Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu
Chương 65: Đang tiến hành (25) – Hoàn phần văn bản chính
Du Quyết ở lại đảo Trừng Loan cùng Nghê Hạ ba ngày.
Ban ngày, Nghê Hạ theo đoàn phim đi khảo sát bối cảnh, còn anh ở khách sạn làm việc.
Buổi tối, sau khi mọi người trở về, bốn người cùng nhau ra ngoài ăn tối, hoặc gọi đồ ăn về khách sạn ăn tạm.
Không hiểu vì sao, Mạnh Hạc Ngâm lại có một cảm giác sợ hãi bẩm sinh đối với Du Quyết, làm việc gì cũng cực kỳ cẩn thận.
Thậm chí anh ta còn nghi ngờ kiếp trước mình có quan hệ huyết thống trực hệ gì đó với Du Quyết.
Vì vậy, trong suốt ba ngày ấy, chuyến khảo sát bối cảnh của Nghê Hạ không xảy ra thêm bất cứ sự cố nào.
Thế nhưng lúc trở về, chỉ có Du Quyết một mình bay về Giang Thành. Còn Nghê Hạ thì cùng Cốc Vũ Thanh và Mạnh Hạc Ngâm đến một thành phố khác.
Khi dự án được khởi động lại cách đây không lâu, Cốc Vũ Thanh lập tức liên hệ với Trình Tri Dao, nữ chính mà họ đã chọn từ trước, ôm chút hy vọng mong manh hỏi cô ấy hiện giờ còn lịch trống hay không.
Sở dĩ chỉ dám hy vọng mong manh là bởi trong thời gian bị đình trệ, bộ phim trinh thám kinh phí thấp do Trình Tri Dao đóng chính bất ngờ bùng nổ.
Khi đó cô ấy vẫn chỉ là sinh viên mới tốt nghiệp Học viện Điện ảnh. Chỉ sau một bộ phim, cô ấy đã từ một diễn viên vô danh vươn lên hàng ngũ sao hạng A, đương nhiên, cát-xê cũng tăng theo.
Vấn đề này Nghê Hạ, Cốc Vũ Thanh và Mạnh Hạc Ngâm đã bàn bạc rất nhiều lần. Với khoản đầu tư từ Cầm Hải cùng nguồn vốn của Lumina, thực tế họ vẫn rất khó gánh nổi cát-xê của Trình Tri Dao.
Nhưng nếu là cô ấy, Nghê Hạ sẵn sàng lấy một phần trong quỹ xây dựng gia đình nhỏ của mình để bù vào dự án. Đồng thời cũng giúp cô có thêm quyền quyết định trong bộ phim.
Đáng tiếc, ngay cả như vậy, Trình Tri Dao vẫn không thể sắp xếp được lịch trình.
Thế nên đến giờ, nữ chính của vẫn chưa chính thức được xác định.
Chuyện này chủ yếu là Mạnh Hạc Ngâm không chịu buông.
Anh quá yêu thích nhân vật Belly, nhìn nữ diễn viên nào cũng thấy thiếu mất một chút khí chất.
Trong lòng anh ta, Trình Tri Dao vẫn là lựa chọn phù hợp nhất.
Ngay cả khi liên lạc lại, Trình Tri Dao nói mình đang quay một bộ phim hình sự, da đã rám nắng, tóc cũng cắt ngắn. Mạnh Hạc Ngâm vẫn cho rằng cô ấy chính là Belly không ai có thể thay thế.
Không ngờ tối trước khi rời đảo Trừng Loan, Mạnh Hạc Ngâm đột nhiên nhận được tin đoàn phim tiếp theo của Trình Tri Dao gặp trục trặc, hình như lại là vấn đề kinh phí.
Anh ta lập tức báo tin này cho Nghê Hạ và Cốc Vũ Thanh, hai người đồng cảm sâu sắc với đoàn phim kia. Mặc niệm ba giây xong liền quyết định mua vé máy bay đi nhặt của hời.
–
Vài ngày sau, Nghê Hạ và Cốc Vũ Thanh mang theo kết quả mỹ mãn trở về Giang Thành.
