Trương Nguyên Diệc vẫn còn nhớ kỳ nghỉ Quốc khánh năm lớp mười hai, hôm đó anh ta hẹn mấy người bạn ra chơi bóng.
Chơi xong, cả nhóm cùng đến trung tâm thương mại ăn thịt nướng, lúc bước ra thì trời đã tối.
Đi ngang quảng trường ven sông, ở đó đang tổ chức hoạt động gì đó. Một nhóm mỹ nữ mặc váy ngắn đang nhảy sôi động.
Cả đám đều đứng ngây người nhìn, chỉ có Du Quyết quay đầu, sốt ruột giục: “Đi không đây? Mấy cậu không thấy lạnh à?”
Lúc ấy đúng là gió bên bờ sông khá lớn.
Nhưng tuyệt đối không thể lớn bằng cơn gió lạnh trên ban công lúc này.
Trương Nguyên Diệc thật sự không hiểu, ngày đó mới khoảng hai mươi độ, Du Quyết đã kêu lạnh.
Thế mà bây giờ nhiệt độ sắp xuống dưới không độ, anh lại có thể đứng ngay đầu gió hôn lâu đến thế.
Cả đời chưa từng hôn ai à?
Lưỡi quấn lấy lưỡi thú vị lắm sao?
Lại một cơn gió lạnh như dao cứa quét qua, Trương Nguyên Diệc hết chịu nổi rồi. Anh ta cảm thấy nếu hai người còn không chịu đi thì anh ta chỉ còn nước nhảy từ đây xuống.
Anh ta định giống như tối hôm ở phòng karaoke, lặng lẽ chuồn đi mà không để ai phát hiện.
Nhưng hôm nay ban công hẹp hơn nhiều, hơn nữa, Du Quyết cũng chẳng uống rượu.
Trương Nguyên Diệc vừa mới ló ra một góc áo, Du Quyết đã cảm giác được điều gì đó, hơi nghiêng đầu nhìn sang.
Sự kinh ngạc trong mắt anh chỉ thoáng qua trong chớp mắt, ngay sau đó lập tức biến thành một ánh nhìn còn sắc hơn cả dao.
Trương Nguyên Diệc: “…”
Tôi muốn xem chắc?
Cậu tưởng tôi muốn xem lắm à???
Ngay khoảnh khắc hai người chạm mắt nhau, Du Quyết khẽ nghiêng đầu che khuất gương mặt Nghê Hạ, rồi ôm cô vào lòng, còn kéo vạt áo khoác trùm lên đầu cô.
Trương Nguyên Diệc cũng rất biết điều, vừa tức tối vừa rón rén rời khỏi ban công.
Nghê Hạ bị nụ hôn đột ngột dừng lại làm cho hơi ngơ ngác. Cô định ngẩng đầu thì lại bị Du Quyết giữ xuống.
“Sao thế?”
“Không có gì. Chỉ muốn ôm em một lát.”
Nói ôm một lát thì đúng là chỉ một lát thật.
Đến khi Du Quyết buông tay, Nghê Hạ ngẩng đầu lên mới phát hiện hình như mặt anh hơi đỏ.
Hôn nhau bao nhiêu lần rồi, vậy mà còn biết ngượng nữa.
—
Rời khỏi khách sạn, Nghê Hạ và Du Quyết ở bệnh viện đến tận tối.
Sắp đến Tết Nguyên đán, Du Quyết cũng đã vượt qua giai đoạn bận rộn nhất của mùa kết án. Tòa án cũng tránh xếp lịch xét xử vào thời điểm trước và sau Tết, nên hiện giờ anh chỉ còn xử lý một số công việc tổng hợp.
Về đến nhà, anh đi thẳng vào phòng làm việc, còn Nghê Hạ thì thong thả tắm rửa, lấy một hộp sữa chua rồi ngồi trên sofa xem phim.
Chẳng bao lâu sau, điện thoại reo lên.
Là tin nhắn của Lôi Uyển.
[Lôi Uyển]: Kế hoạch thay đổi rồi nhé, trưa mai sẽ lên sóng luôn.
Mấy hôm nay Lôi Uyển vẫn đang lo mua các vị trí quảng bá cho , theo kế hoạch ban đầu thì phải đến trưa ngày kia mới chính thức phát hành.
Cụ thể vì sao lại đổi lịch, Nghê Hạ cũng không hỏi nhiều.
Đến trưa hôm sau, sau khi ăn cơm xong, Nghê Hạ đúng giờ lấy máy tính bảng ra, ngồi ngay ngắn trước bàn ăn để xem.
