Đỉnh Lưu Đăng 18 Tấm Ảnh Vì Một Câu Nói

Chương 4

10

Nhờ phúc của Trì Tiêu, tôi tránh được màn xối nước tập thể.

Đến khi vòng tranh đoạt kết thúc, chỉ có quần và giày dính đầy bùn đất.

Lợi dụng lúc mọi người đang hỗn chiến đến người ngã ngựa đổ, tôi còn tiện tay nhặt được một tấm thẻ biểu diễn 10 phút.

Tôi ôm chiến lợi phẩm trong lòng, mãn nguyện tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống xem trận đấu tiếp theo.

Vừa ngồi ổn định, tôi mới có thời gian nhìn lại màn hình LED.

Chỉ một cái liếc mắt, suýt chút nữa khiến tôi ngất tại chỗ.

[Mọi người thấy "Trì Sở" thế nào?]

[Không không không, "Ngâm Tiêu" nghe hay hơn.]

[Không được! Nghe như CP marketing ấy! Không hợp khí chất của Trì đại thần với chị Ngâm chút nào!]

[Thật sự có người ship hai người họ à? Nhìn là biết kịch bản của chương trình rồi.]

[Nhà ai viết kịch bản để nữ bế công chúa nam vậy?]

[Nhà ai viết kịch bản cho hai người rượt nhau rồi cùng rơi vào rừng chuối thế?]

[Tôi nói sao năm nay show thực tế nhạt nhẽo thế, hóa ra thần tổng nghệ dồn hết may mắn cho người lần đầu tham gia rồi.]

...

Cái quái gì thế này?

Mới mấy tiếng thôi mà?

Thời tiết thay đổi à?

Hay thế giới ma huyễn rồi?

Tôi và Trì Tiêu….vậy mà có CP luôn rồi sao?

Tôi ngồi đơ ra hai phút.

Còn chưa tiêu hóa nổi lượng thông tin khổng lồ này thì vòng tranh đoạt trên biển đã chính thức bắt đầu.

Lần này khách mời được mời tới đều là những người quản lý vóc dáng cực kỳ nghiêm khắc.

Để tăng hiệu ứng chương trình, tổ sản xuất cố tình sắp xếp phần thi của nam diễn ra ngoài biển, trên các tấm phao nổi rải rác những thẻ bài hát khác nhau.

Ánh mặt trời buổi chiều gay gắt.

Mặt biển phản chiếu thành vô số mảnh vàng vụn lấp lánh, các nam khách mời cũng vô cùng phối hợp, người nào người nấy đều cố tình hoặc vô tình cởi áo. Hoàn mỹ đáp ứng tâm tư nhỏ của tổ chương trình.

Bình luận bùng nổ.

[Tổ chương trình xứng đáng được lập đền thờ!]

[Ngày nào cũng tăng ca, được ngắm cảnh này là quyền lợi chính đáng của tôi!]

[Không giấu nữa, cho tôi xem ai có body đẹp nhất nào!]

Tôi nhìn Trì Tiêu, người đang mặc nguyên chiếc áo thun trắng, nhàn nhã đứng bên bờ biển, bình tĩnh như một vị cao tăng nhập định.

Dường như hoàn toàn không để tâm đến những dòng nước ngầm đang cuồn cuộn trên sân đấu.

Tôi âm thầm lau mồ hôi.

Tiếng còi vang lên, một đám người lao ào xuống biển như bị bão cuốn đi.

Họ nhảy.

Họ bơi.

Họ vật lộn.

Họ tranh cướp.

Ánh mặt trời và bọt nước bắn tung tóe, rơi xuống những thân hình săn chắc cùng nụ cười rực rỡ, khung cảnh đẹp đến mức như một bức tranh nghệ thuật.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ nhất là…

Người lao nhanh nhất.

Giành dữ nhất.

Lại là Trì Tiêu.

Người vốn cả ngày nay cứ như chậm hơn người khác nửa nhịp, giờ phút này lại hoàn toàn khác.

