Định Nghĩa Của Việc Được Yêu

Chương 15

Lương Thả Chiêu đưa tôi về nơi ở.

Cảnh đêm diễm lệ, tình nồng khó giấu.

Quần áo rơi rụng lộn xộn suốt từ cửa vào trong.

Ngoài cửa sổ sát đất là đêm đông lạnh lẽo của Thượng Hải, trong cửa sổ da thịt từng tấc dán c.h.ặ.t vào nhau để lấy hơi ấm.

Lòng bàn tay Lương Thả Chiêu mang theo lực đạo gần như mất kiểm soát, siết c.h.ặ.t lấy eo tôi.

Trong cảm giác đau đớn như muốn bóp nát con người ta ấy, tôi lại nảy sinh một tia ấm áp như uống rượu độc giải khát.

Cơn say đã vơi đi ba phần, nhưng tôi cố tình không muốn tỉnh táo.

Lê Khởi Chức.

Rõ ràng mày cũng rất nhớ anh ấy, không phải sao?

Cho nên, cứ buông thả một lần này thôi.

Giống như tự tay châm ngòi cho một đám cháy lớn mà biết rõ sẽ thiêu rụi tất cả.

Dù cho cuối cùng chỉ có thể đổi lại một đống tro tàn.

Thà rằng như thế.

Còn hơn phải trải qua một đêm bỏ lỡ nhau trong không cam lòng.

...

Sau khi cuộc hoan lạc nồng cháy lùi xa, bấy giờ đã là bốn giờ sáng.

Trong cơn mơ màng, Lương Thả Chiêu theo bản năng siết c.h.ặ.t vòng tay, ôm lấy tôi.

Tôi gỡ từng ngón tay của anh ra, nhẹ nhàng đẩy anh sang một bên.

Tôi chân trần bước xuống giường, giữa bãi chiến trường hỗn độn, tôi nhặt từng món quần áo của mình rơi vãi khắp nơi.

Sau khi che đậy hết mọi dấu vết xuân tình, tôi nhìn về phía người đàn ông đang tựa lưng vào đầu giường, đôi mắt thâm trầm đang dõi theo mình.

"Phòng vệ sinh ở đâu?" Tôi hỏi.

Lương Thả Chiêu chỉ tay về phía cánh cửa ẩn màu xám.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, tôi đi thẳng ra cửa, khoác thêm áo khoác.

Nhận ra sự lạnh nhạt của tôi, Lương Thả Chiêu tung chăn đứng dậy, giọng nói mang theo một tia ngỡ ngàng:

"Em đi đâu?"

"Về nhà." Tôi cúi đầu cài cúc áo khoác, không hề ngoảnh lại: "Lát nữa em còn có cuộc họp sớm, phải về thay quần áo."

Lương Thả Chiêu nắm lấy cổ tay tôi, tiện tay vớ lấy một chiếc sơ mi khoác lên người rồi nói:

"Để anh tiễn em."

"Không cần đâu."

Tôi rút tay lại một cách cực kỳ tự nhiên, vén lọn tóc xõa ra sau tai.

Nhìn vẻ mặt ngày càng khó hiểu và bất an trong mắt anh, tôi nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ mở lời:

"Sếp Lương, tối qua em uống quá chén."

"Một sự cố ngoài ý muốn giữa những người trưởng thành, hy vọng anh đừng để tâm."

Lương Thả Chiêu bỗng nghẹn lời.

Một lúc lâu sau, anh mới hỏi:

"Ý em là gì? Thế nào là đừng để tâm? Vậy tối qua..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chẳng lẽ không tính là tín hiệu hòa giải sao?

Tôi quay đầu lại, cố gắng giữ cho mình vẻ ung dung:

"Dĩ nhiên, nếu sếp Lương cảm thấy thế này cũng không sao, thỉnh thoảng chúng ta gặp nhau cũng được. Dù sao thì..."

