Chu Lạc Tích liền nằm lên giường, cô cũng không lạ giường, ngủ rất ngon.

Sáng sớm, Chu Lạc Tích đánh răng rửa mặt thay quần áo đi ra, thấy Tần Việt đã ngồi trước bàn ăn dùng bữa sáng.

Biết cô sáng dậy không nổi, anh thường tự ăn sáng một mình, lúc ở thành phố Sóc cũng vậy.

Dáng vẻ ăn uống của Tần Việt rất tao nhã, ăn là ăn, không làm việc khác, chẳng bù cho cô, lúc ăn kiểu gì cũng phải lướt video hoặc mở phim truyền hình để xem cùng, nếu không cứ thấy thiêu thiếu thứ gì đó.

Chu Lạc Tích dừng bước, ánh mắt rơi vào bóng lưng thẳng tắp kia.

Căn nhà rộng lớn chỉ còn lại tiếng bát đũa va chạm nhẹ nhàng, ngoài ra, hoàn toàn tĩnh lặng.

Tần Việt trước kia mỗi ngày đều sống một mình ở đây như vậy sao, mỗi ngày chỉ lặng lẽ ăn cơm một mình, ra ngoài làm việc, rồi lại trở về ngủ, ngày qua ngày.

Ở những chốn danh lợi xa hoa, tiệc tùng linh đình ấy, bên cạnh Tần Việt lúc nào cũng có người vây quanh. Anh phong độ, nổi bật giữa đám đông, là tâm điểm để bao kẻ tìm cách tiếp cận, bám víu.

Nếu anh thật sự nảy sinh chút tâm tư hưởng lạc nào, thậm chí chẳng cần mở lời, chỉ khẽ nhấc một ngón tay thôi, cũng sẽ có vô số người chủ động tìm đến.

Nhưng anh chưa từng để mình dao động.

Anh luôn lạnh lùng, điềm đạm, giữ khoảng cách với mọi thứ. Thật ra, khi ở một mình, anh lại trầm lặng đến lạ.

Lặng lẽ đến mức… khiến người ta cảm thấy có chút cô đơn.

Chu Lạc Tích chợt thấy ngực mình nghẹn lại. Cô khẽ mím môi, điều chỉnh lại cảm xúc cho ổn định rồi mới bước tới.

“Dậy sớm vậy à?” Tần Việt nhìn cô, ánh mắt lướt qua chiếc váy cô đang mặc, rõ ràng là đã chuẩn bị ra ngoài.

"Lát nữa em phải về nhà một chuyến, bên công ty nội thất cũng gọi điện cho em, nói studio cơ bản làm xong rồi, bảo em qua nghiệm thu lần cuối."

Tần Việt: "Ừm, lái xe của anh đi."

Bây giờ anh đi lại không tiện, nên không đề nghị đi cùng cô.

Chu Lạc Tích nói vâng, kéo ghế bên cạnh anh ngồi xuống, ăn sáng cùng anh.

Ăn sáng xong, Chu Lạc Tích xách theo vài món quà nhỏ mua từ thành phố Sóc về tặng người nhà rồi chuẩn bị ra ngoài.

Phòng khách rộng lớn, ánh sáng rực rỡ, Tần Việt ngồi trên xe lăn, mái tóc ngắn rủ nhẹ trước trán, ánh mắt anh dõi theo từng động tác mang giày, mở cửa của cô, nhưng anh chỉ có thể lặng lẽ ngồi đó.

Chu Lạc Tích vô tình quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt lặng lẽ chăm chú của anh, trong lòng như bị ai nhéo một cái.

Cứ cảm thấy anh bây giờ giống hệt một chú cún con bị bỏ lại ở nhà, chỉ có thể mỏi mắt chờ đợi chủ nhân trở về vậy.

Chu Lạc Tích cắn môi, bỗng dưng có chút không đành lòng, ánh mắt lướt qua bắp chân đang bó bột của Tần Việt.

Thôi bỏ đi, cô cứ đi nhanh về nhanh là được rồi!

"Em đi nhé."

"Ừm, lái xe cẩn thận."

Khác với tâm lý thấp thỏm "lo lắng chú cún con đi lại bất tiện ở nhà" của Chu Lạc Tích, Tần Việt trông có vẻ tâm trạng rất tốt, đôi môi mỏng khẽ nhếch.