Bản thân anh đã chiếm ưu thế về chiều cao và sải vai, ngay khi cuộc chiến bắt đầu, không biết từ đâu anh bộc phát một nguồn sức mạnh kinh người.

Ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.

Gân xanh trên cổ và cánh tay nổi rõ.

Anh tiến thẳng một đường như chẻ tre, đánh đâu thắng đó, không ai cản nổi.

Trong một pha tranh đoạt kịch liệt nhất, anh thậm chí còn tung ra một cú quật vai cực đẹp, ném đối thủ xuống nước, gọn gàng đến mức khiến tất cả sững sờ.

Hiện trường lặng đi vài giây.

Ngay cả bình luận cũng ngừng trôi.

[Trời má... đây là Trì Tiêu thật hả?]

[Đây là mùa giao phối của động vật đực à? Tôi thích.]

[Có phải liên quan đến câu Sở Ngâm nói với anh ấy trước lúc thi đấu không?]

[Có khả năng lắm! Tôi thấy Trì Tiêu đứng ngẩn người nhìn cô ấy rất lâu mà.]

[Não CP của mấy người đáng sợ thật đấy.]

[Tổ chương trình đâu rồi? Mau thả âm thanh góc phụ đi! Tôi muốn biết họ nói gì!]

Cuối cùng, Trì Tiêu giành được tấm thẻ áp chót quan trọng nhất cùng với tấm thẻ chọn bài hát tùy ý duy nhất của cả chương trình.

Sau khi thi đấu xong, anh lại trở về dáng vẻ lười biếng thường ngày như thể người vừa đại sát tứ phương dưới biển không phải mình.

Mái tóc đen ướt đẫm rủ xuống trước trán, nước vẫn nhỏ từng giọt từ ngọn tóc, hơi nước khiến đường nét gương mặt anh trở nên mềm mại hơn.

Đẹp đến mức có chút yêu nghiệt.

Chiếc áo thun trắng rộng thùng thình bị nước làm ướt sũng dính sát vào cơ thể, phác họa những đường cong mơ hồ mà rõ ràng.

Mặt tôi nóng bừng, lập tức quay đầu đi không dám nhìn nữa.

Nhưng Trì Tiêu rõ ràng không định buông tha tôi, anh đi thẳng tới, ngồi xổm xuống trước mặt tôi, nước biển từ người anh nhỏ xuống, rơi lên mu bàn chân tôi. Từng vòng sóng nhỏ cũng đồng thời lan ra trong lòng.

Anh đưa tấm thẻ chọn bài hát tùy ý tới trước mặt tôi rồi nhìn tôi. Đôi mắt sâu thẳm như biển đêm, khóe môi hơi cong lên, anh hỏi:

“Kết minh không?”

11

Phải nói rằng kết minh với Trì Tiêu thật sự có không ít lợi ích.

Ví dụ như lúc này.

Hai chúng tôi đang ngồi cạnh nhau, dùng số âm phù tích cóp được để đổi lấy đặc quyền phòng sản xuất âm nhạc.

Và lần đầu tiên trong đời, tôi vô cùng vinh hạnh được trải nghiệm cảm giác có một bài hát do Trì Tiêu tự tay phối khí.

Lần đầu tiên được quan sát ở khoảng cách gần năng lực cảm nhạc và phối khí khủng khiếp của anh.

Tôi chỉ có một cảm giác duy nhất, hóa ra trên đời thật sự tồn tại loại thiên tài này. Nghĩ đến chuyện mình và anh từng học cùng một trường, tôi càng thấy chấn động hơn.

Tôi chọn ba bài hát.

Bài debut của ban nhạc.

Ca khúc làm nên tên tuổi của chúng tôi.

Và ca khúc mới sắp phát hành.

Tôi tự tay ghép thành một bản remix dài khoảng mười phút theo ý tưởng của mình, sau đó đưa cho Trì Tiêu chỉnh sửa.

