Tử Huy đứng giữa bầu không khí căng thẳng, cảm giác như thời gian ngừng lại. Mọi âm thanh xung quanh đều trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh. Ánh mắt của Khoa như một lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào tâm hồn anh. “Cậu không biết gì về quá khứ của gia đình mình cả,” Khoa nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng mang theo một sự thật ẩn giấu.
Tử Huy siết chặt tay, lòng anh dâng lên một cơn sóng cảm xúc. “Tôi không cần biết quá khứ để biết mình đang sống như thế nào. Tôi có một tương lai để chiến đấu,” anh đáp, không để Khoa thấy được nỗi lo lắng đang âm thầm gặm nhấm tâm trí mình.
Khoa bước lại gần, khoảng cách giữa họ ngắn lại, như một mũi tên sẵn sàng được b*n r*. “Tương lai? Cậu có chắc rằng mình có thể thay đổi điều gì? Chúng ta đều bị giam cầm bởi định mệnh.” Anh ta cười khẩy, nhưng trong đôi mắt xanh biếc kia có thứ ánh sáng mờ nhạt, như một nỗi sợ hãi không thể che giấu.
“Định mệnh không phải là điều bất biến,” Tử Huy khẳng định, giọng nói vững vàng hơn. “Chúng ta có thể định hình nó theo cách của riêng mình.” Anh cảm thấy pheromone của mình bắt đầu khuếch tán, tạo ra một bầu không khí nồng nặc, khiến cho Khoa không thể nào lờ đi.
Khoa khẽ nhíu mày, nhưng sự kiêu ngạo không cho phép anh lùi bước. “Cậu có thể nghĩ như vậy, nhưng trong cuộc chiến này, những người như cậu chỉ là quân cờ trong tay những kẻ mạnh mẽ.” Câu nói của Khoa như một đòn đánh vào lòng tự trọng của Tử Huy, khiến anh phải chấn chỉnh lại tư thế.
“Quân cờ cũng có thể làm thay đổi cục diện,” Tử Huy nói, ánh mắt không rời khỏi Khoa. “Nếu chúng ta cùng đứng lên, có thể biến cuộc chiến thành cuộc cách mạng.”
Khoa không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Tử Huy, như đang tìm kiếm điều gì đó trong đôi mắt nâu sáng. Một khoảng lặng kéo dài, chỉ có tiếng th* d*c của những Omega xung quanh, như thể họ đang chờ đợi một quyết định.
“Cậu không biết gì về nỗi đau mà tôi đã trải qua,” Khoa đột ngột lên tiếng, giọng điệu bỗng trở nên yếu ớt. “Để trở thành một Alpha, tôi đã phải trả giá rất nhiều.”
“Còn tôi?” Tử Huy hỏi lại, không kiềm chế được sự giận dữ. “Tôi phải sống trong cái bóng của những Alpha, phải chịu đựng sự kỳ thị từ chính gia đình mình. Cậu có biết cảm giác bị coi thường là như thế nào không?” Cảm xúc dâng trào, Tử Huy cảm thấy như ngọn lửa trong lòng đã bùng lên.
Khoa khẽ lùi lại, như thể bị chạm vào một vết thương sâu thẳm. Nhưng ngay lập tức, anh ta lấy lại được sự bình tĩnh. “Đó là lý do cậu không thể thắng. Cậu không đủ mạnh.” Lời nói của anh ta như một mũi tên tẩm độc, bắn thẳng vào trái tim Tử Huy.
“Thế nào là đủ mạnh?” Tử Huy không nhịn được. “Là sức mạnh thể chất hay sự quyết tâm? Nếu chỉ có sức mạnh, thì những kẻ yếu đuối như chúng ta sẽ mãi mãi không có chỗ đứng.”Khoa hít một hơi thật sâu, như thể đang tìm kiếm một lý do để không nổi giận. “Cậu không hiểu gì cả,” anh ta nói, nhưng trong ánh mắt lại có sự dao động.
“Có thể tôi không hiểu, nhưng tôi không sợ hãi,” Tử Huy đáp, quyết tâm rực rỡ trong từng câu chữ. “Và tôi sẽ không để cậu áp đảo tôi.”
Cuộc đối đầu giữa họ như một trận đấu của những cơn sóng ngầm. Cảm xúc và xung đột bùng nổ, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Tử Huy cảm nhận được sự căng thẳng từ những Omega xung quanh, họ đang chờ đợi một dấu hiệu, một sự khởi đầu cho cuộc chiến.
“Cậu nghĩ rằng cậu có thể tự do?” Khoa hỏi, giọng điệu châm chọc. “Cậu chỉ là một Omega, một kẻ yếu đuối trong mắt xã hội này.”
“Có thể, nhưng tôi sẽ không để mình bị giam cầm bởi định kiến.” Tử Huy nói, lòng đầy khí phách. “Định mệnh không thể quyết định cuộc đời tôi.”
Khoa cúi đầu, như thể đang suy nghĩ điều gì đó. “Tử Huy, nếu cậu không hiểu được sức mạnh của mình, thì cậu sẽ mãi mãi là kẻ thua cuộc.”
“Thua cuộc hay không không phụ thuộc vào sức mạnh mà phụ thuộc vào cách ta nhìn nhận bản thân,” Tử Huy đáp, từng từ trong câu nói của anh như một nhát dao chém qua khoảng không. “Tôi sẽ không để cậu quyết định cho tôi.”
Khi họ chuẩn bị cho cuộc chiến sắp diễn ra, Tử Huy cảm thấy một sức mạnh mới từ bên trong. Anh đã sẵn sàng đối mặt với định mệnh của mình, bất chấp những thử thách đang chờ đợi.
“Được rồi, hãy xem ai là người mạnh mẽ hơn,” Khoa nói, ánh mắt như ngọn lửa, đầy thách thức. “Nhưng đừng trách tôi nếu điều này trở thành cuộc chiến sống còn.”
Tử Huy hít một hơi thật sâu, lòng tràn đầy quyết tâm. “Tôi sẽ không lùi bước, Khoa.”
Và cuộc đối đầu đầu tiên giữa họ chính thức bắt đầu, giữa những ánh mắt ngỡ ngàng của những Omega xung quanh, như một dấu hiệu cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.