Đêm Thứ 13

Chương 11: Bạch Dương Lộ Diện

Bạch Dương đứng chờ như đã biết trước mọi bước chân của Vũ và Linh. Mái tóc trắng bạch kim của gã nổi bật trên nền bóng tối đặc quánh. Trên cổ tay, những ký hiệu ma pháp như đang ngọ nguậy, hắt lên ánh xanh lạnh lẽo. Không gian quanh gã dường như lặng đi – từng hạt bụi, từng nhịp thở đều bị hút cạn khỏi không khí.

Vũ giữ Linh sát bên, ánh mắt quét nhanh khắp hành lang, đo đếm mọi lối thoát. Anh cảm nhận rõ dòng năng lượng hắc ám đang cuộn trào quanh Bạch Dương, mạnh mẽ, ngột ngạt, mang theo mùi tanh của kim loại và cái lạnh chết chóc. Lớp “Ẩn Lưu” bọc kín hai người, nhưng Vũ biết rõ: chỉ một sơ hở, tất cả sẽ bị phơi bày trước mắt kẻ thù.

Bạch Dương lên tiếng, giọng trầm và đều, vang vọng giữa mê cung như một thứ ma âm:

– Đến rồi à, Lê Huy Vũ. Không ngờ ngươi lại dám xuống tận đây… Hay là ngươi chỉ đang chạy trốn, kéo theo cả con bé này làm tấm khiên?

Linh siết chặt sợi dây chuyền bạc, môi run lên. Bùa chú trong tay phát ra ánh sáng nhợt nhạt, nhưng không át nổi cảm giác lạnh buốt dâng lên từ chân. Cô thấy rõ ánh mắt của Bạch Dương dừng lại trên mình – cái nhìn như l*t tr*n mọi lớp bảo vệ, thọc sâu vào tận cùng sợ hãi.

Vũ không đáp, chỉ lặng lẽ kéo Linh lùi thêm một bước, giữ khoảng cách vừa đủ để phản ứng nếu cần. Anh nhìn vào mắt Bạch Dương, không hề dao động.

Một tiếng động khẽ phía sau. Trong bóng tối cuối hành lang, một bóng người xuất hiện – áo choàng Người Canh Gác, mặt tái nhợt, tay cầm trượng bùa bằng gỗ mun. Đó là Phong, một trong những Người Canh Gác trẻ tuổi, từng gặp Vũ ở nhà tế lễ. Phong lao về phía Bạch Dương, trượng bùa vung lên, miệng niệm chú:

– Lui lại! Bạch Dương, ngươi không được phép tiến thêm bước nào!

Bạch Dương nghiêng đầu, nụ cười nhạt nở trên môi. Gã đưa tay lên, các ngón tay xòe ra như đang nắm lấy thứ gì vô hình. Một luồng khí đen b*n r* từ cổ tay, chạm vào trượng bùa của Phong. Ngay lập tức, cây trượng vỡ vụn, từng mảnh gỗ biến thành tro bụi trước mắt tất cả.

Phong lùi lại, mặt trắng bệch, hai chân run lên. Nhưng trước khi kịp niệm chú tiếp theo, một luồng khí lạnh ập tới, bóp nghẹt cổ họng cậu. Phong ngã vật xuống, hai mắt trợn ngược. Bạch Dương tiến lại gần, cúi xuống sát mặt cậu, thì thầm:

– Ngươi yếu đuối quá. Thế này mà cũng dám nhận mình là Người Canh Gác?

Gã đặt tay lên ngực Phong. Những ký hiệu ma pháp trên da gã phát sáng, ánh sáng đen đặc lan dần sang thân thể Phong. Tiếng gió hú lên dữ dội, mọi phù chú trên tường rung rinh, máu khô bong ra từng mảng. Cơ thể Phong co giật, miệng há ra không thành tiếng. Từ mắt, mũi, miệng cậu, những sợi khói trắng mờ bắt đầu thoát ra, cuộn xoáy vào lòng bàn tay Bạch Dương.

Linh hoảng sợ lùi sâu vào lòng Vũ, bàn tay cô run bần bật. Cô cảm nhận rõ ràng – từng mảnh linh hồn của Phong bị kéo rời khỏi thân xác, bị hút sạch như nước chảy khỏi khe đá. Chỉ còn lại đôi mắt đờ đẫn, thân thể vô hồn, một xác rỗng không rơi vật xuống nền đá lạnh.

