Định Thục Đại Tướng Quân Đến Hỏi Cưới Ta Rồi!

Chương 8

9

Ta cứ như vậy cúi đầu bước đi theo sau bọn họ tiến vào bên trong sảnh ngoài.

Nơi đây chính là địa điểm được dùng để tổ chức ngọ yến ngày hôm nay, bên trong không gian rộng lớn bày biện rất nhiều những chiếc bàn dài bằng gỗ quý, phía trên bài trí vô số những chậu kỳ hoa dị thảo quý hiếm, cùng với đủ loại rượu ngon và sơn hào hải vị ngập tràn.

Trưởng công chúa lúc này đã yên vị trên vị trí chủ tọa từ lâu, nàng khoác trên mình một bộ hoa phục vô cùng cao quý, đoan trang, hiện đang ung dung đàm đạo chuyện gì đó cùng với một nhóm các vị đại thần lớn tuổi.

Thân phận hiện tại của ta đương nhiên không được phép đặt chân vào bên trong đại điện, chỉ có thể cùng với đám tùy tùng, gã sai vặt của các phủ khác đứng ở bên ngoài hành lang dài yên lặng chờ đợi mệnh lệnh.

Bùi Tịch sau khi tiến vào bên trong liền đến trước mặt Trưởng công chúa hành lễ thỉnh an theo đúng phép tắc, sau đó mới lui về chỗ ngồi của mình, thế nhưng tâm trí hắn tựa hồ có chút thất thần, thỉnh thoảng lại không tự chủ được mà đưa mắt hướng ra phía ngoài cửa nhìn ta vài lượt.

Một lát sau, các vị quan khách tham dự buổi tiệc cũng bắt đầu lục tục tiến vào bên trong đại điện.

Người xuất hiện đầu tiên chính là Đoan Vương.

Lúc hắn sải bước đi ngang qua hành lang, ánh mắt vô tình lướt qua người ta một cái, trên gương mặt lập tức lộ ra một tia kinh ngạc vô cùng rõ rệt.

Rất nhanh sau đó, hắn đã rảo bước đi đến ngay trước mặt ta, rõ ràng là trong lòng đã biết thừa mọi chuyện nhưng vẫn cố tình cất tiếng hỏi:

“Đây là gã sai vặt của nhà ai thế này, sao trông lại quen mắt đến nhường ấy nhỉ?”

Ta trong lòng vô cùng kinh ngạc khi không ngờ tới việc một vị Vương gia cao cao tại thượng như hắn vậy mà vẫn còn ghi nhớ diện mạo của một kẻ như ta, nhưng tình thế lúc này ta đâu dám ho he giải thích nửa lời với hắn, đành phải ảo não cúi gằm mặt xuống không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, lí nhí đáp:

“Vương gia, xin mời ngài mau ch.óng vào bên trong dùng tiệc ạ.”

Hắn nghe vậy thì khẽ nở một nụ cười đầy ẩn ý, cũng không thèm gặng hỏi thêm điều gì nữa mà phất tay áo bước thẳng vào trong nhà.

Ngay sau đó, từng tốp người tiếp theo cũng bắt đầu kéo nhau đi vào, bọn họ chia thành từng nhóm nhỏ ríu rít trò chuyện, ta đứng một bên bất động thanh sắc lén lút quan sát kỹ lưỡng từng người một, mục đích là muốn từ trong đám nữ quyến kia tìm ra tung tích của Vinh Xương quận chúa.

Nhưng đáng tiếc là những thiên kim tiểu thư này dọc đường đi đều giữ kẽ không nói chuyện nhiều, khiến ta tạm thời vẫn chưa thể nào phán đoán chính xác được thân phận của từng người bọn họ.

Cuối cùng, vị thanh y nữ t.ử vừa mới đại hiển thần oai trên gác mái lúc nãy cũng đã tới nơi.