Điều đó cũng đồng nghĩa, Nghê Hạ bước vào giai đoạn bận rộn hơn bao giờ hết.
Hơn một tháng tiếp theo, cô gần như không có lấy một ngày rảnh. Chỉ riêng việc khảo sát kỹ thuật lần hai đã phải bay đi bay về mấy chuyến.
Ngày thường cũng đi sớm về khuya, nhiều hôm đến cả Du Quyết tăng ca xong về nhà, cô vẫn còn đang bận ở bên ngoài.
Về đến nhà là ngã xuống ngủ ngay, mở mắt ra lại xách túi đi.
Đến mức Du Quyết thường xuyên cảm thấy căn nhà trở nên vô cùng trống trải.
Rõ ràng trước khi kết hôn với Nghê Hạ, đến cả tivi anh cũng hiếm khi mở vì thấy ồn.
Dù sao về nhà cũng chỉ có một mình, Du Quyết dứt khoát ở lại văn phòng luật.
Đợi đến khi Nghê Hạ nhắn tin bảo mình chuẩn bị về nhà anh mới tan làm. Rõ ràng chẳng còn việc gì mà vẫn cố tình tăng ca, khiến các đồng nghiệp khác chịu áp lực không nhỏ.
Cho đến trước ngày bấm máy, Nghê Hạ phải chuyển vào khách sạn của đoàn phim trước một tuần, cô cố ý dành ra ba ngày trống.
Lại Tú Viện giờ đã có thể nói được những câu đơn giản, khả năng giao tiếp cơ bản cũng đã hồi phục, Nghê Hạ và Du Quyết đến ăn tối cùng bà.
Chiều hôm sau, hai người lại sang nhà Nghê Kiến Quốc ăn cơm.
Phùng Thiên Tuệ và Nghê Phong đều đang ở Bắc Cảng, trong nhà chỉ còn ba ông cháu.
Nghê Hạ mời ông nội đến dự lễ khai máy, nhưng ông vẫn từ chối. Đến khi nghe cô nói sắp chuyển vào khách sạn của đoàn phim ở, ông càng không hiểu.
“Làm gì có ai kết hôn rồi mà còn ra ngoài ở?”
Nghê Hạ cúi đầu ăn cơm, không nói lời nào, Du Quyết ngồi bên cạnh lên tiếng: “Không sao đâu ông nội. Là yêu cầu của công việc.”
Nghê Kiến Quốc vẫn không ngừng nhắc mãi, đã kết hôn thì nên đặt gia đình lên hàng đầu.
Ngày cuối cùng là khoảng thời gian dành riêng cho Du Quyết.
Hai người cùng đi xem phim, ăn tối dưới ánh nến rồi nắm tay nhau tản bộ bên bờ sông.
Quảng trường ven sông vào đêm hè chưa bao giờ vắng vẻ, hơn nữa hôm nay lại là cuối tuần.
Có nhãn hàng dựng sân khấu tổ chức sự kiện, có ca sĩ đường phố dựng điện thoại livestream. Khắp nơi còn vang lên tiếng trẻ con nô đùa.
Giữa khung cảnh náo nhiệt như vậy, tâm trạng Nghê Hạ lại nặng trĩu. Rõ ràng trước hôm nay, cô vẫn luôn ở trong trạng thái vô cùng phấn khích.
Chỉ cần nghĩ đến việc lần này cuối cùng cũng được chính thức khai máy, sẽ không còn bất kỳ biến cố nào nữa, ngay cả lúc ăn cơm cô cũng bất giác mỉm cười.
Có lẽ là vì từ ngày mai bước vào đoàn phim, cô sẽ phải tạm xa Du Quyết.
Tuy trường quay vẫn nằm trong địa phận Giang Thành nhưng cách nhà hơn một tiếng lái xe, chắc chắn cô sẽ rất ít có cơ hội trở về.
Hơn nữa kể từ sau khi kết hôn, cô đã quen với việc có Du Quyết ở bên. Thậm chí có thể nói là đã trở nên ỷ lại vào anh.
Những chuyện lớn nhỏ trong cuộc sống mà cô không quyết định được đều đã thành thói quen tìm Du Quyết.
