Đích Nữ Xuyên Sách: Hệ Thống Ép Ta Gia Đấu Vả Mặt
Chương 1
Nóng.
Đó là cảm giác đầu tiên ập đến khi Kiều Nhiễm Nhiễm lờ mờ lấy lại được ý thức. Một ngọn lửa vô hình dường như đang thiêu đốt từ tận trong tủy xương, lan tỏa ra từng thớ thịt, mạch m.á.u. Không khí xung quanh đặc quánh, ngột ngạt, mang theo một mùi hương ngọt ngấy đến mức khiến người ta buồn nôn. Mùi hương ấy luồn lách vào khoang mũi, xông thẳng lên não, kích thích những d.ụ.c vọng nguyên thủy nhất đang say ngủ trong cơ thể.
Nàng cố gắng cử động, nhưng tay chân mềm nhũn như b.ún, hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển của lý trí. Trái tim đập thình thịch liên hồi trong l.ồ.ng n.g.ự.c, hơi thở dồn dập, nóng rực phả ra khỏi bờ môi khô khốc.
Kiều Nhiễm Nhiễm chớp mắt, cố gắng xua đi lớp sương mù mờ ảo đang bao phủ tầm nhìn. Nàng đang nằm trên một tấm t.h.ả.m trải sàn lạnh lẽo trong một căn phòng xa lạ. Rèm lụa đỏ thẫm rủ xuống từ trần nhà, những ánh nến leo lét hắt bóng lên bức tường gỗ chạm trổ hoa văn cổ kính. Ở góc phòng, một đỉnh hương trầm bằng đồng chạm hình thú đang nhả ra từng luồng khói mỏng tang, lượn lờ trong không trung. Chính nó là ngọn nguồn của thứ mùi hương ngọt ngấy c.h.ế.t người kia.
"Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?" Nàng thầm nghĩ, đầu đau như b.úa bổ.
Đúng lúc đó, một luồng ký ức xa lạ, khổng lồ như thác lũ ầm ầm đổ ập vào tâm trí nàng. Những hình ảnh chớp nhoáng, những âm thanh hỗn tạp, những cảm xúc uất ức, tủi nhục cứ thế xé rách màng nhĩ, găm thẳng vào não bộ.
Nàng xuyên không rồi. Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết gia đấu cổ đại mà nàng vừa đọc đêm qua.
Thân xác này cũng tên là Kiều Nhiễm Nhiễm, đích nữ của Kiều gia - một gia tộc quan lại đang trên đà sa sút tại Đại Ngụy Triều. Mẹ ruột của nguyên chủ, Cao Lan Chi, xuất thân danh giá, mang theo mười dặm hồng trang gả vào Kiều phủ, nhưng lại bạc mệnh qua đời sớm. Kẻ thay thế vị trí đương gia chủ mẫu không ai khác chính là muội muội ruột của bà ta - Cao Lan Nguyệt.
Dưới lớp mặt nạ hiền từ, đạo đức giả, Cao Lan Nguyệt đã từng bước thao túng cả Kiều gia, biến Kiều Nhiễm Nhiễm từ một đích nữ cao quý thành một kẻ bù nhìn yếu đuối, nhút nhát, mang tiếng lẳng lơ, vô dụng. Mục đích của ả ta rất rõ ràng: Hủy hoại hoàn toàn danh tiết của nàng để danh chính ngôn thuận tước đoạt toàn bộ Khế ước Hồi môn khổng lồ mà mẹ ruột nàng để lại, dọn đường cho con gái ruột của ả bước chân vào giới thượng lưu.
Và đêm nay, chính là đêm định mệnh đó.
Hôm nay Kiều phủ mở yến tiệc mời các phu nhân, tiểu thư thế gia đến ngắm hoa. Cao Lan Nguyệt đã vu khống Kiều Nhiễm Nhiễm trộm đồ, phạt nàng quỳ trong sương phòng ở hậu viện để "kiểm điểm". Nhưng thực chất, cửa sổ đã bị đóng đinh c.h.ặ.t từ bên ngoài, cửa chính bị khóa trái. Đỉnh hương đang cháy kia không phải là trầm hương bình thường, mà là Hương Tình Dược - một loại mị d.ư.ợ.c cấm kỵ cực mạnh xuất xứ từ chốn cung đình, chỉ cần hít phải một nén nhang, dù là trinh liệt liệt nữ cũng sẽ hóa thành dâm phụ mất hết lý trí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Khốn kiếp..." Kiều Nhiễm Nhiễm c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến rớm m.á.u, vị tanh mặn lan tỏa trong khoang miệng giúp nàng vớt vát lại được chút xíu tỉnh táo.