Bạch Dương đứng thẳng dậy, hít sâu như thưởng thức hương vị chiến thắng. Gã quay về phía Vũ và Linh, giọng vẫn đều đều, nhưng trong đó có chút khoái trá:

– Các ngươi thấy rồi đấy. “Hấp Hồn” không chỉ là một phép thuật – nó là quyền năng. Ta không cần phải đánh, không cần phải la hét hay đe dọa. Ta chỉ cần lấy đi điều các ngươi sợ mất nhất.

Bàn tay Bạch Dương siết chặt. Đôi mắt lạnh băng lướt qua Vũ, dừng lại lâu hơn trên khuôn mặt Linh. Không khí quanh họ đặc lại, như bị nén bởi áp lực vô hình. Linh cảm giác mình không thở nổi, mọi ký ức đau đớn trong cô lần lượt ùa về: tiếng khóc của mẹ, gương mặt em gái, bàn tay lạnh ngắt của cái chết. Những tiếng thì thầm lại vang lên trong đầu cô, lần này rõ ràng hơn, dai dẳng hơn.

Vũ đặt tay lên vai Linh, truyền vào cô một luồng năng lượng dịu nhẹ. Lớp “Ẩn Lưu” cuộn tròn quanh họ, hóa giải phần nào cảm giác bị bóp nghẹt. Ánh mắt anh không rời Bạch Dương, vẫn bình tĩnh đến lạ lùng.

Bạch Dương không vội tấn công. Gã thong thả bước về phía hai người, mỗi bước chân vang lên như nhát búa đập vào nền đá. Gã nói, giọng trầm hẳn xuống:

– Ta biết các ngươi đang nghĩ gì. Các ngươi tưởng có thể ẩn mình, chờ ta phạm sai lầm, rồi bất ngờ ra tay? Các ngươi nhầm rồi. Ở đây, mọi thứ đều nằm trong tay ta. “Đêm Thứ 13” này, mọi luật lệ đều do ta đặt ra.

Gã dừng lại, chỉ còn cách Vũ và Linh chừng năm bước chân. Không gian chao đảo, những vết nứt trên tường mê cung lan rộng, máu khô nhỏ xuống nền như những giọt mưa. Bạch Dương vươn tay, từng sợi khí đen ngọ nguậy quanh cổ tay gã như những con rắn.

– Các ngươi biết vì sao ta không giết ngay cả hai bây giờ không? – Gã cười nhạt – Vì ta cần các ngươi chứng kiến. Chứng kiến một thời đại mới sẽ bắt đầu như thế nào.

Vũ vẫn im lặng, nhưng ánh mắt anh sắc lại. Anh biết, chỉ cần sơ hở, tất cả sẽ sụp đổ. Mọi cảm xúc, mọi ý nghĩ, anh đều chôn sâu dưới lớp “Ẩn Lưu”, không để bất cứ tia dao động nào thoát ra ngoài.

Bạch Dương cười, ánh mắt lóe lên vẻ thách thức:

– Lê Huy Vũ, ngươi giỏi che giấu thật đấy. Nhưng ngươi nghĩ có thể lừa được ta mãi sao? Ta biết rõ ngươi là ai, biết cả cái bóng quá khứ của ngươi. Ngươi tưởng chỉ cần lặng lẽ làm Người Canh Gác, trốn trong bóng tối, thì mọi thứ sẽ qua đi? Không đâu. Ta sẽ lôi hết ra ánh sáng, từng bí mật một.

Gã nhìn sâu vào mắt Vũ, giọng chậm rãi:

– Ngươi không muốn để lộ thực lực. Ngươi sợ nếu ra tay, sẽ kéo cả Thành Lặng xuống địa ngục cùng mình. Ngươi chọn cách ẩn nhẫn, hi sinh bản thân để bảo vệ con bé này. Cao thượng thật đấy… nhưng cũng ngu ngốc không kém.

