Dì Út Thế Hệ 2000 Livestream Trông Trẻ, Gây Sốt Khắp Mạng
Chương 205: Chu Vọng và đám ngốc này có chút không giống nhau
Trong phòng livestream, có quá nhiều khán giả cũng từng lớn lên trong môi trường gia đình và mô hình giáo dục giống như Tiểu Tân.
Vì vậy, họ thực sự đặc biệt thấu hiểu tâm trạng của Tiểu Tân lúc này.
Trong tiếng thảo luận của cư dân mạng, thời gian từng chút một trôi qua.
Cuối cùng, lại qua thêm hai mươi phút nữa.
Trong sự chờ đợi đầy ngại ngùng và thấp thỏm của Tiểu Tân, Chu Vọng mới thong thả đến muộn.
Từ phía đối diện con đường, anh đạp một chiếc xe ba gác cũ kỹ đi tới.
Tiểu Tân ngây người, Trương Duyệt cũng lộ rõ vẻ sững sờ.
Cư dân mạng trong phòng livestream cũng tức khắc cảm thấy có gì đó kỳ quặc.
Không phải chứ... đây lại là trò gì nữa đây?
Chu Vọng đang bày ra cái quái gì vậy?
Sao hôm nay lại đạp một chiếc xe ba gác tới?
Hơn nữa, chiếc xe ba gác này lại còn là loại cực kỳ, cực kỳ cũ nát.
Trong thùng xe chất đầy những thùng carton phế liệu, thân xe nhiều chỗ đã gỉ sét loang lổ.
Mỗi lần Chu Vọng đạp một cái, chiếc xe lại phát ra một chuỗi âm thanh ken két, như thể không chịu nổi gánh nặng.
Mãi cho đến khi Chu Vọng đạp xe tới trước cổng nhà trẻ, Tiểu Tân mới kịp phản ứng.
Ngay lập tức, khuôn mặt cậu bé đỏ bừng lên.
Cậu lén nhìn phản ứng của cô Trương, thấy cô đang kinh ngạc chằm chằm nhìn chiếc xe ba gác cũ nát này, mặt Tiểu Tân càng đỏ hơn, càng thấy xấu hổ hơn.
"Ngại quá, ngại quá cô Trương, tôi đến muộn!"
Chu Vọng sau khi dừng xe xong, vội vàng nhảy xuống.
Vừa thở hổn hển, anh vừa liên tục xin lỗi: "Thật xin lỗi cô Trương, còn bắt cô phải ở đây đợi tôi lâu thế này, hôm nay có chút việc đột xuất bị trì hoãn."
Tiếng xin lỗi của Chu Vọng khiến Trương Duyệt bừng tỉnh.
Cô cũng nhận ra ánh mắt của mình có chút không đúng, vội vàng dời đi khỏi chiếc xe ba gác cũ kỹ kia.
Sau đó cô lịch sự nói: "Không sao đâu, tôi cũng không đợi ở đây quá lâu..."
Vừa nói, Trương Duyệt vừa không nhịn được chỉ vào chiếc xe ba gác, tò mò hỏi: "Nhưng mà, ba Tiểu Tân này, anh làm thế này là..."
Đừng nói là cô không hiểu Chu Vọng đang làm gì, ngay cả cư dân mạng trong phòng livestream cũng không nhìn thấu nổi.
Tự nhiên đạp một chiếc ba gác rách, chở một xe thùng carton phế liệu đến đón Tiểu Tân tan học?
Ehrmm... thao tác này của Chu Vọng, đúng là khiến người ta không biết đường nào mà lần.
Và nó thực sự làm Tiểu Tân cảm thấy có chút xấu hổ. Trẻ con thực ra đều rất trọng sĩ diện.
Đừng nghĩ chúng còn nhỏ mà không để ý đến thể diện, đặc biệt là trước mặt bạn học và thầy cô, chúng từng đứa đều cực kỳ giữ thể diện.
Đây cũng là lý do tại sao, lúc nãy khi livestream bên phía Giang Nhược Tuyết, Tiểu Hy lại kiêu ngạo và tự hào đến thế.