Bộ phim ngắn trong giai đoạn chuẩn bị phát hành đã được đổi tên thành , chọn một nền tảng video làm nơi phát hành đầu tiên và đăng bản đầy đủ dài bốn mươi phút.
Các nền tảng khác cũng đồng thời đăng bản đầy đủ, nhưng rõ ràng vị trí quảng bá kém nổi bật hơn nhiều.
Mặc dù đã xem thành phẩm không biết bao nhiêu lần, nhưng vào đúng khoảnh khắc chính thức phát hành, Nghê Hạ vẫn cẩn thận xem lại từ đầu đến cuối.
Cũng được đấy.
Đạo diễn Nghê tự đưa ra một lời đánh giá khá dè dặt cho chính mình.
Nội dung của bộ phim ngắn này rất đơn giản, không có quá nhiều cốt truyện. Vì thế, cô chỉ có thể dồn công sức vào nhịp điệu chuyển động của máy quay.
Sự phối hợp giữa đạo diễn ánh sáng và Nghê Hạ cũng rất ăn ý. Độ trễ của hệ thống đèn cảm ứng và những lần đèn bất ngờ tắt đúng như điều Nghê Hạ mong muốn, tạo nên cảm giác bất định và căng thẳng, vô hình trung trở thành “nhân vật phản diện” của cả bộ phim.
Nhưng người góp công lớn nhất vẫn là đội ngũ âm thanh.
Đặc biệt là khi nữ diễn viên bước vào tầng hầm, mọi âm thanh bỗng biến mất hoàn toàn trong vài giây, chỉ còn tiếng nước nhỏ tí tách vang lên xa xa.
Khoảng chân không về âm thanh ấy chỉ kéo dài trong chốc lát. Dường như nhân vật phát hiện ra điều gì đó, vội vàng chạy về phía góc phòng.
Phải nói rằng nữ diễn viên này diễn xuất rất nhập tâm, hơi thở dồn dập và đôi chân run rẩy của cô ấy đều hoàn toàn chân thật. Đến phút thứ ba mươi lăm, màn sụp đổ hoàn toàn ấy cũng không hẳn chỉ là diễn.
Bởi vì cô ấy thật sự nuôi mèo, và cũng thật sự sắp suy sụp.
Trước khi ký hợp đồng chẳng ai nói với cô ấy rằng công việc này lại tốn sức đến thế. Vừa nghe nói thoại ít, lại còn là nữ chính duy nhất nên cô ấy nhận ngay.
Đến cuối buổi quay, lúc ngồi xổm dưới đất khóc nức nở, cô ấy còn ứng biến thêm một câu thoại: “Rốt cuộc em đang ở đâu vậy?!”
— Tôi thật sự chạy hết nổi rồi!
Cô ấy hoàn toàn chìm vào cảm xúc của mình, cho nên đến khi con mèo xuất hiện, chính bản thân cô ấy cũng không kịp phản ứng, chỉ ngơ ngác mở mắt.
Mọi âm thanh lại một lần nữa biến mất, ngay cả hình ảnh cũng dừng lại trong vài giây, chỉ có tiếng mèo khẽ kêu một tiếng.
Cuối cùng, cô ấy ôm con mèo trở về nhà, đến lúc dừng trước cửa, cô gái quay đầu nhìn về phía ống kính. Ánh mắt tràn đầy cảm xúc ấy vẫn đủ sức truyền đến tận Nghê Hạ đang ngồi trước màn hình.
Bất kể bộ phim này cuối cùng đạt được kết quả thế nào, Nghê Hạ cũng đã vô cùng mãn nguyện.
Nếu không nhận dự án này, có lẽ cô sẽ chẳng bao giờ có cơ hội thử sức với một cảnh quay đòi hỏi khả năng điều phối hiện trường cường độ cao như vậy.
Cũng sẽ không biết rằng, chỉ cần ép bản thân thêm một chút, cô thật sự có thể hoàn thành một dự án tưởng chừng như không thể.
Nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính bảng, ánh mắt Nghê Hạ tràn ngập sự khẳng định dành cho chính mình.
Cô thỏa mãn xem lại thêm hai lần nữa, rồi cầm máy tính bảng đi đến phòng làm việc tìm Du Quyết.
Động tác mở cửa của cô rất nhẹ, hầu như không phát ra tiếng động.
Du Quyết đang ngồi trước bàn máy tính, gõ bàn phím, hoàn toàn không nhận ra cô đã bước vào.