Nàng phát hiện ra tình trạng cơ thể mình lúc này tồi tệ hơn những gì nàng tưởng tượng rất nhiều. Nguyên chủ sở hữu một loại thể chất bẩm sinh vô cùng đặc thù gọi là "Mị Cốt Thiên Thành". Trong mắt người đời, đây là thứ thể chất lẳng lơ, mang đến sức hút mê người, khiến mọi cử chỉ, ánh mắt dù là vô tình cũng trở nên kiều mị, câu nhân. Nhưng vào lúc này, Mị Cốt Thiên Thành lại trở thành chất xúc tác c.h.ế.t người, khuếch đại tác dụng của Hương Tình Dược lên gấp mười lần. Làn da trắng ngần của nàng lúc này đã ửng đỏ như tôm luộc, mồ hôi rịn ra ướt đẫm lớp áo mỏng manh, từng luồng nhiệt nóng rực cuộn trào dưới bụng dưới, khao khát được giải tỏa.
Nếu cứ tiếp tục thế này, không quá nửa nén nhang nữa, nàng sẽ hoàn toàn mất đi thần trí. Khi Cao Lan Nguyệt dẫn đám đông phu nhân thế gia đập cửa xông vào để "bắt gian", nàng sẽ thân bại danh liệt, bị dìm l.ồ.ng heo hoặc bị ép gả cho một tên lưu manh xó chợ nào đó rồi c.h.ế.t trong tức tưởi.
Không! Nàng là Kiều Nhiễm Nhiễm của thế kỷ hai mươi mốt, một người phụ nữ độc lập, quyết đoán, chưa từng biết cúi đầu trước bất kỳ nghịch cảnh nào. Nàng tuyệt đối không để đám cặn bã đó giẫm đạp lên mạng sống của mình!
"Tách... Tách... Tách..."
Giữa không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở dốc của chính mình, Kiều Nhiễm Nhiễm chợt nghe thấy một âm thanh kỳ lạ. Tiếng chất lỏng nhỏ giọt, chậm rãi nhưng đều đặn, nện xuống mặt sàn gỗ.
Nàng dùng chút sức tàn, khó nhọc quay đầu về phía góc khuất nhất của sương phòng. Xuyên qua lớp rèm lụa mờ ảo, đồng t.ử của nàng bỗng co rút lại.
Trong góc tối, có một nam nhân đang ngồi dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo.
Hắn mặc một bộ cẩm bào màu đen thêu họa tiết mãng xà bằng chỉ vàng đã rách bươm vài chỗ. Mái tóc dài đen nhánh xõa tung, che khuất một nửa khuôn mặt, nhưng không thể che đi được sát khí ngút trời đang cuồn cuộn tỏa ra từ người hắn. Khí thế của hắn áp bức đến mức khiến không khí trong phòng dường như cũng phải đông đặc lại.
Nhưng điều khiến Kiều Nhiễm Nhiễm kinh hãi nhất không phải là khí thế của hắn, mà là hành động của hắn lúc này.
Trong tay hắn nắm c.h.ặ.t một thanh trường kiếm sắc lẹm, lưỡi kiếm phản chiếu ánh nến lạnh lẽo. Hắn đang dùng chính thanh kiếm đó... cứa vào cánh tay mình. Từng đường kiếm rạch xuống da thịt, không hề nương tay, m.á.u tươi ồ ạt tuôn ra, chảy dọc theo mũi kiếm rơi xuống sàn nhà tạo thành tiếng "tách... tách" ám ảnh. Hắn đang dùng cơn đau đớn tột cùng từ thể xác để đối chọi lại với sự gặm nhấm của Hương Tình Dược, cố gắng duy trì chút lý trí cuối cùng.