Ngày thường anh luôn mang dáng vẻ như điện thoại sắp hết pin, sóng Wi-Fi cũng chẳng bắt được, nhưng vừa bước vào trạng thái làm việc lại nghiêm túc đến đáng sợ.

Anh nghe rất kỹ, thỉnh thoảng mới góp ý vài câu rồi sửa lại vài chi tiết.

Chỉ là những thay đổi cực nhỏ, thêm vào vài âm sắc mới nhưng cả bài hát lập tức như được lột xác.

Sau đó, tinh thần "đã giỏi còn muốn giỏi hơn" của Trì đại thần bắt đầu phát huy.

Đến lúc tôi nhìn thấy anh tiện tay cầm loại nhạc cụ thứ sáu bước vào phòng thu để thu âm bè.

Tôi đã hoàn toàn tê liệt.

Từ kinh ngạc.

Đến ch/ết lặng.

Cuối cùng là sùng bái vô điều kiện.

Tôi chống cằm bên bàn điều âm, hai mắt sáng rực.

*Em đã tưởng tượng được cảnh mình đứng Top 1 bảng xếp hạng Live hôm nay rồi.”

Trì Tiêu nhìn chằm chằm màn hình, khóe môi cong lên, đôi mắt cũng hơi cong theo.

“Chắc là Top 2 thôi.”

Anh nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy ý cười.

*Top 1 chắc chắn là của anh.”

Tôi lập tức trợn trắng mắt.

Đồ đàn ông đáng ghét.

Tôi bỗng tò mò, không biết anh chuẩn bị biểu diễn bài gì.

Suốt cả ngày chỉ lo sửa nhạc cho tôi, có làm chậm tiến độ của anh không?

Nhưng mặc cho tôi hỏi thế nào, anh vẫn giữ vẻ thần bí, chỉ nói đơn giản:

“Anh chuẩn bị từ lâu rồi. Không cần lo.”

Tôi kéo ghế ngồi sát lại.

“Học trưởng! Anh nói bảy năm trước chúng ta đã quen nhau. Rốt cuộc là lúc nào vậy?”

“Em sẽ sớm biết thôi.”

Lại nữa.

Lại cái kiểu úp úp mở mở này.

Tôi thật sự không hiểu nổi.

Từ lúc nào mà Trì Tiêu, người nổi tiếng vì nói chuyện có thể khiến người khác nghẹn ch/ết, lại bắt đầu học được cách giấu giếm như vậy?

Tôi tức tối khoanh tay, ngồi bên cạnh hừ hừ thở mạnh.

Thấy vậy Trì Tiêu bật cười, anh xoay người về phía tôi, nâng tay lên như muốn làm gì đó nhưng cuối cùng lại lặng lẽ hạ xuống.

“Sở Ngâm.”

“Anh không giỏi nói chuyện, có vài điều… Anh muốn dùng cách mà mình giỏi nhất để nói với em.”

Tôi im lặng một lúc, chống cằm lên bàn nghiêng đầu nhìn anh.

“Vậy sao nhiều năm như thế… Anh chưa từng chủ động nói chuyện với em?”

Trì Tiêu ho nhẹ một tiếng, trên mặt hiện lên chút đỏ khả nghi.

“Anh vẫn luôn theo dõi trạng thái trên WeChat và Weibo của em.”

Tôi lập tức bật dậy, ôm chặt cổ áo lùi thẳng tám mét.

“Trời đất! Anh là b**n th** theo dõi người khác à?!”

Trì Tiêu dừng tay, nghiêm túc sửa sai:

“Theo dõi một người qua mạng xã hội thì phải gọi là fan.”

Tôi ngẫm nghĩ.

Ơ...

Nghe cũng có lý.

Nhưng chỉ vài giây sau, tôi lập tức phản bác:

“Không đúng! Fan ít nhất cũng phải bấm thích!”

“Anh có bấm nhưng em xóa bài ngay sau đó.”