Ngay cả khi trơ mắt nhìn cánh cửa lớn kia bị cô đóng lại, ý cười trên môi anh cũng không phai nhạt đi chút nào.

Đúng là cô đã ra ngoài, nhưng khác với những lần rời đi trước kia, lần này, cô sẽ chủ động quay về.

Dưới lầu, Chu Lạc Tích chọn chiếc Porsche Cayenne màu xám chì của Tần Việt, chiếc xe này cô lái quen tay hơn.

Về đến nhà họ Chu, vẫn chỉ có dì Tiêu ở nhà: "Đại tiểu thư dạo này không về nhà ở."

Xem ra tình cảm của chị gái và anh rể ngày càng ổn định rồi.

Dù sao thì lúc hai người họ mới tuyên bố kết hôn, Chu Lạc Tích vô tình nghe thấy anh rể gọi chị gái là Chu tổng, chị gái thì gọi anh rể là Cố tổng.

Nhìn kiểu gì cũng chẳng giống vợ chồng, mà giống như đối thủ cạnh tranh đang chuẩn bị đọ sức tranh đoạt trong dự án nào đó thì đúng hơn.

Chu Lạc Tích thầm thở phào nhẹ nhõm, may quá, nếu đụng mặt chị gái thì cô lại phải tìm cách nói dối.

Có những chuyện đối với cô bạn thân không kiêng kỵ gì đều có thể kể nhiều một chút, nhưng đối diện với người nhà, Chu Lạc Tích bỗng dưng không muốn để mọi người biết bây giờ cô và Tần Việt đang "sống chung".

Rời khỏi nhà, Chu Lạc Tích đi đến studio.

Kết quả nghiệm thu lần này cô rất hài lòng, những vấn đề nhỏ nhắc đến trước đó công ty nội thất đều đã tập trung chỉnh sửa lại, làm rất cẩn thận.

Chu Lạc Tích dứt khoát ký tên, lấy từ trong túi ra những phong bao lì xì đã chuẩn bị sẵn, lần lượt đưa vào tay từng người thợ thi công, số tiền trong lì xì không lớn, sáu trăm tệ, coi như chút lộc may mắn.

Nhìn nụ cười bất ngờ lại chất phác nở trên môi các người thợ, Chu Lạc Tích cũng mỉm cười theo.

Người của công ty nội thất đi rồi, Chu Lạc Tích một mình dạo quanh studio, chụp vài tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè, sau đó liên hệ công ty vệ sinh qua chuẩn bị tổng vệ sinh.

Chị Bình nhìn thấy bài đăng trên trang cá nhân của cô, nhấn like cho cô một cái, rồi nhắn tin riêng hỏi cô có phải đã về thành phố Hải rồi không, ngày mai có rảnh không.

Chu Lạc Tích suy nghĩ một lát, nhiệm vụ chính của cô bây giờ là chăm sóc Tần Việt, còn chưa biết ngày mai anh có cần ra ngoài hay không, nên chưa trả lời vội, chỉ hỏi chị Bình ngày mai có chuyện gì.

Chắc chị Bình lại bận đi đâu rồi, vẫn chưa trả lời lại.

Chu Lạc Tích đợi ở studio một lúc thì người phụ trách của công ty vệ sinh đến, hai bên bàn bạc xong chi phí cũng như thời gian đến dọn dẹp, Chu Lạc Tích giao chìa khóa.

Lúc này đã là mười một giờ rưỡi, Chu Lạc Tích không hẹn Ô Linh ăn trưa, dự định về nhà ăn cùng Tần Việt.

Trên đường đi, Tần Việt gọi điện thoại tới: "Lạc Tích, tiện đường qua công ty lấy giúp anh một tập tài liệu nhé."

"Em không cần chạy lên đâu, anh sẽ dặn thư ký mang xuống."

Chu Lạc Tích vâng một tiếng, sau khi cúp máy dứt khoát đánh vô lăng, lái về phía tòa nhà Tín Hằng.

Tập đoàn Tín Hằng tọa lạc tại khu trung tâm trọng yếu của thành phố.

Trước đây, Tần Việt cũng từng nói sẽ cho cô cả một tầng lầu ở khu trung tâm để làm studio, nhưng Chu Lạc Tích, cũng rất biết thân biết phận, đã khéo léo từ chối.

