Đoạn Tẫn Tương Tư

Chương 12

Sau đó, Triệu Sắt Sắt tự tay làm một chiếc ô tặng cho Liễu Nam Phàm, coi như tiền khám bệnh sau bao lâu nay của hắn, Liễu Nam Phàm nhận được rất vui vẻ, trong mắt là sự hưng phấn không giấu nổi.

Đối diện với ánh mắt rực lửa như vậy khiến tim nàng cũng không nhịn được mà đập nhanh hơn.

Thời gian từ từ trôi qua ba tháng, Triệu Sắt Sắt đã quen với việc có Liễu Nam Phàm ở bên cạnh, ngay cả Hồng Tụ đôi khi cũng phàn nàn Liễu y sư cướp việc của nàng, cái gì cũng muốn thể hiện trước mặt tiểu thư.

Nhìn dáng vẻ giận dỗi của Hồng Tụ, Triệu Sắt Sắt cười rất vui vẻ.

Nhưng khi thời tiết nóng nực còn chưa qua hẳn thì kinh thành truyền tới tin tức, Vũ An Hầu Tạ Thanh Yến đại thắng trở về, nghe nói hắn trên chiến trường dũng mãnh vô song, một hơi lấy được đầu của thủ lĩnh Hung Nô mang về diện thánh.

Và những lời đồn trước đó cũng là thật, Tạ Thanh Yến lập được công lớn cái gì cũng không muốn, chỉ xin một đạo thánh chỉ một đạo thánh chỉ đi xuống Giang Nam.

Tin tức rầm rộ truyền tới đây, không ít người đang bàn tán Tạ Thanh Yến có việc gì nhất định phải tới Giang Nam, có người đoán hắn muốn mở mang sản nghiệp ở Giang Nam, có người đoán hắn muốn luyện binh ở Giang Nam, chỉ có Triệu Sắt Sắt nghe thấy tin này thì tay run lên, kim chỉ không cẩn thận đ.â.m vào ngón tay, lập tức lăn ra một giọt m.á.u đỏ.

“Sắt Sắt!” Liễu Nam Phàm nắm lấy tay nàng, nhíu mày nhìn vết thương nhỏ xíu đó, rồi ngậm ngón tay Triệu Sắt Sắt vào miệng, nhẹ nhàng mút lấy.

Triệu Sắt Sắt theo bản năng muốn rút tay lại nhưng bị Liễu Nam Phàm dùng một ánh mắt ngăn lại.

Cho đến khi m.á.u ngừng chảy, Liễu Nam Phàm mới buông đầu ngón tay trắng nõn đó ra.

“Không cần phải căng thẳng thế đâu, chỉ là không cẩn thận đ.â.m một chút thôi mà.” Ngón tay Triệu Sắt Sắt nóng bừng, khi co vào lòng bàn tay vẫn không quên được cảm giác ấm áp đó.

Liễu Nam Phàm nghiêm túc: “Dù là vết thương lớn hay nhỏ, chỉ cần nàng thấy đau, ta đều sẽ xót xa, Sắt Sắt, đừng nói nhẹ nhàng như vậy.”

Nghe thấy những lời này, Triệu Sắt Sắt chợt nhớ tới ngày xưa Tạ Thanh Yến cũng từng nói với nàng những lời tương tự, hắn nói, Sắt Sắt, ta không nỡ để nàng chịu một chút tổn thương nào, nhưng cuối cùng, người trơ mắt nhìn nàng bị đ.â.m chín trăm chín mươi chín mũi kim cũng chính là hắn.

Nàng thẩn thờ trong ký ức, rõ ràng đã trôi qua lâu như vậy nhưng những chuyện đó vẫn hiện rõ mồn một, cộng thêm việc Tạ Thanh Yến sắp tới Giang Nam, Triệu Sắt Sắt không nhịn được nắm c.h.ặ.t ngón tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mãi cho đến khi Liễu Nam Phàm gọi nàng vài tiếng, Triệu Sắt Sắt mới định thần lại.

Đối diện với vẻ mặt lo lắng của Liễu Nam Phàm, Triệu Sắt Sắt gượng cười một chút.

“Xin lỗi, vừa nãy ta thẩn thờ.”

hằng nguyễn

Liễu Nam Phàm nắm lấy tay nàng, hiện giờ những cử chỉ thân mật nhỏ nhặt này đã là hành động mặc định giữa hai người rồi.

Hắn im lặng an ủi Triệu Sắt Sắt, một lúc lâu sau, cảm thấy tâm trạng đối phương đã ổn định lại, hắn mới lên tiếng hỏi han.

“Có thể nói cho ta nghe một chút không? Chuyện nàng đang lo lắng, Sắt Sắt, nàng hiểu rõ tình cảm của ta dành cho nàng, dù nàng không đáp lại cũng không sao, ta chỉ muốn có thể giúp được gì cho nàng.”

Tim nàng lại rung động một chút, ngứa ngáy, nếu nói trước đây nàng đối với Liễu Nam Phàm luôn là thái độ thử nghiệm thì hiện giờ Triệu Sắt Sắt cũng muốn thử dựa dẫm vào đối phương.

Nàng hít một hơi thật sâu, ngón tay nắm c.h.ặ.t t.a.y đối phương, kể ra những chuyện trước đây của mình.

Ba năm ở bên Tạ Thanh Yến vừa ngắn ngủi vừa dài đằng đẵng, lúc hạnh phúc nhất mỗi ngày trôi qua thật nhanh, lúc t.h.ả.m hại nhất mỗi ngày trôi qua như cả năm, hận không thể lập tức rời khỏi bên cạnh hắn.

Nhưng giờ đây đã qua lâu như vậy, khi nhắc lại trái tim đã không còn đau nữa, chỉ còn nỗi lo lắng cho tương lai.

Tạ Thanh Yến, vị Vũ An Hầu lừng lẫy hiện giờ, thân phận so với trước kia chỉ cao chứ không thấp, còn nàng, hiện giờ chỉ là một người bán ô bình thường ở Giang Nam.

Nàng tái mặt, lần đầu tiên lộ ra khía cạnh yếu đuối trước mặt Liễu Nam Phàm.

Liễu Nam Phàm nhận ra sự run rẩy của nàng, hắn ôm c.h.ặ.t đối phương không nói lời nào, trao cho nàng một chút an ủi.

Một lúc lâu sau, Liễu Nam Phàm mới lên tiếng: “Sắt Sắt, đừng sợ, ta sẽ giúp nàng.”