Anh chưa chắc chuyện gì cũng biết nhưng nhất định sẽ nghĩ cách giải quyết.
Nghĩ đến đây, Nghê Hạ vừa đi vừa thở dài thật mạnh.
“Không được thở dài.”
Bầu không khí đầy lưu luyến lập tức bị cắt ngang, Nghê Hạ ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh còn chưa hỏi em vì sao thở dài đã không cho em thở dài. Là tổng giám đốc bá đạo lại nhập vai rồi hay đơn giản là không yêu em nữa?”
Du Quyết lại cười.
“Chỉ là anh biết vì sao em thở dài.”
“Vì sao?”
“Vì em không nỡ xa anh.”
Giọng nói chắc nịch, tự tin, thậm chí không hề thêm một từ đệm hay chút do dự nào.
Nghê Hạ chỉ khẽ “Ồ” một tiếng. Rồi nói: “Nhưng em thấy hình như anh chẳng có vẻ gì là không nỡ xa em cả.”
“Thứ nhất.”
Du Quyết cúi đầu nhìn cô: “Tính chất công việc của em vốn là như vậy. Lần này còn ở ngay Giang Thành, không quá xa nhà. Nhưng sau này em nhất định sẽ còn phải đi quay ở tỉnh khác, thậm chí ở nước ngoài. Cả hai chúng ta đều phải tập quen với lối sống này.”
Mất công hôm nay Nghê Hạ còn cố ý mặc váy, trang điểm thật đẹp. Rốt cuộc, ai muốn nghe anh nói mấy lời lý trí thế này chứ?
Nhưng Nghê Hạ lại rất chiều chồng, cô mỉm cười gật đầu: “Em biết rồi, thầy Du. Thế còn điều thứ hai?”
Điều thứ hai, đương nhiên là anh cũng không nỡ xa em.
Nhưng nhìn vẻ lưu luyến hiện rõ trong đôi mắt Nghê Hạ, Du Quyết sợ rằng nếu mình nói vậy, cô sẽ lại khóc.
Anh nghĩ một lúc rồi đổi sang một cách nói khác.
“Anh sẽ nhớ em.”
Làn gió đêm đầu hạ mát mẻ, dịu dàng cuối cùng cũng cuốn hết nỗi buồn trong lòng Nghê Hạ đi, chỉ còn lại ý chí hừng hực.
–
Một tuần sau, chính thức khai máy.
Hôm ấy nắng rực rỡ, ánh mặt trời gay gắt phủ khắp trường quay.
Bốn giờ sáng, Nghê Hạ đã thức dậy đến phim trường để bố trí bối cảnh. Sau đó lại cùng các bộ phận tiến hành kiểm tra và điều phối lần cuối. Cô bận đến tận tám giờ, lúc này vẫn còn hơn một tiếng nữa mới đến lễ khai máy, các khách mời đã lần lượt có mặt. Thế nhưng cô vẫn không có thời gian lộ diện.
Cốc Vũ Thanh cũng bận tối mắt tối mũi, cô ấy dặn Mạnh Hạc Ngâm đi đón tiếp khách.
Chuyện này vốn là sở trường của Mạnh Hạc Ngâm. Anh ta lần lượt đưa từng vị khách đến khu nghỉ ngơi, bất kể quen hay không quen, anh ta đều nói chuyện duyên dáng, khiến ai nấy đều cười vui vẻ.
Chỉ riêng khi đón Du Quyết, anh ta lập tức thu lại vẻ hoạt bát, ngoan ngoãn dẫn anh đến nghỉ dưới mái che dựng trong trường quay.
Du Quyết nhìn quanh một vòng rồi hỏi: “Nghê Hạ đâu?”
“À.”
Mạnh Hạc Ngâm đáp: “Cô ấy đang ở trong trường quay trao đổi với đạo diễn hình ảnh.”
Mạnh Hạc Ngâm: “Anh muốn qua xem không?”
“Thôi.”
Du Quyết nói: “Cứ để cô ấy làm việc.”
Anh ngồi trong khu mái che, xung quanh toàn là người xa lạ. Chỉ có Lôi Uyển là người từng gặp anh vài lần.
