Di Xuân Sắc - Kinh Trập

Chương 5

--- Chương 10 ---

 

Đêm trước đại hôn.

 

Ta đi chùa thắp nhang.

 

Ý định ban đầu là cầu xin thần linh phù hộ cho ta và Bùi Thời An mọi việc suôn sẻ, bạc đầu giai lão.

 

Nào ngờ lại gặp phải vị công tử đáng ghét kia.

 

Lần này bên cạnh hắn có một phu nhân.

 

Nhìn dáng vẻ chắc hẳn là mẫu thân của hắn.

 

Hai người dường như đang có xích mích.

 

Vị phu nhân kia nói: "Ta và Mộ Lam quen biết từ nhỏ, tính tình nàng ấy như vậy, phẩm cách như vậy, con gái nàng ấy dạy dỗ ra sao có thể kém cỏi được?"

 

"Còn nói gì mà chịu thiệt, con chỉ có trèo cao thôi!"

 

Mộ Lam?

 

Mẫu thân ta tên chính là Mộ Lam.

 

Ta ngẩn người.

 

Đứng tại chỗ nghe thêm vài câu.

 

Vị công tử kia nói: "Nương, phẩm tính con người là sẽ thay đổi!"

 

"Hơn nữa chẳng phải người đã mất liên lạc với nhà nàng ta rồi sao?"

 

"Vả lại, chỉ là trao đổi tín vật, cũng chưa lập hôn thư canh th.i.ế.p, chẳng lẽ một ngày người chưa tìm được tung tích của cái cô... Liễu Ương gì đó, thì bắt con phải đợi nàng ta một ngày sao?"

 

Trong đầu ta vang lên một tiếng "uỳnh".

 

Cảm thấy điềm chẳng lành.

 

Nhưng ta vẫn không cam lòng hỏi Bích Vân bên cạnh: "Phía trước là ai vậy?"

 

"Bẩm nương tử, đó là thê nhi nhà Ngự sử đại nhân."

 

"Nhà ông ấy cũng họ Bùi."

 

Ta ngây người ra rồi.

 

Thân hình không tự chủ được mà lảo đảo, phải bám chặt vào tường mới đứng vững.

 

Bích Vân vừa đi vệ sinh về, thấy sắc mặt ta không tốt, lo lắng hỏi: "Nương tử, người sao vậy?"

 

Ta xua xua tay, ánh mắt trống rỗng: "Không... không sao."

 

Xong rồi...

 

Chuyện đại sự như thế này, ta vậy mà lại nhận nhầm người?

 

Ta còn có thể ngốc hơn được nữa không?

 

Chuyện này phải tính sao đây?

 

Trở về nhà, ta trằn trọc không yên.

 

Lúc dùng bữa tối cũng chẳng ăn được mấy miếng.

 

Bùi Thời An hỏi: "Không hợp khẩu vị sao?"

 

"Hay là chúng ta ra ngoài ăn?"

 

"Nàng chẳng phải thích nhất là món vịt túy của Quảng Vân Lâu sao?"

 

Ta lắc đầu, rồi lại gật đầu.

 

Cười một cách cứng nhắc: "Được thôi."

 

Bùi Thời An vẻ mặt đầy nghi hoặc, giơ tay sờ trán ta: "Không có phát sốt."

 

"Hôm nay nàng sao lại khác thường như vậy?"

 

Ta chột dạ nói: "Nói bậy!"

 

"Ngày nào ta chẳng thế này."

 

Bùi Thời An: "..."

 

Ta tránh ánh mắt của chàng, thầm nhủ trong lòng: "Chuyện này nhất định phải giấu cho kỹ, tuyệt đối không được để Bùi Thời An biết!"

 

"Tuyệt đối không!"

 

--- Chương 11 ---

 

Ngày ngày ta đều cầu nguyện trước Phật đài.

 

Hy vọng vị Liễu nương tử kia đừng bao giờ tìm đến cửa, có thể tìm được một đoạn lương duyên mỹ mãn hạnh phúc khác.

 

Còn về phần Bùi Thời An...

 

Tục ngữ nói rất đúng, ai đến trước thì được trước.

 

Nếu đã là ta đến trước, vậy thì chàng thuộc về ta vậy.

 

Ta cứ thấp thỏm không yên cho đến tận ngày thành hôn.

 

Sau khi bái cao đường xong mới coi như thở phào nhẹ nhõm.

 

Lúc được đám đông vây quanh đưa về hỷ phòng, ta bị ai đó va phải một cái.

 

Chiếc quạt che mặt hơi lệch đi.

 

Vô tình chạm phải ánh mắt của phu nhân Ngự sử đại nhân.