“Hả? Bài nào?”

“Bài em đăng chửi trường học với hội sinh viên.”

Tôi: ...

Nói chuyện với Trì Tiêu đúng là dễ tức ch/ết.

Tôi nằm bò ra bàn, mặt mũi ủ rũ.

Còn anh như chẳng nhận ra, vẫn cắm đầu làm việc giữa hàng loạt track âm thanh.

Một lúc sau tôi bỗng nghe thấy anh khẽ nói:

“Trước đây anh từng nghĩ… Chỉ làm fan của em thôi cũng được.”

Tôi vẫn vùi mặt trong tay lười biếng đáp:

“Giờ không nghĩ thế nữa à?”

Trì Tiêu trả lời rất bình thản.

“Không còn cách nào khác. Tại eo em đẹp quá.”

Tôi: ...

Ai đó làm ơn bắt người này đi giùm tôi được không?

Sau một ngày sinh tồn đầy k*ch th*ch, buổi hòa nhạc tối nay lại trở nên đặc biệt dịu dàng.

Biển xanh thẫm.

Bầu trời tím lam sau khi ánh hoàng hôn tan hết.

Một sân khấu nhỏ dựng trên bãi cát, những dây đèn vàng ấm áp được treo khắp nơi.

Bên cạnh những chiếc ghế nằm là BBQ, champagne, bàn bánh ngọt và vô số món ăn ngon.

Những khách mời đã biểu diễn xong giờ đây có thể thảnh thơi tận hưởng gió biển.

Nghe âm nhạc.

Ăn uống.

Và ngắm sao.

Còn tôi, tai đang tận hưởng nhưng ngón tay thì run lẩy bẩy.

Biết thế đã tranh biểu diễn sớm rồi!

Vì kết minh với Trì Tiêu, tiết mục của tôi bị xếp áp chót.

Tôi cứ liên tục nhảy qua nhảy lại giữa hai trạng thái: Căng thẳng muốn chết và háo hức muốn xỉu.

Cuối cùng.

Đến lượt tôi lên sân khấu.

Tôi ôm cây guitar, hít sâu một hơi.

Sau đó dùng chiếc gảy đàn màu bạc ấy, nhẹ nhàng gảy lên dây đàn.

Tôi nhìn thấy Trì Tiêu cười.

Tiếng nhạc vang lên.

Trong đêm hè.

Từng nhịp trống bùng cháy.

Ánh đèn sân khấu đổ xuống người tôi.

Tôi hát.

Tôi đàn.

Tôi nhảy.

Giống như mọi lần đứng trên sân khấu suốt năm năm qua.

Giống năm đại học thứ hai.

Khi tôi bỏ dở khoa Piano.

Đeo guitar lên lưng.

Bất chấp tất cả mà chạy theo giấc mơ.

Giống những ngày tôi và đồng đội chen chúc trong tầng hầm tối tăm.

Trong những Livehouse ánh đèn mờ nhạt, kiên trì sống thêm một ngày vì âm nhạc.

Tôi cất cao giọng hát:

“Không hối tiếc ngày hôm qua…”

“Không phụ lòng ngày hôm nay…”

“Tôi chẳng sợ gian nan…”

“Chỉ sợ mình dừng bước…”

Mười phút trôi qua trong chớp mắt.

Tiếng nhạc dần khép lại.

Tôi nhìn thấy Trì Tiêu nâng ly champagne, hướng về phía tôi làm động tác cụng ly từ xa.

Trong khoảnh khắc ấy, một cảm giác quen thuộc bỗng trào lên.

Mơ hồ.

Mịt mùng.

Như từng tồn tại đâu đó trong ký ức.

Nhưng lại không thể nắm bắt.

Tiếng vỗ tay vang dội.

Bình luận trên màn hình cũng cuồn cuộn lướt qua.

Tôi nhìn xuống sân khấu.

Nhìn đồng đội của mình.

Rồi cúi người thật sâu.

