Đêm Tân Hôn, Thái Tử Điên Cuồng Đoạt Ta Vào Cung

Chương 65: Trong lòng nàng, cô vô dụng đến thế sao?

Khương Dung Âm ra hiệu cho Bảo Ngân bước lên, Bảo Ngân liền ghé tai qua.

Nghe xong lời Khương Dung Âm, Bảo Ngân gật đầu.

"Nô tỳ đi làm ngay."

"Cẩn thận một chút, đừng để người khác phát hiện."

Đợi Bảo Ngân rời đi, Khương Dung Âm kéo lại y phục cho kín rồi nằm xuống lần nữa.

Sợi xích Khương Quân khóa lên người nàng khiến phạm vi nàng có thể hoạt động cũng chỉ còn lại chiếc giường này.

Nhưng nếu hắn đã bắt được nàng, nghĩ lại cũng không còn bao lâu nữa sẽ về kinh thành.

Khương Dung Âm siết chặt sợi xích bên mép giường, không biết đang nghĩ gì.

Đến giờ Ngọ, thị vệ đưa đồ ăn tới, Bảo Ngân đút cho Khương Dung Âm ăn.

"Hình như hôm nay điện hạ không ở trong phủ."

"Đúng rồi công chúa, Tề Bảo và những người kia đã được thả ra rồi, chỉ là e rằng sau này không thể làm người dẫn đường nữa. Ta đã làm theo lời người dặn, đưa cho hắn một khoản bạc."

Lúc ấy Tề Bảo còn không chịu nhận, là Bảo Ngân nhắc đến Khương Dung Âm, hắn mới nhận lấy.

Bảo Ngân cũng hỏi Tề Bảo có oán công chúa không.

Nghe Bảo Ngân nói vậy, Khương Dung Âm cúi đầu, giọng mang theo vài phần tự giễu.

"Tiểu Bảo chắc chắn oán ta."

Nếu không phải vì đưa nàng vào Dao Châu, hắn cũng sẽ không rước lấy nhiều chuyện như vậy.

"Tiểu Bảo không trách công chúa đâu. Hắn còn nói, có số bạc này của công chúa, hắn có thể thuê lại một cửa tiệm, làm ăn đàng hoàng."

"Huống chi Tiểu Bảo thông minh như vậy, bất kể làm gì, nhất định cũng sẽ làm tốt."

Bảo Ngân cười, bóc một quả quýt cho Khương Dung Âm.

Nghe câu này, Khương Dung Âm mới thở phào nhẹ nhõm.

"Hắn không trách ta là tốt rồi."

Tề Bảo và Hứa A bà đều vì nàng mà chịu tai bay vạ gió, cho nên trong lòng Khương Dung Âm vẫn luôn không yên.

Bảo Ngân nhìn nụ cười của Khương Dung Âm, cúi đầu lại nhớ đến dáng vẻ của Tề Bảo.

Điện hạ đã dùng hình với Tề Bảo và những người kia, Tề Bảo bị thương rất nặng. Nàng ấy đã tìm đại phu cho hắn, lại nhờ người chăm sóc hắn.

May mắn là khi Bảo Ngân đến, Tề Bảo đã tỉnh lại, hai người nói với nhau mấy câu.

Hắn nói điện hạ bảo bọn họ rời khỏi Dao Châu, đi đến biên cảnh, đời này không được quay về nữa.

Khi Bảo Ngân đưa bạc cho hắn, hắn quả thật không muốn nhận, bởi vì Tề Bảo cảm thấy mình có lẽ không sống nổi đến lúc tới biên cảnh.

"Chuyện này đừng nói với A Âm tỷ tỷ. Ta không oán tỷ ấy, chỉ là sau này các ngươi nhất định phải sống thật tốt."

Tề Bảo không biết quá khứ giữa Khương Dung Âm và Khương Quân.

Chỉ là nhìn Khương Quân hao tổn công sức tìm nàng như vậy, có lẽ là có thù oán gì đó.