Hai người bèn ngồi cùng nhau, cũng không nói chuyện nhiều, thỉnh thoảng mới trao đổi vài câu.
Cho đến khi một đám người vây quanh một cô gái đi ngang qua trước mặt họ.
Cô gái mặc chiếc áo phông in dòng chữ “Thế giới dưới đáy biển của Belly”, dáng người trung bình, làn da ngăm, mái tóc ngắn hơi rối, không biết có phải cố tình tạo kiểu hay không.
Cô không phải kiểu mỹ nhân rực rỡ, thậm chí còn cách hai chữ “xinh đẹp tinh tế” một khoảng. Nhưng đôi mắt đen láy ấy, ngay cả trong khoảnh khắc rất đời thường này vẫn toát lên sự kiên cường mãnh liệt.
Du Quyết thấy cô ấy rất quen nhưng nhất thời không nhớ đã gặp ở đâu.
“Đó là Trình Tri Dao đúng không?”
Lôi Uyển cũng nhìn theo bóng dáng cô gái: “Người thật còn đẹp hơn trên tivi nữa.”
Thì ra cô ấy chính là “Belly”.
Nghê Hạ từng cho Du Quyết xem ảnh của nữ chính.
Đúng như Lôi Uyển nói, ngoài đời, Trình Tri Dao khác ảnh đôi chút.
Nói chính xác hơn, dù đã ngoài hai mươi tuổi, trên người cô ấy không hề có vẻ quyến rũ hay gợi cảm của một người phụ nữ. Ngược lại, lại mang một khí chất thiếu niên rất rõ, đóng vai Belly mười sáu tuổi hoàn toàn không hề gượng ép.
Hơn nữa mặc dù ngoại hình của cô ấy khác với bức tranh Belly lái tàu ngầm mà Nghê Hạ đặt trong phòng khách nhưng thần thái lại giống đến khó diễn tả. Có cảm giác như người trong tranh thật sự bước ra ngoài.
Du Quyết và Lôi Uyển nhìn theo bóng Trình Tri Dao đi xa.
Dưới ánh mặt trời rực rỡ, dường như cũng nhìn thấy bóng dáng của Nghê Hạ.
“Hi! Chị Lôi!”
Một lúc sau, Cốc Vũ Thanh bước nhanh tới. Sau khi chào Du Quyết một tiếng, cô ấy ngồi xuống cạnh Lôi Uyển nghỉ lấy hơi: “Hai người có nóng không? Có cần em đưa sang chỗ có điều hòa không?”
“Không cần.”
Lôi Uyển: “Ở đây là được rồi.”
Quan sát Cốc Vũ Thanh vài giây, cô ấy lại hỏi: “Mắt em sao thế? Sưng thành thế này rồi.”
Cốc Vũ Thanh xua tay, uống liền một ngụm nước khoáng lớn rồi mới nói: “Bận quá. Tối qua ngủ không ngon.”
Thực ra là tối qua cảm xúc dâng trào khóc đến tận nửa đêm, sáng sớm thức dậy đầu óc vẫn còn choáng váng.
Lôi Uyển bèn tháo cặp kính râm trên đầu xuống đưa cho Cốc Vũ Thanh.
“Đeo tạm đi. Ngày vui thế này mà hai mắt sưng như hai quả óc chó thì còn ra thể thống gì.”
Cốc Vũ Thanh cười nhận lấy, vẫy tay với hai người. Rồi lại lao về phía những tiếng gọi “Cô Cốc!” vang lên khắp nơi.
Du Quyết nhìn đồng hồ, đứng dậy nói: “Chị Lôi, tôi ra ngoài đón người.”
Lôi Uyển gật đầu: “Được.”
Đi được nửa đường, Du Quyết thấy Mạnh Hạc Ngâm đang dẫn theo một nhóm người nhìn là biết lãnh đạo.
Anh vẫy tay gọi, Mạnh Hạc Ngâm ngẩn người một chút rồi đi tới.
Chưa kịp mở miệng, Du Quyết đã chỉ vào tấm thẻ công tác đeo trước ngực anh ta.
Mạnh Hạc Ngâm không hiểu chuyện gì nhưng vẫn tháo xuống đưa cho anh.
