Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 11

"Tích Tích, sao cứ sờ trán mãi thế, mọc mụn rồi à?"

Vừa bước vào cửa, "tiểu công chúa" đã kêu nóng, dì Tiêu vội vàng rót cho cô một ly nước đá.

Lúc này, có người đang cuộn mình thành một cục nhỏ xíu trong góc sô pha, hai tay ôm ly nước uống từng ngụm nhỏ, thi thoảng lại đưa tay lên sờ trán.

Dì Tiêu ân cần hỏi: "Mai dì nấu cho con một ấm trà thảo mộc hạ hỏa nhé?"

Chu Lạc Tích bừng tỉnh, ngượng ngùng bỏ tay xuống: "Không cần đâu ạ, con không có bị mụn…"

Cô uống một hơi hết sạch chỗ nước đá còn lại: "Dì ơi con lên lầu tắm đây!"

Tiếng dép lê lạch bạch vang lên trên sàn nhà, người đã chạy biến lên lầu.

Ngâm mình trong bồn tắm.

Chu Lạc Tích lại không kiềm được mà đưa tay sờ lên trán.

Ở trong xe, tuy rằng cô nhắm mắt, nhưng khi mở mắt ra thì Tần Việt cũng đã kéo giãn khoảng cách với cô rồi.

Mặc dù cảm giác lướt qua rất nhẹ.

Nhẹ đến mức khiến cô ngỡ ngàng, tưởng chừng như là ảo giác.

Hôn trán, có hàm ý gì không nhỉ?

Chu Lạc Tích cầm điện thoại lên tra cứu.

Khi nhìn thấy dòng chữ "Một kiểu bày tỏ tình yêu dịu dàng", đồng tử Chu Lạc Tích co lại, hoảng đến mức suýt chút nữa ném luôn điện thoại vào bồn tắm.

Cô vội vàng lướt xuống dưới, nhìn thấy dòng giải thích: "Tượng trưng cho sự bảo vệ, quan tâm và lời chúc phúc thiện ý".

Chu Lạc Tích thở phào nhẹ nhõm.

Ha, giống hệt những gì mình nghĩ mà!

Tắm xong, Chu Lạc Tích đứng trước gương dùng máy sấy tóc.

Tuy rằng đã một giờ sáng, cô lại chẳng buồn ngủ chút nào, ngược lại càng về khuya càng tỉnh táo.

Chắc chắn lại là do uống trà chanh rồi!

Chu Lạc Tích đi ra ban công, tựa vào lan can định hóng gió đêm, kết quả lại nhìn thấy một màn không thể tin nổi trong vườn hoa.

Xe của Cố Châu Bạch chầm chậm dừng lại trong sân.

Chu Mẫn Nghi tháo dây an toàn, xách túi đang định đẩy cửa, lại phát hiện cửa xe vẫn chưa mở khóa.

Chị ấy quay đầu lại, Cố Châu Bạch đã tháo dây an toàn, nhoài người sang ghế phụ, đè chặt lấy chị ấy.

Sau đó, môi hai người dính chặt lấy nhau!

Chu Lạc Tích vội vàng che mắt lại, nhưng rồi không nhịn được lại hé ra một khe hở.

Chị gái dường như quay đầu muốn tránh đi một chút, nhưng rất nhanh lại bị cuốn theo, buộc phải ngửa đầu lên, hai tay vòng qua cổ anh rể.

Cửa sổ ghế phụ không kéo lên.

Chu Lạc Tích nhìn thấy rõ mồn một.

"Oa…" Cô vô thức khẽ hô lên, vui mừng thay cho cuộc hôn nhân ngọt ngào của chị gái, sau đó len lén lùi về phòng.

Nụ hôn như vậy mới gọi là bày tỏ tình yêu chứ, chút băn khoăn vương vấn trong lòng cô lập tức tan biến.

Chu Lạc Tích kéo rèm cửa, tắt đèn, ngủ ngon một giấc.

Ngày hôm sau, Chu Lạc Tích hiếm khi dậy sớm ăn sáng. Chu Mẫn Nghi cũng chưa đến công ty, đang uống cà phê và ăn sandwich.

Chu Lạc Tích sà xuống chiếc ghế bên cạnh chị gái, tinh nghịch nháy mắt với chị ấy.

Chu Mẫn Nghi hỏi: "Hửm? Mắt khó chịu à?"

