Định Thục Đại Tướng Quân Đến Hỏi Cưới Ta Rồi!

Chương 5

6

Sau khi a huynh rời đi, Văn Viễn đưa tay vỗ vỗ lên l.ồ.ng n.g.ự.c, thở phào nhẹ nhõm:

“Cái vị Tạ phỉ này tính khí quả thực quá mức bạo ngược, cũng may là Tạ tiểu thư vẫn bình an vô sự, bằng không ta sợ hắn sẽ phóng hỏa thiêu rụi Quốc công phủ thật mất…… Tiểu công gia, mối hôn sự này chúng ta có còn tiếp tục từ nữa không?”

“Thư từ hôn đã được gửi đi rồi, hôn ước này tự nhiên là phải hủy bỏ, ngươi không nghe thấy lời hắn vừa nói sao? Tạ Linh Tê căn bản chẳng hề để tâm đến chuyện này, nếu đã như vậy, ta cũng không cần phải ôm lòng phung phí ý tốt nữa.”

…… Những lời phân trần lúc nãy của ca ca ta, ngược lại lại vô tình giúp Bùi Tịch cởi bỏ được nút thắt trong lòng.

Chút áy náy muộn màng cuối cùng còn sót lại trong hắn cũng theo đó mà tan biến sạch sành sanh.

Văn Viễn nhỏ giọng lẩm bẩm đầy lo lắng:

“Thế nhưng, Quốc công gia và phu nhân đều nhất quyết không đồng ý chuyện này đâu ạ……”

Bùi Tịch nhàn nhạt đáp lời:

“Nói một lần họ không đồng ý thì ta sẽ nói hai lần, ba lần, cứ kiên trì như vậy tổng có ngày sẽ khiến họ phải thỏa hiệp mà gật đầu đồng ý thôi, có cái gì phải sợ chứ, họ có tức giận đến mấy thì cùng lắm cũng chỉ là đem ta ra đ.á.n.h cho một trận mà thôi.”

Giọng của Văn Viễn lại càng lúc càng nhỏ xuống:

“Nhưng khổ nỗi lần nào người chịu đòn thay cho ngài cũng đều là tiểu nhân cơ mà……”

Bùi Tịch trừng mắt liếc nhìn gã một cái sắc lẹm:

“Nếu họ đồng ý từ hôn sớm một chút thì ngươi sẽ không phải chịu đòn nữa, cho nên, ngươi cũng phải mau ch.óng động não nghĩ cách giúp ta đi.”

“Dạ.”

Văn Viễn ủy khuất gật gật đầu chấp nhận số phận.

Gã liếc mắt nhìn sang phía ta, lại dấy lên nỗi thắc mắc tò mò:

“Vị Tạ phỉ kia ngày thường cũng đâu phải là kẻ thấy sắc nảy lòng tham đâu chứ? Sao vừa mới nhìn thấy Liễu Nhi, lại đột nhiên đòi nạp nàng ta về phủ làm thiếp là thế nào nhỉ?”

Tim ta khẽ nảy lên một cái đầy chột dạ.

Ta liền nặn ra một nụ cười gượng gạo giải thích:

“Có cái gì mà kỳ quái chứ, dù sao thì Liễu Nhi ta đây, khụ khụ, xét cho cùng thì cũng là người có chút tư sắc thiên phú mà……”

Văn Viễn trạnh lòng trợn trắng mắt khinh bỉ.

Bùi Tịch đưa mắt nhìn về phía ta, thâm trầm hỏi:

“Liễu Nhi, vị Tạ thống lĩnh kia xem ra có chút tâm tư đối với ngươi, ngươi thật sự cam tâm tình nguyện ở lại nơi này của ta để làm một nha hoàn thấp kém sao?”

Ta lập tức lộ ra thần sắc kiên định gật đầu:

“Tiểu công gia, kẻ trung thần tuyệt không thờ hai chủ, Liễu Nhi ta quyết không phải là hạng người tham phú phụ bần, thấy lợi quên nghĩa đâu.”

Hắn hài lòng gật gật đầu, trong lòng dấy lên niềm vui mừng khôn xiết:

“Tốt, tốt lắm, Liễu Nhi, ngươi quả thực là một kẻ có lòng trung thành đáng quý, ta nhất định sẽ không bao giờ bạc đãi ngươi đâu.”

Ta mỉm cười nhìn hắn đầy ẩn ý.

Trong lòng thầm tưởng tượng ra khung cảnh khi hắn biết được thân phận thực sự của ta, gương mặt lúc đó hẳn là sẽ đặc sắc lắm đây.

7

Kể từ ngày thứ hai bước chân vào Quốc công phủ, Bùi Tịch đối với ta đã nảy sinh lòng tín nhiệm vô cùng sâu sắc.

Mọi ngộ đãi dành cho ta hầu như chẳng khác biệt là bao so với Văn Viễn.

Hắn thậm chí còn tự mình đích thân tới gặp quản gia dặn dò vài câu, bảo ông ấy phải đặc biệt chiếu cố ta một chút, tuyệt đối không được để cho những kẻ khác trong phủ có cơ hội bắt nạt ta.

Hoa dì biết chuyện thì vui mừng đến mức miệng cười không khép lại được, suốt ngày cứ lẩm bẩm bên tai ta rằng tiểu công gia đối xử với ta tốt như vậy, nói không chừng sau này ngài ấy sẽ thực sự nạp ta làm thiếp, từ đó một bước lên mây hưởng vinh hoa phú quý.

Ta cũng chẳng buồn tốn công sức để đứng ra tranh biện với bà làm gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hôm đó, Bùi Tịch sai ta đi tìm một món đồ.

