Đêm Thứ 13

Chương 3: Dấu Vết Của Người Canh Gác

Vũ rời khỏi căn phòng khi Linh đã chìm vào giấc ngủ đầy bất an, khuôn mặt cô nhợt nhạt, bờ vai nhỏ co lại dưới lớp chăn mỏng. Anh khép cửa nhẹ đến mức không một tiếng động vọng ra. Không khí ngoài hành lang đặc quánh, lạnh buốt như vừa bị ai đó bóp nghẹt, mùi ẩm mục của gỗ cũ trộn lẫn với thoảng hương tanh từ dưới đất bốc lên. Thành Lặng về đêm càng u uất, mọi ánh sáng đều bị hút cạn, chỉ còn lại vệt trăng đỏ vắt trên mái nhà như vết máu khô.

Bóng Vũ hòa vào màn sương đặc, từng bước chân không để lại dấu vết. Dưới làn sương, mọi âm thanh như bị nuốt chửng. Bản năng của Người Canh Gác giúp anh cảm nhận từng dao động bất thường trong không khí: vết rạn của linh hồn, lằn ranh của tà khí, những vết cắt ma pháp cũ kỹ mà chỉ ai từng ký kết với cõi âm mới nhận ra.

Anh dừng lại ở góc phố nơi xác mèo đen từng bị vứt xuống. Không khí nơi này nặng như khối đá, lạnh đến nhức xương. Vũ quỳ xuống, đầu ngón tay lướt trên viên gạch ẩm sương. Một vệt máu đã khô loang thành hình xoắn ốc méo mó, phủ lên những đường vân ma pháp mờ nhạt – tàn dư của Ẩn Lưu cổ xưa, nhưng đã bị vặn xoắn, bẻ cong bởi bàn tay ác ý. Không chỉ là dấu che giấu, đây là một chiếc bẫy, mời gọi tà khí tụ lại, mở đường cho bóng tối tràn vào.

Vũ nhắm mắt, tập trung toàn bộ cảm giác. Một luồng khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực, khiến anh choáng váng. Dấu vết Ẩn Lưu nơi đây đã bị bóp méo, vừa đủ để phá hủy mọi lớp phòng thủ cổ xưa mà không ai ngoài Người Canh Gác thực thụ nhận ra. Kẻ này rõ ràng hiểu rất rõ về ma pháp – và cố tình biến nó thành lỗ hổng.

Một tiếng động rất khẽ vang lên phía sau. Vũ bất động, ngừng thở. Bóng đen mảnh dẻ, tóc dài phủ kín mặt lướt ngang đầu ngõ. Thứ ấy không có bóng dưới trăng, không phát ra khí tức, chỉ còn lại mùi tanh lạnh đến rợn người. Đó không phải người, cũng chẳng phải linh hồn thông thường – Mẹ Đỏ. Đôi mắt đỏ như hai đốm lửa âm ỉ, nụ cười méo mó kéo dài đến tận mang tai. Không khí đặc quánh, những tiếng thì thầm bắt đầu tràn vào đầu anh, từng lớp, từng lớp như sóng ngầm dội lại: “Huy Vũ... mày sẽ chết như chúng tao... máu sẽ chảy... hồn sẽ chẳng về...”

Anh vẽ một vòng tròn nhỏ trên mặt đất, ngón tay rớm máu. Ký hiệu Ẩn Lưu cổ hiện lên nhạt nhòa. Dòng năng lượng lạnh buốt lan tỏa, hòa vào khí trời, phủ lên thân thể anh một lớp mờ ảo. Mẹ Đỏ dừng lại, đầu nghiêng về phía Vũ, hít sâu như đánh hơi thấy thứ gì đó quen thuộc nhưng không thể chạm vào. Bà lặng lẽ trườn đi, thân hình tan vào bóng tối, để lại cảm giác lạnh băng chạy dọc sống lưng.