Chu Lạc Tích dùng một ngón tay chọc chọc vào cánh tay chị: "Chị, tối qua, em nhìn thấy rồi nha~"

Trên gương mặt vốn luôn điềm tĩnh chững chạc của đại tiểu thư nhà họ Chu hiếm hoi lộ ra một thoáng e thẹn, chị ấy đặt tách cà phê xuống, lườm em gái một cái: "Con gái con đứa, ánh mắt sao mà gian thế."

Chu Lạc Tích cười hì hì: "Vậy lần sau hai người hôn nhau nhớ kéo cửa kính xe lên."

Chu Mẫn Nghi thầm nghĩ sẽ không có lần sau.

Nếu không phải do Cố Châu Bạch đột ngột tấn công khiến chị đẩy không ra, nên chỉ đành phối hợp.

Chu Lạc Tích chống cằm, nói bằng giọng chân thành: "Tình cảm của chị với anh rể tốt thật đấy."

Chu Mẫn Nghi cười cười, uống một ngụm cà phê, không nói gì.

Chu Mẫn Nghi và Cố Châu Bạch tuy là bạn học đại học, nhưng trong thời gian ở trường hai người chỉ là mối quan hệ xã giao gật đầu chào hỏi, dù hai nhà có hợp tác làm ăn nhưng họ cũng không thân thiết.

Sau này, Chu Mẫn Nghi tốt nghiệp và tiếp quản công ty, sự nghiệp thuận lợi, chị ấy bắt đầu tìm kiếm đối tượng kết hôn.

Ban đầu, người Chu Mẫn Nghi nhắm trúng không phải là Cố Châu Bạch, là anh ta tự tiến cử mình trước mặt chị ấy.

Sau đó, Chu Mẫn Nghi đồng ý. Chị ấy nói với Cố Châu Bạch rằng, chị ấy sẽ cố gắng hết sức làm tròn nghĩa vụ, phối hợp diễn vai vợ chồng dù là đối nội hay đối ngoại.

Nhưng có một điểm, nếu em gái cô có việc cần, chị ấy sẽ chỉ ưu tiên em gái trước.

Hơn nữa, Chu Mẫn Nghi trong vòng năm năm không có ý định sinh con. Nếu cuộc hôn nhân với Cố Châu Bạch trong vòng năm năm xảy ra vấn đề khiến hai người không thể tiếp tục hợp tác, hoặc là cá nhân chị ấy xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, không còn trên đời này nữa...

Thì phần tài sản mà chị ấy đáng được hưởng trong cuộc hôn nhân với Cố Châu Bạch sẽ do em gái toàn quyền thừa kế.

Điều khoản này, Chu Mẫn Nghi đã viết rõ trong thỏa thuận hôn nhân.

Cố Châu Bạch chỉ nhìn lướt qua một cái, liền ký tên.

Chu Mẫn Nghi uống cạn ngụm cà phê cuối cùng, xoa đầu em gái, giọng dịu dàng nói: "Tương lai em cũng sẽ gặp được một nửa mà em mong muốn thôi."

Chu Lạc Tích chống má suy nghĩ. Kết hôn sao?

Đối với cô, chuyện đó dường như còn rất xa vời.

Ăn sáng xong, Chu Mẫn Nghi đến công ty đi làm.

Chu Lạc Tích một mình chậm rãi ăn nốt bữa sáng, lại quay về phòng ngủ nướng thêm một giấc.

Buổi chiều, Chu Lạc Tích bay đến thành phố Hàng Châu, cùng hai người bạn đại học là người gốc Hàng Châu xem một trận thi đấu quần vợt mở rộng, đi ăn đi chơi suốt hai ngày.

Trong hai ngày đó, Chu Lạc Tích đăng hai dòng trạng thái lên vòng bạn bè, một đám người vào thả tim bình luận rôm rả.

Chu Lạc Tích biết, trong đám người này sẽ không có Hứa Đình, anh ấy cứ như một "người tối cổ" không dùng mạng xã hội vậy.

Không chỉ thế, Chu Lạc Tích phát hiện gần đây cô gửi tin nhắn Wechat cho anh, ba tin thì anh chỉ trả lời một, mà đều là những câu trả lời rất ngắn gọn.

Chu Lạc Tích có chút nản lòng, sao cảm giác lại quay về trạng thái ban đầu với Hứa Đình rồi? Bọn họ không phải đã làm bạn bè rồi sao?