Chính là tấm thiệp mời tham dự tiệc ngắm hoa của Trưởng công chúa phủ.

Thiệp vốn đã được gửi đến từ mấy ngày trước, nhưng không biết đã bị gia nhân tiện tay vứt ở xó xỉnh nào, Bùi Tịch tựa hồ rất muốn tham gia buổi tiệc này nên mới thúc giục ta đi tìm giúp hắn.

Cái gọi là tiệc ngắm hoa này, tuy danh nghĩa là thưởng hoa làm thơ, nhưng thực chất chỉ là mượn cái cớ đó để tụ tập các công t.ử, tiểu thư quyền quý lại một chỗ với nhau mà thôi.

Ở đất Thục của ta, tiệc ngắm hoa vốn đã trở thành một buổi xem mắt hẹn hò ngầm định của giới quý tộc, nghĩ chắc ở chốn kinh thành này cũng chẳng có gì khác biệt.

Bùi Tịch muốn đến đó để làm cái gì chứ?

Chẳng lẽ là muốn đi tìm vị nữ t.ử nhất kiến chung tình trong truyền thuyết của hắn sao?

Ta lật giở một chồng thư tịch cũ nát, bên dưới liền lộ ra một tấm thẻ bài bằng gỗ màu đỏ có chạm khắc hoa văn vô cùng tinh xảo, nhìn kỹ lại thì quả nhiên chính là tấm thiệp mời cần tìm.

Đúng lúc này, Bùi Tịch và Văn Viễn cũng vừa vặn sải bước trở về phòng.

Bùi Tịch đi phăng phăng ở phía trước, sắc mặt khó coi đến mức hệt như vừa mới nuốt phải một quả trứng thối vậy.

Văn Viễn thì mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, vội vã thanh minh:

“Thiếu gia, chuyện ngài có lịch trình muốn ghé qua Vạn Hạc Lâu, thật sự không phải do tiểu nhân tiết lộ cho Vinh Xương quận chúa biết đâu ạ, ngài cũng biết tính nàng ta từ nhỏ đã đem lòng ái mộ ngài, luôn trăm phương ngàn kế để nghe ngóng hành tung của ngài, tiểu nhân thực sự không biết là kẻ nào đã mật báo cho nàng ta biết nữa……”

Bùi Tịch lạnh lùng cắt ngang lời gã:

“Được rồi, ta cũng đâu có khẳng định là do ngươi làm.”

“Tiểu nhân chẳng phải là sợ ngài sinh lòng hoài nghi tiểu nhân sao?”

Văn Viễn ủy khuất bĩu bĩu môi, lén lút liếc nhìn sắc mặt hắn một cái, rồi thấp giọng hỏi han:

“Tránh được ngày hôm nay, nhưng mấy ngày nữa là đến tiệc ngắm hoa rồi, đến lúc đó thì biết phải làm sao bây giờ ạ? Nàng ta mỗi lần nhìn thấy ngài, ánh mắt cứ như ch.ó đói nhìn thấy bánh bao thịt vậy……”

Bùi Tịch khựng lại một chút, đôi lông mày thanh tú khẽ cau lại đầy chán ghét:

“Đến hôm đó Trưởng công chúa cũng sẽ có mặt ở đó, nàng ta dù có càn quấy đến mấy thì cũng không đến mức dám làm ra những chuyện quá mực phóng túng đâu, đợi đến khi tiệc ngắm hoa vừa kết thúc, ta sẽ tìm cách lách người rời đi sớm một chút là được.”

Vừa nói dứt lời, người hắn đã bước chân vào trong phòng.

Vừa trông thấy ta, hắn liền thuận miệng cất tiếng hỏi:

“Liễu Nhi, tấm thiệp mời đã tìm thấy chưa?”

Ta vội vàng gật đầu, hai tay cung kính dâng thiệp lên cho hắn:

“Dạ, tìm thấy rồi thưa ngài.”

Hắn đón lấy tấm thiệp nhìn lướt qua một lượt, sắc mặt vốn đã khó coi nay lại càng thêm phần u ám.

“Lại chính là ngày mai sao? Thôi bỏ đi…… ngươi lui xuống trước đi.”

“Dạ.”

Ta khom người rời khỏi phòng.

Lúc quay đầu lại nhìn, ta thấy Bùi Tịch đang đưa tay lên ray ray huyệt thái dương, dáng vẻ trông vô cùng sầu não, mệt mỏi.

Nghe theo ngữ khí trong lời nói vừa rồi của hắn, tựa hồ hắn vô cùng chán ghét vị Vinh Xương quận chúa kia thì phải?

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta bước đi vài bước, trong lòng bỗng dâng lên một niềm vui thích khôn tả.

Nếu Vinh Xương quận chúa đã đem lòng si mê Bùi Tịch đến nhường ấy, vậy tại sao ta lại không ra tay giúp đỡ một chút, tác hợp cho đoạn nhân duyên này thành hiện thực nhỉ?

Nghe theo những gì bọn họ vừa bàn tán, tính tình của vị Vinh Xương quận chúa này xem ra vô cùng mãnh liệt, dữ dội.

Bùi Tịch tuy rằng vô cùng chán ghét nàng ta, nhưng lại hoàn toàn lực bất tòng tâm, không thể làm gì được nàng.

Nếu đã như vậy, ta lại càng phải tìm mọi cách để đẩy hắn vào thẳng trong vòng tay của nàng ta mới được.

Để cho hắn suốt đời suốt kiếp này, cũng đừng hòng mơ tưởng đến việc tìm kiếm cái gọi là nữ t.ử mệnh định của cuộc đời mình nữa.