Vũ run nhẹ, mồ hôi lạnh rịn ra nơi thái dương. Chỉ một nhịp sai, mọi thứ đã có thể kết thúc. Dưới chân anh, vòng máu vẫn nguyên vẹn, nhưng dấu xoắn ốc của Bạch Dương đã ăn sâu vào đất, hòa cùng không khí. Tà khí nơi đây không thể xua đi chỉ bằng sức một người.

Tiếng chuông nhà thờ vọng lại, từng hồi nặng nề, nghẹn ngào như tiếng ai đó vừa từ giã cõi đời. Nhóm dân làng lặng lẽ đi qua, đầu cúi gằm, tránh nhìn về phía anh, như thể sự hiện diện của Vũ là điềm xấu. Một bà lão run rẩy vạch dấu thánh lên ngực áo, miệng lẩm nhẩm cầu khấn. Nhưng bóng tối nuốt trọn mọi lời nguyện, chỉ còn lại sự im lặng ngột ngạt.

Vũ tiếp tục bước sâu vào ngõ nhỏ, đến ngã ba nơi vụ mất tích đầu tiên xảy ra. Gạch lát đường loang lổ vết đen, như dấu máu khô. Anh cúi xuống, ngón tay chạm vào mặt gạch lạnh ngắt, cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng. Ẩn Lưu từng được sử dụng ở đây, nhưng đã bị xé toạc bởi một thế lực mạnh hơn rất nhiều. Mạng lưới kết giới mỏng manh còn sót lại quấn lấy nhau, ở giữa là một lỗ hổng lớn, nơi tà khí không ngừng len lỏi, rút cạn sinh khí của đất.

Một tiếng trẻ con khóc nức nở vang lên sau bức tường. Vũ ngoái lại, thấy bóng đen nhỏ lấp ló nơi góc nhà, đôi mắt to tròn nhìn anh chằm chằm. Đứa trẻ không có bóng, da trắng bệch, miệng cười toe toét, tiếng cười rít lên rồi tan vào gió. Vũ lùi lại, tay đặt lên sợi dây chuyền giấu trong áo, nhịp tim dồn dập. Đêm nay, bóng tối không chỉ có một hình dạng, nó len lỏi vào từng ngõ ngách, từng ký ức của người sống.

Anh lấy ra một tờ bùa nhỏ, đốt lên bằng lửa lạnh của Ẩn Lưu. Khói bùa cuộn lại thành hình xoắn ốc, trong làn khói thấp thoáng bóng người bò lê, bàn tay chới với, gương mặt méo mó gào thét. Vũ biết, chỉ những ai từng ký kết với cõi âm mới tạo ra được vết nứt thế này. Bạch Dương đã tới đây, dùng máu và linh hồn người dân để phá vỡ phong ấn. Mỗi dấu vết là một lời thách thức, một cái bẫy cho Người Canh Gác.

Một luồng khí lạnh trườn qua gáy, Vũ quay phắt lại. Đằng sau anh, bóng đen cao lớn phủ kín lối đi, mắt trắng dã, miệng ngoác rộng. Thứ này không phải linh hồn mà là thực thể tà ác, sinh ra từ nỗi sợ của Thành Lặng. Nó tiến lại gần, hơi thở phả ra mùi xác chết, bàn tay lạnh ngắt vươn tới cổ anh. Vũ nén thở, tập trung tối đa Ẩn Lưu, che giấu đến từng nhịp đập. Bóng đen khựng lại, lục tìm dấu hiệu của sự sống. Không tìm thấy mục tiêu, nó gầm lên, âm thanh nhức óc, rồi lùi dần, tan vào bóng tối, để lại những vệt máu đen.