Đó là bởi vì cách làm của Giang Nhược Tuyết đã thỏa mãn cực độ cái tôi và lòng hư vinh nhỏ bé của Tiểu Hy.
Không cần phải là thứ gì quá quý giá, quá hiếm lạ, nhưng nhất định phải là thứ mà các bạn nhỏ khác đều không có, lại còn đặc biệt yêu thích.
Sự kiêu ngạo và tự hào đó chính là biểu hiện rõ nhất của lòng tự trọng ở trẻ nhỏ.
Mà lúc này Chu Vọng thì hoàn toàn ngược lại, không cầu anh cũng có thể làm con trai tự hào một lần.
Nhưng cũng không cần thiết phải làm đến mức này chứ?
Nếu gia đình Chu Vọng thực sự đặc biệt khó khăn, anh làm như thế này cũng chẳng sao, Tiểu Tân cũng sẽ không vì thế mà thấy khó xử.
Có lẽ cậu bé còn cảm thấy ba mình vất vả cả ngày mà vẫn đến đón mình, mình thật là hạnh phúc.
Nhưng điều kiện gia đình Chu Vọng không phải vậy, thu nhập vẫn tính là ổn.
Hơn nữa chỉ riêng phí ghi hình chương trình cũng đã được một triệu rồi.
Anh tuy không có việc làm, nhưng thu nhập của vợ khá tốt, ở nhà lầu, đi xe hơi khoảng hai trăm triệu, còn có một khoản tiền tiết kiệm không nhỏ...
Trong tình cảnh như vậy, Chu Vọng bày ra trò này là muốn làm cái gì?
Trước sự hỏi han đầy khó hiểu của Trương Duyệt, Chu Vọng cũng nhanh chóng giải thích một lượt lý do tại sao anh đến muộn và đạp xe ba gác tới.
"Cô Trương, chuyện là thế này..."
"Trước đây tôi chẳng phải đã đăng ký cho Tiểu Tân một lớp bổ túc tiếng Anh sao."
"Lớp bổ túc đó ở bên phía quảng trường Hằng Thiên, tuy không tính là xa nhưng cách chỗ chúng ta cũng có một khoảng đấy."
"Lúc nãy tôi định đón Tiểu Tân xong là trực tiếp chạy xe điện chở thằng bé sang bên kia học tiếng Anh luôn."
"Ai ngờ lúc dắt xe điện ra thì bánh xe lại hết sạch hơi."
"Tôi vội vàng đi tìm chỗ sửa xe để bơm hơi, kết quả bơm xong đi chưa được mấy bước lại hết hơi tiếp."
"Lúc đó mới nhận ra là lốp xe bị thủng, đành phải quay lại vá lốp..."
"..."
Nhắc đến chuyện này, Chu Vọng cũng đầy vẻ bất lực.
Tiệm sửa xe nơi anh vá lốp phải xếp hàng, mắt thấy sắp đến giờ nhà trẻ tan học mà vẫn chưa đến lượt mình.
Chu Vọng cũng có chút sốt ruột, anh cũng sợ Tiểu Tân đợi lâu, cũng không muốn làm phiền cô Trương quá.
Nên đành phải bỏ xe điện ở tiệm sửa, vội vàng chạy về khu chung cư định lấy chìa khóa xe hơi của gia đình.
Định bụng lát nữa lái xe chở Tiểu Tân đi quảng trường Hằng Thiên, mặc dù phí gửi xe bên đó khá đắt, một tiếng là tám tệ.
Nhưng vì chuyện học hành của con trai, Chu Vọng cũng chỉ đành chọn cách tiêu khoản tiền oan uổng này.
Tuy nhiên, ngay lúc anh vừa về tới dưới lầu chung cư, tình cờ gặp bà cụ Lý cùng tòa nhà.
Lúc đó bà đang xếp những thùng carton nhặt được lên xe ba gác, Chu Vọng nhìn thấy chiếc xe ba gác thì mắt sáng rực lên.