Cảm ơn tất cả.

Cảm ơn những năm tháng đã kiên trì.

Chúc mừng chúng tôi.

Cuối cùng...

Cũng đã bước tới được một bầu trời mới.

12

Cuối cùng cũng đến tiết mục áp chót của đêm nay, khách mời kết màn bước lên sân khấu.

Tổ chương trình đã chuẩn bị sẵn đàn phím, Trì Tiêu mặc chiếc sơ mi xanh nhạt giản dị chậm rãi bước lên, cúi đầu điều chỉnh vị trí micro.

Mọi người dưới sân khấu đều nhìn anh với ánh mắt đầy mong chờ.

Ai cũng đoán xem.

Tối nay anh sẽ hát bài gì.

Là ca khúc đứng đầu bảng xếp hạng năm nay? Hay bản hit mùa hè từng làm mưa làm gió khắp nơi?

Tôi cắn một miếng xiên thịt bò dứa thật to, vừa ăn vừa hớn hở chờ đợi.

Tiếng đàn vang lên.

Không có sự sắc bén, quái dị và đầy thái độ thường thấy.

Không có những ca từ đau đáu chạm thẳng vào lòng người.

Hoàn toàn khác phong cách trước đây.

Anh hát một ca khúc mới, một bài hát chưa từng công bố.

Một bản dân ca nhẹ nhàng đến cực điểm, tên bài hát là “404 Not Found”.

“Trang web đã biến mất…”

“Thời gian tạm dừng trôi…”

“Chúng ta gặp nhau…”

“Trong cửa hàng đĩa nhạc ở góc phố…”

“Nhìn gương mặt nghiêng dịu dàng của em…”

“Anh lại chẳng tìm được từ ngữ thích hợp…”

“Nếu có thể bất chấp tất cả…”

“Anh muốn ở lại bên cạnh em…”

Phần bình luận lập tức nổ tung.

[Hay quá!!!]

[Hay đến điên luôn!!!]

[+10086!!!]

[Chưa từng nghe bài này bao giờ!]

[Tôi cũng chưa nghe!]

[Trì Tiêu, rốt cuộc anh còn bao nhiêu bất ngờ mà trẫm chưa biết nữa?!]

[Bài mới đúng không? Chắc chắn là bài mới!]

[Khúc phong thế này... Trì Tiêu đang yêu rồi chứ gì nữa!]

Gió biển mùa hè lướt qua bãi cát.

Tiếng nhạc nhẹ nhàng lan đi.

Ngay cả các khách mời cũng bất giác chìm vào bầu không khí ấy.

Nhưng lúc này.

Xiên thịt bò dứa trong tay tôi...

"Bộp" một tiếng rơi thẳng xuống đất.

Tôi như bị sét đánh, cả người cứng đờ, ngơ ngác nhìn sân khấu.

Nhìn Trì Tiêu.

Tôi đã nghe bài hát này.

Tôi thật sự đã nghe qua.

Bảy năm trước.

Vào mùa hè năm ấy.

13

Vừa ra khỏi sân bay, tôi lập tức chui vào một chiếc taxi, bảo tài xế chạy thẳng đến khu phố cũ.

Khu phố ấy dường như đã được cải tạo mặt tiền, so với trước kia sạch sẽ, ngăn nắp hơn rất nhiều nhưng cũng vì thế mà mất đi không ít hơi thở đời thường.

Tim tôi bất giác trĩu xuống, mãi đến khi xe rẽ vào con đường chính. Xuyên qua con hẻm dài treo đầy quần áo, những bức tường phủ rêu xanh, rồi dừng lại ở góc cuối cùng của khu phố, tôi mới khẽ thở phào.

Cửa hàng đĩa nhạc nơi góc đường ấy….vẫn còn đó.

Mơ hồ vẫn là dáng vẻ trong ký ức.

Năm tháng đã khiến tấm biển hiệu ngả vàng, cũ kỹ, nhưng nơi này vẫn sáng sủa, sạch sẽ.

