Đêm Tân Hôn, Thái Tử Điên Cuồng Đoạt Ta Vào Cung

Chương 136: Những ngày tháng của phu thê bình thường

Câu trả lời của Khương Quân nằm trong dự liệu của Khương Dung Âm.

Nàng sao có thể không biết Khương Quân không thích ăn mấy món ăn vặt này.

Hắn xưa nay không có d*c v*ng gì với đồ ăn. Thức ăn trước mặt hắn chỉ là thứ để no bụng giữ ấm mà thôi.

Chỉ là Khương Dung Âm cũng sẽ không tin những thứ kia là đặc biệt chuẩn bị cho nàng.

Mứt quả được đẩy đến trước mặt nàng, Khương Quân lại cầm tấu chương lên, bắt đầu xử lý.

Hắn không nói thêm một câu, nhưng động tác lại đại diện cho tất cả.

Hai người yên lặng ở cùng nhau, nhất thời ngược lại có vài phần hòa hợp.

Đường đến Phạm Dương vẫn còn rất xa, so với sự nhàn nhã của Khương Dung Âm, Khương Quân lại không ngừng phê duyệt tấu chương, còn dặn dò công việc.

Lại qua ba ngày, sau khi Khương Dung Âm dùng bữa xong, xuống xe ngựa ra ngoài giải khuây.

Người trong đội ngũ cũng đang cho ngựa ăn cỏ. Nàng duỗi lưng một cái, liền nghe có người gọi tên mình.

"Cửu công chúa."

"Ngươi là?"

Thị nữ mượn danh nghĩa đi lấy nước, đến gần Khương Dung Âm.

"Nô tỳ là người của Huy Chi tiên sinh. Tiên sinh biết người theo Thái tử điện hạ đến Phạm Dương, đặc biệt bảo nô tỳ nhắn cho người một câu."

"Lũ lụt Phạm Dương, bệ hạ rất coi trọng. Đã có người động tay động chân ở Phạm Dương, lần này Thái tử điện hạ khó thoát kiếp nạn. Xin Cửu công chúa đến lúc đó tuyệt đối đừng để mình bị cuốn vào."

Nói xong, thị nữ kia liền rời đi.

Khương Dung Âm quay đầu nhìn, phía sau trống rỗng, làm gì còn thị nữ nào.

Nàng nhíu mày, nghĩ đến lời thị nữ kia nói.

Lũ lụt ở Phạm Dương quả nhiên có người nhúng tay, hơn nữa còn là chuyện nhắm vào Khương Quân.

Huy Chi nói Khương Quân khó thoát kiếp nạn, hắn biết là ai nhúng tay vào chuyện này sao?

Ngàn dặm xa xôi phái một thị nữ đi theo, chắc không thể chỉ vì truyền một câu này chứ?

Chuyện này thật sự kỳ lạ.

Khương Dung Âm hít sâu một hơi, thần sắc khôi phục bình thường.

Huy Chi kia không đơn giản, có vài lời nàng cũng không thể tin hắn hoàn toàn.

Sắp xếp lại tâm trạng xong, Khương Dung Âm liền trở về xe ngựa. Công việc trong tay Khương Quân vẫn chưa dừng lại.

"Rót chén trà."

Hắn ngay cả đầu cũng không ngẩng, dặn dò câu này. Khương Dung Âm bước lên rót trà cho hắn.

Sau khi nghỉ chỉnh đốn, xe ngựa lại khởi hành.

Trong tay nàng vẫn ôm quyển thoại bản kia, nhưng dù thế nào cũng không đọc vào được.

Những suy nghĩ hỗn loạn không ngừng xé kéo trong đầu nàng. Khương Dung Âm có chút hối hận vì đã cầu lấy cơ hội đến Phạm Dương này.

Xe ngựa lại đi gần mười mấy ngày, cuối cùng sắp đến Phạm Dương.

Trấn Kế Môn gần Phạm Dương vì lũ lụt mà người cũng chạy gần hết.

Chỉ còn lại một khách đ**m.

Hướng Minh vào sắp xếp ổn thỏa xong, liền mời Khương Quân và Khương Dung Âm qua.

Người kinh doanh khách đ**m là một đôi phu thê, nhanh nhẹn tiếp đón bọn họ.

Khương Quân vốn định lên tầng hai dùng bữa, chẳng biết vì sao lại ở lại đại đường.

Không bao lâu sau, cơm nước được bưng lên. Khương Dung Âm cầm đũa trong tay, nhìn về phía đôi phu thê đứng sau quầy.

Nương tử không tính là mỹ mạo, nhưng vô cùng tinh nhanh giỏi giang. Chưởng quầy khách đ**m thật thà đáng tin, chuyện gì cũng nghe phu nhân nhà mình.

Trong mắt hai người đều tràn đầy hình bóng đối phương, nhìn qua thật sự ân ái.

Khương Quân khẽ ho một tiếng, nàng mới thu lại tầm mắt.

"A Âm cảm thấy phu thê nhà bình thường thế nào?"

Hắn cầm đũa, lên tiếng hỏi một câu. Khương Dung Âm cúi đầu, không biết nên trả lời thế nào.

Không phải tất cả mọi người đều muốn sống những ngày vinh hoa phú quý.

Cuộc sống bình phàm ngược lại là thứ khó có được nhất.

Đương nhiên nàng cũng từng muốn sống như vậy, rời xa hoàng cung, rời xa Khương Quân, sống cuộc đời chỉ thuộc về mình.

"Điện hạ cảm thấy thế nào?"

