Trong lòng Khương Dung Âm mắng Khương Quân một câu có bệnh. Đôi môi rách khiến nàng đau đến càng không ngủ được.
Còn Khương Quân sau khi ra khỏi doanh trướng, đứng bên bờ sông, nhớ đến câu kia của Khương Dung Âm, đều là lời đùa, không thể tính là thật.
Trái tim hắn như bị muôn ngàn mũi tên bắn trúng.
Nàng không nhớ gì cả.
Nàng quên hắn sạch sẽ.
Nực cười là hắn còn giữ miếng ngọc bội năm đó nàng để lại cho hắn.
"Thật ghê tởm vì chút mềm lòng thoáng qua kia."
Khương Quân rũ mắt nhìn miếng ngọc bội treo bên hông mình, sau đó ngẩng đầu lên.
"Điện hạ."
Hướng Minh đi tới, đè thấp giọng nói một câu. Nghe vậy, Khương Quân cười khẩy.
Bàn tay nắm ngọc bội siết chặt đến mức đầu ngón tay cũng bắt đầu trắng bệch.
Đáng lẽ phải biết từ sớm rồi, nàng muốn hắn chết đến mức nào. Khéo thay, hắn chết cũng muốn kéo nàng theo.
Khương Quân không nói thêm gì, xoay người đi đến một doanh trướng khác.
Hôm sau, khi Khương Dung Âm tỉnh lại vẫn không thấy Khương Quân đâu.
Ngoài một thị vệ phụ trách canh chừng nàng, cũng không còn người nào khác.
Có lẽ là Khương Quân cảm thấy dù nàng có chạy cũng không chạy ra ngoài được, không cần thiết giữ nhiều người bên cạnh nàng như vậy.
"Ồ? Ngươi là người hôm qua theo Thái tử điện hạ cùng đến sao?"
Khương Dung Âm vừa bước ra khỏi doanh trướng không lâu đã gặp một cô nương.
Nàng ấy rất nhiệt tình hào phóng chào Khương Dung Âm.
"Ngươi bị thương rồi?"
Nói rồi, nàng ấy đưa tay vào túi mình đeo để lấy đồ.
Không bao lâu sau, một lọ thuốc nhỏ được đưa đến trước mặt Khương Dung Âm.
"Phạm Dương hiện giờ rất loạn, tốt nhất vẫn đừng để vết thương của mình lộ ra bên ngoài, sẽ nhiễm trùng đó."
Sa Tuyết Nhạn mỉm cười nói với Khương Dung Âm.
Tuy nàng ấy luôn ở lại đây, nhưng cũng từng nghe người ta nói bên ngoài chết thương vô số.
Cho dù đã có lương thực của triều đình, nhưng bách tính đã ngâm mình trong nước bẩn lâu như vậy, thân thể sớm đã có vấn đề.
Kim trản hoa trước đó nàng đưa cho Thời đại ca cũng chỉ có tác dụng phòng ngừa. Tử vong trên diện rộng như vậy là chuyện không tránh khỏi.
Những lời này, nàng cũng từng nói với Thời đại ca.
Khương Dung Âm nhìn thuốc trị thương Sa Tuyết Nhạn đưa tới, lên tiếng cảm tạ:
"Đa tạ."
"Không cần khách khí đâu, chăm sóc bệnh nhân là trách nhiệm của đại phu mà."
Nghe lời Sa Tuyết Nhạn, Khương Dung Âm nhìn cách ăn mặc của nàng ấy, còn có giỏ thuốc đặt một bên.
"Ngươi là đại phu? Nhưng quân doanh không phải không cho nữ tử..."
Lời Khương Dung Âm đột nhiên dừng lại. Sa Tuyết Nhạn ghé sát nàng nói:
"Quân doanh không cho nữ tử vào, cho nên ta lén lút chuồn vào."
"Ngươi đừng nói với Thái tử điện hạ nhé."
Cùng là nữ tử, Sa Tuyết Nhạn liếc mắt đã nhìn ra thân phận của Khương Dung Âm.
Nghĩ lại nàng cũng không cố ý ngụy trang quá kỹ, hẳn chỉ là để che mắt người khác.
Sa Tuyết Nhạn có gương mặt trái xoan, khi cười hai bên má còn có lúm đồng tiền, mắt cong cong, vô cùng đáng yêu.
Khương Dung Âm đã nhận thuốc trị thương nàng ấy đưa, sao còn có thể đi làm chuyện thừa thãi.
Huống hồ trong quân doanh có nữ nhân hay không cũng chẳng liên quan gì đến nàng.
"Được, ta giữ bí mật."
Có được lời của Khương Dung Âm, Sa Tuyết Nhạn gật đầu.
"Vậy ta đi phơi thuốc trước đây."
"Ta rảnh cũng không có việc gì, giúp ngươi cùng làm có được không?"
Khi Sa Tuyết Nhạn định xoay người rời đi, Khương Dung Âm lên tiếng nói một câu.
Sa Tuyết Nhạn ngược lại không để ý, người tốt hay xấu nàng vẫn phân biệt được.
"Đương nhiên được."
Có lời của Sa Tuyết Nhạn, Khương Dung Âm liền theo nàng ấy đến doanh trướng của nàng ấy.
Doanh trướng của Sa Tuyết Nhạn không tính là lớn, dù sao hiện giờ cũng không còn dư doanh trướng để cho nàng ở.
Chỉ là có thể ở lại đây, nàng đã rất thỏa mãn rồi.
Hai người vừa trò chuyện vừa làm, qua lại một lúc cũng quen thuộc hơn nhiều.
Khương Dung Âm lúc này mới biết Sa Tuyết Nhạn vậy mà là nữ nhi của thủ tướng Bành Châu Sa Trị Lâm.