Chỉ cần nhìn thôi cũng khiến lòng người dịu lại, tôi bước nhanh về phía đó, càng tới gần, bước chân càng gấp gáp.

Như thể không thể chờ thêm một giây nào nữa.

Tôi đẩy mạnh cánh cửa.

Tiếng chuông gió leng keng vang lên.

Ánh chiều tà màu mật ong tràn vào theo khe cửa, đập tan sự yên tĩnh trong căn phòng.

Chỉ một bước chân, tôi như rơi trở lại mùa hè năm ấy.

Mùa hè giữa lớp 11 và lớp 12.

Lần đầu tiên bước vào cửa hàng này.

Tôi chỉ tiện tay lấy một chiếc đĩa.

Đeo tai nghe lên nghe thử.

Những nhịp trống mạnh mẽ.

Những tiếng gào thét cuồng nhiệt.

Đập tan bức tường tôi đã sống suốt mười mấy năm.

Một thế giới chỉ có Chopin và Bach.

Chỉ có những phím đàn đen trắng.

Giống như cánh cửa của một thế giới mới được mở ra.

Phía sau là thảo nguyên rộng lớn.

Là những con thú hoang tự do chạy giữa gió.

Ngày hôm đó về đến nhà, tôi thử hỏi mẹ:

“Mẹ, sau này nếu con chơi rock thì sao?”

Mẹ xuất thân từ gia đình thư hương, từ nhỏ luôn nghiêm túc, nguyên tắc, làm việc gì cũng theo khuôn phép.

Tôi từng nghĩ.

Dù mẹ không thích.

Cùng lắm cũng chỉ mắng vài câu.

Tôi làm nũng một chút là qua.

Nhưng không ngờ nghe xong câu nói ấy, mẹ chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt bà toàn tơ máu, ánh mắt tối tăm không chút ánh sáng.

Rồi đột nhiên, mẹ nghiến răng, nhíu chặt mày tát tôi một cái thật mạnh.

Từ nhỏ được cha mẹ nâng niu lớn lên, tôi chưa từng thấy mẹ đáng sợ như vậy.

Tôi sợ đến ngây người.

Sau này tôi mới biết, người cha hoàn hảo mà tôi luôn tự hào suốt mười mấy năm ấy.

Chính vào ngày hôm đó, đã biết tin người phụ nữ mà ông yêu cả đời quyết định ly hôn.

Rồi ông không nói một lời, bỏ lại tôi và mẹ bay sang nửa bên kia trái đất, đi tìm tình yêu của mình.

Đến tận bây giờ nghĩ lại vẫn thấy hoang đường.

Cha là mối tình đầu của mẹ, hai người từng yêu nhau đến mức ai cũng ngưỡng mộ.

Sự phản bội ấy không chỉ phá hủy một cuộc hôn nhân, mà còn phá hủy gần hai mươi năm niềm tin và cuộc đời của mẹ.

Mẹ nhất quyết muốn có câu trả lời, dù tôi ôm lấy bà, khóc đến khản cổ xin bà đừng đi tìm câu trả lời ấy.

Nhưng cuối cùng.

Mẹ vẫn lên chiếc máy bay bay qua đại dương.

Trước khi đi, bà chỉ nói:

“Con ngoan, ở nhà học hành cho tốt.”

Vì thế suốt mùa hè năm đó, tôi gần như sống trong cửa hàng đĩa nhạc ấy.

Những giá gỗ chất đầy đĩa CD.

Đĩa than.

Băng cassette.

Tôi nghe đủ mọi thể loại nhạc, không từ chối bất cứ thứ gì.

Tôi dường như bắt đầu hiểu, thế giới này không giống những phím đàn piano, không chỉ có trắng và đen.

Nó đầy những điều kỳ quặc.

Vô lý.

Hoang đường.

Và khó lường.

Ở quầy thu ngân có một chàng trai cao cao gầy gầy, ngày nào cũng đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang.

