Đoạn Tẫn Tương Tư

Chương 2

Sau khi Hồng Tụ rời đi, Triệu Sắt Sắt một mình dưỡng thương trong phòng.

Tiếng ve ngoài cửa sổ ồn ã, hơi nóng mùa hè bao trùm lấy nỗi đau, khiến nàng suốt đêm không thể chợp mắt.

Cho đến ngày thọ yến của hoàng hậu, nàng không thể không kéo lê thân thể chưa khỏi hẳn, gượng chống trang điểm chải chuốt.

Nhưng khi nàng đi tới cửa phủ, lại thấy Tạ Thanh Yến đã dắt ngựa đứng chờ trong viện, còn Tô Lăng Âm mặc một bộ hoa phục, đang cười tươi rói đứng cạnh hắn.

“Sắt Sắt,” Tạ Thanh Yến ngước mắt nhìn nàng, giọng điệu bình thản, “Trong phủ mỗi ngày tiêu mười văn, chỉ thuê nổi một con ngựa, chỉ có thể ngồi hai người.”

“Ta đưa Lăng Âm tới hoàng cung trước, nàng tự mình đi bộ qua đó đi.”

Đầu ngón tay Triệu Sắt Sắt khẽ run, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo.

Từ hầu phủ tới hoàng cung, ít nhất cũng phải mất nửa canh giờ.

Nàng há miệng, cuối cùng chỉ khẽ đáp: “Được.”

Nàng nhìn Tạ Thanh Yến cẩn thận đỡ Tô Lăng Âm lên lưng ngựa, sau đó nhanh nhẹn nhảy lên ngựa, cánh tay vòng qua eo Tô Lăng Âm, bảo vệ nàng ta thật c.h.ặ.t trong lòng.

Tiếng vó ngựa xa dần, Triệu Sắt Sắt đứng nguyên tại chỗ, đột nhiên nhớ lại.

Ba năm trước, lần đầu tiên nàng vào cung, Tạ Thanh Yến sợ nàng cưỡi ngựa không thoải mái, đặc biệt sai người chuẩn bị kiệu mềm, suốt đường bảo vệ nàng.

Hắn nói: “Phu nhân của ta, nửa điểm ủy khuất cũng không được chịu.”

Giờ đây lời này, nghĩ lại là nói cho một người khác nghe rồi.

Triệu Sắt Sắt một mình đi trên con đường trong cung, bầu trời đột nhiên u ám, từng hạt mưa to rớt xuống, chốc lát đã khiến nàng ướt đẫm toàn thân.

Đợi đến khi nàng nhếch nhác chạy tới hoàng cung, thọ yến đã bắt đầu.

Trong điện đèn đuốc sáng trưng, tiếng nhạc sáo thổi, lúc nâng chén chúc tụng, nàng nhìn thấy, vị trí vốn thuộc về hầu phu nhân, lúc này đang là Tô Lăng Âm ngồi đó.

“Đó chẳng phải là hầu phu nhân sao? Sao lại đứng ở đó?”

“Nghe nói Hầu gia hiện nay sủng ái cô gái hái sen kia lắm, trong lòng sớm đã không còn chỗ cho hầu phu nhân rồi.”

“Hazzz, năm đó lúc Hầu gia cầu cưới đã quỳ suốt ba ngày ba đêm mới xin được thánh chỉ, giờ thì…”

Tiếng xì xào bàn tán như kim châm đ.â.m vào tai, Triệu Sắt Sắt cúi đầu, lặng lẽ đứng vào vị trí dành cho tì nữ đứng.

Nàng thấy Tạ Thanh Yến liếc nhìn nàng một cái, nhưng chẳng nói gì, quay đầu rót cho Tô Lăng Âm một ly rượu.

“Dâng thọ lễ ”

Theo tiếng xướng của thái giám, các mệnh phụ lần lượt bước lên phía trước.

Đến lượt phủ Vũ An Hầu, Tô Lăng Âm bưng một cái hộp gấm tinh xảo bước lên.

“Dân nữ Tô Lăng Âm, cung chúc hoàng hậu nương nương phúc như đông hải, thọ tỷ nam sơn.”