Hai ngày nay anh gần như đều làm việc ở nhà. Công việc không quá gấp, thỉnh thoảng còn ra ngoài lấy chút đồ ăn.
Lúc này anh mặc một chiếc áo nỉ cổ tròn màu xám mỏng. Dù mắt vẫn nhìn màn hình máy tính, người lại ngả ra sau tựa vào lưng ghế. Những ngón tay thon dài xoay xoay cây bút, chiếc ghế cũng khẽ đung đưa, rõ ràng chẳng bận việc gì quan trọng.
Nghê Hạ bèn đặt máy tính bảng lên bàn.
“Luật sư Du, làm phiền một chút. Phiền anh dành chút thời gian thưởng thức kiệt tác của đạo diễn Nghê.”
Du Quyết đặt cây bút xuống, kéo máy tính bảng vào chính giữa.
Vừa bấm nút phát, anh vừa hỏi: “Anh là khán giả đầu tiên à?”
Nghê Hạ chớp chớp mắt: “À, không phải, phim phát hành rồi.”
Du Quyết: “…”
Được thôi.
Du Quyết nghĩ một lát rồi nói thêm: “Lần sau cho anh xem trước.”
Nghê Hạ gật đầu nói: “Vâng.”
Trước giờ cô vẫn nghĩ Du Quyết không hứng thú với mấy thứ này nên mới không đưa anh xem đầu tiên.
Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng anh đột nhiên nhập vai tổng giám đốc bá đạo, thuận miệng nói vậy thôi.
Vì thế, trong lúc Du Quyết xem phim, Nghê Hạ lại chăm chú nhìn anh.
Cô thầm nghĩ, nếu anh lại ngủ gật như tối hôm nọ thì cô sẽ vặn đầu anh xuống.
Không ngờ bộ phim dài gần bốn mươi phút, Du Quyết lại xem hết sức chăm chú, từ đầu đến cuối không hề mất tập trung lấy một lần.
Đến khi logo thương hiệu điện thoại hiện lên ở cuối phim, anh khẽ nói, như đang lẩm bẩm với chính mình: “Không ngờ cái này lại được quay bằng điện thoại.”
Nghê Hạ lập tức vỗ tay thật mạnh: “Một người ngoài nghề như anh mà còn đánh giá như vậy thì đạo diễn Nghê cũng coi như không phụ lòng bên đặt hàng rồi!”
“Vốn dĩ là họ lời to.”
Du Quyết cười, đứng dậy xoa đầu cô: “Được rồi, anh đến bệnh viện đây.”
Hôm nay là ngày Lại Tú Viện xuất viện, ban đầu Nghê Hạ định đến giúp một tay, nhưng Cốc Vũ Thanh gọi cô cùng đối chiếu một số tài liệu.
Du Quyết cũng nói không cần cô làm gì, đồ đạc không nhiều, chỉ cần anh với hộ lý thu dọn sẽ nhanh hơn, bảo cô tối qua ăn cơm là được.
Chưa đến năm giờ chiều, Du Quyết đã đưa Lại Tú Viện từ bệnh viện về nhà. Đợi đến khi bà ngủ say, anh mới rời khỏi phòng.
Lúc Cố Nhạn Phàm và Du Văn Lâm trở về, Du Quyết đang rảnh rỗi ngồi trên ghế bập bênh cạnh cửa sổ phòng khách, mở lại đoạn quảng cáo của Nghê Hạ vừa phát hành.
Hai người vào phòng thăm Lại Tú Viện rồi bước ra, thấy con trai ngồi xem điện thoại, hai chân gác lên chiếc ghế đẩu nhỏ một cách rất tùy tiện.
“Bỏ chân xuống cho đàng hoàng đi.”
Nghe thấy giọng Cố Nhạn Phàm, Du Quyết lập tức hạ chân xuống, đồng thời cất luôn điện thoại.
Chỉ cần nghe giọng mẹ là anh biết hai người có chuyện muốn nói.
Sau khi cả hai ngồi xuống, Cố Nhạn Phàm lên tiếng trước: “Là thế này. Hai ngày nay mẹ với bố con bàn bạc rồi. Tình trạng của bà nội con hiện giờ thế này, trong thời gian ngắn bố mẹ cũng không thể chuyển ra ngoài ở được. Vậy nên căn nhà ở Bán Đảo Nhất Hào để con với Hạ Hạ ở đi.”
Nghe vậy, Du Quyết ngước mắt nhìn bố mẹ, trên mặt chẳng hề có ý định từ chối.
“Bao giờ?”
