Đích Nữ Xuyên Sách: Hệ Thống Ép Ta Gia Đấu Vả Mặt

Chương 14

`[Tít... Tít... Cảnh báo! Sinh mệnh thể của mục tiêu đang ở mức nguy kịch! Ký chủ chỉ còn mười lăm giây trước khi nhận hình phạt tước đoạt thính giác!]` Giọng nói vô cảm của hệ thống Hài Hòa liên tục đếm ngược trong não bộ, hệt như một chiếc đồng hồ quả lắc đang gõ nhịp t.ử hình.

"Tỉnh lại cho ta! Đừng có c.h.ế.t!" Kiều Nhiễm Nhiễm nghiến răng, mồ hôi lạnh hòa lẫn với nước hồ chảy ròng ròng trên gương mặt tái nhợt.

Nàng lại cúi xuống, tiếp tục thổi ngạt. Cứ ba mươi lần ép tim, hai lần thổi ngạt, tuần hoàn không ngừng nghỉ. Nàng vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của cỗ thân thể yếu ớt này, mặc kệ l.ồ.ng n.g.ự.c mình đang đau thắt vì thiếu dưỡng khí, mặc kệ đôi môi đã tím ngắt vì lạnh.

Và rồi, kỳ tích xuất hiện.

Dưới áp lực của l.ồ.ng n.g.ự.c bị chèn ép liên tục, cộng với lượng dưỡng khí được đẩy thẳng vào phổi, một cơn co thắt đột ngột chạy dọc cơ thể Lý Hạ Lan.

"Khụ... khụ khụ... ọc!"

Lý Hạ Lan đột nhiên cong người lên, một ngụm nước lớn từ trong dạ dày và khí quản trào ra ngoài. Kèm theo đó là tiếng ho sặc sụa, dồn dập, phá vỡ bầu không khí c.h.ế.t ch.óc của hoa viên. Lồng n.g.ự.c của nàng ta bắt đầu tự phập phồng, hơi thở tuy yếu ớt nhưng đã hiện hữu. Mạch đập ở cổ bắt đầu nảy lên những nhịp điệu của sự sống.

Toàn bộ đám đông xung quanh như bị trúng bùa định thân. Hàng chục khuôn mặt cứng đờ, tròng mắt trợn trừng muốn rớt ra ngoài.

"Sống... sống lại rồi?" Một tỳ nữ run rẩy lùi lại, lắp bắp không thành tiếng. "Người c.h.ế.t thực sự sống lại rồi!"

"Trời Phật phù hộ! Nhị tiểu thư của Kiều gia là thần tiên giáng thế sao? Lại có loại y thuật cải t.ử hoàn sinh thần kỳ như vậy!"

Những lời mắng nhiếc, khinh miệt chỉ một khắc trước nay lập tức biến thành tiếng xì xầm đầy kính sợ. Ánh mắt đám đông nhìn Kiều Nhiễm Nhiễm không còn là sự khinh bỉ dành cho một kẻ lẳng lơ, điên loạn, mà là sự kiêng dè tột độ trước một kỳ nhân dị sĩ.

`[Đinh! Chúc mừng Ký chủ! Thể trạng của Lý Hạ Lan đã vượt qua mốc nguy hiểm. Nhiệm vụ "Cứu vớt Nữ chính nguyên tác" hoàn thành xuất sắc!]`

`[Phần thưởng: Gỡ bỏ hình phạt tước đoạt thính giác. Cộng 500 điểm sinh tồn. Kích hoạt hảo cảm tuyệt đối từ Nữ chính nguyên tác!]`

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nghe thấy âm thanh báo tiệp của hệ thống, sợi dây thần kinh căng như dây đàn của Kiều Nhiễm Nhiễm cuối cùng cũng đứt phựt. Nàng mềm nhũn người, ngã bệt xuống nền đá lạnh lẽo. Cơ thể kiệt sức phản ứng lại với cái lạnh thấu xương bằng những cơn run rẩy không thể kiểm soát. Quần áo ướt sũng dính c.h.ặ.t vào người, làm tôn lên những đường cong quyến rũ của thể chất "Mị cốt thiên thành", khiến nàng trông vừa mong manh, vừa mị hoặc đến c.h.ế.t người.