Đó là cảm giác đầu tiên ập đến khi Kiều Nhiễm Nhiễm lờ mờ lấy lại được ý thức. Một ngọn lửa vô hình dường như đang thiêu đốt từ tận trong tủy xương, lan tỏa ra từng thớ thịt, mạch m.á.u. Không khí xung quanh đặc quánh, ngột ngạt, mang theo một mùi hương ngọt ngấy đến mức khiến người ta buồn nôn. Mùi hương ấy luồn lách vào khoang mũi, xông thẳng lên não, kích thích những d.ụ.c vọng nguyên thủy nhất đang say ngủ trong cơ thể.
Nàng cố gắng cử động, nhưng tay chân mềm nhũn như b.ún, hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển của lý trí. Trái tim đập thình thịch liên hồi trong l.ồ.ng n.g.ự.c, hơi thở dồn dập, nóng rực phả ra khỏi bờ môi khô khốc.
Kiều Nhiễm Nhiễm chớp mắt, cố gắng xua đi lớp sương mù mờ ảo đang bao phủ tầm nhìn. Nàng đang nằm trên một tấm t.h.ả.m trải sàn lạnh lẽo trong một căn phòng xa lạ. Rèm lụa đỏ thẫm rủ xuống từ trần nhà, những ánh nến leo lét hắt bóng lên bức tường gỗ chạm trổ hoa văn cổ kính. Ở góc phòng, một đỉnh hương trầm bằng đồng chạm hình thú đang nhả ra từng luồng khói mỏng tang, lượn lờ trong không trung. Chính nó là ngọn nguồn của thứ mùi hương ngọt ngấy c.h.ế.t người kia.
"Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?" Nàng thầm nghĩ, đầu đau như b.úa bổ.
Đúng lúc đó, một luồng ký ức xa lạ, khổng lồ như thác lũ ầm ầm đổ ập vào tâm trí nàng. Những hình ảnh chớp nhoáng, những âm thanh hỗn tạp, những cảm xúc uất ức, tủi nhục cứ thế xé rách màng nhĩ, găm thẳng vào não bộ.
Nàng xuyên không rồi. Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết gia đấu cổ đại mà nàng vừa đọc đêm qua.
Thân xác này cũng tên là Kiều Nhiễm Nhiễm, đích nữ của Kiều gia - một gia tộc quan lại đang trên đà sa sút tại Đại Ngụy Triều. Mẹ ruột của nguyên chủ, Cao Lan Chi, xuất thân danh giá, mang theo mười dặm hồng trang gả vào Kiều phủ, nhưng lại bạc mệnh qua đời sớm. Kẻ thay thế vị trí đương gia chủ mẫu không ai khác chính là muội muội ruột của bà ta - Cao Lan Nguyệt.
Dưới lớp mặt nạ hiền từ, đạo đức giả, Cao Lan Nguyệt đã từng bước thao túng cả Kiều gia, biến Kiều Nhiễm Nhiễm từ một đích nữ cao quý thành một kẻ bù nhìn yếu đuối, nhút nhát, mang tiếng lẳng lơ, vô dụng. Mục đích của ả ta rất rõ ràng: Hủy hoại hoàn toàn danh tiết của nàng để danh chính ngôn thuận tước đoạt toàn bộ Khế ước Hồi môn khổng lồ mà mẹ ruột nàng để lại, dọn đường cho con gái ruột của ả bước chân vào giới thượng lưu.
Và đêm nay, chính là đêm định mệnh đó.
Hôm nay Kiều phủ mở yến tiệc mời các phu nhân, tiểu thư thế gia đến ngắm hoa. Cao Lan Nguyệt đã vu khống Kiều Nhiễm Nhiễm trộm đồ, phạt nàng quỳ trong sương phòng ở hậu viện để "kiểm điểm". Nhưng thực chất, cửa sổ đã bị đóng đinh c.h.ặ.t từ bên ngoài, cửa chính bị khóa trái. Đỉnh hương đang cháy kia không phải là trầm hương bình thường, mà là Hương Tình Dược - một loại mị d.ư.ợ.c cấm kỵ cực mạnh xuất xứ từ chốn cung đình, chỉ cần hít phải một nén nhang, dù là trinh liệt liệt nữ cũng sẽ hóa thành dâm phụ mất hết lý trí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Khốn kiếp..." Kiều Nhiễm Nhiễm c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến rớm m.á.u, vị tanh mặn lan tỏa trong khoang miệng giúp nàng vớt vát lại được chút xíu tỉnh táo.