Lái xe vẫn quá phiền phức, không chỉ tốn xăng còn phải nộp phí gửi xe, nếu có thể mượn chiếc xe ba gác này...
Nghĩ đến đây, Chu Vọng dày mặt ngỏ lời với bà cụ Lý.
Cứ ngỡ bà lão khó tính, không ngờ người ta nghe Chu Vọng nói là chở con đi học, không nói hai lời đồng ý ngay lập tức, trực tiếp cho Chu Vọng mượn xe.
Thế mới có cảnh tượng lúc nãy, Chu Vọng giải thích xong mặt Tiểu Tân càng đỏ hơn, càng thấy xấu hổ hơn.
Mặc dù biết điều kiện gia đình mình không tốt, ba bình thường cũng tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy, cậu bé cũng rất thấu hiểu việc Chu Vọng vì muốn tiết kiệm mấy tệ mà đạp xe ba gác đến đón mình...
Nhưng thấu hiểu là một chuyện, lòng hư vinh nhỏ bé vẫn khiến cậu bé nảy sinh một cảm giác xấu hổ không tên.
Dù cậu biết mình cảm thấy ba xấu hổ là không đúng, nhưng ý nghĩ đó vẫn cứ không kiểm soát được mà trào dâng.
Nghe lời phân trần của anh, Trương Duyệt cũng một phen ái ngại, không biết nói gì cho phải.
Cô gượng cười hai tiếng rồi đáp: "Hóa ra là vậy..."
"Ba Tiểu Tân này... anh đúng là biết cách sống thật..."
"Nhưng mà lát nữa anh định cho Tiểu Tân ngồi đâu?"
"Tôi thấy thùng xe này chất đầy hết rồi mà..."
Nghe lời Trương Duyệt, Chu Vọng chẳng hề thấy ngại ngùng chút nào.
Anh cười hì hì lấy tay đè mạnh đống thùng carton xuống: "Cô nhìn xem, thế này là được rồi, lát nữa Tiểu Tân cứ ngồi lên đống thùng giấy này là xong."
"Vâng vâng... Vậy, vậy anh nhất định phải cẩn thận một chút, đừng để đứa trẻ bị ngã xuống nhé."
Trương Duyệt không biết mở lời thế nào, đành phải dặn anh chú ý một chút.
"Cái này cô cứ yên tâm, chắc chắn không sao đâu."
Chu Vọng cười xua tay, quay đầu nói với Tiểu Tân: "Tiểu Tân, mau lên xe đi, chúng ta phải xuất phát ngay thôi."
"Không là lát nữa con đi học bổ túc sẽ bị muộn mất, một buổi học này tính ra hơn hai trăm tệ đấy, chúng ta không được đi muộn!"
"..."
Trong tiếng thúc giục của Chu Vọng, Tiểu Tân đỏ mặt leo lên đống thùng carton phế liệu phía sau xe ba gác.
Cậu ngồi vững xong rồi mới nhỏ giọng nói lời chào tạm biệt với cô Trương, tiếng nhỏ đến mức chính mình cũng suýt không nghe thấy.
Sau đó cậu bé cúi gằm mặt xuống, cậu không dám nhìn cô giáo của mình, lo sợ cô sẽ vì thế mà cười nhạo mình.
Càng lo sợ hơn là, khi ở trên đường, sẽ bị các bạn nhỏ khác nhìn thấy cảnh mình ngồi trên đống phế liệu.
Nếu lúc này có thể cho Tiểu Tân chọn một loại siêu năng lực, cậu bé chắc chắn sẽ không ngần ngại chọn năng lực tàng hình.
Như vậy thì người khác sẽ không thấy được bộ dạng này của mình nữa.
Ngược lại, Chu Vọng lại là vẻ mặt chẳng hề để tâm.
Theo anh thấy, trẻ con thì hiểu gì chuyện thể diện với chẳng không.
Chính anh còn không chê đạp xe ba gác xấu hổ, thằng bé có gì mà phải chê?
Sau khi chào tạm biệt cô Trương, Chu Vọng liền leo lên xe ba gác.
