Diệt Kháng

Chương 17: Sự hy sinh

Hằng dẫn đầu nhóm, từng bước chân đầy thận trọng, tim đập dồn dập trong lồng ngực. Họ đã đến gần hơn với nguồn gốc của tiếng động. Bầu không khí căng thẳng khiến mọi người đều cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập. Ánh mắt của Hằng sắc bén như dao, nhìn về phía trước, nơi bóng dáng của băng nhóm Huy đang di chuyển.

“Mọi người, giữ yên lặng,” Hằng thì thầm, khiến cả nhóm dừng lại. Họ tụ lại gần nhau, hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh.

Khoa đứng cạnh Hằng, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta có thể tạo ra một bất ngờ nếu tiếp cận từ phía bên trái. Tôi sẽ làm phân tán sự chú ý.”

“Được,” Hằng đồng ý. “Nhưng hãy cẩn thận. Bất kỳ sai sót nào cũng có thể dẫn đến thảm họa.”

Khoa gật đầu, sau đó nhanh chóng di chuyển về phía bên trái, trong khi Hằng cùng nhóm lén lút tiến lên phía trước. Những hình ảnh về đồng đội đã mất hiện lên trong tâm trí cô, nhưng Hằng không cho phép bản thân yếu đuối. Họ cần phải sống sót, cần phải bảo vệ những người còn lại.

Một tiếng kêu thét vang lên, làm mọi người giật mình. Đó là tiếng của một trong những thành viên của nhóm Huy. Hằng quay đầu, nhận ra rằng Khoa đã bị phát hiện. “Khoa!” cô kêu lên, cảm giác hoảng loạn dâng trào.

Khoa đang chiến đấu với một tên trong băng nhóm Huy, ánh mắt anh vẫn bình tĩnh như thường lệ. “Đừng lo! Tôi ổn!” Anh vừa nói vừa né tránh cú đánh từ kẻ thù. Hằng không thể đứng nhìn, cô lao tới, sử dụng sức mạnh của mình để tạo ra một cơn gió mạnh, quật ngã tên cướp.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, một tiếng nổ lớn vang lên. Một quả bom tự chế mà băng nhóm Huy đã giăng ra làm choáng váng tất cả. Hằng loạng choạng, cảm giác choáng váng khiến cô mất phương hướng. Khi tiếng nổ lắng xuống, cô thấy Khoa nằm trên mặt đất, vẻ mặt đau đớn.

“Khoa!” Hằng kêu lên, trái tim cô như thắt lại. Cô chạy đến bên anh, nhưng những tên còn lại trong băng nhóm đã phát hiện ra họ. Hằng quay lại, quyết tâm bảo vệ Khoa. “Đứng dậy, chúng ta phải đi!”

“Không… tôi không thể…” Khoa thở hổn hển, đôi mắt anh lộ vẻ đau đớn.

“Đừng nói như vậy!” Hằng quát lên, giọng cô run rẩy. “Chúng ta không thể để họ thắng!”

Một làn sóng gió mạnh mẽ dâng lên từ lòng cô, Hằng tập trung sức mạnh, nhưng sự đau đớn trong lòng khiến cô khó tập trung. Cô đã từng mất quá nhiều người, không thể để điều đó xảy ra thêm lần nữa. “Khoa, hãy bám chặt vào tôi!”

Khoa gật đầu, đôi mắt anh ánh lên sự quyết tâm. Hằng nắm tay anh, sức mạnh của cô bùng lên, tạo ra một bức tường gió chắn giữa họ và kẻ thù. “Chạy!” cô hô lên, kéo Khoa đứng dậy, cố gắng hết sức để đưa anh về phía an toàn.

Nhưng không chỉ có băng nhóm Huy, những sinh vật đột biến cũng bắt đầu xuất hiện từ bóng tối. Hằng cảm nhận được sự tấn công từ mọi phía, từng âm thanh ghê rợn vang lên khiến cô không thể bình tĩnh. “Chúng ta phải thoát khỏi đây ngay!” Hằng hét lên, cố gắng giữ vững tinh thần cho nhóm.Khi họ chạy, Hằng cảm thấy sức mạnh của mình đang dần cạn kiệt. Cô không thể để điều này làm mình nản lòng. “Chúng ta không thể dừng lại!” Hằng quát, khi những tiếng gầm gừ từ phía sau ngày càng gần.