Vừa nghĩ đến tính cách vốn dĩ đã lạnh lùng của Hứa Đình, Chu Lạc Tích lại hết giận. Thôi bỏ đi, ai bảo cô tính tình tốt lại bao dung chứ.

Từ Hàng Châu trở về, Chu Lạc Tích và Chu Mẫn Nghi đi tham dự hôn lễ của một người chị họ xa.

Chu Lạc Tích được mời làm phù dâu trong hội chị em. Một trong những tiết mục của nghi thức hôn lễ là hội chị em và hội anh em ghép cặp, khoác tay nhau đi theo sau cô dâu chú rể lên sân khấu.

Chàng trai ghép cặp với Chu Lạc Tích là người cô có quen biết. Hồi nhỏ cô đến chỗ chị họ nghỉ hè, từng cùng đối phương lập đội chơi game, nghe nói hiện tại đã là một tuyển thủ chuyên nghiệp.

Đối phương có vẻ ngoài lanh lợi, nói chuyện cũng rất hóm hỉnh.

Hôn lễ kết thúc, Chu Lạc Tích đăng một dòng trạng thái, trong chín tấm ảnh có một tấm vừa khéo là cảnh bước lên sân khấu do nhiếp ảnh gia chụp được.

Dòng trạng thái này, Tần Việt không thả tim.

Buổi tối, Chu Lạc Tích tắm xong nằm trên giường thì nhận được điện thoại của Tần Việt.

Anh trò chuyện với cô về đám cưới của chị họ, rồi lơ đãng hỏi cô người đàn ông được cô khoác tay kia là ai.

Chu Lạc Tích giải thích một hồi.

Tần Việt nói: "Nghe có vẻ hai người nói chuyện cũng hợp nhỉ."

"Cậu ta tên gì?"

Chu Lạc Tích đáp: "Cái này thì em không biết, em chưa hỏi."

Tần Việt khựng lại, cười nhạt một tiếng, không nói chuyện đám cưới nữa, chỉ bảo cuối tuần mình phải đi công tác ở Thâm Quyến một chuyến.

Là đang báo cáo lịch trình cho cô.

Chủ nhật hôm ấy, Chu Lạc Tích chở một cốp xe toàn thức ăn cho chó mèo đến trạm cứu hộ Móng Vuốt.

"Chị gái kim chủ" phát lương thực lớn, dưới chân Chu Lạc Tích vây kín những cục bông xù, hai tay sờ cũng không xuể.

"Nguyên Bảo, mày đừng đánh nhau nữa!"

"Bối Bối, mày cưỡi lên người con chó khác làm gì, xuống ngay cho tao!"

"Tiểu Bạch, sao mày mập lên nhiều thế này? Tao dùng một tay bế không nổi mày nữa rồi!"

Thế nhưng, Chu Lạc Tích chờ ở đó đến tận chập tối vẫn không thấy Hứa Đình xuất hiện.

Rốt cuộc là sao, chẳng lẽ anh ta cố tình làm trái ý cô?

Cô không tin mình lại không thể chặn được người.

Chu Lạc Tích nhớ lại những địa điểm tình cờ gặp Hứa Đình mấy lần trước, cô lái xe chạy lòng vòng không mục đích trong thành phố.

Quả nhiên, ở trước cửa hàng tiện lợi nơi lần đầu tiên gặp nhau, Chu Lạc Tích nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó.

Hứa Đình vừa mua đồ từ trong tiệm đi ra.

"Hứa Đình —"

Chu Lạc Tích dừng xe xong liền đuổi theo.

Bước chân Hứa Đình khựng lại, quay đầu nhìn, nhưng bóng người trước mặt dường như đang chồng lên nhau, nhòe đi.

"Anh sao thế?"

Chu Lạc Tích đi đến trước mặt anh ấy, lập tức phát hiện sắc mặt anh ấy không bình thường, ửng đỏ một cách mất tự nhiên.

"Không sao…" Hứa Đình lắc đầu, nhưng giọng nói lại yếu ớt.

Chu Lạc Tích không nghe anh ấy nói, trực tiếp đưa tay áp lên trán anh ấy, lập tức giật mình: "Anh sốt rồi!"

"Chuyện nhỏ…" Hứa Đình còn muốn cố chấp.

"Chuyện nhỏ gì chứ? Không được, đi bệnh viện với tôi!"

Chu Lạc Tích không nói hai lời, vừa lôi vừa kéo nhét người vào ghế phụ.