"Bảo Ngân, đang nghĩ gì vậy?"

"Không có gì đâu công chúa..."

Bảo Ngân đưa múi quýt đã bóc xong cho Khương Dung Âm.

"Ta đưa chút đồ ăn cho cô nương, sao vậy?"

Giọng Trần Văn Tố vang lên bên ngoài. Nghe thấy giọng nàng ta, Khương Dung Âm lại cảm thấy giọng nói này quen thuộc.

Hình như sáng nay nàng đã từng nghe qua.

Nàng đặt tay lên cánh tay Bảo Ngân, Bảo Ngân lập tức hiểu ý.

Chỉ là sau khi ra ngoài, nàng ấy lại bị thị vệ ngăn lại.

"Bảo Ngân cô nương, bên ngoài có người ngoài, phiền cô đợi ở đây một lát."

Cứ như vậy, Bảo Ngân lại bị chặn trở về.

Nhưng rõ ràng buổi sáng, nàng ấy còn có thể tùy ý ra ngoài.

Khương Dung Âm nhìn Bảo Ngân bị chặn trở lại, trong lòng đã hiểu rõ.

Sở dĩ Bảo Ngân có thể ra ngoài là vì có mệnh lệnh của Khương Quân, bao gồm cả chuyện nàng ấy đi thăm Tề Bảo, Khương Quân chắc chắn cũng biết.

Khương Quân đây là đang nói với nàng, chỉ cần hắn không cho phép, nàng và Bảo Ngân đều không ra khỏi nơi này được.

"Người bên ngoài là ai?"

Nghe Khương Dung Âm hỏi, Bảo Ngân nhíu mày đáp:

"Hình như là Trần tiểu thư. Tòa nhà này là của Trần đại nhân, Tri châu Dao Châu."

"Hóa ra là vậy."

Nghĩ đến đây, trong lòng Khương Dung Âm đột nhiên có kế hoạch.

Vị Trần tiểu thư này chính là cái cớ rất tốt.

Không ngờ, đúng là cố ý trồng hoa hoa chẳng nở, vô tâm cắm liễu liễu lại xanh.

Lần này theo Khương Quân trở về, hắn đã quyết tâm xóa sạch sự tồn tại của nàng.

Nếu như vậy, Khương Dung Âm sẽ không bao giờ chạy thoát được nữa.

Nàng nhất định phải để người khác biết thân phận của mình.

Người này còn phải là người có thực quyền. Trần đại nhân vô cùng thích hợp.

Nàng hành động bất tiện, xem ra Khương Quân định trước khi rời khỏi Dao Châu sẽ cứ khóa nàng như vậy.

Muốn vạch trần thân phận của nàng, ít nhất nàng phải có thể bước ra khỏi căn phòng này.

Sau khi đêm xuống, Khương Quân đến nơi này. Đây là viện tử Trần đại nhân chuẩn bị cho hắn, hắn rốt cuộc vẫn phải về nghỉ ngơi.

Khương Dung Âm nằm quay lưng về phía hắn, cũng không nhìn ra đã ngủ hay chưa.

Khương Quân cởi áo ngoài bước lên trước, vừa vươn tay ôm lấy Khương Dung Âm đã cảm giác thân thể nàng khẽ run lên.

"Còn chưa ngủ?"

"Không ngủ được."

Nàng khẽ đáp một câu, giọng nhẹ đến gần như không nghe thấy.

Khương Quân rũ mắt, kéo người vào lòng, cùng lúc đó tiếng xích cũng vang lên.

Lúc này hắn mới nhìn thấy cổ tay Khương Dung Âm bị mài rách đến bật máu.

"Ta là người, không phải súc vật. Điện hạ định khóa ta như thế này đến bao giờ?"

"Ngày kia sẽ lên đường về kinh thành."

Khương Quân lấy khăn ra lau vết máu trên cổ tay nàng.

Khương Dung Âm rút tay mình ra, giơ cổ tay lên cho hắn xem.