Hoàng hậu mỉm cười nhận lấy hộp gấm, nhưng lúc mở ra thì biến sắc ngay lập tức.

“Láo xược!” Hộp gấm bị ném mạnh xuống đất, một xâu kẹo hồ lô lăn ra ngoài, “Ngươi dùng thứ này để lừa gạt bản cung sao?”

Tô Lăng Âm sững người, vội vàng giải thích: “Nương nương, người hằng ngày đã ăn quen sơn hào hải vị, nên nếm thử đồ của người nghèo chúng ta ăn…”

“Im miệng!” Một mệnh phụ đứng cạnh nghiêm giọng ngắt lời, “Ngươi có biết hoàng hậu nương nương năm đó vì ăn sơn tra mà suýt nữa sảy t.h.a.i không? Nương nương ghét nhất thứ này! Huống hồ, đường đường là quốc mẫu, sao có thể ăn loại đồ thô bỉ này?”

Sắc mặt Tô Lăng Âm trắng bệch, nhưng vẫn nghênh cổ lên: “Ta, ta không biết, vả lại kẹo hồ lô ngon thế này, nương nương sao có thể vì ăn sơn tra suýt sảy t.h.a.i mà ghét nó chứ, huống hồ nương nương chẳng phải không sảy t.h.a.i đó sao…”

“Láo xược!” Hoàng hậu tức giận đập mạnh xuống bàn, châu thúy trên phượng quan rung động dữ dội, “Người đâu! Lôi tiện tì không biết trời cao đất dày này xuống cho bản cung!”

Tô Lăng Âm mặt mày xám xịt, lúc này mới hoảng sợ, đột nhiên chỉ về phía Triệu Sắt Sắt: “Nương nương tha mạng! Thọ lễ này là do phu nhân chuẩn bị, ta chỉ là dâng thay thôi!”

Triệu Sắt Sắt như bị sét đ.á.n.h, không dám tin Tô Lăng Âm lại đổi trắng thay đen như vậy.

Nàng loạng choạng bước lên: “Ngươi nói bậy gì đó! Hiện nay trong phủ là ngươi quản gia, thọ lễ sao có thể do ta chuẩn bị?”

“Ta lần đầu vào cung, sao biết phải tặng gì?” Tô Lăng Âm đỏ hoe mắt, giọng nói nghẹn ngào, “Nếu không phải phu nhân ra ý, ta sao có thể phạm sai lầm lớn này?”

“Ngươi…”

Hai người tranh chấp không thôi, hoàng hậu mạnh tay đập bàn: “Đủ rồi! Ồn ào đến mức bản cung đau cả đầu!”

Phượng mục quét về phía Tạ Thanh Yến: “Thanh Yến, ngươi nói xem, thọ lễ này rốt cuộc là ý của ai?”

Trong điện chốc lát yên tĩnh trở lại.

Tạ Thanh Yến chậm rãi bước lên, cẩm bào màu đen mực dưới ánh nến tỏa ra hơi lạnh.

Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng lên tiếng: “Bẩm báo nương nương, thọ lễ này… quả thực là do Sắt Sắt chuẩn bị.”

Triệu Sắt Sắt như bị sét đ.á.n.h, m.á.u huyết toàn thân như đông cứng lại.

“Đều tại điệt nhi không dạy bảo tốt nội t.ử, mới khiến nàng ấy phạm phải sai lầm lớn như thế.” Tạ Thanh Yến hành lễ thật sâu, “Xin cô cô thứ tội, điệt nhi nhất định sẽ chuẩn bị thọ lễ mới để tạ tội.”

Mỗi một chữ đều như d.a.o khía, đ.â.m mạnh vào tim Triệu Sắt Sắt, nàng há miệng, nhưng không phát ra được âm thanh.

“Triệu thị,” hoàng hậu thất vọng lắc đầu, “Ngươi từng là người nổi tiếng hiền lương thục đức ở kinh thành, bản cung vẫn luôn rất thích ngươi, giờ lại phạm phải sai lầm lớn thế này, thực sự khiến bản cung thất vọng.”

