Dì Út Thế Hệ 2000 Livestream Trông Trẻ, Gây Sốt Khắp Mạng
Chương 169: Mỗi người một nửa thì sao?
Lời của Giang Nhược Tuyết khiến Tiểu Hy vô cùng phấn khích.
"Thật không dì?"
"Ngày mai dì thực sự sẽ mặc bộ quần áo này đi đón con tan học sao?"
Giang Nhược Tuyết gật đầu lia lịa: "Con cứ chờ đó mà xem các bạn nhỏ khác sẽ ngưỡng mộ đến mức nào, ha ha ha ha!"
Nói xong cô lại nhìn sang Trương Dương bên cạnh, có chút ngại ngùng nói: "Ái chà, tặng món quà quý giá thế này thật làm anh tốn kém quá, thật ngại quá đi mất."
Miệng thì nói vậy, nhưng tay cô lại giữ chặt bộ đồ da không buông.
Trương Dương ngẩn ra, thản nhiên đáp: "Là phía tổ chương trình bỏ tiền ra, cũng không phải tôi mua cho cô đâu."
"Cũng như nhau cả thôi, như nhau cả thôi..."
Giang Nhược Tuyết vừa cười vừa nói: "Đợi tôi một chút, bây giờ tôi sẽ vào thay bộ đồ này ngay, cho các người lóa mắt luôn!"
Dứt lời, cô nhanh như chớp chạy tót vào phòng ngủ.
Trương Dương thở hắt ra một hơi dài.
Anh quay phim đứng bên cạnh từ nãy đến giờ cứ ôm bụng cười không dứt.
Tiểu Hy lúc này đã mãn nguyện ngồi xuống ghế sofa, khuôn mặt tràn đầy niềm vui.
Thấy dì thích bất ngờ mình tặng như vậy, trong lòng cô bé không khỏi cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Trong phòng livestream, cư dân mạng cũng đang vô cùng hân hoan.
【Ha ha ha ha ha, tôi đã nói gì rồi mà, biểu hiện của dì chưa bao giờ làm chúng ta thất vọng, càng không làm Tiểu Hy thất vọng, nhìn dì ấy vui sướng khi nhận được quà kìa.】
【Đúng vậy, nhìn thấy Giang Nhược Tuyết hài lòng như thế, tôi cũng thấy mừng thay cho Tiểu Hy, trong lòng trẻ con chắc chắn là đang nở hoa rồi.】
【Tôi nghĩ không có bạn nhỏ nào có thể từ chối việc phụ huynh mặc bộ đồ da Tiga đến trường mẫu giáo đón mình tan học đâu nhỉ?】
【Thậm chí tôi còn chẳng dám nghĩ tới, nếu bộ đồ da này mà mặc lên người tôi thì sẽ ngầu đến mức nào nữa!!!】
......
Cư dân mạng trong phòng livestream rơi vào những cuộc thảo luận rôm rả.
Đúng như họ nghĩ trước đó, phản ứng của Giang Nhược Tuyết khi nhận được bất ngờ mà Tiểu Hy chuẩn bị thực sự không giống như đang diễn!
Khoảnh khắc chiếc hộp được mở ra, cư dân mạng thậm chí có thể cảm nhận được niềm vui sướng của cô.
Cô vui như vậy, Tiểu Hy đương nhiên cũng vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện.
Người nhận quà kinh ngạc và vui mừng, người tặng quà chắc chắn sẽ còn cảm thấy thỏa mãn hơn.
Có thể nói, đây mới chính là cách mở đầu chính xác cho một sự bất ngờ.
Trong đó có một cư dân mạng đã chia sẻ trải nghiệm của chính mình.
Nói rằng hồi nhỏ có một lần vào ngày sinh nhật của bố, cậu ấy đã để dành tiền tiêu vặt rất lâu để mua một chiếc ví.
Nhưng phản ứng đầu tiên của người bố khi nhận quà không phải là vui mừng, mà là trách mắng cậu tiêu xài lãng phí.
Tâm trạng mong chờ của cư dân mạng đó lập tức tan biến.
Cho đến tận bây giờ, cậu ấy cũng không tặng quà quý giá cho bố thêm lần nào nữa.
Dù sao cũng không thay đổi được cha mình, vậy tại sao còn phải đi chuốc lấy sự bực mình.
Chi bằng chẳng tặng gì cả, bớt việc đi cho xong.
Thế nên, sự phản hồi tích cực vẫn là điều vô cùng quan trọng.
Ngay khi mọi người đang chờ đợi.
Cánh cửa phòng ngủ đột nhiên mở ra.
Một giai điệu quen thuộc vang lên từ bên trong phòng.
"Cơn bão mới đã xuất hiện~"
"Làm sao có thể dừng bước không tiến lên~"
"Xuyên qua thời không, dốc hết toàn lực, ta sẽ đến bên cạnh con!"
"Mỉm cười đối mặt với nguy hiểm~"
"Ước mơ thành thật sẽ không còn xa xôi~"
"Lấy hết can đảm, kiên định tiến về phía trước. Kỳ tích nhất định sẽ xuất hiện ——"
......
Cùng với đoạn nhạc nền (BGM) khiến vô số cư dân mạng sục sôi khí thế này.
Ultraman Tiga nhảy trực tiếp ra khỏi phòng ngủ!
"Xoẹt!" (chua)
Tiga tạo dáng một động tác kinh điển khi chiến đấu với quái vật.