Khu Bán Đảo Nhất Hào cách nơi anh và Nghê Hạ đang ở không xa, là một khu biệt thự liền kề mới xây.
Vài năm trước, Cố Nhạn Phàm và Du Văn Lâm đã mua ở đó một căn duplex thông tầng trên cùng, dự định sau này sẽ chuyển đến ở. Thế nhưng đầu năm nay, sau khi nhận nhà chưa được bao lâu thì Lại Tú Viện đổ bệnh. Vì thế căn nhà vẫn bỏ trống, ngay cả kế hoạch sửa sang cũng phải gác lại.
Mà bây giờ bà nói để Du Quyết và Nghê Hạ ở, đương nhiên không phải chỉ cho ở nhờ, ý bà là muốn sang tên luôn.
Thật ra trước đây Du Quyết chưa từng mơ ước đến căn nhà đó, anh thấy nó quá rộng.
Nhưng lúc này, anh chợt nhớ tới ban công hình vòng cung của căn hộ ấy, ánh sáng rất đẹp, chắc chắn sẽ rất hợp để Nghê Hạ ngồi vẽ tranh.
“Không cần gấp đâu.”
Cố Nhạn Phàm nói: “Để một thời gian nữa.”
“Đừng để sau nữa.”
Du Quyết cười nói: “Làm luôn bây giờ đi.”
Cố Nhạn Phàm không hiểu anh vội cái gì, đâu phải không có chỗ ở.
“Đợi hai đứa đăng ký kết hôn rồi tính.” Bà lẩm bẩm: “Nếu không người ta lại tưởng nhà mình sốt ruột sang tên nhà trước khi cưới.”
Sắp đến Tết rồi, hai gia đình kiểu gì cũng phải cùng nhau ăn cơm, có vài chuyện cũng chẳng giấu được nữa.
Du Quyết nghĩ một lát rồi thẳng thắn nói: “Thật ra bọn con đăng ký kết hôn rồi.”
Lời vừa dứt, phòng khách lập tức chìm vào im lặng.
Ngay sau đó, Du Văn Lâm, người nãy giờ vẫn không nói gì, đột nhiên trợn mắt quát: “Con làm cái trò gì thế hả!”
Cố Nhạn Phàm biết Du Quyết không thể nào mang chuyện này ra đùa. Thế nên bà cũng nổi giận chẳng kém chồng.
“Sao con lại giấu bố mẹ đưa con bé đi đăng ký kết hôn? Những gì đáng lẽ nhà mình phải chuẩn bị còn chưa kịp chuẩn bị!”
Phản ứng của bố mẹ cũng nằm trong dự liệu của Du Quyết, anh rũ mắt, nhỏ giọng nói:
“Đều như nhau cả.”
“Như nhau cái gì mà như nhau?”
Du Văn Lâm tức đến mức muốn đập bàn: “Cho trước khi cưới với cho sau khi cưới, thành ý có thể giống nhau được sao?!”
Dù có nghĩ nát óc, Cố Nhạn Phàm và Du Văn Lâm cũng không thể ngờ rằng chính Nghê Hạ mới là người sợ Du Quyết đổi ý nên sốt sắng đòi đi đăng ký kết hôn.
Trong mắt họ, chỉ có một sự thật, đó là con trai mình tay trắng mà đã dụ dỗ con gái nhà người ta đi kết hôn.
Một mình Du Quyết gánh hết cơn thịnh nộ của bố mẹ. Đợi đến khi hai người mắng mệt rồi, anh mới tranh thủ nhắn cho Nghê Hạ một tin.
[J]: Vợ à, lát sang nhớ mua ít quà nhé.
[Vợ]: Dạ được dạ được.
Nghĩ một chút, Du Quyết nhắn thêm.
[J]: Mua nhiều một chút.
[Vợ]: Để làm gì?
[J]: Ăn bám bố mẹ.
—
Chỗ đậu xe trong khu dân cư khá chật, lúc Nghê Hạ đến, cô cũng học theo Du Quyết, đỗ xe ở bên ngoài.
Năm phút sau, Du Quyết xuống đón cô, mở cốp xe ra, ngay cả anh cũng giật mình.
“Sao em mua nhiều thế?”
Toàn là các loại thực phẩm bổ dưỡng và quà biếu đắt tiền.
“Chẳng phải anh bảo em mua nhiều một chút sao?”
Hơn nữa, theo ý của Du Quyết thì có lẽ bố mẹ anh sẽ lì xì năm mới cho hai người, đương nhiên cô không thể tay không đến được.
“Không sao.”
