Ngọc Hân ngồi bên cửa sổ, ánh sáng mờ ảo của đèn dầu chiếu lên gương mặt cô. Cảm giác hồi hộp và lo âu vẫn vương vấn trong lòng, như một bóng ma không chịu buông tha. Huyền My đã không ngừng dồn ép cô, và giờ, với thông tin từ Lâm Tâm, mọi thứ trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Liên minh của Huyền My không chỉ là một mối đe dọa, mà còn là một thử thách lớn lao cho sự kiên cường của cô và những người bạn.
“Ngọc Hân, cô có nghe thấy không?” Lâm Tâm lặp lại, ánh mắt lo lắng. “Chúng ta cần hành động ngay. Huyền My không phải là kẻ có thể xem nhẹ.”
“Cô ấy có thể đang tìm cách kết nối với những người khác,” Ngọc Hân nói, cảm giác như một cơn gió lạnh xộc vào lòng. “Nhưng chúng ta không thể để cô ấy có cơ hội. Chúng ta cần phải làm gì đó trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.”
Thục Nhi, đứng bên cạnh, gật đầu đồng tình. “Tôi đã nghe thấy một số phi tần khác cũng đang bàn tán về Huyền My. Nếu chúng ta có thể tạo ra một liên minh riêng, có thể sẽ giúp chúng ta an toàn hơn.”
“Liên minh?” Lâm Tâm nhíu mày. “Cô có ý tưởng nào không?”
Ngọc Hân suy nghĩ một chút, rồi nói. “Chúng ta cần phải tiếp cận những phi tần có sức ảnh hưởng trong cung. Những người không thân với Huyền My nhưng cũng không có ý định liên minh với cô. Từ đó, chúng ta có thể xây dựng mối quan hệ.”
“Và nấu ăn chính là cách tốt nhất để bắt đầu,” Thục Nhi thêm vào, nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên môi. “Tôi có thể chế biến một số loại thuốc và mỹ phẩm để gây ấn tượng. Những món ăn không chỉ cần ngon, mà còn cần phải độc đáo.”
“Đúng rồi,” Ngọc Hân nói, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta sẽ tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Một dịp để mời họ đến, và từ đó, tạo dựng mối quan hệ. Đó sẽ là cơ hội tuyệt vời để chứng tỏ tài năng của chúng ta.”
Lâm Tâm cười tươi. “Tôi thích ý tưởng này! Chúng ta sẽ chuẩn bị những món ăn đặc sắc nhất để khiến họ phải nhớ đến chúng ta.”
Những kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu Ngọc Hân, nhưng một cảm giác không yên tâm vẫn thường trực. Cô không thể quên được ánh mắt sắc lạnh của Huyền My, những âm mưu có thể vẫn đang lẩn khuất đâu đó trong cung đình này.
***
Ngày hôm sau, Ngọc Hân bắt đầu chuẩn bị cho bữa tiệc. Cô cùng Lâm Tâm và Thục Nhi nấu nướng trong bếp. Không khí trong bếp trở nên sôi động, tiếng cười và tiếng nói vang lên rộn ràng. Thục Nhi khéo léo chế biến các loại gia vị, trong khi Lâm Tâm thảo luận về cách trang trí bàn tiệc sao cho thật lộng lẫy.
“Tôi sẽ làm món gà hầm nấm, hương vị độc đáo và thơm ngon,” Lâm Tâm tự tin nói, ánh mắt sáng lấp lánh. “Cô có thể giúp tôi với phần nước sốt không, Ngọc Hân?”
“Chắc chắn rồi,” Ngọc Hân trả lời, lòng tràn đầy phấn chấn. Cô cảm nhận được sự đoàn kết giữa họ, như những mảnh ghép hoàn hảo trong bức tranh lớn của cuộc chiến này.