Nàng lại ném câu hỏi này trở về cho Khương Quân.

Vốn tưởng câu hỏi nhàm chán như vậy, Khương Quân sẽ không trả lời.

Lại nghe hắn nói:

"Rất tốt."

Hắn hiện giờ đã là Thái tử điện hạ tôn quý nhất dưới gầm trời, muốn gì mà không có.

Vậy mà cũng sẽ nói ngày tháng của người khác trôi qua rất tốt. Ước chừng cũng chỉ là câu trả lời qua loa mà thôi.

Khương Dung Âm không để ý nhiều, rũ mắt dùng xong bữa cơm này.

Lần này khi Khương Quân lên lầu, ngược lại không bắt Khương Dung Âm đi cùng.

Ngoài khách đ**m đều là người của hắn, hắn cũng không sợ Khương Dung Âm chạy mất.

Khương Dung Âm ngồi trong đại đường nhìn người đi lại ngoài khách đ**m, không khỏi lại nghĩ đến lời thị nữ kia nói.

"Cô nương uống chén trà đi."

Bà chủ đi tới, rót một chén trà cho Khương Dung Âm.

Thấy Khương Dung Âm muốn mở miệng giải thích, bà chủ hiểu ý nói:

"Trước đây khi ta theo cha đi nam về bắc, để tiện làm việc, cũng từng mặc nam trang."

Ý ngoài lời chính là, lớp ngụy trang của Khương Dung Âm, bà liếc mắt đã nhìn thấu.

"Lũ lụt ở Phạm Dương có phải rất nghiêm trọng không?"

Khương Dung Âm quay đầu nhìn bà chủ, hỏi một câu.

Bà chủ khẽ gật đầu.

"Mười mấy năm rồi chưa từng thấy trận nước lớn như vậy. Thật ra Phạm Dương vốn nhiều nước, cho nên trước kia mỗi đời Huyện lệnh vừa nhậm chức, chuyện đầu tiên đều là trị thủy."

"Dù sao trong địa phận Phạm Dương có một con sông Ô Giang, một khi đê lớn vỡ, hậu quả khó mà tưởng tượng."

Nói đến đây, bà thở dài một hơi.

Phạm Dương trước đây dân sinh giàu có, nhà nhà đều có tiền dư. Ngay cả những trấn xung quanh cũng được hưởng lợi theo.

Đáng tiếc, sau khi vị Huyện lệnh đời này lên nhậm chức, ngoài tham hưởng vui chơi thì chính là hà h**p bách tính.

Một vùng đất cá gạo tốt đẹp, nay lại thành cục diện như thế này.

"Ta thấy cô nương và vị công tử kia không phú thì quý, chẳng lẽ là quan viên cứu tế do triều đình phái đến?"

Bà chủ cũng là người từng trải nhiều, thấy Khương Quân và Khương Dung Âm dẫn theo nhiều người như vậy, lại một thân quý khí, tự nhiên có suy đoán.

Khương Dung Âm nghe câu này, khẽ lắc đầu.

"Không phải."

Bà chủ thấy nàng lắc đầu, trong lòng hơi thất vọng.

Vốn tưởng quan viên cứu tế đã tới, lũ lụt ở Phạm Dương sẽ khá hơn một chút.

"Tuy không phải quan viên cứu tế, nhưng lại có thể quyết định rất nhiều chuyện. Nếu bà có chỗ khó xử, có thể nói với hắn."

Khương Dung Âm chỉ để lại câu này rồi chuẩn bị đứng dậy rời đi.

Bà chủ nghe lời nàng nói, như thể cảm nhận ra điều gì đó từ bên trong.

Chỉ là Khương Dung Âm đã lên tầng hai.

"Còn lợi hại hơn quan viên cứu tế... chẳng lẽ là thiên hoàng quý tộc?"

Bà chủ lắc đầu, nhưng nghĩ đến khí độ toàn thân của Khương Quân vừa rồi, lại cảm thấy không có gì là không thể.

Tiểu đ**m của bà nếu thật sự từng tiếp đãi thiên hoàng quý tộc, vậy đúng là vẻ vang vô cùng.

Đêm xuống, Khương Dung Âm đang chuẩn bị nằm xuống ngủ, lại bị Khương Quân trực tiếp kéo tránh sang một bên.

Những lần thích sát trải dọc đường khiến Khương Dung Âm rất nhanh phản ứng lại.

Nến bị Khương Quân thổi tắt. Chưa đến một khắc sau đã thấy một hắc y nhân mò mẫm đi vào trong bóng tối.

Trường kiếm trong tay không chút do dự đâm về phía hình người nhô lên trên giường.

Sau khi ý thức được không ổn, người này liền muốn chạy, chỉ là không ngờ Khương Quân giơ tay, chiếc răng thú treo một bên dùng để trang trí cứ thế đâm xuyên qua chân hắn.

Hắn ngã xuống đất, Hướng Minh dẫn người đi vào, khống chế hắn.

Khương Quân buông Khương Dung Âm ra, đi ra ngoài.

Đây là lần đầu tiên Khương Dung Âm nhìn thấy Khương Quân thẩm vấn người.

Mà thủ đoạn của hắn tuy thô bạo, nhưng rất hiệu quả.

Hắc y nhân hiển nhiên cũng không phải tử sĩ gì, chỉ vài ba câu đã khai.

"Là, là lão gia nhà ta sai ta đến. Ông ấy nói chỉ cần giết quan viên cứu tế, ông ấy mới có thể sống..."