Tôi không hỏi lý do, chỉ ngồi đó đọc sách, nghe nhạc, gi/ết thời gian.

Anh cũng chưa từng đuổi tôi đi.

Có lẽ.

Anh giống tôi.

Đều cảm thấy.

Có một người lặng lẽ ở bên cạnh.

Không cần nói gì.

Cũng không tệ.

Tôi chỉ là không muốn về nhà.

Mỗi lần trở lại căn nhà trống trải, nhìn bức ảnh gia đình với những nụ cười từng hạnh phúc.

Tôi lại thấy nghẹt thở.

Mùa hè ấy.

Mưa rất nhiều.

Tấm kính trước cửa hàng ngày nào cũng như đang khóc.

Dần dần.

Tôi và anh thân hơn một chút.

Mỗi tối trước khi tôi rời đi, anh đều hỏi:

“Hôm nay em thích album nào nhất?”

Tôi nhẹ nhàng trả lời cho anh nghe.

Ngày hôm sau, album ấy sẽ xuất hiện trên kệ đề cử đặc biệt cạnh quầy thu ngân.

Cho đến một ngày, tôi phát hiện một chiếc đĩa rất kỳ lạ.

Không tên.

Không ảnh bìa.

Không bao bì.

Chỉ là một chiếc đĩa trắng được đặt trong hộp nhựa trong suốt nhưng lại nằm chính giữa khu vực phát hành mới.

Tò mò nổi lên, tôi lấy nó xuống cho vào máy phát rồi đeo tai nghe và nhấn nút phát.

Cả thế giới bỗng nhiên yên tĩnh.

Hôm đó hiếm hoi là một ngày nắng, ánh mặt trời mùa hè trong suốt như lớp giấy gói kẹo.

Rơi xuống giá gỗ.

Rơi xuống những chậu cây xanh.

Mang theo hơi ấm dịu dàng.

Trong tai nghe là một bản dân ca rất nhẹ.

“Trang web lạc đường…”

“Thời gian ngừng lại…”

“Chúng ta gặp nhau…”

“Trong cửa hàng đĩa nhạc nơi góc phố…”

“Nhìn gương mặt nghiêng dịu dàng của em…”

“Anh chẳng tìm được lời nào thích hợp…”

“Nếu có thể bất chấp tất cả…”

“Anh muốn ở lại bên cạnh em…”

Giọng hát rất hay, trong trẻo.

Sạch sẽ.

Mang chút khàn nhẹ như kim loại.

Đặc biệt đến mức khó quên.

Tối hôm ấy, khi anh hỏi tôi thích album nào nhất, tôi đưa chiếc đĩa trắng đó cho anh rồi hỏi:

“Anh biết ca sĩ này là ai không?”

Anh lắc đầu, chỉ đáp:

“Một người vô danh thôi.”

Không hiểu sao.

Tôi bật cười.

Nhìn chiếc đĩa ấy.

Tôi nói:

“Người này nhất định sẽ nổi tiếng.”

Anh không nói gì.

Chỉ lặng lẽ cất chiếc đĩa vào ngăn kéo.

Trước ngày mẹ trở về nước, tôi đến cửa hàng lần cuối để tạm biệt anh.

Tôi nói mình phải tập trung thi vào Học viện Âm nhạc, tạm thời sẽ không đến nữa.

Anh im lặng rất lâu, sau đó pha hai ly nước trái cây, đưa cho tôi một ly.

Rồi nâng ly lên, làm động tác cụng ly.

Giống hệt động tác mà Trì Tiêu đã làm với tôi trên sân khấu tối hôm ấy.

Anh nói: “Chúc em tiền đồ rộng mở.”

Tôi cầm ly lên.

Chạm nhẹ vào ly của anh.

Tiếng thủy tinh va vào nhau vang lên lanh lảnh.

Tôi cười nói với anh:

“Chúc chúng ta… Đều có một tương lai rực rỡ.”