Sau đó, dưới ánh mắt phấn khích của Tiểu Hy.
Ultraman Tiga lao thẳng đến trước mặt cô bé, hai tay nhấc bổng Tiểu Hy lên cao.
"Cho dù loài người vĩnh viễn không thể xóa nhòa bóng tối trong lòng."
"Ta cũng tin chắc rằng, con người nhất định sẽ dựa vào sức mạnh của chính mình để mang lại ánh sáng."
"Bạn nhỏ à, con có tin vào ánh sáng không?!"
"Ha ha ha ha ha, con tin!!!"
Tiểu Hy phấn khích hét lớn.
"Tốt lắm, bây giờ cho con một cơ hội."
"Hãy cùng Ultraman ta chiến đấu để bảo vệ hòa bình thế giới nào!"
"Gào gào gào, chiến đấu —— Sướng!"
......
Cuộc đối thoại của hai người một lần nữa mang lại tiếng cười cho tất cả mọi người.
【Được rồi, bây giờ đến lượt tôi chơi, mau ra khỏi bộ đồ da Tiga của tôi ngay!】
【Ngầu quá đi mất, nếu ngày mai mà mặc bộ này ra đường thì chắc chắn sẽ náo loạn cả phố cho xem.】
【Chỉ cần tin vào ánh sáng, một ngày nào đó bạn cũng có thể biến thành Ultraman!】
【Tôi không tin, Ultraman cơ bản là không tồn tại, cái này chỉ là dỗ trẻ con chơi thôi.】
【Lúc đầu tôi cũng không tin đâu, nhưng cho đến khi lên đại học mới hiểu ra đây là sự thật, các người cứ thử nghĩ mà xem, kích thước của Ultraman và quái vật lớn như vậy, nếu là giả thì lấy đâu ra phim trường lớn thế để quay họ chứ?】
【Tôi tức chết mất, hóa ra vẫn còn có người nghi ngờ thế giới này không có Ultraman sao?】
【Vậy tôi hỏi bạn, nếu không có Ultraman thì những con quái vật đó đều do ai tiêu diệt? Trả lời tôi đi!!!】
......
Giang Nhược Tuyết hóa thân thành Ultraman Tiga.
Không chỉ nhận được sự hoan hô của Tiểu Hy.
Mà cũng khiến khán giả trong phòng livestream một phen phấn khích theo.
Ngay cả Trương Dương đứng bên cạnh, sau khi thấy Giang Nhược Tuyết lộ diện, trong mắt cũng không nén nổi một tia kinh ngạc và ngưỡng mộ.
Đẹp trai!
Thực sự là rất ngầu.
Đặc biệt là...
Sau khi chú ý đến đôi chân dài miên man của Giang Nhược Tuyết......
Trước đây quần áo cô mặc đều khá rộng rãi, không thấy rõ dáng người đẹp ra sao.
Nhưng lúc này, dưới sự phác họa của bộ đồ da bó sát, anh mới lần đầu tiên được chiêm ngưỡng vóc dáng của Giang Nhược Tuyết.
Nhất thời không nhịn được mà nhìn thêm vài cái.
Trong lòng bỗng chốc có thể thấu hiểu cho những lời khẳng định trước đây của cô rồi.
Chẳng vì gì khác, đẹp chính là công lý!
Thở dài một tiếng, Trương Dương thầm cảm thán trong lòng.
Một cô gái xinh đẹp như thế, thật đáng tiếc, sao lại mọc thêm cái miệng làm gì không biết.
Vừa mở miệng ra là cái miệng nhỏ cứ liến thoắng không ngừng, thật là khiến người ta tức điên mà!
.......
Sau khi tặng quà xong, Trương Dương không nán lại lâu.
Phía tổ chương trình vẫn còn những việc khác, vì vậy anh đã rời đi sớm.
Giang Nhược Tuyết và Tiểu Hy chơi đùa một lát, rồi bắt đầu kiểm tra những thứ khác.
Hai người trực tiếp ngồi bệt xuống sàn nhà, nhìn mấy túi lớn đầy ắp đồ ăn vặt và đồ chơi.
Nghe Tiểu Hy nói vẫn còn rất nhiều thứ chưa được chuyển tới, vì mua quá nhiều nên ông chủ cửa hàng miễn phí giao hàng tận nhà, nhưng phải đợi đến ngày mai mới tới.
Điều này khiến Giang Nhược Tuyết không khỏi thầm tặc lưỡi, tổ chương trình quả thực là hào phóng.
Lại tặng cô và Tiểu Hy nhiều thứ như vậy, làm cô cũng thấy hơi ngại.
Tiểu Hy dù sao cũng là người đi mua cùng.
Nên khi nhìn thấy những món đồ chơi đó, cô bé có phần bình tĩnh hơn một chút.
Giang Nhược Tuyết thì khác hẳn, miệng thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng reo hò.
"Oa, Tiểu Hy."
"Con xem nhiều socola thế này, ăn không hết thì biết làm sao bây giờ."
Cô cười lớn rồi lại dốc một túi lớn khác xuống sàn, xoạch xoạch đổ ra một đống lớn khoai tây chiên.
"Lại còn nhiều khoai tây chiên thế này nữa, dì thích nhất là món này đấy."
"Thế này đi Tiểu Hy, hai chúng ta chia nhau nhé, mỗi người một nửa thì sao?!"