Du Quyết cầm chiếc thẻ rồi đi ra khỏi trường quay.
Nơi này khá hẻo lánh, bên ngoài là con đường bụi mù, bốn phía cỏ dại mọc um tùm.
Một chiếc xe con màu đen đang đỗ trước cổng, thấy Du Quyết đi ra, Phùng Thiên Tuệ và Nghê Phong cũng xuống xe.
Vừa nhìn vào bên trong Phùng Thiên Tuệ đã nhíu mày nói: “Sao chỗ này trông như xưởng sản xuất vậy?”
Lại nhìn môi trường xung quanh, vẻ mặt bà càng thêm lo lắng: “Hạ Hạ không ở đây đâu đúng không? Bụi thế này thì chịu sao nổi, buổi tối xe tải lớn lại nhiều, nó ngủ nổi không?”
“Không đâu ạ.”
Du Quyết cười đáp: “Cô ấy ở khách sạn của đoàn phim cách đây mười cây số, môi trường rất tốt.”
Hai vợ chồng gật đầu, rồi theo Du Quyết đi vào trường quay.
Ngay sau họ, một người đàn ông gần sáu mươi tuổi cũng bước vào phía sau còn có rất đông người đi theo.
Mạnh Hạc Ngâm lập tức chạy tới gọi “Bố! Mẹ!” Ngay sau đó, rất nhiều người trong khu mái che đều bước ra đón, trong đó có cả Nghê Hạ.
Cô cũng mặc chiếc áo phông của đoàn phim giống nữ chính. Đi theo sau Mạnh Hạc Ngâm, vội vàng chạy tới.
Thế nhưng ngay khi nhìn thấy Du Quyết và bố mẹ mình, bước chân cô khựng lại.
“Bố? Mẹ?!”
Mạnh Hạc Ngâm giật mình quay phắt đầu lại: “Cô hùa theo gọi linh tinh cái gì thế?”
Sau đó nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Nghê Hạ, lại nhìn đôi vợ chồng trung niên đứng cạnh Du Quyết. Anh vừa nói “Xin lỗi! Xin lỗi!” vừa chạy về phía bố mẹ mình.
“Sao bố mẹ lại đến đây? Chẳng phải hai người đang ở Bắc Cảng sao?”
Nghê Hạ vui mừng chạy tới, tiện tay đánh nhẹ Du Quyết một cái: “Anh cũng chẳng chịu nói trước với em.”
“Anh cũng chỉ mới biết sáng nay thôi.”
Du Quyết nghĩ một chút rồi nói thêm: “Bố mẹ anh sáng nay có ca phẫu thuật nếu không thì họ cũng đến rồi.”
“Không sao, không sao.”
Nghê Hạ vui đến mức hai tay cứ vung qua vung lại: “Bố, mẹ. Hai người về Giang Thành được bao lâu rồi ạ?”
“Tối qua nửa đêm bố mẹ mới về tới Giang Thành.”
Phùng Thiên Tuệ nói: “Nghĩ hôm nay con khai máy, dù thế nào bố mẹ cũng phải đến xem.”
Ánh nắng ban mai chiếu lên gò má Nghê Hạ, nhuộm chúng thành một màu hồng nhàn nhạt.
Cô nhìn bố mẹ mình cười ngây ngô một lúc, rồi lại nhón chân nhìn ra phía sau họ.
“Ông nội không đến ạ?”
“Sáng nay ông có cuộc họp, hai hôm nay lại đang bận mắng người.”
Nghê Phong bình thản tìm lời chữa cháy cho bố mình.
Trước khi xuất phát, ông và Phùng Thiên Tuệ đã đến mời ông. Nhưng ông cụ bướng bỉnh, nhất quyết không chịu đến.
“Vâng ạ.”
Nghê Hạ thở dài nhưng cũng không buồn lắm.
Ông nội cô vẫn luôn như vậy, cô quen từ lâu rồi.
Cô quay sang Du Quyết nói: “Thế anh chịu trách nhiệm chăm sóc bố mẹ nhé, em phải qua chỗ đạo diễn Mạnh tạo thiện cảm đây!”
“Đi đi. Nhớ nói ngọt một chút.”