Nàng ấy giấu phụ thân mình đến Phạm Dương.
"Thời đại ca nói, để ta tìm thời cơ thích hợp đi nói với cha ta. Khổ nỗi bọn họ cả ngày bận đến mức không thấy bóng, ta cũng không biết tìm đâu mà nói."
Cắt rễ cây thuốc vừa hái hôm nay, Sa Tuyết Nhạn có vài phần ưu sầu nói một câu.
"Thời đại ca?"
Khương Dung Âm cầm thảo dược trong tay, nghi hoặc hỏi.
Sa Tuyết Nhạn gật đầu đáp:
"Chính là tham tướng của phụ thân ta, tên là Thời Ngôn. Cha ta có ý tác hợp hai người bọn ta, khổ nỗi Thời đại ca không có ý này, cho nên ta cũng không cưỡng cầu."
"Duyên phận mà, đến rồi tự nhiên sẽ có."
Sa Tuyết Nhạn ngược lại rất nghĩ thoáng, mỉm cười nói những lời này với Khương Dung Âm.
Lời nàng ấy khiến Khương Dung Âm đột nhiên nhớ đến những lời Khương Quân từng nói trước đó.
Người được tác hợp kia hóa ra chính là Sa Tuyết Nhạn.
"Ngươi thích hắn?"
Khương Dung Âm nhìn Sa Tuyết Nhạn hỏi một câu. Sa Tuyết Nhạn đỏ mặt một chút, khẽ gật đầu.
"Thời đại ca rất tốt, ở Bành Châu ta chưa từng gặp nam tử nào có hàm dưỡng* như hắn. Nghĩ lại phu nhân của hắn cũng là một người cực kỳ tốt."
*hàm dưỡng: có khí chất nhã nhặn, lịch sự, điềm đạm
Trong giọng Sa Tuyết Nhạn có sự hướng về, lại không giống Sở Thanh Âm, đầy oán trách.
Sở Thanh Âm giống như một người cố chấp, ôm chặt bảo vật trong lòng mình.
Bất kể là ai, chỉ cần bước vào phạm vi mà nàng ta khoanh định, nàng ta đều sẽ xem là kẻ địch.
Có lẽ nàng ta yêu Tần Thời Ngôn, chỉ là tình yêu của nàng ta mang đến cho Tần Thời Ngôn chỉ có sự nghẹt thở.
Ép sạch cả chút không khí mỏng manh cuối cùng của Tần Thời Ngôn. Cho nên Tần Thời Ngôn mới muốn trốn đi.
Nhưng Sa Tuyết Nhạn thì khác. Trong lòng nàng ấy, yêu chưa bao giờ là cưỡng cầu.
Nàng ấy sẽ vì Tần Thời Ngôn tốt mà cảm thấy phu nhân của hắn cũng là một người tốt.
Nàng ấy tin duyên phận đều đã định, thời cơ chưa đến thì đều không tính.
Có lẽ đây cũng là lý do Tần Thời Ngôn bằng lòng tiếp xúc nhiều hơn với Sa Tuyết Nhạn.
"Ta nghe nói Thời đại ca đến từ kinh thành, trước kia ngươi ở kinh thành, có quen Thời đại ca không?"
Sa Tuyết Nhạn chẳng biết nghĩ đến điều gì, có chút tò mò nhìn Khương Dung Âm.
"Ta chỉ là...chỉ là thị nữ của điện hạ, ngay cả cổng cung cũng không ra được."
Khương Dung Âm giải thích với Sa Tuyết Nhạn một câu.
Sa Tuyết Nhạn "ồ" một tiếng, có vài phần thất vọng.
"Nhưng điện hạ bằng lòng đưa tỷ tỷ đến đây, nghĩ lại đối với tỷ tỷ cũng rất yêu thương."
"Ta còn chưa biết tên tỷ tỷ nữa."
"Gọi ta A Âm là được."
Khương Dung Âm giới thiệu đơn giản một câu, Sa Tuyết Nhạn gật đầu.
"A Âm tỷ tỷ."
Hai người trò chuyện rất vui, mãi đến giờ Ngọ, Khương Dung Âm mới trở về doanh trướng của mình.
Từ miệng Sa Tuyết Nhạn, nàng cũng biết được không ít chuyện của Phạm Dương.
Tình thế Phạm Dương nghiêm trọng, lỗ hổng trên đê lớn cần phải nhanh chóng bịt lại, nếu không lại sẽ chết thương sẽ càng nhiều.
Còn những thứ Huy Chi muốn, Khương Dung Âm cũng đang cân nhắc.
Có lẽ nàng có thể chỉ cho Huy Chi một nửa thứ, sau đó dẫn Khương Quân đến Phong Châu.
Huy Chi cần nàng giúp, trong chuyện này hắn có lòng lợi dụng nàng.
Cho nên Khương Dung Âm không thể hoàn toàn tin hắn. Nàng phải chừa cho mình một đường lui.
Ánh chiều dần buông, ráng chiều đỏ cam phủ kín chân trời. Khương Dung Âm thoa thuốc lên vết thương, đợi Khương Quân trở về.
Đồ ở chỗ Khương Quân, nàng cũng hơi căng thẳng.
Con người Khương Quân quá khó đối phó, lại không nhìn ra tâm tư gì. Ở cùng hắn, Khương Dung Âm cũng không dám ngủ quá sâu.
Chỉ sợ một ngày nào đó, nàng nói ra suy nghĩ chân thật trong lòng trước mặt Khương Quân.
Đang nghĩ đến những chuyện này, chưa đợi được Khương Quân, nàng đã nghe bên ngoài truyền đến âm thanh ồn ào.
"Có người chết đói rồi! Mau đến xem, có người chết đói rồi!"