Đêm Tân Hôn, Thái Tử Điên Cuồng Đoạt Ta Vào Cung
Chương 116: Người nhà họ Ngụy thật đáng chết
Nói đến đây, Trang Sơn run rẩy lấy nửa miếng ngọc bội từ trong ngực ra.
Quách Quảng Nghĩa đi xuống lấy miếng ngọc bội kia đưa cho Hoàng đế xem.
Năm đó khi Khương Quân được tìm về, trên người hắn quả thật có mang theo một miếng ngọc bội nhận thân.
Đó là miếng ngọc bội bằng dương chi ngọc mà sau khi hắn ra đời, Ngụy hoàng hậu đã tìm danh tượng Đại Ung chạm khắc.
Song long cuộn châu, nhật nguyệt tương chiếu, viên châu ở chính giữa được làm bằng lưu ly, quý giá vô cùng.
Nay viên lưu ly vỡ nát đã không còn sáng rực như xưa, trên rồng cuộn cũng phủ không ít bụi bặm.
"Lúc điện hạ hồi cung, thảo dân không biết thân phận của điện hạ, nửa miếng ngọc bội này cũng vì thế mà chưa trả lại cho điện hạ."
Nói xong, Trang Sơn lại dập đầu một cái.
"Xin bệ hạ thứ tội."
Hắn quỳ ở đó, chỉ cảm giác được vị đại thái giám kia đã giao ngọc bội cho Hoàng đế, nhưng Hoàng đế lại không lên tiếng.
Cả Cần Chính điện yên tĩnh vô cùng. Không biết qua bao lâu, mới nghe Hoàng đế hỏi một câu.
"Trước kia Thái tử sống những ngày thế nào?"
Giọng Hoàng đế rất nhạt, tựa như chỉ đang hỏi một chuyện bình thường chẳng đáng kể.
Đầu Trang Sơn dập trên mặt đất, trầm giọng đáp:
"Những ngày ăn xin, không thể xem là tốt. Chỉ có thể nhặt cơm thừa canh cặn người khác không cần, có lúc... cũng sẽ đói mấy bữa, ăn không đủ no mặc không đủ ấm là chuyện thường."
"Nhưng điện hạ luôn chia thức ăn xin được cho chúng thảo dân."
Nghe lời này, mấy người đi theo sau Trang Sơn cũng đồng loạt quỳ xuống dập đầu.
"Bệ hạ, thảo dân đều là người từng nhận ân huệ của điện hạ."
Trong miệng bọn họ, Hoàng đế như nhìn thấy đứa trẻ mang lòng thương xót kia.
Nhưng Khương Quân hiện giờ và Khương Quân trong lời miêu tả của bọn họ hoàn toàn không giống nhau.
"Lui xuống đi."
Hoàng đế mở miệng cho bọn họ lui xuống. Mấy người đứng dậy lui ra ngoài.
Ngụy Khánh Nghĩa đứng dậy bước lên một bước.
"Bệ hạ, lúc điện hạ còn ở quân doanh đã vô cùng chịu thương chịu khó, chưa từng oán than một câu."
"Ngài ấy tâm tính thuần lương, trải qua muôn vàn gian khổ mới trở về bên cạnh bệ hạ và Hoàng hậu nương nương. Cũng không biết là kẻ nào ác độc như vậy, vậy mà lấy huyết mạch của điện hạ ra để gây chuyện."
Nói xong, Ngụy Khánh Nghĩa nhàn nhạt nhìn Nghiêm Duy một cái, rồi mới thu mắt lại.
"Quách Quảng Nghĩa, truyền chỉ xuống..."
"Bệ hạ, có vài lời đồn có lẽ không phải vô căn cứ. Tuy có những nhân chứng này làm chứng, rốt cuộc vẫn không bằng nhỏ máu nhận thân, càng khiến người ta tin phục."
Một quan viên Nội các đứng bên cạnh Nghiêm Duy bước lên, chặn hết nửa câu sau mà Hoàng đế muốn nói lại.