Cuối cùng, họ tìm được một nơi ẩn nấp tạm thời. Hằng thả Khoa xuống đất, gương mặt anh đã tái nhợt. “Tôi… không thể…” Khoa thở hổn hển. Hằng nhìn anh, lòng tràn ngập lo lắng.

“Đừng nói như vậy! Chúng ta sẽ tìm cách cứu anh.” Hằng dùng tay che miệng Khoa, cố gắng giữ cho anh bình tĩnh.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Hằng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng. Có thể đây là lần đầu tiên họ không thể vượt qua được thử thách này. Cô đã từng chứng kiến quá nhiều cái chết, nhưng nếu Khoa cũng ra đi, cô sẽ không biết mình có thể tiếp tục sống như thế nào.

“Đừng… bỏ cuộc, Hằng,” Khoa thì thầm, đôi mắt anh đã gần như nhắm lại. “Hãy tiếp tục… chiến đấu.”

“Hãy để tôi giúp anh,” Hằng nắm chặt tay Khoa, cảm nhận được sức mạnh của anh đang dần phai nhạt. Cô không thể để điều này xảy ra. Cô cảm nhận được sức mạnh từ lòng quyết tâm. “Tôi sẽ không để anh chết!”

Hằng hít một hơi thật sâu, tập trung sức mạnh của mình. Một cơn gió mạnh từ lòng đất vươn lên, làm cho không khí xung quanh bắt đầu chuyển động. Cô cảm nhận được sức mạnh của thiên nhiên, sự kết nối của nó với trái tim mình. “Chúng ta sẽ sống!” cô hét lên.

Nhưng khi Hằng tập trung sức mạnh, một tiếng nổ khác vang lên. Cô quay lại, thấy một tên trong băng nhóm Huy đang lao về phía họ với một khẩu súng. “Ngừng lại!” Hằng quát, nhưng không kịp. Tên đó đã nhắm vào Khoa.

Mọi thứ như ngừng lại. Hằng cảm thấy một cơn sóng lạnh chạy dọc sống lưng. Trong khoảnh khắc đó, cô không biết mình sẽ làm gì. Trái tim cô như ngừng đập. “Khoa!” Hằng thét lên, nhưng đã quá muộn.

Một tiếng súng vang lên, và Hằng cảm thấy như thời gian trôi chậm lại. Cô đứng đó, đôi mắt mở to, không thể tin vào điều vừa xảy ra. Mọi thứ xung quanh dường như biến thành màu đen. Cô đã mất Khoa. Cảm giác đau đớn xé nát tâm can, như thể cả thế giới sụp đổ.

Hằng không thể để điều này xảy ra. Cô không thể để Khoa ra đi. Cô quay lại, đôi mắt rực lửa, sức mạnh trong cô bùng lên như một cơn cuồng phong. “Không ai có thể lấy đi những người tôi yêu thương!” cô gầm lên, sức mạnh từ lòng căm phẫn và nỗi đau dâng trào.

Cơn gió mạnh mẽ lan tỏa, cuốn phăng mọi kẻ thù ra xa. Hằng cảm thấy như mình đang bay lên, sức mạnh của thiên nhiên hòa quyện với nỗi đau trong lòng, tạo ra một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi.

Cô đứng đó, giữa những đổ nát, giữa những tiếng gầm rú của kẻ thù, quyết tâm hơn bao giờ hết. “Tôi sẽ không để bất cứ ai ra đi nữa!” Hằng thề, và trong tâm trí cô, hình ảnh của Khoa vẫn hiện hữu, như một ánh sáng dẫn đường.

Cuộc chiến này chưa kết thúc. Hằng biết rằng còn nhiều điều phải đối mặt, nhưng giờ đây, cô không còn cô độc. Cô đã có sức mạnh của sự quyết tâm, của tình bạn và lòng trung thành. Bất kể điều gì xảy ra, cô sẽ không từ bỏ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn