Đêm Thứ 13

Chương 19: Thành Lặng Sau Cơn Bóng Tối

Bình minh phủ một lớp sương bạc lên những mái nhà xám xịt, ánh sáng yếu ớt chạm vào mặt đường lát đá, loang lổ vết máu cũ và dấu chân người qua lại. Thành Lặng tỉnh dậy sau cơn ác mộng kéo dài, mọi thứ dường như trở về quỹ đạo vốn có, nhưng phía sau vẻ yên bình là những vết nứt không thể hàn gắn. Người ta không còn nhắc tên những kẻ đã khuất, không ai hỏi về những đêm trăng máu, chỉ có im lặng và thói quen chồng lên nỗi sợ. Tiếng chuông nhà thờ già nua vang lên giữa phố, vọng vào những căn nhà đóng kín cửa, nhắc nhở mọi người rằng một ngày mới bắt đầu, nhưng bóng tối vẫn chưa rời đi.

Linh ngồi co ro trên chiếc ghế gỗ cũ, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ. Căn phòng nhỏ lạnh lẽo, mùi nhang tàn và ẩm mốc bám trong không khí. Cô lắng nghe những tiếng động ngoài phố—tiếng rao khàn khàn của bà bán hàng rong, tiếng bước chân dồn dập của người đi làm sớm, tiếng trẻ con cãi nhau dưới sân. Tất cả quen thuộc, tất cả đều xa lạ. Mỗi lần nhắm mắt, Linh lại thấy những hình ảnh cũ trôi qua: khuôn mặt bạn bè đã mất, cái nhìn đờ đẫn của người thân khi bị ám, tiếng la hét trong đêm không ai đáp lại. Chúng bám riết lấy cô, không chịu rời đi.

Sợi dây chuyền bạc lạnh ngắt trong lòng bàn tay. Linh mân mê nó, thì thầm câu chú cầu an đã thuộc lòng từ bé. Nhưng linh cảm của một “Hồn Lữ” không cho phép cô yên ổn. Ở đâu đó, ngoài rìa ý thức, những tiếng thì thầm cũ vẫn vọng lại—gọi tên cô trong sương mù, nhắc nhở về một điều gì đó đã mất mà không ai dám nhắc tên. Đôi khi, giữa đêm khuya, Linh nghe tiếng bước chân chậm rãi trên hành lang, tiếng gõ khe khẽ lên cửa sổ, tiếng thở dài trong bóng tối. Cô biết rõ: không ai đến thăm vào giờ đó, không ai còn sống để gõ cửa nhà cô. Nhưng nỗi sợ đã trở thành một phần của cuộc sống, như bóng đêm bám lấy mọi ngõ ngách Thành Lặng.

Có những buổi sáng Linh ra phố, đi ngang qua những con hẻm từng chứng kiến bao cái chết bí ẩn. Người ta đi lướt qua nhau, mắt nhìn xuống, không ai chào hỏi. Những ngôi nhà đóng cửa im ỉm, rèm cửa lay động nhẹ trong gió, như che giấu điều gì phía sau. Linh dừng lại bên một góc phố cũ, nơi vẫn còn vết máu loang trên tường, cố gắng nhớ xem ai là người đã ngã xuống ở đó. Không ai còn nhớ tên nạn nhân, chỉ còn lại vệt đỏ khô lại, dấu vết của một cơn ác mộng chưa tan.

Một buổi tối, khi Linh vừa thắp xong nén nhang cuối cùng, có tiếng gõ cửa rất khẽ. Cô rón rén bước ra, tim đập nhanh. Đứng ngoài ngưỡng cửa là lão Tư, áo nâu xộc xệch, vai khoác chiếc bao vải cũ, tay ôm chặt chiếc hộp gỗ quen thuộc. Khuôn mặt lão già đi trông thấy, mắt sâu hoắm, môi mím chặt như đang cố nuốt một bí mật lớn.

“Vào đi, trời lạnh lắm,” Linh nói, giọng nhỏ như hơi thở.

Lão Tư không nói gì, chỉ bước vào nhà, dáng đi khập khiễng, đôi mắt đảo quanh căn phòng như thể kiểm tra xem có ai lạ đang rình rập. Lão đặt chiếc hộp gỗ lên bàn, ngồi xuống đối diện Linh, đôi tay gầy guộc run lên nhè nhẹ.

“Lâu rồi không ghé,” lão khẽ nói, giọng khàn đặc.

Linh rót nước, đẩy chén về phía lão. “Cháu tưởng lão đi rồi.”

“Còn việc chưa xong thì chưa đi được đâu,” lão trả lời, mắt nhìn chằm chằm vào ngọn nến lay động trên bàn. “Thành này chưa yên, cháu biết mà.”

Linh im lặng. Cô biết lão Tư không bao giờ nói thừa một câu. Căn phòng chìm trong sự im lặng căng thẳng. Lão Tư nhìn quanh, như sợ bóng tối ngoài cửa sổ sẽ bò vào, rồi hạ giọng thì thầm:

“Mấy đứa nhỏ ở phố dưới lại mất tích. Người ta bảo là bị lạc, nhưng mùi máu còn vương ngoài ngõ. Cháu có nghe thấy gì không?”

Linh lắc đầu. “Cháu tránh ra ngoài vào buổi tối. Dạo này… càng lúc càng nhiều thứ lạ xuất hiện.”

Lão Tư gật gù, trán nhăn lại. “Cái bóng đó chưa chịu rời đi. Bóng Lặng vẫn quanh quẩn. Chỉ là mọi người giả vờ không thấy, không nhớ. Thành này chưa bao giờ thật sự yên.”

Linh siết chặt sợi dây chuyền. “Lão có biết… Vũ còn không?”

Lão Tư nhìn cô rất lâu, ánh mắt sắc như dao. “Vũ giờ thành Người Canh Gác rồi. Không ai gọi được tên nó nữa đâu. Cháu đừng mong. Nó ở đó, nhưng không ai biết, không ai nhớ. Vậy là tốt cho nó, tốt cho cháu.”

Linh cúi đầu, hai bàn tay run lên. “Cháu không muốn quên. Nhưng mỗi ngày trôi qua… mọi thứ mờ dần. Đôi khi cháu nghe thấy tiếng ai đó gọi trong giấc mơ, nhưng tỉnh dậy chỉ còn lại trống rỗng.”

Lão Tư thở dài, ngón tay gõ nhịp lên nắp hộp gỗ. “Thế là còn tốt. Nhiều người chẳng kịp nghe gì đã bị kéo đi mất. Cháu giữ được chút ký ức là còn phúc lớn.”

Linh ngước mắt nhìn lão, ánh nhìn khẩn thiết. “Lão sẽ đi thật sao?”

Lão cười nhạt, miệng méo sang một bên. “Già rồi, ở lại cũng chỉ thêm vướng víu. Ta mang cái này đi,” lão chỉ vào hộp gỗ, “có thứ bên trong không nên để ai chạm tới. Còn cháu… nếu nghe tiếng gọi trong đêm, đừng trả lời. Đừng ra khỏi nhà, dù có nghe thấy bất cứ điều gì.”

“Trong hộp… là gì?” Linh hỏi, giọng khàn đi vì sợ.

Lão Tư nheo mắt, ánh nhìn lấp lánh bí hiểm. “Đừng tò mò. Có những thứ càng biết càng khổ. Ngày nào cần, nó sẽ tự tìm đến cháu.”

Căn phòng lại rơi vào im lặng. Lão Tư nhấp một ngụm nước, ngón tay run bần bật. Linh nhận ra lão già hơn rất nhiều so với lần cuối cùng gặp, như thể mỗi ngày qua đi, bóng tối lại rút cạn thêm một phần sinh lực của lão.

“Có khi nào… mọi chuyện sẽ kết thúc không?” Linh hỏi khẽ.

Lão Tư bật cười, tiếng cười khô khốc. “Kết thúc ư? Ở thành này chẳng có gì kết thúc. Chỉ có lặp lại, năm này qua năm khác, thế hệ này nối tiếp thế hệ khác. Đến khi nào không còn ai nhớ nữa thì thôi.”

Bên ngoài, tiếng gió rít lên trên mái nhà, kéo theo hơi lạnh buốt. Linh rùng mình, đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Sương mù dày đặc trườn vào từng ngóc ngách, nuốt chửng mọi ánh sáng le lói. Cô lại nghe thấy tiếng bước chân, rất khẽ, vọng qua lớp kính dày. Không phải ai cũng nghe được âm thanh này, nhưng Linh biết: nó đến từ bên kia ranh giới, nơi những linh hồn lạc lối vẫn lang thang tìm kiếm ký ức bị đánh cắp.

Lão Tư đứng dậy, khoác bao vải lên vai, tay ôm chặt hộp gỗ. “Ta đi đây. Đừng tìm ta, đừng gọi tên ta. Nếu số cháu lớn, còn gặp lại. Còn không, hãy sống cho yên ổn, đừng đào bới quá khứ nữa.”

Linh đứng dậy, muốn giữ lão lại nhưng không cất nổi lời. Cánh cửa đóng lại sau lưng lão Tư, để lại một vệt lạnh buốt kéo dài vào căn phòng nhỏ. Linh ngồi sụp xuống ghế, nước mắt trào ra không kiềm nổi. Một phần nào đó trong cô biết, lần này lão Tư đi là đi mãi.

*

Đêm xuống rất nhanh, bóng tối phủ kín từng mái nhà, từng con ngõ. Thành Lặng lại thu mình trong những nghi lễ quen thuộc: người lớn cột chỉ đỏ quanh cổ tay con trẻ, hương trầm được đốt lên ở mọi ngóc ngách, tiếng tụng niệm rì rầm hòa vào tiếng gió hú ngoài đồng. Nhưng chẳng ai thật sự tin mình được bảo vệ. Nỗi sợ âm ỉ như ngọn lửa cháy dưới đống tro tàn, chỉ chực bùng lên khi có ai đó dám nhắc đến quá khứ.

Linh ngồi bên cửa sổ, mắt dõi về phía bãi đất hoang nơi từng xảy ra vụ hiến tế. Cô cảm nhận rõ từng đợt lạnh trườn qua xương sống, từng làn hơi mỏng bám vào gáy. Trong đầu cô, những tiếng thì thầm không ngừng vang lên, gọi tên cô bằng những giọng nói quen thuộc: của mẹ, của em gái, của những người đã khuất. Đôi khi, cô nghe thấy cả một giọng trầm đục, khàn đặc, rất xa lạ mà cũng rất gần, như thể ai đó đang cố nhắc cô nhớ lại điều gì đó rất quan trọng.

Những đêm như thế, Linh không dám ngủ. Cô ngồi tựa lưng vào tường, tay siết chặt sợi dây chuyền bạc, mắt mở trừng trong bóng tối. Mỗi khi mí mắt vừa khép lại, những hình ảnh quái dị lại hiện lên: khuôn mặt méo mó của Mẹ Đỏ, đôi mắt đỏ rực lấp ló sau rèm cửa, những bàn tay lạnh ngắt thò ra từ gầm giường. Cô biết, nếu để mình lạc vào giấc mơ, sẽ không có đường trở lại.

Có lần, giữa đêm khuya, Linh nghe tiếng cửa sổ bật mở. Một luồng gió lạnh tràn vào phòng, kéo theo mùi tanh nồng của máu và ẩm mốc. Cô lao tới đóng cửa, nhưng cảm giác có ai đó đứng ngay sau lưng khiến cô chết lặng. Linh quay lại, tim như ngừng đập, nhưng phía sau chỉ là bóng mình in lên tường, kéo dài, méo mó.

Cô gục xuống, th* d*c, nước mắt trào ra. Đôi khi, Linh tự hỏi mình còn sống không, hay đã trở thành một phần của bóng tối, chỉ là chưa nhận ra mà thôi.

*

Ở một góc khác của thành phố, lão Tư lê bước qua những con phố hẹp, dáng lưng còng thấp xuống dưới sức nặng của chiếc hộp gỗ. Mỗi bước chân như dẫm lên một ký ức cũ, những ký ức mà lão không thể, hoặc không muốn quên. Lão dừng lại bên cầu đá, nơi dòng nước đen ngòm chảy xiết, ánh trăng lạnh lẽo phản chiếu những vệt sáng méo mó trên mặt nước.