“Nể tình ngươi là hầu phu nhân, tội c.h.ế.t có thể miễn, tội sống khó tha. Người đâu ”

“Vả miệng một trăm cái!”

“Nương nương minh giám!” Triệu Sắt Sắt quỳ bò về phía trước hai bước, “Thần phụ oan uổng!”

Nhưng chưa đợi nàng nói xong, hai bà ma ma đã xông lên, đôi tay như kìm sắt ấn c.h.ặ.t bả vai nàng.

“Chát!”

Cái tát đầu tiên giáng xuống, Triệu Sắt Sắt chỉ thấy nửa bên mặt tê dại, trong miệng trào ra vị tanh ngọt, tơ m.á.u thuận theo khóe miệng chảy xuống.

“Chát!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cái thứ hai càng nặng hơn, nàng thấy trước mắt từng trận tối sầm, tai ong ong vang lên, gò má đau rát như bị bàn ủi nung đỏ áp vào.



Tạ Thanh Yến đứng một bên, nhìn Triệu Sắt Sắt bị ấn xuống đất, hết cái tát này đến cái tát khác giáng xuống, m.á.u tươi từ khóe môi nàng chảy xuống, nhuộm đỏ vạt áo.

Ngón tay hắn khẽ run, theo bản năng định bước lên.

“Hầu gia…” Tô Lăng Âm đột nhiên kéo lấy tay áo hắn, giọng nói run rẩy, “Ta, ta sợ…”

“Sớm biết vậy đã không tặng thọ lễ này rồi, đều tại ta…”

Tạ Thanh Yến nhắm mắt lại, lúc mở ra lần nữa, đáy mắt đã là một mảnh bình lặng.

Hắn giơ tay che mắt Tô Lăng Âm lại, khẽ nói: “Đừng sợ.”

hằng nguyễn

“Dù nàng có chọc thủng trời, ta cũng bảo vệ nàng.”

Một trăm cái vả miệng kết thúc, Triệu Sắt Sắt đã ý thức mơ hồ.

Nàng bị quẳng về hầu phủ, nhốt vào từ đường, dùng m.á.u chép kinh văn cho hoàng hậu để chuộc tội.

Ánh nến chập chờn, Triệu Sắt Sắt quỳ trên bồ đoàn, ngón tay run rẩy chấm mực, từng nét từng nét viết.

Mỗi khi viết một chữ, đều như d.a.o cắt trong lòng.

Nàng nhớ lại dáng vẻ Tạ Thanh Yến từng che chắn mọi mưa gió cho nàng;

Nhớ lại dáng vẻ hắn cười nói “Phu nhân của ta, ai cũng không được bắt nạt”;

Càng nhớ lại dáng vẻ hôm nay của hắn, hắn che mắt Tô Lăng Âm, nói “Đừng sợ, ta bảo vệ nàng”…

“Tách ”

Một giọt lệ rơi xuống giấy tuyên thành, làm nhòe đi nét chữ màu m.á.u.

Triệu Sắt Sắt không còn chống đỡ nổi nữa, trước mắt tối sầm, ngất đi.

Lúc tỉnh lại lần nữa, Triệu Sắt Sắt phát hiện mình đang nằm trên giường êm mềm mại.

Tạ Thanh Yến đang ngồi bên giường, tay bưng bát t.h.u.ố.c, cẩn thận thổi cho nguội.

Thấy nàng tỉnh, lông mày hắn giãn ra: “Tỉnh rồi? Còn đau không?”

Giọng nói của hắn dịu dàng như trước kia, Triệu Sắt Sắt có một thoáng ngẩn ngơ.

Nhưng vết roi đau rát trên lưng lập tức nhắc nhở nàng.

Người từng nâng niu nàng trong lòng bàn tay này, giờ đây vì một nữ t.ử khác, trơ mắt nhìn nàng bị vả miệng một trăm cái.

“Hầu gia không đi bồi Tô cô nương, tới đây làm gì?” Nàng quay mặt đi, giọng khàn đặc.

Tạ Thanh Yến đặt bát t.h.u.ố.c xuống, thở dài một tiếng: “Lăng Âm từ sau cung yến bị kinh sợ, vẫn luôn buồn bực không vui.”

