“Ta đúng là ghét nàng ta, nhưng cũng sẽ không vì ghét nàng ta mà đi bôi nhọ nhân phẩm của nàng ta.”
Vinh Xương tức giận, trợn mắt lườm một vòng xung quanh, thấy bọn họ đều câm như hến, mới dịu giọng xuống.
“Sau này các ngươi đừng nói như vậy nữa, sau lưng soi mói chuyện người khác là không tốt đâu.”
Mấy vị thiên kim tiểu thư vội vàng gật đầu, ngoan ngoãn vâng dạ:
“Vâng.”
Ta đứng bên cạnh có chút kinh ngạc.
Thật không ngờ Vinh Xương lại bằng lòng lên tiếng giải vây giúp ta.
Ngọn lửa giận dữ trong lòng bỗng chốc được xoa dịu phần nào.
Nể tình nàng đã nói đỡ cho ta, dù không phải vì trả thù Bùi Tịch, ta cũng quyết tâm giúp nàng giành lấy trái tim của hắn.
Ta hít một hơi sâu, tiến lên khẽ hỏi Vinh Xương:
“Quận chúa, người thích Tiểu công gia nhà chúng ta sao?”
Nào ngờ Vinh Xương ngẩn người, lập tức xua tay lia lịa:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
“Không không không, ta không thích hắn!”
Ta không khỏi nghi hoặc.
Đôi gò má nàng ửng hồng, lắp bắp nói:
“Thì… trước kia đúng là có một chút, nhưng người ta ai rồi cũng phải thay đổi mà, ta đâu thể thích hắn mãi được. Hiện tại…”
Nàng bối rối bấu c.h.ặ.t các ngón tay vào nhau, những lời tiếp theo nghẹn lại nơi đầu lưỡi.
Đúng lúc này, Trưởng công chúa từ phía xa cất tiếng gọi:
“Vinh Xương, con mau lại đây trò chuyện cùng mấy vị mợ này.”
Vinh Xương như bắt được cứu tinh, vội vàng đứng bật dậy, luống cuống dặn dò ta:
“Tiểu Liễu, ngươi đứng đây đợi ta một lát nhé.”
Dứt lời, nàng liền co cẳng chạy đi.
Ta nhìn theo bóng lưng khuất dần của nàng, nghiền ngẫm hồi lâu.
Bỗng nhiên, ta bừng tỉnh đại ngộ.
Hóa ra Vinh Xương muốn mượn miệng ta để truyền đạt những lời vừa rồi đến tai Bùi Tịch, khiến hắn nảy sinh cảm giác nguy cơ, đây chính là chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t trong truyền thuyết.
Nàng quả nhiên cũng có chút mưu mẹo đấy chứ.
Ta gật gù tán thưởng, rồi tiếp tục vùi đầu ăn thêm một bát cơm nữa.
Vinh Xương bảo ta đợi nàng, thế nhưng nàng vừa đi liền bị các phu nhân vây lấy, hoàn toàn không cách nào thoát thân.
Mãi cho đến khi tiệc tối kết thúc, Bùi Tịch đưa ta dẹp đường hồi phủ, nàng mới hớt hải chạy đuổi theo ra ngoài.
“Tiểu Liễu!”
Nàng dừng lại trước mặt ta, đưa tay lau mồ hôi trên trán, khẽ liếc nhìn Bùi Tịch rồi hỏi ta:
“Sau này ngươi có thể thường xuyên đến tìm ta chơi không? Phủ U Vương của ta cách Quốc công phủ không xa đâu.”
Khóe mắt ta nhác thấy sắc mặt Bùi Tịch đã xanh mét như tàu lá chuối.
Ta thừa hiểu nàng đang cố tình chọc tức Bùi Tịch, tuy là biện pháp đơn giản nhưng lại vô cùng hiệu nghiệm.
Ta liền phối hợp nở một nụ cười rạng rỡ, đáp:
“Được chứ, sau này nếu có thời gian rảnh rỗi, ta nhất định sẽ đến thăm người.”
“Vậy chúng ta quyết định thế nhé!”
Nàng nở nụ cười tươi tắn, vội vàng từ trong tay áo lấy ra một cây trâm bích ngọc quý giá:
“Cái này ngươi cầm lấy đi.”
Ta có chút chần chừ, nhưng rồi cũng giơ tay đón lấy.
Nàng khẽ c.ắ.n môi, nhìn ta, nhỏ giọng nói:
“Tiểu Liễu, ngươi chắc phải hiểu ý của ta chứ?”
Ta nhìn cây trâm bích ngọc giá trị liên thành trong tay.
Hiểu chứ, đây là đang thu mua ta mà.
