Diệt Kháng

Chương 8: Kế hoạch phục thù

Hằng và Khoa ngồi đối diện nhau trong góc khuất của căn cứ, ánh đèn leo lắt chiếu rọi lên những gương mặt mệt mỏi. Hằng đã quyết định, không thể chần chừ thêm nữa. “Chúng ta cần lập kế hoạch,” cô nói, giọng trầm nhưng kiên định. “Tìm hiểu về Huy và băng nhóm của hắn.”

Khoa gật đầu, đôi mắt nâu ấm áp của anh ánh lên sự đồng thuận. “Nhưng chúng ta cần thông tin cụ thể. Huy có rất nhiều tay chân, và hắn không dễ gì để lộ ra điểm yếu.”

“Đúng,” Hằng đáp, “nhưng hắn cũng có những kẻ thù. Có thể chúng ta sẽ tìm được ai đó biết rõ về hắn.” Cô nhìn thẳng vào mắt Khoa, thấy sự quyết tâm phản chiếu trong đó. “Chúng ta không thể để mọi thứ tiếp tục như thế này. Nếu không, sẽ không chỉ có chúng ta mà cả nhóm sẽ gặp nguy hiểm.”

Khoa nhíu mày, trầm tư. “Tôi nghe nói có một người từng làm việc với Huy, giờ đang lẩn trốn. Tên là Đạt. Anh ta có vẻ điên loạn, nhưng thông minh. Có thể anh ta biết một số thông tin quan trọng.”

“Vậy thì tìm Đạt,” Hằng nói, giọng cô không còn nghi ngờ. “Chúng ta cần đến chỗ hắn, dù có phải đối mặt với nguy hiểm.”

Khoa đứng dậy, vươn vai. “Tôi sẽ chuẩn bị đồ đạc. Còn cô, chuẩn bị tinh thần nhé.” Nụ cười của anh tuy nhẹ nhàng nhưng mang theo sự nghiêm túc. Hằng cảm thấy một chút ấm áp trong lòng. Cô biết rằng Khoa sẽ luôn bên cạnh, nhưng nỗi lo về kẻ phản bội vẫn đeo bám.

Khi trời tối, Hằng và Khoa lặng lẽ rời khỏi căn cứ. Họ đi qua những con phố đổ nát, nơi ánh đèn mờ ảo không thể xua đi sự u ám. Cảm giác nguy hiểm như một tấm màn bao trùm, và Hằng sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất.

Họ đến một khu nhà hoang, nơi Đạt thường xuất hiện. “Cẩn thận,” Hằng thì thầm. “Hắn có thể không còn ở đây.”

“Hoặc có thể hắn đang chờ chúng ta,” Khoa đáp, mắt anh quan sát từng cử động nhỏ xung quanh.

Hằng gật đầu, lòng thắt lại. Họ tiến vào trong, từng bước chân vang lên âm thanh lạo xạo. Bỗng, một tiếng động lạ vang lên từ phía cuối hành lang. Hằng nắm chặt lấy tay Khoa, cả hai lặng lẽ tiến về phía phát ra âm thanh.

“Đạt!” Hằng gọi lớn, nhưng không nhận được hồi âm. Chỉ có sự im lặng chết chóc. Họ dừng lại trước một cánh cửa, nơi ánh sáng le lói từ khe hở. Khoa gõ nhẹ, rồi mở ra.

Bên trong là một căn phòng lộn xộn, với nhiều dụng cụ và sách vở vương vãi. Và ở góc phòng, Đạt ngồi co ro, ánh mắt hoảng loạn. Hằng cảm nhận được sự bất an trong không khí.“Đạt,” cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng cương quyết. “Chúng tôi đến để tìm hiểu về Huy. Anh biết gì không?”

Đạt nhìn họ, đôi mắt anh đầy vẻ hoảng loạn. “Huy… hắn không phải là người bình thường. Hắn biết nhiều điều, nhưng không dễ để tiếp cận. Hắn có một điểm yếu, nhưng chỉ khi bạn đủ gần, bạn mới thấy.”

“Điểm yếu nào?” Khoa hỏi, giọng anh đầy kiên nhẫn.

“Hắn… hắn sợ cái mà hắn không thể kiểm soát,” Đạt nói, giọng run rẩy. “Nhưng tôi không thể nói rõ hơn. Tôi… tôi cần phải an toàn.”

“An toàn?” Hằng gặng hỏi. “Chúng tôi có thể giúp anh, nhưng anh phải hợp tác.”

Đạt im lặng, ánh mắt rời xa. Hằng cảm thấy sự khủng hoảng trong lòng anh. “Được rồi, tôi sẽ giúp,” cuối cùng anh nói, “nhưng hãy cẩn thận. Huy có tai mắt khắp nơi.”

“Chúng tôi sẽ cẩn thận,” Khoa hứa, rồi nhìn về phía Hằng. “Chúng ta cần phải làm rõ mọi thứ trước khi trở về.”

Hằng gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm ra cách đánh bại hắn.”

Trở về căn cứ, Hằng cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Mọi thứ đã thay đổi, và những bí mật đang chờ được phơi bày. Cô nhìn vào mắt Khoa, và một cảm giác hồi hộp dâng trào. Họ đang ở giữa một cuộc chiến không chỉ chống lại kẻ thù bên ngoài, mà còn là cuộc chiến bên trong tâm hồn mỗi người.

“Chúng ta phải chuẩn bị cho những gì sắp tới,” Hằng nói, và Khoa gật đầu. “Chúng ta sẽ không để mình bị đánh bại.”

Ánh đèn trong căn cứ nhấp nháy như những hi vọng mong manh trong một thế giới tăm tối, nhưng Hằng biết rằng họ không thể từ bỏ. Cuộc chiến của họ mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn