Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta

Chương 1

Sau

1

 

Trước khi trọng sinh, ta chẳng qua chỉ là một thứ nữ hèn mọn đến cực điểm trong phủ Quốc Công, bản thân nhát gan, không lên nổi mặt bàn, lại ở nơi hẻo lánh tựa như bị cả thế gian quên lãng.

 

Nhưng ăn mặc, sinh hoạt của ta lại chưa từng thiếu thốn.

 

Dù sống nơi khuất nẻo, cũng coi như là chốn yên tĩnh, càng không có hạ nhân dám chậm trễ với ta.

 

Hạ nhân dù sao cũng là hạ nhân, chỉ coi như ta không tồn tại mà thôi.

 

Thủ đoạn chốn hậu viện của đích mẫu cũng không cho phép hạ nhân vượt lễ phạm thượng.

 

Bả cũng chưa từng hà khắc với ta, chỉ là xem như ta hoàn toàn không tồn tại.

 

Phụ thân đối với ta vốn luôn thờ ơ.

 

Mỗi lần gặp trong phủ, ánh mắt ông ta giống như xuyên qua một tầng thủy tinh trong suốt, thẳng tắp lướt qua ta, phảng phất như ta chỉ là không khí.

 

Tựa hồ chưa bao giờ có người như ta tồn tại.

 

Di nương mất sớm, ta chỉ là kết quả của một đêm phong lưu của phụ thân.

 

Đích mẫu liền làm chủ nạp di nương vào phủ.

 

Chỉ là di nương thấy phụ thân vốn chẳng mặn mà nữ sắc, đành uất ức mà ra đi.

 

Còn ánh mắt đích mẫu nhìn ta, giống như nhìn một con mèo hoang vô tình chạy nhầm vào phủ, đôi khi còn có thể trêu đùa một chút.

 

Còn đích tỷ của ta, nàng sinh ra đã khuynh sắc khuynh thành, từ nhỏ được nâng niu trong tay, lại cố tình thích nghèo chê giàu.

 

Ta và nàng vốn không có nhiều giao tiếp.

 

Kiếp trước, đích mẫu hao hết tâm tư chọn cho nàng một mối hôn sự môn đăng hộ đối, đối phương là công tử thế gia nổi tiếng kinh thành, gia thế giàu sang, tài mạo song toàn.

 

Chỉ cần nàng gả qua đó, đời này vinh hoa phú quý, áo cơm không lo chính là chuyện chắc như đinh đóng cột.

 

Ta còn nhớ hôm đó, đích mẫu mặt mày hớn hở nắm tay đích tỷ, đưa bức họa thiếu niên ấy ra trước mặt nàng, ánh mắt đầy mong đợi:

 

“Con ngoan, con xem công tử này, tuấn tú nho nhã, gia thế lại tốt, sau này các con thành thân, nhất định hòa thuận êm ấm, mẫu thân cũng yên tâm.”

 

Đích tỷ chỉ lướt mắt nhìn hờ một cái liền quăng sang bên cạnh, chu môi, đầy khinh miệt:

 

“Nương, con không thích kiểu công tử như vậy, có gì hay ho đâu.”

 

Ai có thể ngờ, nàng lại mê muội thích một thư sinh nghèo rớt mồng tơi.

 

Thư sinh ấy ra ngoài vô tình cứu đích tỷ, phụ thân cảm kích cho hắn bạc.

 

Lúc hắn vào phủ, áo dài bạc màu, ống tay còn chắp vá.

 

Đứng giữa đám người áo gấm lụa là của phủ Quốc Công, hắn cực kỳ lạc lõng.

 

Chỉ có gương mặt miễn cưỡng xem được.

 

Phụ thân đưa bạc, hắn lại từ chối.

 

Ta nghĩ không thông, một thư sinh nghèo, không lấy tiền thì lấy cái gì?

 

Làm gì cao thượng giả tạo như vậy! Ta muốn mà còn không có đây này!

 

Còn đích tỷ thì như trúng tà, ánh mắt nhìn hắn toàn mê luyến và ngưỡng mộ.

 

Đích mẫu và phụ thân đương nhiên ngàn lần không đồng ý.

 

Phụ thân tức giận đến râu mép dựng cả lên, chống nạnh quát lớn:

 

“Đích nữ phủ Quốc Công há có thể gả cho một thư sinh nghèo kiết xác! Truyền ra ngoài chẳng phải để thiên hạ chê cười sao!”

 

Đích mẫu cuống đến xoay vòng, kéo tay đích tỷ khẩn cầu:

 

“Con à, phải nghĩ kỹ! Hắn tay trắng, con gả qua đó được gì?” 

Bất đắc dĩ, bọn họ vội vàng tìm một gia đình tuy không bằng Quốc Công phủ nhưng cũng đủ khá giả để gả đích tỷ đi. 

 

Đêm trước thành thân, trăng u ám, đèn lồng trong phủ bị gió thổi đung đưa, phát ra tiếng “hù hù”.

 

Đích tỷ khóc lóc tìm đến ta.

 

Phấn son lem luốc, nước mắt làm nhoè cả mặt.

 

Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, móng tay gần như c*m v** thịt, giọng nghẹn lại:

 

“Tô Ánh, muội thay ta gả đi đi. Ta thật sự thích thư sinh kia, ta không thể lấy người khác.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta nhịn đau, trong lòng cũng lóe lên chút hy vọng thay đổi vận mệnh.

 

Nhưng chưa kịp để nàng thực hiện kế hoạch, phụ thân đã phát hiện.

 

Cuối cùng đích tỷ vẫn phải gả đi.

 

Sau hôn lễ, nàng mỗi ngày nhốt mình trong phòng, ánh mắt trống rỗng nhìn ra ngoài, miệng lẩm bẩm tên thư sinh kia.

 

Người nàng gầy rộc, má phấn ngày xưa giờ trắng bệch như giấy.

 

Đích mẫu vốn muốn chọn cho ta một nơi tốt, nhưng không biết đích tỷ nghe từ đâu rằng ta là bị ép buộc.

 

Nàng lại bắt đầu giở trò.

 

Vừa về phủ liền lao tới trước mặt đích mẫu, khóc lóc ăn vạ:

 

“Nương, Tô Ánh không muốn gả, người đừng ép nàng. Để nàng gả cho thư sinh kia đi, như vậy con mới yên lòng.”

 

Nói rồi còn cầm kéo kề cổ mình, mắt đỏ ngầu, hét lớn:

 

“Nếu không cho Tô Ánh gả, hôm nay con c.h.ế.t tại đây!”

 

Cứ như vậy, ta xui xẻo gả cho thư sinh ấy.

 

Những ngày sau thành thân, đúng là tối tăm không thấy ánh sáng.

 

Chúng ta sống trong một túp lều tranh rách nát, mái dột, đất ẩm.

 

Nhà nghèo đến kêu vang, ba bữa chỉ là cơm thô canh nhạt, đôi khi còn chẳng đủ ăn.

 

Thư sinh cả ngày chỉ biết đọc sách, không biết kiếm tiền.

 

Ta mỗi ngày vì sinh kế mà chạy đông chạy tây, giặt giũ nấu ăn, chẻ củi gánh nước, tay đầy chai sạn, người lúc nào cũng lấm lem.

 

Mỗi lần nghĩ lại ta đều vô cùng căm ghét đích tỷ.

 

Cuộc đời tốt đẹp của ta bị nàng phá tan, vốn ta cũng có thể gả vào nhà khá giả.

 

Nàng lại lấy cái c.h.ế.t ra ép buộc, ta vốn không được coi trọng, tự nhiên thành vật hy sinh.

 

Gả cho thư sinh còn chẳng bằng sống ở phủ Quốc Công.

 

Tuy phụ thân, đích mẫu thờ ơ nhưng chưa từng phải lo miếng ăn.

 

Cuối cùng, vào một đêm đông giá rét, ta nhắm mắt trong đói lạnh…

 

2

 

Khi ta một lần nữa mở mắt ra, không ngờ mình lại quay trở về thời điểm tỷ tỷ vừa mới gặp tên thư sinh nghèo kia.

 

Ta ngồi trên giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y lại, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, để lại từng vệt đỏ hình trăng lưỡi liềm.

 

Trong lòng ta dâng lên một sức lực quyết tuyệt.

 

Đã vậy thì…

Sau