Bữa tiệc diễn ra vào buổi tối, ánh đèn lung linh, các phi tần lần lượt đến tham dự. Ngọc Hân đứng ở cửa, chào đón từng người với nụ cười tươi. Mỗi lời khen về món ăn của cô là một nhát dao đâm vào sự tự tin của Huyền My. Ngọc Hân cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, khi những ánh mắt bắt đầu dồn về phía mình.“Ngọc Hân, món ăn của cô thật sự rất tuyệt vời,” một phi tần nói, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. “Tôi không ngờ cô lại có tài năng như vậy.”
“Cảm ơn, tôi rất vui vì các cô thích,” Ngọc Hân đáp, nhưng tâm trí cô vẫn không ngừng lo lắng. Huyền My sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại.
Giữa bữa tiệc, Ngọc Hân chợt nhận ra Thục Nhi đứng ở góc phòng, ánh mắt chăm chú theo dõi một nhóm phi tần đang bàn tán. Cô quyết định tiến lại gần.
“Thục Nhi, có chuyện gì sao?” Ngọc Hân hỏi.
Thục Nhi quay lại, vẻ mặt có chút căng thẳng. “Tôi chỉ đang suy nghĩ về Huyền My. Cô ấy không có mặt ở đây, nhưng tôi cảm thấy sự hiện diện của cô ấy vẫn đang ám ảnh bữa tiệc này.”
“Chúng ta không thể để cô ấy làm ảnh hưởng đến mình,” Ngọc Hân nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Hãy tập trung vào những gì chúng ta đang làm. Đây là cơ hội để khẳng định bản thân.”
Thục Nhi gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi cửa ra vào. Ngọc Hân cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo lướt qua. Huyền My có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, và cô không thể để mình bị bất ngờ.
Bữa tiệc tiếp tục, và mọi người đều hào hứng thưởng thức những món ăn. Tiếng cười vang lên khắp nơi, nhưng Ngọc Hân cảm thấy như có một lớp sương mù bao trùm xung quanh. Liệu những gì cô đang xây dựng có đủ mạnh để chống lại cơn bão sắp đến?
Khi bữa tiệc gần kết thúc, Ngọc Hân nhận ra mình cần phải hành động. Cô quyết định bước ra ngoài một chút để hít thở không khí trong lành. Nhưng vừa ra khỏi cửa, cô đã thấy Huyền My đứng đó, ánh mắt đầy thách thức.
“Ngọc Hân,” Huyền My lên tiếng, nụ cười trên môi nhưng không có chút thân thiện nào. “Cô thực sự nghĩ rằng những món ăn này có thể cứu vãn số phận của cô không?”
Ngọc Hân cảm nhận được sự lạnh lẽo từ câu hỏi của Huyền My. “Tôi tin vào tài năng của mình, không chỉ ở món ăn mà còn trong từng mối quan hệ tôi xây dựng.”
“Cô thực sự tin rằng mình có thể đối đầu với tôi?” Huyền My nói, ánh mắt sắc lạnh. “Cô chỉ là một con cá nhỏ trong biển cả này. Hãy cẩn thận, Ngọc Hân. Cô không biết những gì đang chờ đợi phía trước.”
Ngọc Hân không để Huyền My làm mình sợ hãi. “Tôi không sợ những gì cô có thể làm. Tôi sẽ chiến đấu vì những gì mình tin tưởng.”
Huyền My cười khẩy, nhưng trong ánh mắt của cô ta có điều gì đó không ngừng rục rịch. “Tốt. Tôi rất thích sự quyết tâm của cô. Nhưng đừng quên, trong cung đình này, mọi thứ đều có thể xảy ra.”
Ngọc Hân không trả lời, chỉ đứng nhìn Huyền My bước đi. Một cảm giác nặng nề đè lên trái tim cô. Cuộc chiến này chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu. Cô cần phải chuẩn bị cho những gì tồi tệ nhất. Trong chốn cung đình này, sự phản bội có thể đến từ những người mà cô tin tưởng nhất.