Chu Lạc Tích lên xe, quay đầu chạy thẳng đến bệnh viện.

Ba mươi phút sau, Hứa Đình đã nằm yên tĩnh trên giường bệnh, thuốc trong dây truyền dịch nhỏ xuống đều đều, còn anh ấy thì ngủ rất say.

"Chu tiểu thư, cô thấy phòng bệnh này được không?"

Chu Lạc Tích gật đầu: "Được ạ, làm phiền viện trưởng Vương rồi."

"Bệnh nhân do làm việc quá sức dẫn đến phát sốt, đợi ngủ một giấc tỉnh dậy sẽ đỡ hơn nhiều. Cô có việc gì cứ tìm bác sĩ bất cứ lúc nào, hoặc gọi điện thoại cho tôi."

Chu Lạc Tích cười nói: "Vâng, cảm ơn ông."

Đợi người đi khỏi, phòng bệnh trở nên yên tĩnh.

Chu Lạc Tích ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, hai tay chống lên đùi, hơi nghiêng người, lẳng lặng ngắm nhìn Hứa Đình.

Sắc mặt anh ấy xanh xao, hàng lông mi dài rũ xuống, hơi thở nhẹ nhàng và đều đặn.

Cùng lúc đó, tại Thâm Quyến.

Tần Việt kết thúc bữa tiệc bước ra, gặp Thiệu Tử ở cửa thang máy tầng một.

"Trùng hợp vậy sao?"

Thiệu Tử nhướng mày, trong giọng nói mang theo vẻ bất ngờ: "Đến bàn chuyện hợp tác với Năng lượng Bồi Phong à?"

Tần Việt: "Ừ."

Thiệu Tử: "Xem ra rất thuận lợi, chúc mừng nhé."

Tần Việt: "Cảm ơn."

Thiệu Tử nắm chặt chiếc ví cầm tay: "Lát nữa có bận gì không? Có muốn cùng đi uống một ly không, nghe nói quán bar trên tầng thượng cũng khá được."

Tần Việt nhìn đồng hồ đeo tay: "Không đâu, còn có việc."

"Được thôi." Thiệu Tử cười cười, cũng không cưỡng cầu, tiến lui chừng mực: "Vậy không làm phiền anh nữa."

Thang máy lồng kính từ từ đi lên, Thiệu Tử rũ mắt nhìn xuống chiếc xe hơi màu đen dưới lầu.

Người như Tần Việt, dường như trời sinh sẽ không động lòng với phụ nữ.

Bao nhiêu năm nay, bên cạnh anh không hề có tin đồn tình ái. Cho dù mấy công ty đối thủ thương mại ở Hải Thị có bỏ giá cao thuê tay săn ảnh chuyên nghiệp, cũng chưa từng chụp được gì.

Tiền tài, địa vị, danh lợi, Tần Việt cái gì cũng có, cái gì cũng không thiếu, mà cái gọi là tình cảm trong mắt thương nhân lại nhẹ tựa lông hồng.

Người đàn ông lý trí đến mức gần như lạnh lùng như vậy, e rằng đã sớm mạnh mẽ đến mức không cần bất kỳ ai bầu bạn.

Bỗng nhiên, trong đầu Thiệu Tử hiện lên một gương mặt tươi cười rạng sỡ mới gặp cách đây không lâu.

Nhị tiểu thư nhà họ Chu kiều diễm rực rỡ kia.

Thiệu Tử nhíu mày, lại bắt đầu tự nghi ngờ.

Tần Việt vốn trưởng thành đạm bạc như thế, lại thích kiểu cô gái nhỏ nũng nịu như Chu Lạc Tích sao?

Thiệu Tử nghĩ lại, Nhị tiểu thư nhà họ Chu từ nhỏ sống trong nhung lụa, muốn gió được mưa, sau lưng chẳng phải chính là nhờ có nhà họ Tần bảo vệ làm chỗ dựa sao.

Nghe nói mẹ của Tần Việt là Lạc Linh năm xưa còn muốn nhận Chu Lạc Tích làm con gái nuôi.

Thiệu Tử lấy điện thoại ra, gọi cho anh cả nhà mình: "Anh, viên hồng ngọc trước đây anh bán cho Tần Việt, anh có biết anh ấy mua để tặng cho ai không?"

