Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta

Chương 7

 

“Nhưng mẫu thân nói, làm chủ mẫu nhà nào mà không cần biết?”

 

Ta nhặt cái túi hương nàng thêu dở, mũi chỉ xiêu vẹo, còn rối tơ vài chỗ.

 

“Có điều cái túi này, tỷ thêu kỹ thế, chắc là để tặng ai?”

 

Mặt đích tỷ lập tức đỏ bừng, giật phắt lấy túi:

 

“Liên quan gì muội!”

 

“Ta nào dám quản tỷ.”

 

Ta đổi giọng, nói mềm xuống:

 

“Chỉ là vừa rồi nghe Hoa Nhan nói, hôm nay tỷ đến thành Nam? Chỗ đó chẳng được yên ổn cho lắm, nếu để mẫu thân biết, e là lại lo lắng mất ngủ.”

 

Ánh mắt nàng khẽ d.a.o động:

 

“Ta… ta chỉ đi xem tạp kỹ thôi, Hoa Nhan nhớ nhầm rồi.”

 

Ta thầm cười lạnh, thành Nam thì có tạp kỹ gì chứ?

 

“Thì ra là vậy.”

 

Ta đứng dậy, khẽ vuốt lại tay áo.

 

“Mẫu thân nhờ ta chuyển lời, ngày mai phu nhân nhà Lý Thượng Thư sẽ đến phủ bái phỏng, bảo tỷ nhất định phải ra tiếp khách.”

 

Đích tỷ lập tức sa sầm mặt:

 

“Ta không đi! Lại mấy phu nhân đến xem mắt, phiền c.h.ế.t đi được!”

 

“Nhưng mẫu thân nói, nếu tỷ không đi, người sẽ đích thân đến mời.”

 

Ta nhìn nàng c.ắ.n môi, liền thêm một câu:

 

“Nghe nói công tử nhà Lý Thượng Thư hôm qua ở tửu lâu đ.á.n.h bạc, thua kha khá đấy.”

 

Mắt đích tỷ lập tức sáng lên:

 

“Thật không?”

 

“Ta cũng chỉ nghe Thu Thủy nói lại thôi.”

 

Ta làm bộ tiếc nuối:

 

“Xem ra cũng chẳng phải hạng người tử tế, tỷ không đi cũng phải. Chỉ là… bên mẫu thân…”

 

“Ta tự có cách đối phó.”

 

Nàng lập tức thả lỏng, như tìm được cái cớ hoàn hảo để từ chối.

 

“Muội cứ nói với mẫu thân, ngày mai ta không khỏe là được.”

 

Ta mỉm cười đáp ứng, lúc xoay người bước ra, liếc thấy cái bọc vải dưới gầm giường lại bị nàng kéo ra, đang nhét vào đó mấy đồng bạc vụn.

 

Trở về viện mình, Thu Thủy đã đứng chờ ở cửa, trên tay cầm một cuốn sổ:

 

“Tiểu thư, vừa rồi đã tra rõ, tháng này đại tiểu thư đã tiêu hết nguyệt tiền từ sớm. Khi nãy Hoa Nhan đến ngân trang, là lấy đồ trang sức của đại tiểu thư cầm cố đổi lấy năm mươi lượng bạc.”

 

Ta mở sổ, ở dòng “Nguyệt tiền của đại tiểu thư”, vẽ một dấu gạch chéo.

 

“Biết rồi. Ngày mai khi phu nhân nhà Lý Thượng Thư tới, ngươi đi nhắc Hoa Nhan, bảo nàng ra đi lại vài vòng trước mặt, để bà ta  ‘vô tình’ nhìn thấy cây trâm bạc ấy. Rồi thuận miệng nói một câu, đó là đồ đại tiểu thư thưởng.”

 

Thu Thủy mỉm cười hiểu ý:

 

“Nô tỳ đã rõ.”

 

Quả nhiên, hôm sau trong khách sảnh, phu nhân Lý Thượng Thư nhìn chằm chằm cây trâm bạc cài bên tóc Hoa Nhan một lúc lâu, rồi mỉm cười nói với đích mẫu:

 

“Tô phu nhân thật có phúc, ngay cả nha hoàn cũng trang điểm tinh xảo như vậy. Chỉ là… kiểu dáng này thì giống loại từng thịnh hành trong cung năm ngoái, giờ e là hơi lỗi thời rồi.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Sắc mặt đích mẫu thoáng cứng lại.