Lão ngồi xuống, mở nắp hộp gỗ một khe nhỏ. Ánh sáng xanh lờ mờ lập lòe bên trong, chiếu lên khuôn mặt nhăn nheo của lão. Lão lầm rầm đọc chú, mắt nhìn xa xăm về phía bìa rừng, nơi bóng tối dày đặc nhất. Bên trong hộp, một vật gì đó khẽ động đậy, phát ra tiếng thì thầm khẽ như tiếng ru của tử thần. Lão Tư đóng nắp hộp, siết chặt vào ngực.

“Nợ máu phải trả bằng máu,” lão thì thầm, giọng lẫn vào tiếng gió. “Bí mật này… để ta mang đi.”

Có tiếng động khẽ phía sau. Lão quay đầu, mắt lóe lên tia cảnh giác. Nhưng chỉ là một con mèo hoang, lông dựng đứng, mắt vàng rực nhìn lão không chớp. Lão khẽ bật cười, nụ cười méo mó.

“Còn sống là còn lo sợ,” lão nói với bóng tối. “Nhưng ta đi rồi, ai giữ hộ những bí mật này đây?”

Bóng lão hòa vào màn sương, khuất dần về phía rìa thành phố, nơi không ai biết lão sẽ đến đâu, cũng chẳng ai dám đi theo.

*

Những ngày sau đó, Thành Lặng chìm trong một thứ yên tĩnh kỳ quặc. Người ta đi lại lặng lẽ hơn, mắt tránh nhìn nhau. Tin đồn về những cái chết mới lại râm ran: một người đàn ông mất tích khi đi qua chợ đêm, một đứa trẻ bị tìm thấy xác bên gốc cây cổ thụ, trên cổ tay vẫn buộc sợi chỉ đỏ. Không ai dám hỏi nguyên do, không ai dám nhắc tên kẻ đã khuất.Linh sống lặng lẽ hơn trước. Cô chỉ ra ngoài khi thật cần thiết, luôn che kín mặt và mang theo bùa hộ mệnh. Những đêm dài không ngủ, cô viết nhật ký, ghi lại từng giấc mơ, từng tiếng thì thầm, từng lần trái tim đập loạn vì sợ hãi. Cô sợ một ngày nào đó mình cũng sẽ bị lãng quên, tên tuổi tan vào sương mù như bao người khác.

Một buổi sáng, khi Linh dọn dẹp bàn thờ, cô phát hiện một vệt máu nhỏ vương trên sàn nhà. Vệt máu tươi, chưa kịp khô, kéo dài từ cửa sổ tới bàn thờ. Linh run rẩy lau sạch, lòng trào lên nỗi hoảng loạn không tên. Cô kiểm tra cửa, then chốt vẫn nguyên, nhưng ngoài khung cửa sổ, trên lớp kính mờ hơi nước, xuất hiện một dấu tay in rõ ràng—dấu tay nhỏ, lạnh và dính máu.

Linh ngồi bệt xuống sàn, th* d*c. Cô biết, bóng tối chưa rời đi, chỉ chực chờ một kẽ hở để quay lại nuốt chửng tất cả.

*

Có lần, Linh mơ thấy mình đi lạc trong rừng sương mù, từng bước chân lún sâu vào lớp lá mục. Xung quanh là những bóng người mờ nhạt, khuôn mặt không rõ ràng, chỉ có đôi mắt sáng lên trong bóng tối. Một giọng nói vang lên phía sau, trầm đục, quen thuộc đến nhói lòng:

“Đừng quay lại.”

Linh dừng bước, trái tim đập loạn. Cô cảm nhận rõ rệt hơi lạnh phả vào gáy, những ngón tay lạnh ngắt chạm vào vai. Cô không dám quay đầu, chỉ biết nhắm mắt, niệm chú trong tuyệt vọng.

Khi tỉnh dậy, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, sợi dây chuyền bạc siết chặt trong tay đến bật máu. Ngoài cửa sổ, sương mù vẫn dày đặc, tiếng bước chân xa dần trong ngõ nhỏ.

*

Đôi khi, trong khoảnh khắc giữa tỉnh và mê, Linh nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình. Không phải tiếng gọi của người sống, cũng không phải tiếng vong linh. Đó là một âm thanh lạ lẫm, như vọng về từ đáy giếng sâu, trộn lẫn cả yêu thương lẫn oán hận. Cô ngồi lặng, lắng nghe, trái tim quặn thắt vì nỗi nhớ không gọi thành tên.