 

Khoảnh khắc bà ấy nhìn thấy ta, ánh mắt lập tức thay đổi.

 

Ta lập tức che chắn bản thân thật kỹ.

 

Không lẽ nào...

 

Tuy ta và mẫu thân có dung mạo rất giống nhau, nhưng bọn họ đã lâu như vậy không gặp, huống hồ vừa rồi lại đứng xa, chắc là không nhận ra đâu.

 

Phải!

 

Chắc chắn là không nhận ra.

 

Bích Vân mang tới cho ta ít bánh ngọt để lót dạ.

 

Bùi Thời An ở bên ngoài kính rượu quan khách.

 

Đợi rồi lại đợi, đợi đến mức ta sắp ngủ gục đến nơi.

 

Phía trước cuối cùng cũng rượu no cơm chán, tiệc tan khách rời.

 

Cửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy ra.

 

Ta cúi đầu, nhìn đôi ủng gấm của chủ nhân đang tiến lại gần mình.

 

Chàng đưa tay cầm lấy chiếc quạt.

 

Một đôi mắt chứa chan ý cười cứ thế va vào tầm mắt ta.

 

Tim ta đập rất nhanh.

 

Ngượng ngùng cúi đầu.

 

Bùi Thời An mang rượu giao bôi tới.

 

Hai cánh tay đan xen, hương rượu phảng phất nơi đầu mũi.

 

Đang định uống cạn.

 

Cửa phòng lại "rầm" một tiếng, bị người ta thô bạo đẩy ra.

 

Người đến lại chính là vị hôn phu thực sự của ta.

 

Công tử nhà Bùi Ngự sử —— Bùi Húc.

 

Chưa đợi ta kịp phản ứng, hắn đã xông lên không nói hai lời, đoạt lấy chén rượu trong tay Bùi Thời An, mạnh tay ném xuống đất.

 

Hắn túm lấy cổ áo Bùi Thời An mắng: "Uổng công ta xem ngươi là bằng hữu, vậy mà ngươi đã làm ra chuyện gì?"

 

"Liễu Ương là vị hôn thê của ta!"

 

"Bùi Thời An, tên khốn kiếp nhà ngươi, dám đào góc tường nhà lão tử!"

 

Bùi Húc đang cơn thịnh nộ.

 

Ra tay chẳng chút nể nang.

 

Bùi Thời An vậy mà không hề đánh trả, cứ để mặc cho hắn đánh.

 

Ta ngồi không yên, chạy lại ngăn cản.

 

"Đừng đánh nữa!"

 

"Đừng mà ——"

 

Nhưng sức lực ta thực sự không địch nổi Bùi Húc, ngược lại còn bị hắn phất tay áo một cái, làm cho lảo đảo mấy bước, đầu va vào tủ quần áo.

 

Bùi Thời An thấy vậy lập tức đẩy Bùi Húc ra.

 

Chàng lo lắng đi tới bên cạnh ta, cúi người kiểm tra chỗ ta vừa bị va chạm.

 

Cũng may, va không nặng lắm.

 

Bùi Húc lúc này mới sực tỉnh, muốn lại gần quan tâm ta.

 

Chỉ là sắc mặt Bùi Thời An thực sự lạnh đến đáng sợ.

 

Hai người tiếp tục giương cung bạt kiếm.

 

Cho đến khi các vị trưởng bối đều tề tựu chạy tới.

 

Ta hoàn toàn chếc lặng.

 

Trời ạ!

 

Đây là cái đám hỗn loạn gì thế này?

 

Người tức giận nhất là cha ta, ông ta định nhân cơ hội này gây chuyện để kiếm một món tiền.

 

Bùi phụ vẻ mặt chột dạ, nhìn người này lại ngó người kia.

 

Bùi bá phụ không nói lời nào, đang cố gắng tiếp nhận sự thật này.

 

--- Chương 5 ---

 

Bùi di mẫu thì vẻ mặt xót xa nhìn ta.

 

Trong đầu ta chỉ có một ý nghĩ: Xong rồi!

 

Sắp bị hủy hôn rồi sao?

 

Ngẩng đầu nhìn Bùi Thời An.

 

Chàng không biểu lộ cảm xúc gì, đến một ánh mắt cũng chẳng cho ta, trầm giọng nói: "Cuộc hôn nhân này ——"

 

Lời chưa nói hết, tim ta thắt lại.

 

Cảm giác như lão viên ngoại đang vẫy tay gọi ta.

 

Sau đó trước mắt tối sầm lại...

 

Đôi mắt nhắm nghiền...

 

Ta ngất lịm đi.