Nghê Hạ cười hì hì rồi chạy đi.
Du Quyết cũng không quen thuộc nơi này, nên không dẫn bố mẹ Nghê Hạ đi tham quan lung tung.
Ba người ngồi dưới mái che, lặng lẽ nhìn nhân viên đoàn phim tất bật đi qua đi lại.
Hơn nửa tiếng sau, cuối cùng cũng đến giờ cử hành lễ khai máy.
Cốc Vũ Thanh cử người đến dẫn Du Quyết và bố mẹ Nghê Hạ.
Khoảng sân trống trong trường quay đã được dựng thành sân khấu tổ chức nghi thức từ sớm.
Phía sau là tấm poster của bộ phim, sân khấu trải thảm đỏ, bên trên đặt bốn máy quay, tất cả đều được phủ vải đỏ.
Ở chính giữa phía dưới sân khấu là một chiếc bàn dài. Trên bàn bày những lon cola đóng gói riêng, xếp thành bốn chữ “Khai máy đại cát”.
Phía trước còn đặt một lư hương lớn.
Khắp nơi đỏ rực, tràn đầy sức sống.
Mấy trăm nhân viên của đoàn phim nhanh chóng xếp hàng ngay ngắn như từng được huấn luyện quân sự.
Dưới sự giới thiệu của MC, đại diện các bên lần lượt lên phát biểu.
Mặt trời gay gắt, micro thỉnh thoảng lại rè lên cùng những bài phát biểu na ná nhau.
Nghe một lúc lâu, ngay cả Nghê Phong cũng ghé sát Phùng Thiên Tuệ thì thầm: “Sao mấy người làm nghệ thuật này phát biểu cũng giống hệt chúng ta làm doanh nghiệp vậy?”
Nghe vậy, Du Quyết mỉm cười.
Đến lượt Cốc Vũ Thanh lên sân khấu, cô ấy lấy bản thảo đã chuẩn bị sẵn ra, đọc với tất cả chân thành.
Khi nhắc đến Nghê Hạ, cảm xúc lại dâng trào, nước mắt bất ngờ rơi xuống. Cô ấy bèn tháo kính râm, tiện tay dùng luôn bản thảo lau nước mắt.
“Tôi và đạo diễn Nghê quen nhau vào kỳ thi học kỳ một năm nhất. Hồi đó tôi từng than phiền rằng mùa đông gọi xe toàn gặp xe có mùi khó chịu. Cô ấy bảo không có, cô ấy chưa từng gặp. Tôi còn tưởng cô ấy bị viêm mũi nặng. Sau này mới biết, đi đâu cô ấy cũng có tài xế đưa đón. Thỉnh thoảng gọi xe cũng toàn xe hạng sang. Thậm chí lần đầu tiên cô ấy đi tàu điện ngầm cũng là đi cùng tôi. Là một người có điều kiện sống tốt như vậy, về sau…”
Cô ấy nghẹn ngào đến mức không nói tiếp được, phải mất một lúc mới vừa khóc vừa tiếp tục: “Về sau cô ấy vẫn theo tôi sống nghèo suốt một quãng thời gian rất dài. Chịu không ít khổ cực, ngày nào cũng lo tiền, đến cả trang sức và túi xách của mình cũng đem bán.”
Nghe đến đây, Phùng Thiên Tuệ và Nghê Phong cũng khẽ thở dài dưới cái nắng gay gắt.
So với sự nghẹn ngào của Cốc Vũ Thanh, khi Nghê Hạ bước lên sân khấu phát biểu. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh và những áng mây trắng, đôi mắt phản chiếu ánh sáng rực rỡ.
Đối với cô, những tháng ngày cùng đường ấy đã qua rồi.
Giờ đây, cô chỉ còn niềm tin vào tương lai và lòng biết ơn dành cho tất cả những gương mặt quen thuộc dưới sân khấu.
“Những điều cô Cốc muốn nói đều đã nói thay tôi rồi. Vậy nên, tôi chỉ muốn chân thành cảm ơn từng người đã giúp chúng tôi. Đã giúp .”
Cô không cầm bản thảo bởi tất cả những người đã góp tiền góp sức, cô đều ghi nhớ.