Hắn giơ tay định vuốt tóc nàng, nhưng bị nàng né tránh: “Ta đã thử hết mọi cách đều vô dụng, cho đến vừa rồi nàng ấy nói…”

“Muốn xem nàng múa điệu Kinh Hồng.”

Triệu Sắt Sắt đột ngột ngẩng đầu, không thể tin vào tai mình: “Chàng nói gì cơ?”

“Chỉ múa một lần thôi,” Tạ Thanh Yến hạ giọng dịu dàng, “Để nàng ấy vui lên là được.”

“Ta không múa.” Triệu Sắt Sắt nắm c.h.ặ.t góc chăn, đốt ngón tay trắng bệch, “Tạ Thanh Yến, chàng nhìn xem ta bây giờ là dáng vẻ gì, chàng bảo ta múa thế nào?”

“Sắt Sắt,” Tạ Thanh Yến đột nhiên sầm mặt, đôi mắt từng chứa đầy nhu tình lúc này lạnh như băng, “Nàng là hầu phu nhân, phải lấy phu làm trọng.”

Hắn đứng dậy, nhìn xuống nàng, “Ta bảo nàng múa, nàng không thể không múa.”

Hắn giơ tay ra hiệu, mấy bà già thô kệch lập tức xông vào, không nói không rằng lôi Triệu Sắt Sắt từ trên giường dậy.

Nàng vùng vẫy, nỗi đau từ vết thương rách ra khiến nàng hoa mắt ch.óng mặt, nhưng không địch lại sức lực của các bà ma ma.

“Tạ Thanh Yến!” Nàng thê lương gọi tên hắn, nhưng chỉ đổi lại bóng lưng hắn quay người rời đi.

Trong đình giữa hồ, Triệu Sắt Sắt bị ép đứng trên mâm ngọc khởi vũ.

Nàng toàn thân đầy vết thương, mỗi khi cử động đều đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng điệu múa Kinh Hồng đòi hỏi sự uyển chuyển như mây trôi nước chảy, nàng chỉ có thể nghiến răng chịu đựng.

Trong lương đình bên bờ, Tô Lăng Âm tựa vào lòng Tạ Thanh Yến, mắt sáng rực: “Phu nhân múa đẹp thật đấy!”

Triệu Sắt Sắt nhìn bóng dáng họ nương tựa vào nhau, đột nhiên nhớ lại lai lịch của điệu múa này.

Năm đó Tạ Thanh Yến nói điệu Kinh Hồng phải múa cho ý trung nhân xem, thế là nàng đã tập luyện ròng rã ba tháng trời, chỉ để dành cho hắn một điều bất ngờ vào ngày sinh thần.

Ở vòng xoay cuối cùng, Triệu Sắt Sắt trượt chân.

“Tùm!”

Làn nước lạnh lẽo chốc lát ngập quá đỉnh đầu, nàng vùng vẫy nổi lên mặt nước, thấy Tạ Thanh Yến đột ngột đứng bật dậy.

“Sắt Sắt!” Trên mặt hắn xẹt qua một tia hoảng hốt.

Ngay khoảnh khắc hắn định xông ra, tì nữ của Tô Lăng Âm đột nhiên hét lớn: “Hầu gia! Cô nương bị xương cá mắc cổ rồi!”

Thân hình Tạ Thanh Yến khựng lại, quay đầu nhìn Triệu Sắt Sắt đang vùng vẫy dưới nước, rồi lại nhìn Tô Lăng Âm đang đau đớn ho khan trong đình.

Sự do dự trong khoảnh khắc đó, giống như một con d.a.o cùn, sống sờ sờ khoét trái tim Triệu Sắt Sắt thành hai nửa.

“Truyền thái y!”

Cuối cùng hắn quay người, bước nhanh về phía Tô Lăng Âm, bế thốc nàng ta lên.

Triệu Sắt Sắt chìm nổi trong nước hồ, từng tiếng gọi tên hắn, nhưng chỉ thấy bóng lưng hắn càng ngày càng xa, cuối cùng biến mất nơi cuối hành lang.