Định Thục Đại Tướng Quân Đến Hỏi Cưới Ta Rồi!

Chương 1

Sau
1

Trong kinh thành có một câu nói truyền tụng khắp nơi, rằng Bùi lang một cố lầm kinh hoa.

Thế nhưng, vị Bùi lang vốn được mọi người tôn sùng là bạch nguyệt quang ấy, từ năm lên năm tuổi, đã cùng một kẻ ở tận đất Thục xa xôi là ta đính ước định thân.

Người trong kinh thành có rất nhiều kẻ khinh thường ta.

Họ chế giễu ta là nha đầu quê mùa nơi hoang dã dại dột trèo cao, muốn gả cho Bùi Tịch chẳng khác nào heo rừng đòi gặm cải bắp.

Nhưng heo rừng thì đã làm sao chứ?

Gặm được cải bắp thượng hạng mới là bản lĩnh thực sự.

Ta chẳng thèm tranh chấp đôi co với những người đó, chỉ một lòng chờ đợi ngày mình cập kê, cùng Bùi Tịch thành thân để có thể hãnh diện ngẩng cao đầu.

Nào ngờ đâu, ngay đúng ngày lễ cập kê của ta, ta lại nhận được bức thư từ hôn của Bùi Tịch gửi tới.

Trong thư hắn chẳng hề đưa ra nhiều lời giải thích, chỉ lạnh lùng bảo rằng giữa hắn và ta vốn không có chút tình cảm nào, việc định thân thuở ấu thơ quá mức qua loa đại khái, nay từ hôn khi mọi chuyện chưa muộn màng, coi như không làm lỡ dở thanh xuân của ta.

Thời khắc đọc thư, mọi người trong nhà đều dồn ánh mắt về phía ta, ai nấy ngưng thần nín thở, chẳng ai dám ho he nửa lời vì sợ ta nghĩ quẩn mà làm liều.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta siết c.h.ặ.t tờ hoa tiên, cõi lòng không khỏi có chút hoang mang hụt hẫng.

Năm ngoái biết tin Bùi Tịch sắp sửa đi tái bắc rèn luyện, ta đã thức trắng bao đêm suốt mấy tháng trời, tự tay khâu cho hắn một tấm hàn bào, chút nữa thôi là đã làm hỏng cả đôi mắt.

Khi hắn viết thư hồi âm bảo rằng chiếc áo khoác ấy rất vừa vặn, còn ân cần dặn dò ta phải mặc thêm áo ấm, ta đã vui mừng biết bao nhiêu, thầm nghĩ đợi hắn trở về, hai bên liền có thể định ngày thành hôn.

Vậy mà giờ đây, hắn chẳng cho ta lấy một dấu hiệu báo trước, cứ thế tuyệt tình nói lời từ hôn.

Lại còn tàn nhẫn chọn đúng vào ngày lễ cập kê của ta.

“Linh Tê, con đừng đau lòng, nam nhi tốt trong thiên hạ này nhiều vô số kể.” Tổ mẫu vì xót xa mà nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay ta.

Ta khẽ lắc đầu, cái gì cũng không nói, cứ thế bình thản quay trở về phòng mình.

Khi màn đêm vừa buông xuống, ta liền để lại một bức thư tuyệt b.út, thu dọn hành trang gọn nhẹ, một thân một mình lên đường tiến thẳng vào kinh thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hôn ước giữa ta và Bùi Tịch vốn là chuyện mà người đời đều rõ, nay hắn lại công nhiên từ hôn như vậy, biến ta thành một trò cười lớn nhất thiên hạ.

Cơn giận này, ta làm sao nuốt trôi cho được.

Người Tạ gia xưa nay vốn nổi tiếng là những kẻ có tính tình ôn hòa, nhẫn nhịn.

Nhưng Tạ Linh Tê ta đây lại là kẻ có thù tất báo, tuyệt đối sẽ không bao giờ nhẫn nhục để người khác bắt nạt mình một cách vô ích.

2

Vượt qua chặng đường dài đẫm sương gió suốt hơn mười ngày đêm, cuối cùng ta cũng đã đặt chân đến kinh thành.

Lúc ấy chính vào độ tiết xuân phân, thời tiết kinh thành đang dần ấm áp trở lại, hương hoa thơm ngát phả vào mũi, dòng người du xuân đông đúc như dệt cửi.

Ta hòa lẫn vào giữa đám đông, gương mặt nhem nhuốc đầy bụi đường, suýt chút nữa đã bị lính canh xem như lưu dân mà đuổi thẳng ra ngoài.

Phải tìm kiếm ròng rã suốt nửa canh giờ, ta mới mò mẫm đến được trước cổng Quốc công phủ.

Cánh đại môn đóng c.h.ặ.t, canh phòng vô cùng cẩn mật, ta lén lút nhìn quanh một hồi lâu, nhất thời chẳng biết phải làm cách nào để lọt vào bên trong.

Đúng lúc này, từ phía cửa hông có một vị ma ma bước ra, vừa trông thấy ta, bà ta liền vội vã rảo bước chạy thẳng tới.

“Ngươi có phải là Liễu Nhi không?”

Ta:……

“Liễu Nhi, sao ngươi lại đến muộn thế này? Chỉ cần chậm trễ thêm chút nữa thôi là công việc béo bở này đã không đến lượt ngươi rồi, cũng may ta có mối thâm tình với Vương mẹ, lại ghi nhớ lời phó thác của bà ấy lúc lâm chung, bằng không chuyến này ngươi đã phải đi tay không rồi!”

……

“Liễu Nhi ơi là Liễu Nhi, số ngươi đúng là có phúc lớn, hiện tại tiểu công gia đã hồi kinh, trong phòng của ngài ấy đang thiếu người hầu hạ, ngươi cứ việc làm cho thật tốt, được ở lại Quốc công phủ thì nửa đời sau coi như cơm áo không phải lo nghĩ, đi thôi, theo dì vào trong rửa mặt mũi, thay một bộ xiêm y sạch sẽ.”

Vị ma ma kia nắm lấy tay ta rồi kéo tuột ta vào bên trong phủ.

Ban đầu ta vốn định mở miệng giải thích rõ ràng, nhưng lời vừa đến bên miệng liền bị ta nuốt ngược trở vào.

Đã đ.â.m lao thì phải theo lao, đây chẳng phải là một cơ hội tốt để ta tự tay báo thù hay sao.
Sau