Tôi ngẩng đầu, đầu ngón tay lướt hờ qua những vết cào mờ ảo nơi cổ áo đang siết c.h.ặ.t của anh, hơi thở mềm mại:

"Về một vài phương diện, chúng ta quả thực rất ăn ý."

Đây là những lời tôi đã chuẩn bị sẵn từ lâu.

Một người đàn ông luôn quen làm kẻ bề trên như Lương Thả Chiêu, tuyệt đối không thể chấp nhận đề nghị này.

Anh đã quen kiểm soát toàn cục, sao có thể cam tâm tình nguyện trở thành thú tiêu khiển của người khác.

Tôi rũ mi mắt, thản nhiên bồi thêm một câu:

"Chỉ có một tiền đề, nếu sau này sếp Lương đính hôn, nhớ báo trước cho em một tiếng. Em không thích rắc rối."

Anh sững sờ tại chỗ, sắc mặt trong phút chốc cắt không còn giọt m.á.u, nhìn người phụ nữ trước mắt với vẻ không thể tin nổi.

Cách biệt nhiều năm, cô gái năm xưa chỉ cần bị anh hôn lên trán ở nơi công cộng là đã thẹn thùng đỏ mặt nửa ngày.

Giờ đây sao lại trở nên bất cần đời, thiếu trách nhiệm đến nhường này?

Anh nhìn chằm chằm người đối diện, xương hàm vì nghiến quá c.h.ặ.t mà hơi run rẩy.

Anh muốn hỏi, nếu chỉ là ngoài ý muốn, vậy khi triền miên nồng cháy tối qua, cô luôn miệng gọi tên anh thì tính là gì?

Anh nghe tin cô ly hôn, lập tức đến Thượng Hải tìm cô chuyến này, lại tính là gì?

Nhưng rõ ràng, đối phương không hề có ý định cho anh tư cách để chất vấn.

"Lê Khởi Chức." Anh nghe thấy mình nghiến răng thốt ra cái tên này, cố gắng giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng:

"Lương Thả Chiêu anhvẫn chưa sa sút đến mức phải đi làm bạn giường cho bạn gái cũ."

*

Sau ngày hôm đó, Lương Thả Chiêu thường xuyên đi lại giữa Bắc Kinh và Thượng Hải.

Anh đến đón tôi tan làm, chúng tôi ăn tối cùng nhau đầy ăn ý, rồi thuận lý thành chương đến chỗ anh nghỉ lại.

Tôi không muốn truy cứu thêm nữa, rằng trong những cuộc tình trăng hoa này, đôi bên còn sót lại bao nhiêu rung động và luyến lưu.

Trước khi tin tức kết hôn của anh truyền đến, tôi tạm coi đây là một cuộc triền miên có thời hạn.

Gặp nhau một lần, liền phóng túng một lần.

Chỉ có một lần duy nhất, tôi bỗng nảy sinh vài phần hoảng hốt.

Hôm đó là Tết Trùng Cửu, bà ngoại gọi video cho tôi.

"Tiểu Chức, thằng bé Tiểu Trần sao vẫn khách sáo thế?"

"Ly hôn rồi, bà lại nhận quà cáp của người ta, dù sao cũng không ổn."

Bà bảo tôi nói với Trần Khoa Châu một tiếng, đừng gửi nữa.

Người già luôn cảm thấy, nhận lễ vật nặng nề thì coi như nợ ân tình, trong lòng thấy bất an.

Nhưng tôi quá hiểu Trần Khoa Châu.

Anh ta bận đến mức ngay cả sinh nhật mình còn không nhớ, sao có thể nhớ đến một ngày lễ mờ nhạt như Tết Trùng Cửu?

Tôi nắm c.h.ặ.t điện thoại, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói từng cơn như bị d.a.o đục b.úa đẽo.

Về việc lễ vật rốt cuộc là do ai gửi...

Tôi nghĩ mình đã có câu trả lời.