Lúc này nàng đã tháo bỏ tấm khăn che mặt mỏng manh kia ra, lộ ra một khuôn mặt vô cùng kiều diễm, giảo hảo với một đôi mắt phượng trong trẻo nhưng không kém phần minh diễm, sắc sảo, nàng đang được một đám đông các tiểu thư quyền quý vây quanh hộ tống tiến về phía tiền sảnh.

Vừa mới nhìn thấy ta đứng ở bên hành lang, đôi mắt phượng của nàng bỗng chốc khẽ sáng bừng lên đầy vui mừng.

“Hóa ra ngươi đang ở chỗ này sao!”

Nàng khẽ liếc mắt nhìn vào bên trong phòng một cái, rồi vội vã dặn dò ta:

“Ngươi cứ đứng đây đợi ta một chút nhé.”

Nói xong câu đó, nàng chẳng thèm chờ đợi câu trả lời từ phía ta, liền xoay người chạy biến vào bên trong điện, hành động hấp tấp này của nàng lập tức khiến cho bầu không khí trong phòng dấy lên một trận xôn xao nhỏ.

Chỉ một lát sau, ta đã trông thấy một nhóm người đang vây quanh, hộ tống Trưởng công chúa từ bên trong phòng sải bước đi ra ngoài.

Vị thanh y nữ t.ử kia đi ngay cạnh Trưởng công chúa, nàng đưa ngón tay ngọc chỉ thẳng về phía ta, cao giọng nói:

“Cô cô, chính là tên tiểu t.ử đó đấy ạ!”

Tim ta bỗng chốc khẽ nảy lên một cái đầy kinh hãi.

Nàng ta rốt cuộc là đang muốn giở cái trò gì nữa đây chứ?

Trong lòng còn đang tràn ngập sự nghi hoặc khôn nguôi, thì Trưởng công chúa lúc này đã sải bước đi đến ngay trước mặt ta rồi.

Nàng nhìn ta bằng ánh mắt vô cùng hiền từ, cười tủm tỉm cất tiếng hỏi:

“Ngươi tên gọi là gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta cố gắng trấn định lại tinh thần của mình, vừa mới định mở miệng trả lời thì Bùi Tịch ở bên trong điện đã cuống cuồng đứng bật dậy, vội vã sải bước chạy ra ngoài.

“Hồi bẩm Trưởng công chúa, đây chính là gã sai vặt thân cận bên người của ta, tên gọi là Tiểu Liễu, Tiểu Liễu tuổi đời còn nhỏ, ngày hôm nay hành sự có chút lỗ mãng không biết trời cao đất dày là gì, có điểm mạo phạm, kính xin Trưởng công chúa cùng Vinh Xương quận chúa đại nhân đại lượng tha thứ cho lỗi lầm của hắn.”

Vinh Xương quận chúa!

Hóa ra vị thanh y nữ t.ử kiêu kỳ đứng trước mặt ta đây chính là Vinh Xương quận chúa trong truyền thuyết sao!

Trong lòng ta không khỏi dấy lên một niềm kinh ngạc tột độ, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập liên hồi như đ.á.n.h trống trận, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố gắng cưỡng ép bản thân giữ bộ dạng cung kính trấn định, cúi đầu không dám tùy tiện ngẩng lên nhìn thẳng.

Trưởng công chúa nghe vậy thì khẽ bật cười thành tiếng, giọng điệu đầy vẻ quở trách nhẹ nhàng:

“Ngươi làm cái gì mà phải căng thẳng đến nhường ấy chứ? Chuyện này vốn dĩ chỉ là một trò chơi vui đùa mà thôi, vậy mà qua miệng của ngươi lại biến thành chuyện đại bất kính tày đình gì rồi, cứ yên tâm đi, bổn cung tuyệt đối sẽ không sinh lòng trách cứ hắn đâu.”

Bùi Tịch nghe được lời khẳng định này liền vội vàng cúi đầu tạ ơn, trong lòng âm thầm trút được một gánh nặng lớn.

Ta cũng cố gắng đè nén sự hoảng loạn đang dâng trào trong lòng xuống, vô cùng phối hợp mà hướng về phía Trưởng công chúa hành một đại lễ:

“Tiểu nhân xin đa tạ ơn đức của Trưởng công chúa.”