Cuối cùng cô căn cứ vào khả năng thực tế của bản thân để chọn địa điểm như hiện tại.

Lúc tới tòa nhà Tín Hằng, vừa vặn là mười hai giờ trưa, trước cửa tòa nhà người qua kẻ lại, ra ra vào vào.

Chu Lạc Tích đi thẳng xe vào đỗ ở bãi đỗ xe ngoài trời ngay cửa chính.

Chiếc xe Cayenne này mang biển số Hải A98888, trong toàn bộ Tập đoàn Tín Hằng không ai không biết đây là xe riêng của Tần Việt, ánh mắt của không ít người lập tức đổ dồn về phía đó.

Rất nhanh họ cũng nhận ra Chu Lạc Tích vừa bước ra từ ghế lái.

Không phải ghế phụ, cũng không phải băng ghế sau, mà là ghế lái chính, Chu Lạc Tích có thể tùy ý lái xe của Tần Việt.

Cùng lúc đó, Hứa Đình đang dùng bữa tại nhà ăn, cũng theo ánh mắt mọi người nhìn ra ngoài cửa sổ theo bản năng, vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này.

Sắc mặt anh ấy hơi biến đổi, những ngón tay đang cầm khay cơm bất giác siết chặt lại một chút.

Chu Lạc Tích nhận lấy tài liệu xong liền đi thẳng lên xe, ngay khoảnh khắc chuẩn bị khởi động xe, đột nhiên cô như nhớ ra chuyện gì đó.

Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài, ngước nhìn tòa nhà chọc trời cao vút mây xanh trước mặt.

Ánh mắt Chu Lạc Tích hơi khựng lại.

Một ý niệm nào đó xẹt qua trong đầu.

Tuy nhiên ngay sau đó, lại là hình ảnh Tần Việt ngồi trên xe lăn lặng lẽ chờ đợi cô.

Chu Lạc Tích theo bản năng cắn cắn môi, nội tâm giằng xé một thoáng.

Cuối cùng, những suy nghĩ ngổn ngang đó bị cô đè nén xuống, chân đạp ga, chiếc xe khởi động rời đi.

Trưa nay vẫn là những món ăn gia đình do nhà hàng giao tới.

Ăn cơm xong, Chu Lạc Tích chỉ cần cho bát đũa của hai người vào máy rửa bát, rồi bật robot lau dọn toàn bộ nhà, vậy là mọi việc đã xong.

Sau bữa ăn Tần Việt nghe một cuộc điện thoại rồi đi vào phòng sách, Chu Lạc Tích ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách, mở máy tính bảng, bắt đầu tự tay thiết kế bố cục nội thất cho studio của mình.

Chu Lạc Tích đã liên hệ được với Văn Tuyết, chỉ là cô ấy vẫn đang đi nghỉ mát ở nơi khác, phải qua hai ngày nữa mới về được.

Bọn họ đã hẹn trước thời gian gặp mặt.

Trong điện thoại, Chu Lạc Tích nhịn không được hỏi Văn Tuyết vì sao lại đồng ý gia nhập studio của cô: "Có phải vì Tín Hằng đứng sau lưng Tần Việt đã tăng thêm lòng tin của cô đối với tôi không?"

Văn Tuyết cười đáp: "Quả thực là có, nhưng đó không phải lý do chính."

Chu Lạc Tích chăm chú lắng nghe.

"Tần tổng gửi cho tôi bản phác thảo thiết kế của cô, nó tình cờ hoàn toàn trùng khớp với quan niệm sáng tác của tôi." Văn Tuyết nói.

“Còn một điểm nữa, Tần tổng rất tinh ý, đã tìm ra chuyện tôi từng nhặt được hai chú chó hoang và gửi cho bố mẹ tôi nuôi. Ngài ấy nói với tôi rằng, Chu tiểu thư, cô đang tài trợ dài hạn cho một trạm cứu hộ động vật hoang dã.”

Dừng một chút, Văn Tuyết chân thành nói: "Một người có tấm lòng lương thiện với động vật nhỏ, xứng đáng để tôi trao gửi niềm tin."

Nhớ đến cuộc điện thoại trò chuyện rất vui vẻ đó, Chu Lạc Tích dừng bút trong tay, ngẩng đầu nhìn về phía phòng sách.

