Ngọc Bích ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh lấp lánh phản chiếu trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. “Hệ thống bảo mật của họ không phải là điều khó khăn,” cô tự nhủ, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. “Chỉ cần mình có thời gian…”
Phương Anh đứng bên cạnh, ánh mắt không rời khỏi cổng thư viện. “Chúng ta không có nhiều thời gian đâu, Bích. Nếu bị phát hiện, mọi thứ sẽ kết thúc.”
“Biết rồi,” Ngọc Bích đáp, giọng điệu vẫn bình tĩnh. “Có một lỗ hổng trong bảo mật, mình có thể xâm nhập vào đây. Chỉ cần chút nữa thôi.”
Minh Tuấn đứng gần cửa, lắng nghe từng âm thanh từ bên ngoài. “Cẩn thận. Nếu có ai đó đến, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.”
Huy Hoàng đứng ở lối ra, đôi mắt sắc bén như luôn sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống bất ngờ nào. “Cần phải nhanh hơn nữa.”
Chỉ sau vài phút, màn hình máy tính hiện lên một loạt thông tin. “Tôi đã vào được rồi,” Ngọc Bích nói, cảm giác phấn khích trào dâng. “Đây là dữ liệu về các gia tộc ma thuật.”
“Có gì không?” Phương Anh hỏi, tiến lại gần hơn, ánh mắt đăm chiêu.
“Để xem…” Ngọc Bích lướt qua các tài liệu. “Có một thông tin về gia tộc của bạn. Họ từng có mối quan hệ mật thiết với nhiều gia tộc khác, nhưng sau cái chết của tổ tiên, mọi thứ rơi vào hỗn loạn.”
“Có thông tin nào về cái chết của cha mẹ mình không?” Phương Anh hỏi, giọng cô lộ rõ sự hồi hộp.
Ngọc Bích lật nhanh vài trang, rồi dừng lại. “Có một đoạn nói về một cuộc tấn công bí ẩn. Họ bị phản bội từ bên trong, và cái chết của họ có thể liên quan đến một người trong gia tộc.”
“Chúng ta cần tìm ra ai đã làm điều đó,” Minh Tuấn nói, ánh mắt anh sáng lên như tìm thấy một manh mối quan trọng. “Chỉ khi biết được kẻ thù, chúng ta mới có thể chuẩn bị.”
Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ bên ngoài thư viện. Cả nhóm giật mình, ngừng lại trong im lặng. Minh Tuấn và Huy Hoàng lập tức vào tư thế sẵn sàng. “Có người đến!” Minh Tuấn thì thầm.
“Chúng ta phải đi ngay bây giờ!” Phương Anh nói, không quên nắm chặt cuốn sách mà Ngọc Bích vừa tìm thấy.
Họ lao ra khỏi thư viện, cảm giác hồi hộp dâng trào. Bên ngoài, ánh đèn đường lập lòe, tiếng bước chân gần kề. Cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ, không khí trở nên ngột ngạt.
“Đi về phía bên trái!” Minh Tuấn ra lệnh, ánh sáng ma thuật từ tay anh bùng lên, chiếu rọi một lối đi giữa bóng tối.Khi chạy, Phương Anh cảm thấy một sức mạnh mới trong lòng. Cô không chỉ là người đi tìm sự thật; cô đang trở thành một phần của cuộc chiến này. Mọi thứ xung quanh như mờ dần, chỉ còn lại mục tiêu duy nhất: tìm ra những bí mật đã bị chôn vùi.
“Phương Anh!” Huy Hoàng hô lớn khi thấy cô chững lại. “Chạy!”
Cô vội vàng chạy theo, lòng đầy quyết tâm. Mỗi bước chân đều khiến cô cảm thấy gần hơn với sự thật. Những bí mật đang chờ được khám phá, và cuộc chiến không chỉ là tìm kiếm sự thật mà còn là một cuộc chiến sinh tồn.
“Chúng ta cần một nơi an toàn,” Ngọc Bích nói, gương mặt cô hiện rõ sự lo lắng. “Mình không muốn bị phát hiện.”
“Có một ngôi nhà bỏ hoang gần đây,” Minh Tuấn đề xuất, ánh mắt anh vẫn sắc lạnh. “Chúng ta có thể tạm thời trú ẩn ở đó.”
“Được, dẫn đường đi!” Phương Anh gật đầu, không muốn chậm trễ.
Họ lao nhanh về phía ngôi nhà hoang, cảm giác hồi hộp khiến nhịp tim mỗi người tăng lên. Mọi thứ xung quanh càng lúc càng im lặng, chỉ còn tiếng bước chân và hơi thở gấp gáp của nhóm.
Khi đến nơi, Huy Hoàng đẩy cửa vào, tiếng cửa kêu cót két. Bên trong tối om, không có ai. “Chúng ta tạm thời ở đây,” anh nói.
“Cẩn thận, đừng để lại dấu vết,” Minh Tuấn nhắc nhở, ánh sáng từ tay anh bây giờ chỉ là một ngọn đèn yếu ớt.
Ngọc Bích ngồi xuống, kết nối lại với máy tính của mình. “Mình sẽ xem thêm thông tin về gia tộc Lê,” cô nói, đôi mắt sáng lên với sự quyết tâm.
Phương Anh cảm thấy một sức nặng đè lên vai, nhưng cô không thể để điều đó ngăn cản mình. “Chúng ta phải tìm ra sự thật,” cô thì thầm, lòng tràn đầy quyết tâm.
Bất chợt, tiếng động bên ngoài lại vang lên, lần này lớn hơn. Cả nhóm nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ. “Có thể họ đã phát hiện ra chúng ta,” Minh Tuấn nói, giọng điệu trở nên căng thẳng.
“Chúng ta phải chuẩn bị,” Huy Hoàng nói, ánh mắt anh kiên định. “Nếu cần, hãy sẵn sàng chiến đấu.”
Phương Anh hít một hơi thật sâu, cảm giác như mọi thứ đang dần đi đến hồi kết. Cô không biết kẻ thù đang đến gần, nhưng trong lòng cô, sự thật luôn là ánh sáng dẫn đường, và cô sẽ không bao giờ lùi bước.