Linh lùi lại, lưng chạm vào vách đá lạnh ngắt. Cô thấy rõ bàn tay Bạch Dương nâng lên, những ký hiệu trên da chuyển động như những con giun đỏ tươi. Một luồng khí đen bắn thẳng về phía Vũ và Linh. Vũ không tránh, chỉ hơi nghiêng người, tay nắm chặt lấy cổ tay Linh.

Luồng khí đen chạm vào lớp “Ẩn Lưu”, bị bẻ cong, trượt qua hai người rồi tan biến vào bóng tối. Bạch Dương hơi nhíu mày, nhìn kỹ hơn vào Vũ, như muốn bóc tách từng lớp vỏ bọc.

– Đủ rồi, Bạch Dương! – Một tiếng quát vang lên từ phía hành lang đối diện.

Lão Tư xuất hiện, mái tóc bạc rối tung, đôi mắt sắc lẹm ánh lên vẻ cảnh giác. Lão cầm trên tay chiếc hộp gỗ, miệng lẩm nhẩm một câu chú cổ xưa. Không khí quanh lão rung lên, từng đường phù chú lóe sáng trên mặt đất.

Bạch Dương nhìn lão Tư, nụ cười nhạt dần:

– Già rồi mà vẫn thích xen vào chuyện của bọn trẻ à, lão Tư? Ngươi nghĩ có thể ngăn được ta sao?

Lão Tư không đáp, chỉ đặt hộp gỗ xuống nền đá, rút ra một tấm bùa vàng đã nhàu nát. Lão ném bùa về phía Bạch Dương, ánh lửa bùng lên, vẽ thành một vòng tròn lửa chắn ngang lối đi.

Bạch Dương dừng lại, ánh mắt tối sầm. Gã lùi về phía sau, không vội vượt qua vòng lửa. Ánh sáng đỏ hắt lên khuôn mặt gã, làm nổi bật những đường nét sắc lạnh và tàn nhẫn.

– Các ngươi tưởng có thể giữ ta ở đây bằng mấy thứ trò trẻ con này sao? – Gã cười nhạt, nhưng trong mắt đã có chút đề phòng.

Lão Tư liếc nhanh về phía Vũ và Linh, giọng khàn đặc:

– Lui lại, đừng để hắn chạm vào! Hắn muốn lấy linh hồn của các ngươi, thao túng tất cả, mở ra cổng Địa Ngục. Đừng để hắn đạt được mục đích!

Bạch Dương nhìn lão Tư, rồi lại nhìn Vũ. Gã hạ giọng, chậm rãi:

– Được. Các ngươi muốn chơi trò trốn tìm, ta sẽ chiều. Nhưng nhớ kỹ, không ai thoát khỏi đây khi đêm kết thúc. Ta sẽ trở lại – và lần sau, ta không chỉ lấy đi một linh hồn.

Gã lùi vào bóng tối, thân hình hòa vào làn khói đen đặc, biến mất không một tiếng động. Không khí dịu lại, áp lực tan đi, nhưng trong lòng mỗi người đều biết: cơn ác mộng chỉ mới bắt đầu.

Lão Tư bước nhanh về phía Vũ và Linh. Lão nhìn xác Phong nằm bất động dưới đất, mắt tối sầm. Lão đặt tay lên trán cậu, thì thầm một câu chú. Một làn khói trắng bốc lên, tan vào không khí, để lại thân xác lạnh ngắt, vô hồn.

– Hắn đã lấy đi tất cả rồi, không còn cứu được nữa. – Lão khàn giọng – Hấp Hồn là ma pháp cấm, chỉ cần một lần bị hút, linh hồn sẽ tan biến mãi mãi. Không ai có thể gọi về.

Linh quay mặt đi, hai vai run lên. Vũ đặt nhẹ tay lên vai cô, ánh mắt anh trầm ngâm. Anh biết, Bạch Dương không chỉ muốn lấy linh hồn, mà còn muốn lấy cả niềm tin, sự hy vọng cuối cùng của những người Canh Gác còn lại.

Lão Tư nhìn Vũ, ánh mắt dò hỏi:

– Ngươi có định tiếp tục ẩn mình nữa không? Hắn đã nghi ngờ rồi đấy. Nếu không ra tay, sớm muộn gì hắn cũng tìm ra điểm yếu.