Cô lần lượt gửi lời cảm ơn đến lãnh đạo các nền tảng có mặt, đến những người bạn có mặt và cả những người không thể đến.
“Xin cảm ơn chị Lôi Uyển của phòng Marketing Lumina đã hết lòng ủng hộ!”
“Xin cảm ơn bà Từ Thiệu Tâm của Văn phòng luật Hengtuo đã hết lòng ủng hộ!”
“Còn cả gia đình của tôi…”
Trong tiếng vỗ tay, giọng Nghê Hạ dần trở nên dịu dàng: “Xin cảm ơn bà Trần Ngọc Trân và ông Nghê Kiến Quốc đã hết lòng ủng hộ!”
Cô nhìn xuống khán đài, tìm bóng dáng của bố mẹ mình.
“Xin cảm ơn bà Phùng Thiên Tuệ và ông Nghê Phong đã hết lòng ủng hộ!”
“Xin cảm ơn bà Cố Nhạn Phàm và ông Du Văn Lâm đã hết lòng ủng hộ!”
Nói đến cuối cùng, ánh mắt cô và Du Quyết gặp nhau từ xa. Trong mắt ánh lên một tầng nước nhưng khóe môi vẫn nở nụ cười.
“Cuối cùng tôi xin chân thành cảm ơn chồng tôi, anh Du Quyết đã luôn hết lòng ủng hộ tôi!”
Trong tất cả những người có mặt, chỉ có Cốc Vũ Thanh là hiểu rõ nhất, câu cảm ơn ấy của Nghê Hạ nặng ký đến mức nào.
Chưa nói đến khoảng thời gian trước khi Mạnh Hạc Ngâm tham gia. Ngay cả khi đã có thêm những nguồn đầu tư khác, nếu không có Du Quyết thì họ biết kiếm đâu ra tiền trả cát-xê cho Trình Tri Dao?
Thế là Cốc Vũ Thanh cũng lập tức hô theo: “Cảm ơn! Cảm ơn!”
Trong tiếng vỗ tay vang dội, một chiếc xe thương vụ màu đen chậm rãi dừng trước cổng trường quay.
Nghê Kiến Quốc hạ cửa kính xe xuống, nghe thấy bên trong vô cùng náo nhiệt.
Ông đưa mắt nhìn khắp trường quay một lượt rồi buột miệng nói đúng y như lời Phùng Thiên Tuệ trước đó.
“Sao chỗ này nhìn giống xưởng sản xuất thế?”
–
Sau khi lễ khai máy kết thúc, nhân viên đoàn phim nhanh chóng trở lại vị trí làm việc. Trường quay lại trở về bầu không khí nghiêm túc và yên tĩnh.
Du Quyết cùng bố mẹ Nghê Hạ đứng trước cửa phim trường, không đi vào, chỉ lặng lẽ nghe những âm thanh khe khẽ vọng ra từ bên trong.
Ba người cứ đứng đó rất lâu, cho đến khi Cốc Vũ Thanh cầm điện thoại, bước chân vội vã đi ra.
Thấy Du Quyết và bố mẹ Nghê Hạ, cô ấy chớp chớp mắt, nhẹ nhàng vẫy tay với họ. Rồi lặng lẽ dẫn cả ba người vào trường quay.
Để lấy may, đoàn phim đã chọn một cảnh quay khá đơn giản làm cảnh đầu tiên của cả bộ phim.
Trước màn hình monitor, Nghê Hạ đeo tai nghe, chăm chú nhìn màn hình.
Ánh sáng trong đôi mắt cô tựa như những đốm sao được thắp lên bởi chính ước mơ.
“, cảnh số chín, cú máy thứ nhất, bắt đầu!”
———— HẾT PHẦN VĂN BẢN CHÍNH ————
[Lời của tác giả]
Việc kết thúc phần chính văn chính là khởi đầu cho một chặng đường mới trong cuộc đời của Hạ Hạ.
Những cột mốc có khoảng cách thời gian dài hơn mình sẽ viết trong ngoại truyện nhé.
Cảm ơn mọi người đã đồng hành và ủng hộ suốt hai tháng qua.