Có lúc, Linh đứng bên cửa, nhìn về phía bìa rừng, nơi từng có ai đó hứa sẽ quay lại. Gió cuốn sương mù về phía thành phố, che khuất mọi bóng người. Trong khoảnh khắc ấy, cô có cảm giác một ánh mắt nào đó vẫn dõi theo mình, lặng lẽ, kiên nhẫn, không đòi hỏi đáp lại. Cảm giác ấy vừa an ủi, vừa khiến cô muốn khóc.

*

Một chiều cuối đông, khi Linh đang dọn dẹp lại bàn thờ, cô phát hiện một mảnh giấy nhỏ giắt sau bức tượng thần. Mảnh giấy cũ, chữ viết nguệch ngoạc, mực đã nhòe đi vì nước. Nội dung chỉ vỏn vẹn vài chữ: “Khi trăng máu lại lên, đừng ra khỏi nhà. Đừng để ai gọi tên.”

Linh siết chặt mảnh giấy, lòng dậy lên nỗi bất an. Cô biết, trăng máu sẽ lại trở về, nghi lễ chưa kết thúc, bóng tối chưa chịu buông tha. Và cô cũng biết, mình không thể chạy trốn mãi.

Tối hôm đó, Linh đốt thêm nhang, thắp sáng tất cả nến trong phòng. Cô ngồi tựa lưng vào tường, mắt dõi về phía cửa sổ. Ngoài kia, sương mù dày lên, nuốt trọn mọi âm thanh. Một lần nữa, cô nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, chậm rãi, dừng lại trước cửa nhà. Lòng cô thắt lại, bàn tay nắm chặt sợi dây chuyền, không dám động đậy.

Tiếng gõ cửa vang lên, ba lần, đều đặn. Linh ngồi bất động, nhớ lời lão Tư dặn: “Đừng trả lời, dù nghe thấy bất cứ điều gì.”

Tiếng gõ im bặt. Chỉ còn tiếng gió hú, tiếng sương mù quệt qua mái nhà, tiếng tim cô đập dồn dập trong lồng ngực.

Cả đêm hôm đó, Linh không ngủ. Sáng ra, ngoài cửa để lại một vết bùn nhỏ, hình như dấu chân người.

*

Ở phía bên kia của thành phố, lão Tư dừng chân bên cánh rừng già. Lão đào một hố nhỏ, đặt chiếc hộp gỗ xuống, phủ đất lên thật kỹ. Đôi tay lão run rẩy, môi lẩm bẩm những câu chú cổ. Khi xong việc, lão đứng dậy, nhìn về phía thành phố, ánh mắt thẫn thờ.

“Thành này… ai sẽ giữ bí mật cho đến cuối cùng?” lão thì thầm. “Bóng tối chưa bao giờ rời đi, chỉ đổi hình đổi dạng. Đến bao giờ mới có người dám nhìn thẳng vào nó?”

Bóng lão khuất dần vào rừng, chỉ còn lại những dấu chân in mờ trên lớp đất ẩm. Một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn theo mùi nhang tàn và tiếng gầm rú rất nhỏ, như tiếng cười của ai đó trong lòng đất.

*

Những ngày sau, trời càng lạnh. Sương mù dày đặc không tan, che phủ toàn bộ Thành Lặng. Người ta đi lại trong thành phố như những bóng ma, mắt trũng sâu, vai rũ xuống vì mệt mỏi. Không ai nói về những cái chết mới, không ai nhắc đến những tiếng bước chân trong đêm. Chỉ có Linh, mỗi tối vẫn ngồi bên cửa sổ, mắt dõi về phía bóng tối, lòng thầm gọi một cái tên đã chìm trong quên lãng.

Một lần, giữa khuya, Linh nghe thấy tiếng hát ru rất khẽ, vọng lên từ dưới lòng đất. Giai điệu quen thuộc, là bài hát mẹ từng hát khi cô còn bé. Linh khóc nấc, chui vào góc tường, tay bịt tai, nhưng tiếng hát vẫn len lỏi vào tận sâu trong tâm trí.