"Biết chứ." Giọng nói của người anh cả truyền đến từ đầu dây bên kia. Rất nhanh, Thiệu Tử nghe được cái tên Chu Lạc Tích.

Thiệu Tử im lặng một giây, lại hỏi: "Anh ấy trả giá bao nhiêu?"

Anh cả đáp: "Ba mươi tám triệu."

Thiệu Tử lại lần nữa im lặng.

Nhớ tới một câu: ngàn vàng chỉ đổi lấy một nụ cười của người đẹp.

Trong chiếc xe thương vụ, Tần Việt ngồi ở ghế sau xem tài liệu, nói với Vu Cách ở ghế phụ: "Gửi báo cáo thẩm định môi trường của Bồi Phong cho tôi."

Vu Cách quay đầu lại nói: "Phần này là do Hứa Đình phụ trách, tôi liên hệ cậu ấy ngay đây."

Tần Việt: "Ừ."

Hứa Đình đã thông qua phỏng vấn thăng chức nội bộ, chỉ cần bàn giao công việc ở văn phòng tổng giám đốc xong, hai ngày nữa anh ấy có thể sang bộ phận kỹ thuật làm việc.

Khi điện thoại của Hứa Đình vang lên, Chu Lạc Tích đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng bệnh lướt điện thoại.

Tiếng rung vang lên, Hứa Đình khẽ nhíu mày trong mơ.

Chu Lạc Tích vội vàng đứng dậy đi tới, đang định tắt máy thì nhìn thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đến là Vu Cách.

Ngày mai là thứ hai rồi, Hứa Đình đã nằm trên giường bệnh thế này cũng chẳng còn sức đâu mà đi làm, chắc là anh ấy phải xin nghỉ phép thôi.

Thế là Chu Lạc Tích cầm điện thoại đi đến bên cửa sổ bắt máy.

"Hứa Đình, cậu gửi cái bản Bồi Phong kia…"

Lời chưa nói hết, Chu Lạc Tích đã lên tiếng: "Trợ lý Vu, là tôi, Chu Lạc Tích."

Vu Cách rõ ràng sững sờ, đưa điện thoại ra xa nhìn một cái, xác nhận mình chưa hoa mắt gọi nhầm số: "Chu, Chu tiểu thư?"

Chu Lạc Tích: "Đúng, là tôi."

Bên phía Vu Cách im lặng hai giây.

"Chu tiểu thư, cô bây giờ đang ở cùng Hứa Đình… ơ không phải, đang ở cùng một chỗ sao? Hứa Đình đâu rồi? Sao lại là cô nghe điện thoại?"

Chu Lạc Tích nhìn về phía giường bệnh: "Anh ấy bị sốt, tôi đưa anh ấy đến bệnh viện rồi. Bây giờ anh ấy đang truyền nước, người cũng chưa tỉnh."

Vu Cách: "Ra là vậy, cậu ấy không sao chứ? Tôi cử đồng nghiệp qua thăm cậu ấy ngay đây."

Chu Lạc Tích: "Không cần đâu, tôi đang trông ở đây rồi, anh tìm anh ấy có việc gì không?"

Vu Cách: "À đúng… tôi với Tần Tổng đang ở Thâm Quyến, có một tập tài liệu muốn bảo trợ lý Hứa gửi cho tôi. Không sao đâu, để trợ lý Hứa dưỡng bệnh nghỉ ngơi hai ngày đi, tôi tìm người khác lấy."

Chu Lạc Tích: "Ồ, vậy tôi cúp máy đây."

Vu Cách: "À được…"

Điện thoại loa ngoài tắt ngúm, không gian trong xe trở lại vẻ yên tĩnh.

Vu Cách không đoán được ý của Tần Tổng, nên không dám len lén nhìn qua kính chiếu hậu, chỉ một lòng cúi đầu liên hệ đồng nghiệp khác lấy tài liệu.

Tài xế lái xe cũng chuyên tâm nhìn thẳng phía trước.

Cả hai đều rõ ràng cảm thấy bầu không khí nặng nề, áp lực âm thầm lan tỏa, lặng lẽ bao trùm khắp không gian trong xe.

Ở ghế sau, ánh mắt Tần Việt đã trầm xuống, các khớp ngón tay khẽ siết chặt, tập tài liệu trong tay bị bóp đến nhăn nhúm.

Anh mới rời đi có hai ngày, cô đã chăm sóc đến tận bên giường bệnh của người đàn ông khác rồi.