Cùng với một chuỗi âm thanh ken két vang lên, anh chở Tiểu Tân hướng về lớp bổ túc ở quảng trường Hằng Thiên.
Cùng lúc đó, trong phòng livestream cũng vang lên hàng loạt lời chỉ trích.
【Thật sự là chịu thua luôn, Tiểu Tân vốn đã tự ti đến chết rồi, giờ thì hay rồi, Chu Vọng vẫn chẳng để ý chút nào, cứ cái kiểu này của anh ta mà Tiểu Tân tự tin lên được thì mặt trời chắc mọc hướng Tây luôn!】
【Phải đấy, muốn tiết kiệm tiền xăng, tiền gửi xe thì cũng hiểu được, dù sao kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng đâu cần thiết phải làm đến mức này?
Không được thì thuê cái xe đạp công cộng ven đường cũng được mà, đâu cần phải đạp cái xe rách nát, đằng sau chất đầy thùng carton đến nhà trẻ đón con chứ?】
【Cũng may là các bạn nhỏ ở nhà trẻ về gần hết rồi không ai thấy, chứ không thì sau này Tiểu Tân chắc bị bạn bè cười cho thối mũi mất!】
【Thật hay giả vậy? Trẻ con bây giờ thực dụng thế sao?】
【Thật sự chẳng giấu gì các bác, trẻ con bây giờ thực ra rất thực tế, con tôi mới học lớp Lá thôi mà trong lớp đã có mấy đứa nhỏ bắt đầu so bì xem ba đứa nào đi xe xịn hơn rồi!】
【Ai mà chẳng có lòng hư vinh, trẻ con cũng không ngoại lệ, Chu Vọng cứ làm thế này mãi, Tiểu Tân sẽ chỉ ngày càng tự ti và nhu nhược, lúc nào cũng cảm thấy mình thấp kém hơn người khác.】
【Đúng thế, những lúc cần giữ thể diện cho con thì vẫn phải giữ chứ, điểm này Giang Nhược Tuyết làm rất tốt, các bác xem Tiểu Hy làm gì cũng rất tự tin!】
【Ờ... các bác có đến mức đấy không?
Chỉ là đạp xe ba gác đón con tan học thôi mà, có sao đâu?
Tục ngữ có câu con không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo, hồi nhỏ nhà tôi cũng nghèo, ba tôi cũng thường xuyên đạp ba gác đón tôi, tôi thấy có xấu hổ gì đâu.】
【Phải đấy, bà nội tôi còn là công nhân vệ sinh môi trường đây, trên đường gặp bà tôi vẫn vui vẻ gọi bà, rồi ngồi lên cái xe chở rác của bà cùng đi tôi cũng chẳng thấy có gì xấu hổ cả.】
【Không phải... các bác tầng trên nói hai trường hợp này, với trường hợp của Tiểu Tân có giống nhau được không?】
......
Ngay lúc trong phòng livestream có rất nhiều khán giả chỉ trích Chu Vọng.
Cho rằng hành vi này của anh sẽ khiến Tiểu Tân càng thêm tự ti và thiếu tự tin.
Thì trên khung chat cũng đồng thời vang lên một luồng ý kiến khác, một bộ phận cư dân mạng này cảm thấy chuyện này chẳng có gì to tát.
Đạp xe ba gác đến đón con thì làm sao, con không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo, dù xe ba gác hơi cũ thì đã sao?
Làm con cái thì không nên có lòng hư vinh mạnh như vậy, giống như họ hồi nhỏ nhà cũng rất nghèo.
Đừng nói là xe ba gác thế này, có những lúc cha mẹ thậm chí còn kéo cái xe cải tiến đến đón, họ cũng có thấy xấu hổ đâu?
Tuy nhiên, những cư dân mạng này vừa đưa ra quan điểm đã lập tức bị nhiều người hơn phản bác lại.
Bởi vì tình huống họ nói, với tình huống xảy ra trên người Tiểu Tân căn bản không phải là một chuyện!
