Hằng đứng bên cửa sổ, ánh mắt nhìn ra những bóng đen lờ mờ của thành phố hoang tàn. Cảm giác bất an như những cơn gió lạnh lẽo quét qua tâm trí cô. Đêm nay, căn cứ của họ không chỉ bị đe dọa bởi zombie mà còn bởi một kẻ phản bội ẩn giấu trong lòng.
Tiếng bước chân vang lên, kéo Hằng khỏi dòng suy nghĩ. Khoa bước vào, nét mặt anh không còn sự tươi vui như thường lệ. “Hằng,” anh nói, giọng trầm xuống, “Đạt vừa báo tin. Chúng ta đã bị theo dõi.”
“Bị theo dõi?” Hằng nhíu mày, không tin vào tai mình.
“Có người trong nhóm đã dẫn băng Huy đến đây.” Khoa dừng lại, ánh mắt của anh đầy nghi hoặc. “Hắn đã chỉ cho họ đường vào căn cứ.”
Hằng cảm thấy như có một viên đá nặng đè lên ngực. “Ai?” Cô hỏi, sự nghi ngờ đang lớn dần trong lòng.
“Đạt không biết, nhưng hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn từ lâu rồi. Hắn đã thấy những ánh đèn lấp lánh từ phía xa, có thể là đèn pin từ nhóm Huy.” Khoa nhấn mạnh.
“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Hằng nói, cảm giác quyết tâm dâng lên. “Nếu không, chúng ta sẽ mất tất cả.”
“Nhưng chúng ta cũng cần biết ai là kẻ phản bội,” Khoa phản đối, giọng nói của anh chứa đầy lo lắng. “Chúng ta không thể chỉ đơn giản tấn công mà không có thông tin.”
“Đúng,” Hằng đồng ý, nhưng sự tức giận trong cô không thể chối bỏ. “Nhưng ai có thể đứng về phía kẻ thù? Chúng ta đã cùng nhau vượt qua quá nhiều thứ.”
Trong không khí tràn ngập sự căng thẳng, Đạt bước vào, khuôn mặt hắn đầy vẻ hoảng hốt. “Tôi cảm thấy có điều gì đó rất sai,” hắn nói, giọng run rẩy. “Khi tôi nhìn vào tâm trí của bọn họ, có một cái gì đó… một người nào đó đã chỉ dẫn.”
“Đạt,” Hằng nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Anh có thể giúp chúng tôi tìm ra kẻ phản bội không?”
Đạt gật đầu, nhưng ánh mắt của hắn đầy lo lắng. “Tôi sẽ cố gắng, nhưng tôi không thể đảm bảo được điều gì. Cảm xúc của tôi đang rối bời.”
“Chúng ta cần có sự chuẩn bị,” Khoa nói, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Cần phải tạo ra một kế hoạch để đối phó với Huy.”
“Đúng,” Hằng nói, “nhưng trước hết, chúng ta phải tìm ra ai là kẻ phản bội. Hắn có thể là mắt xích yếu nhất, nhưng cũng có thể là kẻ nguy hiểm nhất.”
“Chúng ta có thể chia nhỏ nhóm,” Khoa đề xuất. “Một nhóm ở lại bảo vệ căn cứ, trong khi nhóm còn lại đi tìm kiếm thông tin.”
“Và chúng ta cần phải giữ bí mật,” Hằng thêm vào. “Nếu kẻ phản bội biết chúng ta đang tìm hắn, hắn có thể hành động trước.”
Đạt gật đầu, nhưng sự lo lắng vẫn còn hiện rõ trên khuôn mặt hắn. “Tôi sẽ cố gắng tìm ra manh mối. Có thể tôi cần thời gian để cảm nhận.”
“Thời gian không còn nhiều,” Hằng nói, giọng cô đanh lại. “Chúng ta không thể chờ đợi thêm. Nếu Huy tấn công, mọi thứ sẽ chấm dứt.”Khoa đứng dậy, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Hãy tập hợp mọi người lại, chúng ta cần một cuộc họp khẩn cấp.”