Lúc ta vừa khẽ ngẩng đầu lên, Vinh Xương quận chúa đã vươn tay ra nũng nịu kéo lấy cánh tay của Trưởng công chúa, nàng dùng ánh mắt tràn đầy sự hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào ta, đôi gò má ửng hồng lên một vệt rạng rỡ, lên tiếng hỏi:

“Tiểu Liễu, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”

Ta nhìn thấy biểu cảm này của nàng thì không khỏi có chút ngẩn người ra.

Ngày hôm qua nghe Bùi Tịch nhắc đến vị Vinh Xương quận chúa này, ta còn tưởng rằng nàng phải là một vị nữ ma đầu hay yêu tinh hung dữ, mãnh liệt lắm, nào ngờ đâu nhìn tận mắt mới biết, hóa ra nàng cũng chỉ là một vị tiểu mỹ nhân vô cùng kiều diễm, đáng yêu mà thôi.

Ta liền cố ý hạ thấp giọng mình xuống cho thêm phần trầm ấm, đáp lời:

“Dạ, tiểu nhân mười lăm tuổi rồi ạ.”

“Trùng hợp quá, ta năm nay cũng vừa vặn mười lăm tuổi này!”

Nàng hớn hở tiến lên phía trước một bước dài, nhìn ta bằng ánh mắt lấp lánh đầy vẻ mong chờ:

“Tiểu Liễu, ngươi rõ ràng có dung mạo khôi ngô tuấn tú như vậy, lại còn có bản lĩnh tiễn pháp xuất chúng như thế, tại sao lại phải chấp nhận hạ mình đi làm gã sai vặt cho Bùi Tịch làm cái gì chứ? Hay là ngươi mau theo ta về phủ đi? Ta nhất định sẽ cầu xin hoàng bá bá ban cho ngươi một chức quan bán chính để làm, có được không?”

“Vinh Xương! Con càng nói lại càng thấy càn quấy, ra thể thống gì nữa chứ.”

Trưởng công chúa nghiêm giọng trừng mắt liếc nhìn Vinh Xương quận chúa một cái đầy cảnh cáo, sau đó lại đưa mắt nhìn sang phía ta, mỉm cười ôn tồn bảo:

“Tiểu Liễu, ngọ yến ngày hôm nay, ngươi cũng đi vào bên trong điện cùng tham dự với mọi người đi.”

Ta nghe vậy thì trong lòng không khỏi dấy lên cảm giác thụ sủng nhược kinh, vội vã từ chối:

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

“Chuyện này…… sợ rằng thân phận của tiểu nhân thấp kém, có điểm không được hợp tình hợp lý cho lắm ạ.”

“Chẳng có cái gì là không hợp lý ở đây cả, buổi tiệc ngày hôm nay càng đông người thì lại càng thêm phần náo nhiệt mà thôi.”

Trưởng công chúa khẽ mỉm cười bao dung, rồi dắt tay Vinh Xương quận chúa sải bước đi trở vào bên trong điện.

Ta đành phải cúi đầu, bước chân vội vã đi theo sau bọn họ tiến vào bên trong sảnh tiệc.

Trong điện lúc này đã ngồi kín các vị quan khách quyền quý, với một kẻ mang danh phận gã sai vặt vô danh tiểu tốt như ta, vị trí ngồi đương nhiên là được những người tổng quản khéo léo sắp xếp ở tận góc cuối cùng của gian phòng.

Chỉ là trong suốt quá trình ta cắm cúi dùng cơm, ta luôn có một cảm giác vô cùng kỳ lạ rằng hình như đang có ai đó lén lút nhìn chằm chằm vào mình.

Hơn nữa, ánh mắt dòm ngó kia tựa hồ không chỉ có một hai cái, mà là từ nhiều hướng khác nhau truyền đến.

Điều này khiến cho sống lưng ta cứ liên tục dấy lên một cảm giác lạnh toát, trong lòng không khỏi có chút hoang mang, lo sợ.