【Ngày xưa nếu gia đình thực sự rất nghèo, đừng nói là đạp xe ba gác cũ, cho dù quần áo rách rưới đến đón con cũng chẳng ai nói gì, đó là chuyện bất khả kháng.】
【Đúng vậy, ngày xưa ai cũng như nhau, lúc đó trẻ con cũng khá hiểu cho người lớn, không chê bai gia đình không cho mình được điều kiện tốt hơn, vì cái cha mẹ cho đã là thứ tốt nhất họ có thể đưa ra rồi.】
【Nhưng Chu Vọng rõ ràng không phải như vậy, anh ta nghèo sao?
Nhà Tiểu Tân thực sự khó khăn đến thế sao?
Trước đó anh quay phim số hai đã vô tình tiết lộ phí ghi hình chương trình trả cho Chu Vọng không hề ít, chỉ riêng khoản tiền đó đã không đến mức phải làm như bây giờ.】
【Ngoài tình huống đó ra, cứ một mực than nghèo với con, cứ giả khổ, cứ tạo ra một môi trường sống và bầu không khí sống tạm bợ, tồi tàn cho con, các bác thấy có hợp lý không?】
【Tôi mà có tiền chắc chắn việc đầu tiên là cho con mình biết, rõ ràng nhà có điều kiện mà lại than nghèo với con, khiến đứa trẻ tưởng nhà mình khó khăn lắm, làm đứa trẻ không ngẩng đầu lên được trước mặt thầy cô, bạn bè, đó mới là điều khiến người ta cạn lời và tức giận nhất!】
【Nói thế nghe cũng có lý, có tiền thì thực sự không cần thiết vì dăm ba cái tệ tiền gửi xe mà làm trò này, hà tất gì phải làm con mình thấy khó xử?】
【Tâm trạng muốn tiết kiệm tiền thì đúng là hiểu được, nhưng có những lúc tiền không phải tiết kiệm kiểu đó, Tiểu Tân vốn dĩ đã vừa nhạy cảm vừa tự ti rồi, giờ thì hay rồi, càng tự ti hơn.】
【Không có tiền mà cố gồng, "đánh sưng mặt cho béo" thì đó là ngu, nhưng có tiền mà lại bủn xỉn quá mức, hở ra là làm khó con cái, thì đó là ngu chồng thêm ngu.】
【Đây là thật, lần trước về quê, tiệm tạp hóa có bà cụ vì cháu trai muốn ăn kem không mua cho, đánh đứa trẻ một trận tơi bời, khóc lóc thảm thiết.
Tôi nhìn mà thấy xót, cũng chẳng đắt gì, có một tệ thôi, thời đại này tôi không tin nhà ai không lấy nổi một tệ mua quà vặt cho cháu.
Nói trắng ra là bản thân bà cụ tiếc tiền, thấy phí tiền, còn có kiểu đồ rơi xuống đất thấy phí không nỡ vứt lại nhét cho đứa trẻ ăn, có người nhai hộ một lần rồi mới mớm cho con cháu nữa, chẳng biết nói gì hơn.
Những người già đi lên từ gian khó đều đáng để chúng ta tôn trọng, nhưng việc "không khổ mà cố chịu khổ" thì thực sự không khuyến khích.】
【Chẳng sai một tí nào, giống hệt mấy ông "Long Vương" trong phim ngắn vậy, rõ ràng là đại gia rồi mà suốt ngày mặc quần áo rách rưới, lái cái xe tải nát chạy lung tung, hết bị khinh miệt ở bữa tiệc lại bị bảo vệ chặn lại ở cổng chung cư, đúng là một lũ ngốc.
Chu Vọng và đám ngốc này có chút không giống nhau, Long Vương là để giả heo ăn thịt hổ, để chuẩn bị cho màn vả mặt sau đó, nhưng Chu Vọng đóng giả heo làm gì?
Ăn thịt con hổ nào?
Vả mặt ai?
Anh ta chỉ đang chìm đắm trong cái quan niệm nực cười của chính mình, tự cảm động đến rơi nước mắt vì sự hy sinh và vĩ đại của bản thân, mà hoàn toàn không màng đến cảm xúc của đứa trẻ...】