Nhắc đến trạm Móng Vuốt, Chu Lạc Tích luôn nghĩ tới Hứa Đình, cô nghĩ, có lẽ Tần Việt cũng sẽ liên tưởng tới.

Chu Lạc Tích vốn tưởng rằng Tần Việt sẽ ngó lơ hoặc thậm chí không cho phép cô đến trạm Móng Vuốt nữa, không cho phép cô chạm mặt Hứa Đình ở đó nữa.

Chu Lạc Tích đặt máy tính bảng xuống, bước đến cửa phòng sách, nhìn thấy góc nghiêng khuôn mặt chuyên chú của người đàn ông đang ngồi đó, cô bất giác cong môi.

Người ta đều nói đàn ông lúc làm việc rất quyến rũ, đây là lần đầu tiên Chu Lạc Tích đồng tình với câu nói này.

Dù đối phương không mặc vest đi giày da, mà chỉ mặc bộ đồ ngủ màu xám đơn giản ở nhà.

Chu Lạc Tích vẫn còn nhớ, trước khi Tần Việt tốt nghiệp đại học, bất kể cô muốn đi đâu chơi, Tần Việt đều sẽ đi cùng cô.

Trong nước hay ngoài nước, họ đã đi qua quá nhiều nơi, để lại quá nhiều kỷ niệm chung.

Nhưng từ khi Tần Việt tiếp quản Tín Hằng, anh trở nên bận rộn lạ thường, anh không muốn chỉ dựa dẫm vào uy thế của ông nội Tần, mà muốn khiến mấy vạn nhân viên dưới quyền thực sự tâm phục khẩu phục chính con người anh.

Mỗi bước đi, anh đều vô cùng nỗ lực.

Chu Lạc Tích bước vào phòng sách, một tay chống hờ lên bàn làm việc của anh, thân thể hơi ngả về phía trước.

Cô nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt to tròn xinh đẹp nhìn anh: "Anh trai, anh chưa bận xong à?"

Nghe cô gọi mình như vậy, Tần Việt ngước mắt lên, cánh tay tự nhiên ôm lấy eo cô: "Sao vậy?"

"Chán quá, anh ra ngoài xem phim cùng em đi."

"Được." Tần Việt cười với vẻ mặt ung dung, ánh mắt tự nhiên lướt qua thời gian hiển thị ở góc dưới bên phải màn hình máy tính, mười hai giờ mười phút.

Còn sớm hơn cả thời gian anh dự đoán cô sẽ chủ động đến tìm anh.

Chu Lạc Tích không vào phòng chiếu phim, không gian quá kín đáo luôn khiến cô có cảm giác như ẩn chứa một chút ám muội khó nói.

Cô chỉ muốn để Tần Việt thư giãn, chứ không phải mang động cơ nào khác, mục đích của cô vô cùng trong sáng, thế nên đã chọn phòng khách rộng rãi thoáng đãng hơn.

Kéo toàn bộ rèm điện lại, ánh sáng trong phòng tối đi, Tần Việt đã di chuyển đến ngồi trên ghế sofa, cách Chu Lạc Tích khoảng một chiếc gối ôm.

Bộ phim bắt đầu chiếu, ánh mắt Tần Việt hơi khựng lại: "Phim hài à?"

Chu Lạc Tích toét miệng cười, để lộ hàm răng trắng: "Đúng ạ, phim này buồn cười lắm, cực kỳ thích hợp để giải tỏa tâm trạng!"

Hơn nữa bộ phim này Chu Lạc Tích đã xem qua rồi, không có bất kỳ cảnh thân mật nào, hoàn toàn trong sáng vô cùng.

Mục đích trong sáng, phim ảnh trong sáng.

Tuy nhiên Chu Lạc Tích quên mất, người đàn ông bên cạnh này chẳng liên quan chút nào đến sự trong sáng cả.

Đến lần thứ năm Chu Lạc Tích cười nghiêng ngả vô tình cọ vào vai Tần Việt, người đàn ông bắt đầu có hành động, một tay ôm lấy eo cô rồi bế thốc cô vào lòng.

Anh nâng cằm cô lên rồi hôn xuống không chút do dự, môi kề môi, cả hai đều run rẩy, đầu lưỡi anh tiến thẳng vào, thuần thục chui vào khoang miệng cô quấn quýt m*t mát.

Bàn tay Tần Việt lần xuống dưới, đỡ lấy vòng mông cô nhấc lên đổi tư thế.