 

Ta liền mở miệng đúng thời điểm:

 

“Hoa Nhan vụng về lắm, chắc là làm hỏng món trang sức mới được tỷ tỷ ban thưởng, nên mới nhặt món cũ ra đeo tạm.”

 

7

 

Lý phu nhân vẫn muốn moi cho bằng được:

 

“Ồ? Ta đã nói mà, mấy ngày gần đây không thấy đại tiểu thư, ta còn tưởng sẽ được diện kiến, không ngờ đại tiểu thư lại không được khoẻ, nhưng nha hoàn đi bên cạnh đại tiểu thư lại thay mặt tôn nhan. Nhìn xem, người hầu bên cạnh nhị tiểu thư thật chỉnh tề biết mấy.”

 

Lời đó chọc đúng chỗ đau của đích mẫu; bà gượng cười đổi chuyện, nhưng đáy mắt đã phủ một tầng u ám.

 

Tiễn khách xong, đích mẫu đóng mình trong phòng, một lúc lâu mới cho Tô mụ mụ đi gọi ta:

 

“Ánh Nhi, con đi khố phòng xem, đem hết đồ trang sức của Vân nhi cất đi, kẻo nàng lại đem ra hủy hoại.”

 

Ta đáp rồi đi, nhìn chiếc rương đầy ngọc ngà châu báu, chợt nhớ kiếp trước đích tỷ bị tên thư sinh nghèo kia lừa mất nửa hồi kết phẩm. 

 

Những thứ này giờ xem như phần giúp giữ lại của hồi môn cho đích tỷ.

 

Khi ta bưng rương trang sức quay về, thấy đích mẫu đang nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt quay sang nói:

 

“Ánh Nhi, từ nay mọi việc nội trợ trong phủ giao cho con học quản lý đi.”

 

Nắng xuyên qua song cửa rọi lên tóc mai bạc trắng của bà, ta quỳ xuống nhận lời, giọng ngoan ngoãn:

 

“Ánh Nhi không dám phụ lòng phu nhân.”

 

Trưa đến. Hoa Nhan được Tô mụ mụ dẫn vào chính phòng, lòng bàn tay mồ hôi nhễ nhại, đầu cúi sát đến cổ tay.

 

Đích mẫu ngồi trên ghế gỗ tử đàn, tràng hạt trong tay xoay vùn vụt, đốt ngón tay vì siết mà tái trắng.

 

Trên bàn đặt một hộp trang sức mở, bên trong trống rỗng, chỉ còn vài sợi sa lụa rách vụn, đó là bộ trang sức màu vàng đỏ nạm bảo châu mà đích tỷ thích nhất.

 

“Nói.”

 

Giọng đích mẫu trầm thấp, như sấm lặng trước cơn mưa:

 

“Những ngày này, đại tiểu thư rốt cuộc gặp ai?”

 

Hoa Nhan gối mềm oặt, quỳ rạp xuống, giọng run rẩy:

 

“Không… có.”

 

“Bốp!” 

 

Đích mẫu tát một cái, vẫn chưa chịu nói thật, liền gọi người vào: 

 

“Mang ra đ.á.n.h cho tỉnh.”

 

“Nô tỳ nói là… là vị thư sinh đã cứu đại tiểu thư.”

 

“Cái gì?” 

 

Đích mẫu đập mạnh bàn, nước trà trong chén b.ắ.n tung nửa chén.

 

“Cái tên thư sinh nghèo đó đáng để nàng đem đồ trang sức của ta đem cầm sao? Đêm Trung Thu ấy, đại tiểu thư có phải cũng đến gặp hắn không?”

 

“Vâng, là hắn nói muốn gặp đại tiểu thư, đại tiểu thư liền bỏ nhị tiểu thư… dẫn nô tỳ đi.”

 

Vai Hoa Nhan run rẩy dữ dội.

 

“Đại tiểu thư với tên thư sinh đó còn… còn nói… nói đã thề nguyện lòng nhau, đợi hắn có danh vị rồi sẽ… sẽ đến cầu thân.”

 

“Thề nguyện?!” 

 

Đích mẫu bỗng phăng đứng dậy, tràng hạt rơi “bịch” xuống nền, lăn đầy sàn. 

 

Bà chỉ thẳng vào Hoa Nhan, run rẩy vì tức:

 

“Nàng một tiểu thư của phủ Quốc Công, lại thề ước với một kẻ sách vở nghèo rách? Còn định bán đồ trang sức nuôi hắn sao?! Ta nuôi ra một thứ không biết xấu hổ thế này sao!”