Vũ lặng lẽ lắc đầu:

– Càng lộ diện, càng dễ rơi vào bẫy của hắn. Hắn muốn ta phải ra mặt, để kéo ta vào ván cờ mà hắn đã sắp đặt sẵn. Chỉ có thể chờ thời cơ.

Lão Tư nhếch mép:

– Ngươi giống cha ngươi thật. Cứ thích lấy nhẫn nhịn làm lá chắn. Nhưng nhớ, không phải lúc nào cũng có thể giữ được mọi thứ trong bóng tối.

Bàn tay Linh siết chặt lấy dây chuyền, ánh mắt cô lạc đi trong khoảng tối. Cô cảm nhận rõ mối dây vô hình giữa mình với Bạch Dương – một sự ràng buộc lạnh lẽo, như bóng ma của chính nỗi sợ. Cô thì thầm, gần như không thành tiếng:

– Hắn… biết về em. Hắn gọi tên mẹ em… trong đầu em toàn tiếng cười của Mẹ Đỏ. Em sợ… sợ mình sẽ không chịu nổi.

Vũ quay lại, nhìn thẳng vào mắt Linh. Ánh mắt anh dịu xuống, giọng nói vững chãi:

– Em vẫn còn ở đây, vẫn kiểm soát được mình. Đó là thứ hắn không thể lấy đi. Đừng để hắn chạm tới tâm trí em.Ở phía xa, những tiếng rạn nứt trên nền đá lại vang lên. Mê cung rung chuyển, từng mảnh tường đổ xuống, để lộ thêm những hành lang mới – tối hơn, sâu hơn, như dẫn xuống tận cùng địa ngục. Từ đáy sâu, tiếng gào khóc vang vọng, hòa cùng tiếng cười của Mẹ Đỏ, vọng lại trong tâm trí mỗi người.

Bạch Dương xuất hiện ở một hành lang khác, cách họ không xa. Gã đứng đó, quay lưng về phía họ, nhưng giọng nói vang lên rõ ràng:

– Đừng tưởng chỉ có các ngươi biết giấu mình. Ta đã nhìn thấy tất cả. Đêm nay, mọi linh hồn đều thuộc về ta.

Gã ngửa mặt lên trời, hai tay dang rộng. Những ký hiệu ma pháp trên cổ tay phát sáng rực rỡ, chiếu lên vòm đá những hình thù ghê rợn. Không khí quanh gã xoáy thành lốc, mang theo tiếng khóc, tiếng gào thét của hàng trăm linh hồn bị giam cầm. Gã bắt đầu niệm chú – âm thanh vang lên như sóng vỗ, tràn ngập mê cung.

Vũ cảm nhận rõ năng lượng hắc ám đang dâng trào. Anh biết, nếu Bạch Dương hoàn thành nghi lễ, cổng Địa Ngục sẽ mở rộng, mọi thứ sẽ kết thúc ngay trong đêm nay.

Lão Tư rút ra một tấm bùa đỏ, ném về phía Bạch Dương. Ngọn lửa bùng lên, chặn ngang hành lang. Nhưng lần này, Bạch Dương chỉ khẽ phẩy tay, lửa tắt ngúm, tấm bùa cháy thành tro.

– Mấy trò này vô dụng rồi, lão già. – Gã cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp mê cung.

Linh run rẩy lùi về sau, nhưng Vũ giữ chặt tay cô, kéo cô về phía sau một cột đá lớn. Anh ghé sát tai lão Tư, thì thầm:

– Không thể đối đầu trực diện. Phải tìm cách phá nghi lễ của hắn.

Lão Tư gật đầu, rút trong áo ra một viên ngọc nhỏ, đưa cho Vũ:

– Đây là “Tụ Hồn Châu”. Khi hắn bắt đầu hút linh hồn, ngươi dùng viên này phong tỏa năng lượng, ít nhất cũng câu được chút thời gian. Nhưng nhớ, chỉ một lần thôi. Sau đó, mọi thứ sẽ phụ thuộc vào ngươi.

Vũ nhận lấy viên ngọc, ánh mắt anh trầm lại. Anh nhìn Linh, giọng dứt khoát:

– Em ở lại với lão Tư. Đừng rời khỏi ông ấy, dù có chuyện gì xảy ra.