"Lưu đại nhân, ý lời này của ngươi là, cho dù đã có nửa miếng ngọc bội có thể chứng minh thân phận điện hạ, cũng không đủ để chứng minh thân phận điện hạ sao?"
Ngụy Khánh Nghĩa hừ lạnh một tiếng, ánh mắt mang theo vài phần sắc bén nhìn về phía vị quan viên Nội các vừa lên tiếng.
Những người này trước đây từng bị Khương Quân nhắm vào, Nội các cũng từng bị thay máu một lần. Nay bọn họ cứ nhớ mãi chuyện làm sao đánh đổ Khương Quân đúng không?
Trên mặt Lưu đại nhân là vẻ chính trực, ngược lại nhìn không ra biểu cảm gì.
"Ngụy quốc công, điện hạ là cháu ruột của ngài, nghĩ lại tình cảm hẳn thắng hơn lý trí. Chỉ là vì hoàng thất, xin bệ hạ nhỏ máu nhận thân."
"Cho dù sau khi nhỏ máu nhận thân có thể chứng minh Thái tử là huyết mạch hoàng gia, nhưng đã có chuyện này, bệ hạ muốn tương lai Thái tử phải tự xử thế nào?"
Còn chưa đợi Ngụy Khánh Nghĩa nói gì thêm, đã nghe giọng Ngụy hoàng hậu vang lên từ cửa Cần Chính điện.
Hai tiểu nội thị không ngăn được bà, đang quỳ ở cửa.
"Hay là Lưu đại nhân cảm thấy bổn cung sẽ không nhận ra con trai mình?"
Ngụy hoàng hậu đi đến bên cạnh Ngụy Khánh Nghĩa, sau đó quỳ xuống.
Mọi người thấy cảnh này, cũng đồng loạt quỳ theo.
"Nếu bệ hạ muốn nhỏ máu nhận thân, vậy chi bằng phế hậu luôn đi. Thần thiếp không muốn tương lai Thừa Doãn phải mang tiếng bị phụ hoàng của mình nghi ngờ huyết mạch. Nếu bệ hạ đã nghi ngờ, vậy thần thiếp cũng có tội."
Thấy Ngụy hoàng hậu như vậy, những người khác nào còn dám nói gì nữa.
Hoàng hậu một nước, nếu không có lỗi lầm mà cứ thế phế bỏ, thứ bị ảnh hưởng không chỉ là hoàng thất, mà còn là cả Đại Ung.
Lưu đại nhân lặng lẽ quay đầu nhìn Nghiêm Duy một cái rồi thu mắt lại.
Hoàng đế nhìn Ngụy hoàng hậu, bảo Quách Quảng Nghĩa xuống đỡ bà dậy.
"Nàng làm gì vậy? Trẫm khi nào nói muốn nhỏ máu nhận thân?"
Chuyện như vậy, ngay khi Khương Quân hồi cung đã từng kiểm nghiệm rồi.
Hiện giờ nếu lại kiểm nghiệm, cho dù có thể chứng minh hắn quả thật là người hoàng thất, vết nhơ này cũng sẽ theo hắn cả đời.
Cho nên lúc trước khi Hoàng đế có nghi ngờ, ông đều âm thầm phái người điều tra riêng.
Những người Ngụy Khánh Nghĩa đưa tới hiện giờ chỉ cần phái người đi tra nghiệm thêm một phen, chuyện này xem như nắm chắc chín phần.
Lại nghiệm một lần nữa, thứ bị tổn thương chính là tình nghĩa giữa ông và Hoàng hậu.
"Bệ hạ, Thừa Doãn là nhi tử của người và thần thiếp. Hơn mười năm, thần thiếp đã đánh mất nó hơn mười năm, ngày ngày đêm đêm đều tự trách. Nếu năm đó thần thiếp cẩn thận hơn một chút, sao có thể để nó rời khỏi thần thiếp."
Ngụy hoàng hậu nghẹn ngào, từng câu từng chữ đều là tấm lòng chân thật của một người mẹ.
Hoàng đế thở dài, đứng dậy ôm Ngụy hoàng hậu vào lòng.
