Tử Huy ngồi trong một góc tối của quán cà phê, ánh sáng mờ ảo chỉ đủ để thấy rõ những đường nét trên khuôn mặt. Anh cảm thấy sự lo lắng bao trùm, như một chiếc áo nặng trĩu. Khoa, ngồi đối diện, thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh với đôi mắt xanh biếc, ánh mắt ấy như muốn đọc thấu những suy nghĩ trong lòng Tử Huy.
“Cậu đang nghĩ gì?” Khoa hỏi, giọng điệu lạnh lùng nhưng có chút quan tâm.
“Chúng ta không thể chỉ dừng lại ở đây,” Tử Huy thốt lên, cố gắng giữ vững giọng nói của mình. “Cần phải có kế hoạch cụ thể hơn. Nếu không, mọi thứ sẽ chỉ dừng lại ở những lời hứa.”
“Cậu đúng,” Khoa thừa nhận, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc lạnh. “Nhưng có nhiều yếu tố không thể kiểm soát. Chúng ta không thể để những Omega khác phải chịu đựng thêm nữa.”
“Nhưng nếu không hành động, họ sẽ mãi mãi sống trong sợ hãi,” Tử Huy đáp lại, cảm xúc của anh dâng trào. “Chúng ta phải tạo ra một phong trào, một làn sóng thay đổi.”
“Phong trào?” Khoa nhếch mép. “Cậu có chắc rằng những Omega đó sẽ đứng về phía chúng ta?”
“Chúng ta không thể biết nếu không thử,” Tử Huy thở dài. “Tôi không muốn trở thành một phần của thế giới này mà không làm gì.”
Khoa im lặng, nụ cười của anh ta biến mất. Tử Huy thấy một phần yếu đuối trong con người Khoa, điều đó khiến anh cảm thấy lấn cấn. Họ là hai mảnh ghép trái ngược, một Alpha lạnh lùng, một Omega nhạy cảm. Nhưng lại có một sợi dây vô hình nào đó kết nối họ lại.
“Cậu có biết tại sao tôi lại muốn thay đổi mọi thứ không?” Khoa hỏi, giọng anh ta đột ngột trở nên trầm tĩnh.
“Vì quyền lực?” Tử Huy đoán, nhưng không chắc.
“Không chỉ vậy,” Khoa lắc đầu. “Tôi không muốn trở thành cái bóng của cha mình. Tôi muốn tự viết nên số phận của mình.”
Tử Huy nhìn vào mắt Khoa, nhận ra sự đau khổ ẩn sâu bên trong. “Tôi hiểu. Nhưng nếu chúng ta không đứng lên vì những Omega khác, chúng ta sẽ mãi mãi không thoát khỏi cái bóng ấy.”
Khoa gật đầu, một chút ánh sáng xuất hiện trong đôi mắt xanh biếc của anh ta. “Vậy chúng ta sẽ cùng nhau làm điều đó. Nhưng cậu phải chuẩn bị cho những gì sắp tới.”“Điều đó là hiển nhiên.” Tử Huy cảm thấy một niềm hy vọng nhỏ nhoi nhen nhóm. Họ cần phải đối mặt với những thử thách, nhưng ít nhất, họ đã có nhau.
Khi rời quán cà phê, không khí bên ngoài lạnh giá, nhưng trong lòng Tử Huy lại ấm áp lạ thường. Họ đã quyết định, và điều đó đã tạo nên một sự thay đổi lớn lao. Nhưng một nỗi lo lắng vẫn không ngừng quấy rầy anh. Liệu Khoa có thực sự đứng về phía anh hay sẽ quay lưng khi mọi thứ trở nên khó khăn?
“Chúng ta sẽ phải tìm kiếm những Omega khác, những người sẵn sàng đứng lên,” Khoa nói, giọng điệu quyết liệt. “Họ cần phải thấy rằng không phải tất cả Alpha đều tàn nhẫn.”
“Đúng,” Tử Huy đồng tình. “Chúng ta cần phải tạo ra một liên minh.”
“Liên minh?” Khoa nhướng mày, có vẻ nghi ngờ. “Cậu nghĩ họ sẽ tin tưởng chúng ta?”
“Bắt đầu từ đâu đó là tốt hơn là không làm gì cả,” Tử Huy kiên quyết. “Chúng ta cần phải cho họ thấy rằng có thể có một con đường khác.”
Bầu trời tối đen, những vì sao lấp lánh như những ánh sáng mờ nhạt trong đêm. Tử Huy cảm thấy một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo những âm thanh của cuộc sống đêm khuya. Đó là những âm thanh của hy vọng, nhưng cũng là những âm thanh của sự lo lắng. Họ đang ở giữa một cuộc chiến chưa bắt đầu, nhưng mọi thứ đã sẵn sàng để bùng nổ.
“Cậu có nghĩ rằng Gió Định Mệnh sẽ mang đến điều gì cho chúng ta không?” Khoa hỏi, đôi mắt anh lấp lánh với một sự tò mò.
“Có thể,” Tử Huy đáp, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy lo sợ. Gió Định Mệnh thường mang theo những thay đổi lớn, và những thay đổi đó có thể không phải lúc nào cũng tốt đẹp.
Tử Huy nhìn về phía trước, lòng đầy quyết tâm. Họ đã quyết định, và giờ đây, số phận đã bắt đầu vẽ lên một bức tranh mới. Nhưng bức tranh đó có thể chứa đựng những gam màu tối tăm mà cả hai chưa từng lường trước được.
“Chúng ta sẽ phải chuẩn bị cho mọi thứ,” Khoa nói, sự nghiêm túc trong giọng nói khiến Tử Huy cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. “Mọi thứ sẽ không dễ dàng.”
“Đúng vậy,” Tử Huy thừa nhận. “Nhưng tôi tin rằng chúng ta có thể làm được.”
Khi họ bắt đầu bước đi, một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo một cảm giác kỳ lạ. Tử Huy cảm thấy như có điều gì đó sắp xảy ra, như thể định mệnh đang chờ đợi họ ở phía trước. Cảm xúc đối lập dâng trào trong anh, giữa sự sợ hãi và hy vọng. Mọi thứ vẫn còn là một bí ẩn, nhưng một điều chắc chắn rằng cuộc chiến của họ mới chỉ bắt đầu.