Linh toan phản đối, nhưng ánh mắt Vũ quá lạnh, quá chắc chắn. Cô nuốt nước mắt, gật đầu.

Vũ lặng lẽ tiến về phía Bạch Dương. Lớp “Ẩn Lưu” bao phủ lấy anh, từng bước chân nhẹ như hơi thở. Anh ép mình hòa vào bóng tối, không phát ra một chút khí tức nào.

Bạch Dương vẫn niệm chú, hai tay xoắn lại, từng luồng khí đen cuộn trào quanh người gã. Không gian quanh gã méo mó, những hình thù quái dị hiện lên trên tường đá, gào thét, vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Vũ nấp sau một cột đá, tay siết chặt “Tụ Hồn Châu”. Anh chờ đợi – đợi đúng khoảnh khắc luồng năng lượng mạnh nhất phóng ra từ lòng bàn tay Bạch Dương.

Ngay khi Bạch Dương chuẩn bị kết thúc nghi lễ, một vệt sáng đen bắn về phía cổng Địa Ngục. Vũ lao ra, ném viên ngọc vào giữa luồng sáng. Một tiếng nổ lớn vang lên, cổng Địa Ngục rung chuyển, ánh sáng xanh bị hút ngược vào trong viên ngọc. Tiếng gào thét tắt lịm.

Bạch Dương quay phắt lại, đôi mắt rực lên căm giận. Gã nhìn thẳng vào Vũ, lần đầu tiên để lộ sự bất ngờ:

– Ngươi… Được lắm, Lê Huy Vũ. Cuối cùng cũng lộ mặt rồi sao?

Vũ không đáp, chỉ lùi lại, giữ khoảng cách an toàn. Anh biết, chỉ cần một giây lơ là, Bạch Dương sẽ nghiền nát tất cả.

Bạch Dương tiến về phía Vũ, từng bước nặng nề. Gã giơ tay, khí đen bắn thẳng về phía anh. Vũ nghiêng người tránh, luồng khí sượt qua, làm vỡ một mảng tường đá phía sau. Đá vụn rơi lả tả, bụi mù bốc lên.

Gã gầm lên:

– Ngươi tưởng có thể ngăn ta bằng mấy trò con nít đó sao? Ta sẽ cho ngươi thấy, ẩn mình chỉ là trò hèn nhát!

Bạch Dương lao tới, khí đen cuộn trào quanh người. Vũ lùi lại, tay phải bấm nhanh một ấn quyết, điều động dòng “Ẩn Lưu” làm lệch hướng các đòn tấn công. Anh không phản công, chỉ phòng thủ và né tránh, tuyệt đối không để lộ nguồn sức mạnh thật sự.

Trong lúc đó, Linh và lão Tư lặng lẽ di chuyển về phía lối ra của mê cung. Linh nhìn lại, nước mắt lăn dài trên má. Cô thấy rõ bóng Vũ nhỏ dần trong cơn lốc hắc ám, nhưng vẫn đứng vững, không một lần lùi bước.

Bạch Dương dừng lại, thở hổn hển. Gã nhìn Vũ, ánh mắt ngờ vực:

– Tại sao ngươi không phản công? Ngươi có gì mà phải giấu? Hay ngươi sợ nếu lộ diện, sẽ mất luôn thứ quan trọng nhất?

Vũ im lặng, ánh mắt anh lạnh như băng. Anh biết, càng không đáp, Bạch Dương càng nghi ngờ, càng mất kiên nhẫn.

Gã gầm lên, khí đen lại b*n r*, lần này mạnh hơn, tàn độc hơn. Vũ bị đẩy lùi sát tường, máu rỉ ra nơi khóe miệng. Nhưng anh vẫn không phản kích, chỉ lặng lẽ lau máu, ánh mắt không đổi.

Bạch Dương tiến sát lại, thì thầm vào tai Vũ:

– Ngươi nghĩ giữ được bí mật thì sẽ cứu được cô ta sao? Ta sẽ lấy cô ta trước mặt ngươi, lấy luôn linh hồn ngươi, cho ngươi biết thế nào là tuyệt vọng.