Lý Hạ Lan khó nhọc mở đôi mắt nặng trĩu. Cảnh vật nhòe nhoẹt dần trở nên rõ nét. Trí nhớ của nàng ta dừng lại ở khoảnh khắc bị kẻ gian đẩy mạnh từ phía sau, ngã nhào xuống hồ nước sâu thẳm. Nàng ta vùng vẫy trong tuyệt vọng, thứ cuối cùng nhìn thấy là nụ cười nham hiểm của đám tỷ muội trong tộc trên bờ. Nàng ta tưởng mình đã phải kết thúc sinh mạng ở cái nơi bẩn thỉu này.

Nhưng giờ đây, đập vào mắt Lý Hạ Lan là bầu trời trong xanh, và bên cạnh là Kiều Nhiễm Nhiễm - đích nữ Kiều gia vốn nổi tiếng ương ngạnh, lẳng lơ, nay đang ướt lướt thướt, thở dốc vì mệt mỏi.

"Là... là cô cứu ta sao?" Lý Hạ Lan khàn giọng hỏi, thanh âm yếu ớt nhưng chứa đựng sự chấn động tột cùng. Nàng ta là nữ chính trọng sinh mang theo thù hận, vốn dĩ không tin tưởng bất kỳ ai ở cái thế giới cổ đại thối nát này. Nhưng lúc nãy, trong cơn mê man cận kề cái c.h.ế.t, nàng ta loáng thoáng cảm nhận được hơi ấm truyền từ môi đối phương, cảm nhận được đôi bàn tay không ngừng giành giật lại nhịp tim cho mình.

Kiều Nhiễm Nhiễm gượng cười, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Là ta. Cô nương mạng lớn, Diêm Vương không dám nhận, nên ta đành kéo cô về."

Ánh mắt Lý Hạ Lan rung động mãnh liệt. Nàng ta cố gắng chống tay ngồi dậy, được các tỳ nữ của Lý gia vội vã chạy đến đỡ lấy. Bỏ qua mọi lễ nghi, Lý Hạ Lan cúi đầu thật sâu trước Kiều Nhiễm Nhiễm: "Ân cứu mạng này, Lý Hạ Lan ta khắc cốt ghi tâm. Nhật hậu nếu Kiều tiểu thư có việc cần, Lý gia tuyệt không chối từ, dẫu có lên núi đao xuống biển lửa!"

Lời thề nặng tựa ngàn cân vang lên, chính thức đập nát cái motif "nữ phụ đối đầu nữ chính" tẻ nhạt. Kiều Nhiễm Nhiễm biết, từ giây phút này, nàng đã có thêm một đồng minh đáng gờm nhất kinh thành.

Đúng lúc này, một trận gió lạnh từ mặt hồ thổi tới khiến Kiều Nhiễm Nhiễm co rúm người lại. Nàng ôm lấy hai cánh tay, khẽ hắt hơi một tiếng. Những ánh mắt tò mò của đám gia đinh bắt đầu đổ dồn vào thân hình ướt sũng của nàng.

Đột nhiên, một bóng đen khổng lồ che khuất ánh sáng mặt trời trước mặt nàng.

Chưa kịp phản ứng, một chiếc áo choàng lông cáo dày cộm, mang theo hơi ấm rực rỡ và mùi hương trầm hương thoang thoảng chút huyết tinh đã phủ ập xuống, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể Kiều Nhiễm Nhiễm. Chiếc áo vô cùng rộng lớn, che khuất hoàn toàn mọi đường cong và ngăn cách nàng với những ánh mắt dòm ngó xung quanh.

Nàng ngước lên, chạm ngay vào ánh mắt thâm thúy như vực sâu của Trần Diễn. Hắn đã thu kiếm vào vỏ từ lúc nào. Vị Nhiếp Chính Vương uy chấn thiên hạ, kẻ mà chỉ cần ho một tiếng cũng khiến triều đình chấn động, nay lại tự tay cởi áo choàng khoác cho một nữ t.ử vừa bị gia tộc vứt bỏ.

Trần Diễn cúi xuống, một tay vòng qua vai, tay kia luồn dưới kheo chân nàng, dễ dàng bế bổng Kiều Nhiễm Nhiễm lên như bế một chiếc lông vũ.
Chương không tồn tại | Mê Truyện