"Được rồi, trẫm chưa từng không tin. Chỉ là lời đồn quá nhiều, chung quy cũng phải đưa ra chứng cứ để chặn miệng thiên hạ."
Ngụy hoàng hậu tựa bên cạnh Hoàng đế, trong mắt lại lướt qua vài phần lạnh lẽo.
Lưu đại nhân còn muốn nói gì thêm, liền bị Ngụy Khánh Nghĩa trừng mắt một cái.
"Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương, Thuận Châu xuất hiện lưu khấu, điện hạ bị vây ở Thuận Châu rồi."
*lưu khấu: toán giặc, cướp
Ngoài cửa truyền đến lời của thống lĩnh. Ngụy hoàng hậu rời khỏi lòng Hoàng đế, vội vàng đi tới.
"Ngươi nói gì?"
"Điện hạ mấy ngày trước đến Thuận Châu bắt giữ tội phạm bị triều đình truy nã, chỉ là không ngờ Thuận Châu lại xuất hiện lưu khấu."
"Vậy còn không...còn không mau phái người đi cứu điện hạ."
Trong lòng Ngụy hoàng hậu lộp bộp một tiếng. Lần trước vết thương Khương Quân chịu còn chưa lành, nay lại bị lưu khấu vây ở Thuận Châu.
Hoàng đế trầm giọng nói:
"Điều binh từ Dao Châu gần đó qua. Nghiêm Duy, tra thử đám lưu khấu này vì sao mà có."
"Bệ hạ, vi thần nguyện lĩnh binh đến giải cứu điện hạ."
Ngụy Khánh Nghĩa ôm quyền nói một câu. Hoàng đế nhìn ông, cuối cùng gật đầu.
"Vậy làm phiền Ngụy quốc công, lập tức xuất phát."
Nói xong, Hoàng đế phất tay bảo bọn họ rời đi.
Nghiêm Duy được Thịnh Hoài An dìu ra khỏi Cần Chính điện. Trong lòng Ngụy hoàng hậu nóng như lửa đốt, đứng ở cửa nói với Ngụy Khánh Nghĩa vài câu rồi trở về Khôn Ninh cung.
Lúc này, Nghiêm Duy và Ngụy Khánh Nghĩa cùng đi trên cung đạo.
"Ngụy quốc công quả thật là thủ đoạn hay."
Mấy nhân chứng, ba lời hai câu đã xoay chuyển cục diện.
"Nghiêm công nói vậy là có ý gì? Điện hạ huyết mạch thuần chính, giang sơn Đại Ung của ta có người kế tục, chẳng phải là chuyện tốt đẹp sao?"
Ngụy Khánh Nghĩa cười nói một câu. Nghiêm Duy cũng cười theo.
"Mắt Quốc công gia phải lau cho sáng, đừng để thứ hàng giả nào đó lừa mới phải."
Không tận mắt thấy nhỏ máu nhận thân, Nghiêm Duy không tin.
Ông ta đã sớm phái người đi nghe ngóng rồi. Khéo thay, khi ấy ổ ăn mày lại xảy ra một trận hỏa hoạn, thiêu hủy rất nhiều thứ.
"Thay vì bận tâm chuyện này, Nghiêm công chi bằng nghĩ xem nên làm thế nào để Mạnh Quế Thành chết sớm một chút."
"Nếu không, nhổ củ cải kéo theo bùn, chẳng phải chính Nghiêm công cũng phải chết sao?"
Nói xong, Ngụy Khánh Nghĩa cũng không muốn tiếp tục giả vờ vòng vo với Nghiêm Duy nữa. Ông còn phải lĩnh binh đến Thuận Châu giúp Khương Quân.
Còn về đám lưu khấu kia, ông tự nhiên sẽ tra rõ nguyên do rồi bẩm lên Hoàng đế.
Nghiêm Duy nhìn Ngụy Khánh Nghĩa đi xa, trên gương mặt trước nay hiền hòa chậm rãi hiện lên một tầng lạnh lẽo.
Người nhà họ Ngụy thật đáng chết!