Cô biết, bóng tối chưa buông tha. Và ở đâu đó, dưới lòng đất lạnh lẽo, một linh hồn vẫn đứng gác, mắt không rời khỏi thành phố.

*

Đêm trăng máu lại gần. Sương mù dày đặc hơn, tiếng gió rít lên từng hồi. Thành Lặng dường như nín thở chờ đợi. Linh sống trong nỗi sợ triền miên, ngày nào cũng nghe thấy tiếng gọi từ bên kia ranh giới. Đôi khi, cô tưởng mình nhìn thấy một bóng người cao gầy, dáng đi quen thuộc, lặng lẽ đứng ở cuối con ngõ. Nhưng mỗi lần cô chạy ra, bóng ấy lại tan vào sương, chỉ còn lại cảm giác lạnh buốt và một nỗi nhớ không tên.

Cô hiểu, những gì đã mất sẽ không bao giờ trở lại. Nhưng mỗi khi bóng tối dâng lên, mỗi khi trăng máu chuẩn bị xuất hiện, cô lại cảm nhận rõ hơn bao giờ hết: có một linh hồn vẫn đang âm thầm bảo vệ thành phố này, dù không ai còn nhớ tên, dù không ai dám gọi.

*

Một đêm, khi Linh mệt lả ngủ quên bên cửa sổ, cô mơ thấy mình lạc vào căn phòng dưới lòng đất. Không có cửa, không có ánh sáng, chỉ có một khe nứt đỏ rực tỏa hơi nóng ngột ngạt. Đứng cạnh khe nứt là một bóng người, tóc rối che nửa khuôn mặt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng lạnh lẽo. Linh muốn gọi tên, nhưng miệng cứng đờ, không thốt nên lời. Bóng người ấy quay lại, nhìn cô rất lâu, rồi khẽ gật đầu, như muốn nhắn nhủ điều gì đó.

Tỉnh dậy, Linh thấy mình nằm trên sàn, nước mắt ướt đẫm gối. Sợi dây chuyền bạc lạnh ngắt, in hằn lên da một vết đỏ.

*

Ngày hôm sau, khi đi qua góc phố cũ, Linh nhìn thấy trên tường xuất hiện dòng chữ mới, viết bằng than đen: “Đêm Thứ 13 chưa kết thúc.” Dòng chữ run rẩy, như được viết vội trong hoảng loạn. Không ai biết ai là người viết, cũng không ai dám xóa.

Linh dừng lại rất lâu, tay chạm nhẹ lên dòng chữ. Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết, sóng gió chưa qua, bóng tối còn ở lại. Và những linh hồn bị lãng quên vẫn đang chờ một ngày được gọi tên.

*

Ở sâu dưới lòng đất, Người Canh Gác đứng lặng bên khe nứt đỏ rực. Không ai biết anh là ai, không ai nhớ gương mặt ấy. Nhưng mỗi khi bóng tối trỗi dậy, mỗi khi những tiếng kêu cứu vang lên, anh lại lặng lẽ xuất hiện, dập tắt mọi hiểm nguy trước khi nó kịp lan ra ngoài.

Một ngày nào đó, có thể tên anh sẽ được gọi lại, hoặc cũng có thể mãi mãi chìm vào quên lãng. Nhưng cho đến khi ấy, Thành Lặng vẫn còn Người Canh Gác, vẫn còn một linh hồn lặng lẽ giữ gìn ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối.

*

Đêm lại xuống. Thành Lặng chìm trong im lặng đặc quánh. Trong sương mù, những tiếng bước chân lạ vẫn vang lên, vọng lại trong tâm trí những ai từng chứng kiến cơn ác mộng. Linh ngồi bên cửa sổ, mắt không rời khỏi màn đêm, lòng chờ đợi một điều gì đó không thể gọi thành lời.

Ngoài kia, sương mù dày lên, bóng tối kéo dài mãi về phía rừng già. Ở rìa thành phố, nơi lão Tư từng khuất bóng, một tiếng cười khan rất nhỏ vang lên, rồi tan biến vào hư không.

Và ở đâu đó sâu dưới lòng đất, đôi mắt Người Canh Gác vẫn mở, không rời khỏi Thành Lặng—nơi bóng tối chưa bao giờ ngủ yên.