Hằng ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ, ánh đèn mờ ảo từ chiếc đèn pin phát ra những tia sáng yếu ớt. Cô lật từng trang của cuốn sổ tay cũ, trong đó ghi chép những thông tin về virus mà cô đã thu thập được. Mỗi chữ, mỗi câu đều chứa đựng những mảnh ghép của một bí mật lớn lao. Cô không thể tin rằng chính phủ đã tiến hành một chương trình nghiên cứu bí mật, biến con người thành những sinh vật không còn nhân tính.
“Mọi thứ đều bắt nguồn từ đây,” Hằng lầm bầm, ánh mắt dán chặt vào những dòng chữ. “Họ đã tạo ra con quái vật này để phục vụ cho mục đích gì?”
Khoa ngồi đối diện, ánh mắt anh lấp lánh như muốn chia sẻ nỗi bức bối. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm. Nếu virus này có nguồn gốc từ một chương trình nghiên cứu của chính phủ, thì có thể còn nhiều điều họ giấu kín.”
“Đúng vậy,” Hằng nói, giọng điệu nghiêm túc. “Chúng ta không thể chỉ sống sót mà không biết rõ kẻ thù của mình. Tôi phải điều tra sâu hơn.”
Khoa gật đầu, sự quyết tâm trong ánh mắt anh làm Hằng cảm thấy vững tâm hơn. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy những tài liệu quan trọng tại những nơi từng là trung tâm nghiên cứu. Nhưng để vào được đó, chúng ta cần phải có kế hoạch.”
“Chúng ta cần một người bên trong,” Hằng nói, bỗng nhiên nhớ đến Đạt. “Anh ta có thể biết thêm về các địa điểm đó.”
“Nhưng Đạt không hoàn toàn tin tưởng chúng ta,” Khoa nhíu mày. “Có thể anh ta vẫn còn hoài nghi.”
“Chúng ta cần phải chứng minh rằng chúng ta không phải là kẻ thù,” Hằng khẳng định. “Đạt từng là một nhà khoa học. Anh ta có thể giúp chúng ta tìm ra sự thật.”
Khoa cầm tay Hằng, ánh mắt anh ấm áp. “Tôi sẽ đứng bên cạnh em trong mọi quyết định. Nhưng hãy cẩn thận, nếu không, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”
Hằng gật đầu, một phần trong cô cảm thấy lo lắng. Cô đã từng mất đi gia đình và không muốn mất thêm ai nữa. Tuy nhiên, cảm giác mạo hiểm lại lôi cuốn cô, như một ngọn lửa cháy bỏng. Cô quyết định sẽ không để nỗi sợ hãi kiểm soát cuộc đời mình.
“Chúng ta sẽ gặp Đạt,” Hằng nói. “Tôi sẽ nói chuyện với anh ta và thuyết phục anh ta tham gia cùng chúng ta.”
Khoa đứng dậy, ánh mắt anh hướng về phía cửa sổ, nơi ánh sáng mờ nhạt từ bên ngoài chiếu vào. “Đêm nay, chúng ta cần phải giữ cảnh giác. Những sinh vật bên ngoài không ngủ.”
“Đúng vậy,” Hằng nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để ai ngăn cản mình.”
Khi trời tối dần, Hằng và Khoa quyết định đi tìm Đạt. Cả hai bước ra khỏi căn nhà bỏ hoang, không khí lạnh lẽo bao trùm lấy họ. Hằng cảm thấy sự hồi hộp tăng dần, như thể những bóng ma từ quá khứ đang dõi theo từng bước chân của cô.Tại một góc phố tối tăm, họ tìm thấy Đạt đang ngồi bệt xuống đất, ánh mắt thất thần. Hằng tiến lại gần, thấy vẻ mặt anh ta lộ rõ nỗi sợ hãi. “Đạt!” Cô gọi, giọng điệu nhẹ nhàng.
“Các bạn lại đây làm gì?” Đạt hỏi, giọng nói có phần lạc lõng.
“Chúng tôi cần nói chuyện với anh,” Khoa đáp, cố gắng giữ thái độ bình tĩnh. “Chúng ta có thể giúp nhau.”
Đạt ngẩng đầu, ánh mắt anh ta như đang tìm kiếm một ánh sáng trong đêm tối. “Giúp nhau? Làm sao tôi có thể tin tưởng các bạn?”
“Bởi vì chúng ta có chung một kẻ thù,” Hằng nói, từng từ phát ra từ miệng cô như một lời thề. “Virus này đã lấy đi quá nhiều mạng sống, và chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của nó.”
Đạt nhìn họ, sự hoài nghi dần dần tan biến. “Các bạn biết gì về nó?”
“Đủ để biết rằng nó không chỉ là một tai nạn,” Khoa nói. “Nó là một phần trong kế hoạch lớn hơn mà chính phủ đã vạch ra.”
“Các bạn nói đúng,” Đạt thừa nhận, giọng anh ta bắt đầu có sự quyết tâm. “Tôi biết một vài địa điểm cũ, nơi từng có những nghiên cứu bí mật. Nhưng nếu muốn vào đó, các bạn phải chuẩn bị cho mọi nguy hiểm.”
“Chúng ta sẽ chuẩn bị,” Hằng nói, nắm chặt tay Đạt. “Cùng nhau, chúng ta có thể tìm ra sự thật.”
Đêm dần buông xuống, nhưng trong lòng Hằng lại tràn đầy ánh sáng. Họ đã có một đồng minh mới, và cuộc chiến để tìm ra bí mật về virus chỉ mới bắt đầu. Cô cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng, nơi mà mọi quyết định đều có thể thay đổi số phận của tất cả.
“Chúng ta phải bắt đầu ngay,” Hằng nói, giọng điệu đầy quyết tâm. “Không còn thời gian để chần chừ.”
Khi họ quay lại căn cứ, Hằng cảm nhận được sự hồi hộp lẫn lo lắng. Mọi thứ dường như đang dồn nén lại, như thể một cơn bão sắp ập đến. Cô biết rằng những bí mật đằng sau virus này sẽ không dễ dàng bị phơi bày, nhưng cô không thể ngừng lại. Cô phải tìm ra sự thật, không chỉ cho bản thân mà cho tất cả những người còn sống sót trong thế giới tàn khốc này.
Và rồi, từ trong bóng tối, một tiếng động lạ vang lên, khiến Hằng giật mình. Cô quay lại, cảm nhận được rằng cuộc chiến thực sự đang chờ đợi họ phía trước, và họ cần phải chuẩn bị cho mọi thử thách sắp tới.