Vũ thở khẽ, mồ hôi lạnh thấm vai áo. Anh rút con dao nhỏ, rạch một đường lên ngón tay, nhỏ máu xuống vết xoắn ốc trên đất. Một ký hiệu lạ hiện lên, ánh xám bạc chập chờn. Từ dưới lớp gạch, khí lạnh bốc lên, cuốn lấy bàn tay anh. Trong khoảnh khắc, tiếng cha vang lên từ mười ba năm trước: “Nếu còn sống, hãy tìm nơi trăng máu chạm đất. Ở đó, bí mật sẽ hé lộ.”

Anh siết chặt bàn tay, vết máu nhanh chóng mờ đi. Ẩn Lưu đã phản ứng – Người Canh Gác cũ chưa bị nuốt chửng hoàn toàn. Nhưng thời gian không còn nhiều, bóng tối lấn sâu thêm từng đêm.

Gió gào lên ngoài phố, trong các ngôi nhà đóng kín, ánh mắt dân làng dõi ra khe cửa sổ. Đám trẻ con nín thở, người già thầm khấn, mỗi hồi chuông nhà thờ đều khiến mọi người run sợ. Khắp các ngõ, trên tường, cửa sổ, cột đèn, đều xuất hiện ký hiệu xoắn ốc máu – dấu hiệu Đêm Thứ 13. Những lời đồn lan nhanh: “Trăng máu sẽ chạm đất trong tuần này… Người Canh Gác cuối cùng đã biến mất… Đêm Thứ 13 sẽ tái diễn, không ai sống sót…”

Vũ trở về nhà khi trời vừa chuyển tối. Linh ngồi co ro bên cửa sổ, mắt đỏ hoe, hai tay siết chặt sợi dây chuyền bạc. Cô ngước nhìn anh, giọng khàn đặc:

– Anh đi đâu? Tôi… tôi nghe thấy tiếng cười, tiếng khóc… rồi ai đó gọi tên tôi suốt đêm.

– Cô không trả lời chứ?

– Không… nhưng nó cứ đứng ngoài cửa, chờ tôi ra. Tôi biết, chỉ cần mở cửa, tôi sẽ không trở về được nữa.

Vũ im lặng, đặt tay lên vai cô. Anh cảm nhận rõ luồng khí lạnh bám riết quanh Linh, linh hồn cô như sắp vỡ vụn. Nếu không có kết giới, cô đã bị kéo xuống cõi âm. Anh nói khẽ:

– Thành Lặng không còn là nơi của người sống nữa. Đêm Thứ 13 sắp tới, không còn kết giới nào đủ mạnh nếu ta không tìm ra nguồn gốc tà khí.

– Anh… có cách nào thoát không? Tôi không muốn… trở thành một trong số họ.

Vũ lắc đầu, giọng trầm:

– Không thể chạy trốn. Chỉ có đối mặt, tìm ra kẻ thao túng. Nếu không… chẳng ai sống sót qua đêm trăng máu.

Trăng đỏ dâng lên, ánh sáng nhợt nhạt phủ mái nhà. Ngoài kia, tiếng chuông nhà thờ lại vọng về, kéo theo mùi máu và xác chết. Vũ kéo rèm cửa, siết chặt then. Anh rút xác mèo đen khô quắt ra khỏi túi vải, đặt lên bàn, ánh mắt lạnh băng:

– Đây là lời cảnh báo. Bạch Dương đã chạm vào Ẩn Lưu, đang phá từng lớp phong ấn. Nếu thành công, Thành Lặng sẽ thành địa ngục.

Linh rùng mình, lùi lại, mắt dán vào xác mèo. Vũ vẽ lên trán xác một ký hiệu, thì thầm chú cổ. Khói đen bốc lên thành hình xoắn ốc, tan vào không khí. Anh đốt xác mèo, tro tàn hòa vào đất, không để lại dấu vết.

– Chúng ta phải tìm lão Tư, – Vũ nói, mắt sắc lạnh. – Chỉ lão biết cách vá lại lỗ hổng của Ẩn Lưu. Nếu không, mọi kết giới đều vô nghĩa.