Nàng phát hiện ra tình trạng cơ thể mình lúc này tồi tệ hơn những gì nàng tưởng tượng rất nhiều. Nguyên chủ sở hữu một loại thể chất bẩm sinh vô cùng đặc thù gọi là "Mị Cốt Thiên Thành". Trong mắt người đời, đây là thứ thể chất lẳng lơ, mang đến sức hút mê người, khiến mọi cử chỉ, ánh mắt dù là vô tình cũng trở nên kiều mị, câu nhân. Nhưng vào lúc này, Mị Cốt Thiên Thành lại trở thành chất xúc tác c.h.ế.t người, khuếch đại tác dụng của Hương Tình Dược lên gấp mười lần. Làn da trắng ngần của nàng lúc này đã ửng đỏ như tôm luộc, mồ hôi rịn ra ướt đẫm lớp áo mỏng manh, từng luồng nhiệt nóng rực cuộn trào dưới bụng dưới, khao khát được giải tỏa.
Nếu cứ tiếp tục thế này, không quá nửa nén nhang nữa, nàng sẽ hoàn toàn mất đi thần trí. Khi Cao Lan Nguyệt dẫn đám đông phu nhân thế gia đập cửa xông vào để "bắt gian", nàng sẽ thân bại danh liệt, bị dìm l.ồ.ng heo hoặc bị ép gả cho một tên lưu manh xó chợ nào đó rồi c.h.ế.t trong tức tưởi.
Không! Nàng là Kiều Nhiễm Nhiễm của thế kỷ hai mươi mốt, một người phụ nữ độc lập, quyết đoán, chưa từng biết cúi đầu trước bất kỳ nghịch cảnh nào. Nàng tuyệt đối không để đám cặn bã đó giẫm đạp lên mạng sống của mình!
"Tách... Tách... Tách..."
Giữa không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở dốc của chính mình, Kiều Nhiễm Nhiễm chợt nghe thấy một âm thanh kỳ lạ. Tiếng chất lỏng nhỏ giọt, chậm rãi nhưng đều đặn, nện xuống mặt sàn gỗ.
Nàng dùng chút sức tàn, khó nhọc quay đầu về phía góc khuất nhất của sương phòng. Xuyên qua lớp rèm lụa mờ ảo, đồng t.ử của nàng bỗng co rút lại.
Trong góc tối, có một nam nhân đang ngồi dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo.
Hắn mặc một bộ cẩm bào màu đen thêu họa tiết mãng xà bằng chỉ vàng đã rách bươm vài chỗ. Mái tóc dài đen nhánh xõa tung, che khuất một nửa khuôn mặt, nhưng không thể che đi được sát khí ngút trời đang cuồn cuộn tỏa ra từ người hắn. Khí thế của hắn áp bức đến mức khiến không khí trong phòng dường như cũng phải đông đặc lại.
Nhưng điều khiến Kiều Nhiễm Nhiễm kinh hãi nhất không phải là khí thế của hắn, mà là hành động của hắn lúc này.
Trong tay hắn nắm c.h.ặ.t một thanh trường kiếm sắc lẹm, lưỡi kiếm phản chiếu ánh nến lạnh lẽo. Hắn đang dùng chính thanh kiếm đó... cứa vào cánh tay mình. Từng đường kiếm rạch xuống da thịt, không hề nương tay, m.á.u tươi ồ ạt tuôn ra, chảy dọc theo mũi kiếm rơi xuống sàn nhà tạo thành tiếng "tách... tách" ám ảnh. Hắn đang dùng cơn đau đớn tột cùng từ thể xác để đối chọi lại với sự gặm nhấm của Hương Tình Dược, cố gắng duy trì chút lý trí cuối cùng.