Ta nhận lấy cây trâm, trao cho nàng một ánh mắt vô cùng kiên định:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ta hiểu mà!”
10
Sau khi lên xe ngựa, Bùi Tịch suốt quãng đường đều im lặng không nói câu nào, bộ dạng hệt như đang hờn dỗi.
Ta chủ động phá vỡ bầu không khí gượng gạo, nhẹ giọng nói:
“Vinh Xương quận chúa thật là một người tốt, vừa xinh đẹp lại vừa t.ử tế với mọi người.”
Bùi Tịch ngước mắt lên nhìn ta, ánh mắt tràn đầy vẻ thất vọng:
“Ngươi dễ dàng bị nàng ta thu mua như vậy sao?”
“Sao lại gọi là thu mua chứ? Nàng thấy ta vừa mắt nên tặng chút đồ kỷ niệm, chẳng phải là chuyện hết sức bình thường sao?”
Bùi Tịch khẽ thở dài:
“Nàng ta tiếp cận ngươi vì mục đích gì, chẳng lẽ ngươi thật sự không biết?”
Ta bĩu môi đáp:
“Ta biết chứ, trước đây nàng thích ngài, nên thường xuyên tìm cách lấy lòng những người trong phủ. Nhưng lần này thì khác, nàng đã nói rõ với ta là không còn thích ngài nữa, nàng chỉ đơn thuần muốn kết giao bằng hữu với ta mà thôi.”
“Nàng ta là một quận chúa cao quý, sao có thể muốn làm bằng hữu với một gã sai vặt như ngươi? Liễu Nhi, ngươi nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi.”
Giọng điệu của hắn có chút nặng nề, ra chiều đang thực sự tức giận.
Ta sợ nói thêm nữa sẽ khiến hắn chán ghét và mất đi lòng tin, bèn cụp mi mắt xuống, bày ra vẻ mặt vô cùng ủy khuất:
“Vâng, sau này ta sẽ tự giác tránh xa nàng ta ra là được chứ gì.”
Hắn ngẩn người, ngược lại có chút cuống cuồng:
“Ngươi đừng như vậy, ta không có ý trách phạt ngươi.”
Ta cúi đầu nhìn mũi chân của mình, lầm bầm nói:
“Ta chỉ là một kẻ nô tài, Tiểu công gia có trách phạt cũng là điều hợp tình hợp lý.”
Hắn cứng họng, vội vã phân bua:
“Ta không có ý đó!”
Ta không ngẩng đầu lên, cũng chẳng thèm đáp lời.
Điều này chắc chắn đã khiến hắn khó chịu đến phát điên.
Sau khi xuống xe ngựa, ta lầm lũi bước vào cửa phủ, hắn đi bên cạnh ta, suy nghĩ một lát rồi ân cần hỏi:
“Liễu Nhi, ngươi có đói không? Có muốn ăn thêm chút gì không?”
Ta lắc đầu, tiếp tục đóng vai kẻ chịu nhiều ấm ức:
“Ta không đói, ta ăn no rồi. Tiểu công gia, ngài muốn nghỉ ngơi chưa? Để ta đi chuẩn bị nước ấm cho ngài rửa mặt súc miệng.”
“Không cần, ngươi không cần phải làm những việc nặng nhọc này nữa.”
Hắn nhìn ta chăm chú, khẽ nói:
“Hôm nay ngươi cũng mệt mỏi cả ngày rồi, mau về phòng nghỉ ngơi đi, ta đưa ngươi về.”
“Không cần đâu ạ.”
“Đi thôi.”
Hắn không nói thêm gì nữa, lẳng lặng bước đi theo sau ta.
Đến tận cửa phòng ngủ của ta, hắn mới dừng bước.
“Ngươi ngủ sớm một chút nhé.”
“Vâng.”
Ta đứng ở cửa, đợi hắn quay đi.
Thế nhưng hắn cứ đứng chôn chân tại chỗ.
Hắn nhìn ta, trong ánh mắt sâu thẳm ấy như chứa đựng thiên ngôn vạn ngữ.
“Có chuyện gì sao, Tiểu công gia?”
“Ta… không có gì.”
Hắn ngập ngừng định nói lại thôi suốt một hồi lâu, cuối cùng vẫn nuốt lời vào trong, chỉ dặn dò:
“Liễu Nhi, ngươi ngủ sớm đi. Ngày mai không cần phải dậy sớm đâu, cứ ngủ thêm một lát.”
Nói xong, hắn chẳng đợi ta phản ứng, liền dứt khoát quay người rời đi.
Ta chỉ mới giả vờ ủy khuất một chút mà đã có hiệu quả thần kỳ như vậy sao?
Thật là kỳ lạ.