Gã vung tay, luồng khí đen lao về phía Linh. Lão Tư kịp rút bùa chắn ngang, bùa cháy sáng rực, nhưng chỉ cầm cự được một nhịp. Linh ngã quỵ, mặt trắng bệch, hai tay ôm đầu, tiếng cười của Mẹ Đỏ vang vọng trong đầu cô.

Vũ siết chặt nắm tay, toàn thân căng ra. Anh muốn lao tới, muốn xé tan mọi xiềng xích, nhưng lại kiềm chế – chỉ một phút thiếu tỉnh táo, tất cả sẽ sụp đổ.

Bạch Dương cười lớn, thỏa mãn khi thấy sự giằng xé trong mắt Vũ:

– Đau lắm phải không? Ngươi càng ẩn mình, cô ta càng đau đớn. Cứ chờ đi, đến lúc ngươi không chịu nổi nữa, ta sẽ lấy hết, không chừa lại gì.

Gã quay lại, bước về phía cổng Địa Ngục. Gã đặt tay lên cánh cổng nứt vỡ, thì thầm những câu chú cổ. Ánh sáng xanh lại bùng lên, lần này dữ dội hơn, mạnh mẽ hơn.

Lão Tư lảo đảo kéo Linh về phía Vũ, thì thầm:

– Phải rút thôi, không thể giữ lâu hơn nữa.

Vũ gật đầu, bế xốc Linh lên, lao về phía hành lang dẫn ra ngoài mê cung. Bạch Dương không ngăn cản, chỉ đứng đó, ánh mắt dõi theo, nụ cười lạnh lẽo.

– Chạy đi. Cứ chạy đi. Đến khi không còn nơi nào để trốn, các ngươi sẽ tự đến cầu xin ta.

Tiếng cười của gã vang vọng khắp mê cung, hòa vào tiếng gào thét của linh hồn bị giam cầm. Cổng Địa Ngục rung lên, những vết nứt lan rộng, ánh sáng xanh trào ra, nuốt dần bóng tối.

Ở cuối hành lang, Vũ dừng lại, đặt Linh xuống. Anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói trầm ấm:

– Em phải tỉnh táo. Đừng để hắn chạm tới tâm trí em, dù chỉ một lần.

Linh gật đầu, nước mắt lăn dài. Cô biết, Vũ đang gồng mình chống lại không chỉ Bạch Dương, mà còn chính nỗi sợ trong lòng mình.

Lão Tư đặt tay lên vai Vũ, giọng khàn khàn:

– Hắn đã nghi ngờ rồi. Đêm nay, mọi thứ sẽ thay đổi. Ngươi chuẩn bị đi, sẽ không còn đường lùi nữa đâu.

Vũ im lặng, ánh mắt hướng về phía mê cung đang rung chuyển. Ở phía xa, bóng Bạch Dương vẫn đứng đó, tay đặt lên cổng Địa Ngục, ánh mắt rực lên khát vọng quyền lực và hủy diệt.

Tiếng gió hú lên dữ dội, cuốn theo mùi máu và tro tàn. Mê cung rung chuyển, từng mảng tường đổ xuống, mở ra những lối đi mới – sâu hơn, tối hơn, dẫn thẳng xuống địa ngục.

Và ở chính giữa trung tâm mê cung, Bạch Dương ngửa mặt cười lớn. Tiếng cười của gã hòa lẫn với tiếng khóc, tiếng gào thét của trăm ngàn linh hồn – báo hiệu một đêm dài chưa có điểm dừng.

Ánh sáng xanh tràn ngập mê cung, những vết nứt trên cổng Địa Ngục tiếp tục lan rộng. Ở đâu đó, một tiếng nổ lớn vang lên, rung chuyển cả thành phố phía trên. Thành Lặng chìm sâu vào cơn ác mộng không lối thoát.

Vũ quay lại, nhìn về phía mê cung đang sụp đổ. Anh biết, lựa chọn cuối cùng đã đến gần – hoặc ẩn mình đến phút cuối, hoặc buộc phải lộ diện, đánh đổi tất cả để phong ấn bóng tối.

Nhưng đêm nay, mọi bí mật vẫn còn trong bóng tối. Và ở phía xa, Bạch Dương vẫn đứng đó – chờ đợi, thách thức, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ kẻ nào dám ngăn cản gã.