Linh gật đầu, kéo áo choàng sát người, nép sát Vũ. Họ lặng lẽ rời nhà, bóng hai người hòa vào màn đêm. Trên đường, từng ngôi nhà đóng kín, ánh mắt sợ hãi dõi theo qua khe cửa. Tiếng thì thầm râm ran, mùi hương trầm đặc quánh không át nổi mùi máu lạnh của tà khí.

Qua một ngã tư, Linh khựng lại. Ở góc đường, bóng người lưng còng, tóc bạc trắng, ánh mắt sắc lẹm lóe lên. Lão Tư đứng đó, tay ôm hộp gỗ nhỏ, nụ cười nửa miệng:

– Đến rồi à? Lũ trẻ các người, chẳng biết sợ là gì.Vũ cúi đầu chào, giữ khoảng cách. Lão Tư lắc đầu, giọng khàn như tiếng gỗ mục:

– Sợ cũng chẳng ích gì. Đêm Thứ 13… còn tệ hơn mọi ác mộng các người từng biết. Hắn đã phá dấu Ẩn Lưu ở ba nơi, còn hai nơi nữa. Nếu không vá trước trăng máu, Thành Lặng sẽ chìm hẳn.

– Làm sao vá lại được, khi hắn dùng máu người để phá? Tôi nghe tiếng người khóc trong đất, đêm nào cũng thấy họ kéo nhau đi dưới phố… – Linh run rẩy hỏi.

Lão Tư mở hộp gỗ, lấy ra mảnh ngọc xanh xỉn màu khắc kín ký hiệu. Ông nhét vào tay Vũ, mắt không rời khuôn mặt anh:

– “Dẫn Hồn Thạch”. Chỉ linh hồn Người Canh Gác mới khôi phục được Ẩn Lưu. Nhưng đổi lại, một phần hồn của mày sẽ không bao giờ trở về.

Vũ siết viên ngọc, mắt tối lại. Anh hiểu rõ cái giá – thất bại, anh sẽ thành bóng ma không tên dưới phố, mãi mãi bị quên lãng.

Lão Tư nhìn Linh, mắt bí hiểm:

– Còn cô, giữ lấy dây chuyền. Khi đến gần lỗ hổng phong ấn, nhỏ máu lên mặt ngọc. Linh hồn Hồn Lữ sẽ dẫn đường, cũng sẽ lôi vong linh về phía cô. Đừng yếu lòng.

Linh cắn môi, gật đầu, hai tay run bần bật. Vũ nhét viên ngọc vào túi, kéo Linh đi. Lão Tư lẩm bẩm sau lưng họ:

– Đêm Thứ 13… máu lại chảy, người lại khóc… Vận mệnh, liệu có lặp lại không?

Họ rẽ vào ngõ nhỏ, bóng tối dày đặc như sương đặc quánh. Đất dưới chân ướt lạnh, bám chặt lấy từng bước. Vũ dẫn Linh đến một căn nhà bỏ hoang, tường phủ rêu, cửa sổ vỡ nát. Anh đặt tay lên tường, thì thầm chú, luồng khí lạnh lan ra đẩy lùi tà khí quanh cửa.

Bên trong, ánh sáng yếu ớt từ viên ngọc chiếu lên những vệt máu khô, ký hiệu xoắn ốc vẽ đầy tường. Không khí ngột ngạt, mùi ẩm mốc, tro tàn quện vào nhau. Giữa phòng là một vòng tròn máu lớn, tâm vòng tròn là hố sâu lạnh ngắt.

Vũ quỳ xuống, nhỏ máu lên mặt ngọc. Ánh sáng xanh nhạt lan dần ra từng rãnh vòng tròn máu. Linh đứng sau, hai tay siết chặt dây chuyền, hơi thở gấp gáp. Từ hố sâu, tiếng thì thầm cất lên, giọng nhiều người chồng lấn: “Cứu tôi… Đừng bỏ tôi…”

Vũ vận dụng Ẩn Lưu, dẫn năng lượng từ linh hồn vào vòng tròn. Đất rung lên, khí lạnh cuộn lại, bóng ma mờ ảo trồi lên rồi tan biến. Vết nứt trong vòng tròn dần khép lại, mỗi lần như thế, Vũ cảm thấy sức lực bị rút cạn, trước mắt tối sầm.