"Vậy ý điện hạ là dù về đến kinh thành, ta cũng phải mang thứ này sao?"

"Đừng náo nữa."

Khương Quân giữ lấy tay Khương Dung Âm, lại ôm nàng vào lòng.

Hiện giờ vết trọng thương của hắn còn chưa khỏi hẳn, hôm qua lại bị Khương Dung Âm đánh trúng vết thương, hôm nay ở bên ngoài xử lý công vụ cả ngày.

Bây giờ cả người hắn có chút mệt mỏi.

"Ta không chạy nữa, điện hạ tháo thứ này ra đi. Ít nhất cũng để ta có thể tự do đi lại trong phòng chứ."

Khương Dung Âm giãy giụa, muốn thoát khỏi vòng tay hắn.

Tên nam nhân chó má này, sức lớn đến mức quả thật như một ngọn núi.

Căn bản không đẩy nổi.

"Nàng muốn gì, cô biết."

"Lời cảnh cáo lần trước..."

Khương Quân còn chưa nói xong, khuỷu tay Khương Dung Âm lại đâm trúng eo bụng hắn lần nữa.

Hắn rên khẽ một tiếng, nhưng vẫn không buông Khương Dung Âm ra.

Ngửi thấy mùi máu tanh trong phòng, Khương Dung Âm nhớ đến vết máu nhỏ xuống người mình tối qua.

Động tác của nàng khựng lại, giọng nhuốm vài phần cứng đờ.

"Thuốc ở đâu?"

"A Âm muốn bôi thuốc cho cô?"

Ánh mắt Khương Quân có chút tối tăm khó lường, dường như đang nghĩ hành động này của Khương Dung Âm lại muốn làm gì.

"Điện hạ mà chết, ta thật sự sẽ không ra ngoài được nữa."

Nàng thở dài, xoay người lại, một lần nữa đưa tay về phía hắn.

"Thuốc."

Khương Quân im lặng, lấy một lọ thuốc trị thương từ đầu giường đặt vào tay nàng.

Khương Dung Âm đẩy hắn ngã xuống giường, đưa tay cởi dây buộc, để lộ vết thương ở eo bụng hắn.

Vết thương này sao còn nghiêm trọng hơn lần trước ở trong cung?

Khương Quân thuận thế ngã xuống giường, gối lên chiếc gối nàng vừa gối, ngửi thấy mùi hương dễ chịu còn lưu lại.

"Vì sao phải chạy?"

Hắn nhìn Khương Dung Âm đang cúi đầu xử lý vết thương cho mình, lên tiếng hỏi một câu.

Thấy động tác trên tay nàng khựng lại, sau đó mới nghe nàng nói:

"Ta không muốn gả đến Lý gia."

"Ai nói muốn gả nàng đến Lý gia?"

Khương Quân nhíu mày. Nàng tin lời Tần Thời Ngôn đến thế sao?

Khương Dung Âm rũ mắt, một lát sau mới đáp hắn.

"Người trong cung đều nói như vậy, nói điện hạ muốn gả ta đến Lý gia, dùng chuyện đó để xoa dịu cơn giận của Lý gia, nhằm ổn định vị trí Thái tử của điện hạ."

Bất kể chuyện này là thật hay giả, dù sao trong cung đều truyền như vậy.

Khương Dung Âm đem ra nói cũng không có gì đáng trách.

Chẳng lẽ bây giờ lại muốn nàng nói với Khương Quân rằng nàng chạy là vì không muốn ở bên cạnh hắn, vì nàng ghét hắn sao?

Nói ra rồi, e rằng Khương Quân sẽ trực tiếp một kiếm đâm xuyên nàng mất.

"Trong mắt nàng, cô vô dụng đến vậy sao?"

Khương Quân hơi nheo mắt, nắm lấy cổ tay Khương Dung Âm.

Vị trí của hắn từ khi nào cần phải dựa vào nữ nhân để củng cố?