Chu Lạc Tích biến thành quỳ ngồi trong lòng anh, hai người càng dán chặt lấy nhau, hơi thở hòa quyện.

Môi trên bị m*t nhẹ, lực đạo của Tần Việt rất dịu dàng, Chu Lạc Tích bất giác phát ra tiếng hừ nhẹ đầy dễ chịu, bị Tần Việt nghe thấy, anh vạch cổ áo cô ra, sống mũi cao thẳng cọ qua chiếc cổ mảnh mai trắng ngần của cô, đôi môi mỏng men theo đường cong tuyệt đẹp ấy nuốt trọn từng chút một đi xuống.

Môi anh man mát mà mềm mại, ngón tay thon dài của anh luồn qua kẽ tóc x** n*n d** tai cô.

Nhưng hơi thở của anh chỉ dừng lại ở xương quai xanh của cô.

Rõ ràng có thể tiến xa hơn, nhưng anh dường như cố ý, dừng lại ở đó, không ngừng chà xát, không đi xuống nữa.

Trưa nay về nhà, nghĩ rằng hôm nay sẽ không ra ngoài nữa, nên lúc này Chu Lạc Tích cũng đang mặc đồ ngủ.

Chất liệu lụa tơ tằm mềm mại trơn tru, Chu Lạc Tích có thể cảm nhận rõ ràng đường nét cơ bụng của anh ở ngay vị trí mình đang ngồi, cứng rắn, mạnh mẽ đầy nội lực.

Cô từ từ mở mắt, rũ mi nhìn xuống dưới, chỉ một cái nhìn này, Chu Lạc Tích đã xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng.

Cô vô cùng hối hận, thậm chí muốn đánh cho cái tay tối qua đã giúp Tần Việt lấy bộ quần áo ngủ màu xám kia một trận.

Sao tự dưng lại lấy màu xám cơ chứ.

Cái chỗ vải bị ướt nhỏ xíu đó... rõ ràng quá...

Sự ngượng ngùng dâng lên như sóng vỗ, Chu Lạc Tích chỉ muốn tìm ngay một cái lỗ nào đó để chui xuống cho xong.

Nhận ra ánh mắt của cô, Tần Việt định rũ mắt xuống.

Chu Lạc Tích giật mình, lập tức nhích người qua che lại, nửa thân trên dính sát vào anh không cho xem, nhưng tư thế lại chẳng khác nào ôm ấp yêu thương.

Tần Việt cười, cánh tay săn chắc ôm lấy eo cô, hơi thở trầm thấp nóng rực phả bên tai cô: "Ướt quá rồi..."

Đùng một tiếng, cả khuôn mặt Chu Lạc Tích bừng lên đỏ rực, cổ và tai cũng theo đó đỏ ửng, như thể đang bị lửa thiêu cháy.

Cô xấu hổ giơ tay định che miệng Tần Việt lại.

Đúng lúc này, màn hình điện thoại Chu Lạc Tích đặt cạnh ghế sofa sáng lên.

Chị Bình bận rộn xong cuối cùng cũng trả lời tin nhắn:

「Em về thành phố Hải là tốt rồi, ngày mai đúng lúc là ngày nhận nuôi định kỳ hàng quý của trạm, nếu em có hứng thú thì qua xem thử nhé.」

Những người nộp đơn có thể tham gia ngày nhận nuôi, đều là những người đã được nhân viên trạm kiểm tra chọn lọc kỹ lưỡng từ trước.

Không chỉ quy trình xét duyệt nhận nuôi ban đầu nghiêm ngặt, mà quy trình thăm hỏi lại sau này cũng khắt khe không kém.

Sau khi thông qua xét duyệt ban đầu, trạm sẽ thống nhất sắp xếp một thời gian, mời họ đến trạm vào ngày nhận nuôi được chỉ định, để lựa chọn bé cưng ưng ý trong số những chú chó mèo đang chờ nhận nuôi.

「Đúng rồi, ngày mai chắc cần nhiều người, chị có mời cậu Hứa Đình mà em thích qua giúp một tay, cậu ấy đồng ý rồi đó nha~ 「Nhe răng」「Nháy mắt」」

Hai tin nhắn này lần lượt hiện lên, Chu Lạc Tích nhìn thấy, Tần Việt hiển nhiên cũng đã đọc được không sót một chữ nào.