Từ góc phòng, bóng người cao lớn hiện ra – Bạch Dương. Hắn tựa vào tường, tóc trắng bạch kim phản chiếu ánh trăng máu, mắt lạnh như băng:

– Tưởng vá được một lỗ là xong? Các ngươi vá một, ta sẽ mở mười. Máu phải chảy, linh hồn phải rơi. Thành Lặng này sẽ là của ta.

Vũ không đáp, siết chặt viên ngọc. Linh chắn trước anh, giơ dây chuyền, giọng run nhưng quyết liệt:

– Ngươi sẽ không thành công! Thành Lặng không phải nơi cho lũ quỷ đội lốt người như ngươi.

Bạch Dương bật cười, tiếng cười vang lên, bóng tối dày đặc tràn ngập phòng. Hắn giơ tay, ký hiệu ma pháp trên cổ tay bừng sáng. Những ảo ảnh xám xịt bò ra từ các vết nứt trên tường, móng vuốt cào xé, tiếng cười réo rắt.

Linh vẽ vòng kết giới bằng máu, niệm chú, màn sáng xanh bạc bao bọc lấy hai người, chặn lại đợt sóng tà khí đầu tiên. Nhưng sức mạnh của Bạch Dương vượt xa họ tưởng. Những ảo ảnh lao vào kết giới, móng vuốt cào xé, tiếng cười rít lên, xuyên thấu màng nhĩ.

Bất chợt, Mẹ Đỏ trườn ra từ góc tối, thân hình cao gầy như sương mù, mắt đỏ rực khóa chặt lấy Linh, nụ cười méo mó lan rộng. Không khí đặc lại, tiếng thì thầm vọng khắp phòng: “Con Dấu… Máu sẽ chảy, hồn sẽ chẳng về…”

Vũ hét lớn, dồn sức cuối cùng, ép linh hồn vào viên ngọc. Luồng sáng bạc loé lên, xé toạc bóng tối, đẩy lùi Mẹ Đỏ và ảo ảnh. Kết giới rạn nứt, Linh ngã quỵ xuống, máu rỉ ra từ mũi và tai. Bạch Dương lùi lại, ánh mắt lóe lên thù hận.

Không khí lắng xuống, bóng tối tạm rút lui. Vũ gục xuống, hơi thở yếu ớt. Linh bò đến bên anh, nước mắt lăn dài:

– Anh… anh không sao chứ? Đừng bỏ tôi lại…

Vũ nắm lấy tay cô, môi nhợt nhạt:

– Ta… vẫn còn… một nơi nữa phải đi…

Bên ngoài, tiếng chuông nhà thờ kéo dài, nghẹn ngào. Trong đêm, bóng tối Thành Lặng dày thêm một lớp. Những lời đồn về Đêm Thứ 13 lan khắp phố, chẳng ai còn dám ra khỏi nhà, chẳng ai còn tin vào ánh sáng.

Ở đâu đó trong bóng tối, Bạch Dương siết chặt nắm tay, lẩm bẩm lời nguyền máu. Mẹ Đỏ trườn trên mái nhà, nụ cười méo mó hứa hẹn một đêm chết chóc hơn cả ác mộng.

Vũ, giữa cơn mê man lạnh buốt, nghe thấy tiếng cha thì thầm: “Trăng máu chạm đất… nơi mọi thứ bắt đầu cũng là nơi kết thúc…”

Một cánh cửa vừa khép lại, nhưng bóng tối chưa buông tha.

Và Đêm Thứ 13, vẫn chưa lên đến đỉnh điểm.