Khi cả nhóm chuẩn bị lên kế hoạch, Hằng cảm thấy sự căng thẳng trong không khí ngày càng tăng. Mỗi người đều lo lắng, nhưng cùng nhau, họ đã vượt qua nhiều thử thách. Lần này cũng không ngoại lệ.
Họ ngồi quanh bàn, ánh đèn mờ ảo chiếu sáng những gương mặt. Hằng nhìn vào mắt từng người, cảm nhận được nỗi sợ hãi nhưng cũng là quyết tâm trong họ. “Chúng ta phải cùng nhau vượt qua,” cô nói, giọng cứng cỏi. “Nếu không, chúng ta sẽ không còn gì.”
Mọi người gật đầu, nhưng Hằng biết rằng sự nghi ngờ đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ. Ai là kẻ phản bội? Liệu họ có thể tin tưởng lẫn nhau hay không?
Khi cuộc họp kết thúc, Hằng đứng dậy, quyết định tìm kiếm manh mối riêng. Cô cần phải biết rõ hơn về những người mà mình đang chiến đấu cùng. Cô đi dạo quanh căn cứ, lắng nghe từng tiếng động. Bỗng, một âm thanh lạ từ phía sau khiến cô dừng lại.
“Có ai không?” Cô hỏi, giọng thấp nhưng đầy quyết tâm.
Một bóng người lén lút rời khỏi góc tối. Hằng tiến gần hơn, tim đập thình thịch. Khi ánh sáng chiếu vào, cô nhận ra đó là Mai, một thành viên trong nhóm. “Mai, tại sao cô lại ở đây?” Hằng hỏi, sự nghi ngờ bắt đầu bùng nổ trong lòng.
Mai nhìn Hằng, ánh mắt cô đầy lúng túng. “Tôi chỉ… chỉ muốn kiểm tra tình hình,” cô nói, giọng nói lấp lửng.
“Kiểm tra?” Hằng lặp lại, không tin tưởng. “Cô có biết bây giờ không chỉ là chuyện sống còn mà còn là chuyện phản bội?”
Mai im lặng, gương mặt cô trở nên nhợt nhạt. “Tôi không… không phải là kẻ phản bội.”
“Vậy sao cô lại ở đây một mình?” Hằng tiến gần hơn, ánh mắt sắc lạnh. “Cô có biết rằng tính mạng của mọi người đang nằm trong tay cô không?”
“Đủ rồi, Hằng!” Mai quát lên, vẻ mặt giận dữ. “Tôi không phải kẻ thù của cô!”
Hằng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Nếu cô không phải, thì chứng minh đi. Chúng ta không còn thời gian để nghi ngờ nhau.”
Mai thở hổn hển, ánh mắt cô ảm đạm. “Tôi không biết ai là kẻ phản bội. Tôi chỉ muốn sống sót.”
“Và tôi cũng vậy,” Hằng đáp, giọng cô hạ thấp. “Chúng ta cần phải tìm ra kẻ đó trước khi quá muộn.”
Khi Hằng quay lưng, cô cảm thấy một cái nhìn sắc bén từ Mai. Cảm giác nghi ngờ càng lớn trong lòng cô. Ai mới thực sự là kẻ phản bội?
Khi đêm dần khuya, Hằng trở về phòng, lòng đầy trăn trở. Cuộc chiến không chỉ là chống lại kẻ thù bên ngoài mà còn là sự đấu tranh với chính những người đồng đội của mình. Trong bóng tối, âm thanh của những bước chân vẫn vang vọng, như một lời cảnh báo cho những gì sắp xảy ra.
Liệu họ có thể tìm ra sự thật trước khi quá muộn? Hằng thầm nghĩ, quyết tâm trong lòng không bao giờ tắt. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.