Phương Anh lao vào căn phòng, khí thế mạnh mẽ. Ngọn đèn nhấp nháy tạo ra những bóng đổ kỳ quái trên tường. Minh Khôi và người đàn ông lạ mặt quay lại, ngạc nhiên và hoảng loạn. Cô không cho họ thời gian để phản ứng.
“Hãy đứng lại!” Phương Anh quát. “Các người không thể chạy trốn nữa!”
Minh Khôi khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lùng hiện ra. “Thật bất ngờ khi có khách.” Hắn liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, ánh mắt trao đổi một cách kín đáo.
Ngọc Bích ngay lập tức kích hoạt thiết bị, một tia điện sáng rực bùng lên. “Bây giờ!” cô hô lớn.
Tiếng nổ lớn vang lên, ánh sáng lóe lên chói mắt. Cả nhóm lao vào, không còn thời gian để suy nghĩ. Phương Anh cảm thấy máu sôi trong người, cô chạy về phía Minh Khôi, sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng.
“Cô không biết mình đang làm gì đâu, Phương Anh,” Minh Khôi nói, giọng điệu đầy mỉa mai. “Chỉ có sự ngu ngốc mới dẫn dắt cô đến đây.”
“Người ngu ngốc chính là ngươi!” Phương Anh gầm lên, cú đấm của cô lao tới như một cơn bão. Nhưng Minh Khôi đã lùi lại, tránh né kịp thời.
“Đừng để hắn thoát!” Minh Tuấn la lên, đồng thời lao vào một bên, tạo áp lực cho Minh Khôi.
Ngọc Bích không ngừng bấm nút trên thiết bị, điều khiển những tia điện quét qua không khí, khiến không gian trở nên căng thẳng. Huy Hoàng đứng ở cửa, cảnh giác, sẵn sàng cho bất kỳ mối đe dọa nào khác có thể xuất hiện.
“Các người không thể làm gì tôi!” Minh Khôi hét lên, ánh mắt hắn chợt lấp lánh, một phép thuật tăm tối bắt đầu hình thành giữa hai tay. “Cái giá mà các người phải trả sẽ rất đắt!”
“Tôi không sợ,” Phương Anh đáp, lòng quyết tâm không bao giờ lay chuyển. “Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm.”
Bất ngờ, người đàn ông lạ mặt tiến lên, tay hắn vung lên, một làn sóng ma thuật ào về phía họ. “Chúng ta không thể để họ cản trở kế hoạch!” hắn quát.
Huy Hoàng lập tức nhảy vào, sử dụng phép thuật bảo vệ, tạo ra một tấm lá chắn. “Đừng lo, tôi sẽ bảo vệ các bạn!”
“Cảm ơn, nhưng hãy tập trung vào Minh Khôi!” Minh Tuấn ra lệnh, vẫn không rời mắt khỏi kẻ thù. “Phương Anh, cô phải làm gì đó với hắn!”
Phương Anh cảm thấy một sức mạnh dâng trào trong lòng. Cô bước tới, không hề chần chừ, đưa tay chạm vào đồ vật gần đó. Những ký ức về cái chết của cha mẹ cô hiện lên trong đầu, mãnh liệt và rõ ràng. Cô nhìn thẳng vào mắt Minh Khôi, quyết định không để nỗi sợ hãi chi phối mình.
“Ngươi sẽ phải trả lời cho mọi thứ,” cô nói, giọng kiên quyết. “Tôi sẽ không để ngươi thoát.”
“Cô không thể làm gì được tôi!” Minh Khôi gầm lên, nhưng Phương Anh đã sẵn sàng. Cô hô lớn, “Ngọc Bích!”“Đang chuẩn bị!” Ngọc Bích đáp, cô thả ra một tia điện mạnh mẽ, chiếu sáng căn phòng.
Phương Anh thấy thời cơ đến, cô lao lên, tay cô vung một cú mạnh về phía Minh Khôi. Hắn không kịp phản ứng, bị đánh bật ra sau. “Không thể nào!” hắn la lên, mắt trừng trừng nhìn cô.
“Để tôi xử lý hắn,” Minh Tuấn nói, nhanh chóng áp sát, nhưng Minh Khôi đã kịp thời lấy lại thăng bằng, hắn lùi lại, ánh mắt lộ rõ sự tức giận.
“Ngươi không thể cản trở ta!” Minh Khôi quát, bắt đầu thi triển phép thuật tăm tối. Bầu không khí trở nên ngột ngạt, như thể mọi ánh sáng đều bị nuốt chửng.
Phương Anh cảm nhận được sự căng thẳng, nhưng cô không cho phép bản thân yếu đuối. “Chúng ta cần phải kết hợp sức mạnh!” cô hét lên. “Ngọc Bích, Huy Hoàng, cùng nhau!”
Ngọc Bích nhanh chóng khởi động thiết bị của mình, tạo ra một luồng điện mạnh mẽ, trong khi Huy Hoàng đứng bên cạnh, tay hắn tạo ra một vòng bảo vệ. “Sẵn sàng chưa?” Huy Hoàng hỏi.
“Cùng nhau nào!” Phương Anh hô lớn, và cả ba cùng nhau tấn công.
Một làn sóng ma thuật bùng nổ, ánh sáng và bóng tối va chạm. Căn phòng rung chuyển, những đồ vật xung quanh vỡ vụn. Minh Khôi hô lên, nhưng không thể chống lại sức mạnh đang dồn dập.
“Chúng ta không thể để hắn sống!” Phương Anh quyết liệt. “Hắn đã gây ra quá nhiều đau thương!”
“Đúng!” Minh Tuấn đồng tình, ánh mắt sắc bén. “Hắn phải trả giá!”
Nhưng giữa lúc hỗn loạn, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ góc tối. “Các người nghĩ rằng mình có thể đánh bại tôi dễ dàng như vậy?” Lê Thanh Tùng xuất hiện, ánh mắt đầy mưu mô. “Trận chiến chỉ mới bắt đầu.”
Phương Anh cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Không!” cô kêu lên. “Tại sao ngươi lại ở đây?”
“Tôi đến để đảm bảo rằng không ai có thể ngăn cản kế hoạch của chúng ta,” Tùng đáp, giọng điệu tự mãn. “Cả thế giới này sẽ thuộc về những người xứng đáng, và các người chỉ là những kẻ ngốc không hiểu điều đó.”
“Chúng ta sẽ không bao giờ để ngươi đạt được điều đó!” Phương Anh hét lên, quyết tâm không lùi bước. “Chúng ta sẽ bảo vệ di sản ma thuật!”
Trận chiến giữa các gia tộc đã bắt đầu, và Phương Anh biết rằng cô không thể quay lại. Mọi thứ đã rối ren, nhưng cô sẽ không bỏ cuộc. Cô sẽ tìm ra sự thật, không chỉ cho mình mà cho tất cả những ai đã phải chịu đựng nỗi đau từ những âm mưu đen tối này.
“Để xem ai sẽ là người chiến thắng!” Phương Anh nói, ánh sáng trong mắt cô rực rỡ, như một ngọn lửa không bao giờ tắt.