Du Quyết xách đống quà xuống, vừa cười vừa ngắm nghía: “Dù sao bọn mình cũng không thiệt.”
Không khí lạnh buốt, tuyết lại bắt đầu rơi. Hai vợ chồng xách quà, chạy chậm vào trong khu nhà.
Du Văn Lâm đứng đợi ở cửa tòa nhà, ông dẫn hai người lên nhà thì đồ ăn đã được dọn sẵn lên bàn.
Người hộ lý cũng đẩy Lại Tú Viện ra ngoài, Nghê Hạ cố ý ngồi cạnh bà. Suốt cả bữa ăn, cô luôn trò chuyện với bà nên không hề để ý vẻ áy náy vẫn hiện rõ trên gương mặt bố mẹ Du Quyết.
Đặc biệt là Du Văn Lâm, ông gần như không dám nhìn thẳng vào Nghê Hạ.
Sau bữa cơm, Cố Nhạn Phàm quay vào phòng, hơn mười phút sau, bà cầm một chiếc bìa hồ sơ bước ra.
Đó là bộ tài liệu giới thiệu căn hộ mà chủ đầu tư đã đưa lúc gia đình mua nhà.
“Hạ Hạ, con xem thử căn nhà này thế nào.”
Nghê Hạ cứ tưởng Cố Nhạn Phàm đang hỏi ý kiến mình vì cô học nghệ thuật. Cô nhận lấy tập tài liệu, chăm chú xem mà không để ý đến thời gian ghi trên đó.
“Đẹp lắm ạ.” Nghê Hạ lật xem sơ đồ mặt bằng: “Bây giờ hiếm có dự án nhà ở mới nào có mặt bằng và mật độ xây dựng đẹp thế này. Hơn nữa còn là nhà bàn giao thô, có thể tự thiết kế theo đúng phong cách mình thích.”
Nhìn thấy ban công lớn hình vòng cung ấy, Nghê Hạ không khỏi trầm trồ: “Ban công này đẹp quá.”
“Đúng không, cũng ổn chứ?”
Cố Nhạn Phàm mỉm cười hỏi: “Vậy căn nhà này để cho con với Du Quyết ở, coi như nhà tân hôn của hai đứa, được không?”
“Cho bọn con ạ?”
Nghê Hạ sững người, nhất thời không biết nên nói gì.
Du Quyết ngồi cạnh khẽ dùng đầu gối chạm vào chân cô: “Cảm ơn mẹ đi.”
Thật ra lúc hai bên gia đình gặp mặt trước khi đăng ký kết hôn cũng đã nhắc đến chuyện nhà tân hôn. Chỉ là hôm nay đề cập quá đột ngột nên Nghê Hạ chưa kịp phản ứng.
Đến khi hoàn hồn, cô lập tức ôm chặt tập tài liệu mặt bằng vào lòng, cười tươi nói: “Căn nhà này đẹp quá, con thích lắm! Cảm ơn mẹ!”
Du Quyết lại nhắc: “Còn bố nữa.”
Nghê Hạ quay sang nhìn Du Văn Lâm: “Cảm ơn bố!”
Du Văn Lâm gật đầu, không nói gì, ông chỉ lấy ra một tấm thẻ ngân hàng rồi đưa cho Nghê Hạ.
Lần này thì Nghê Hạ thật sự không hiểu.
“Đây là… lì xì năm mới ạ?”
“Ừm… cũng có thể nói vậy.”
Cố Nhạn Phàm nghĩ một chút rồi nói thêm: “Tiền trong đó con muốn dùng để sửa nhà cũng được, muốn làm việc gì khác cũng được, tùy con.”
—
Ban đầu Nghê Hạ cứ nghĩ hôm nay chỉ là một bữa cơm bình thường, tiện sang thăm Lại Tú Viện rồi nhận chút tiền mừng năm mới.
Cô hoàn toàn không ngờ cái gọi là “ăn bám bố mẹ” mà Du Quyết nói lại là ăn một miếng lớn đến vậy.
Vừa được tặng nhà, lại còn thêm một khoản tiền không nhỏ.
Bảo sao lúc đến đây, Du Quyết vui như thế.
Đổi lại là ai mà chẳng vui.
Nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà bà nội, cơn gió lạnh thổi tới, Nghê Hạ lại thấy trong lòng hơi bất an.
Cô cảm thấy cán cân trong cuộc hôn nhân của mình và Du Quyết có phần mất cân bằng.
Dù sao cũng đã có bản thỏa thuận kia, nhà cô có cho bao nhiêu thì cuối cùng cũng chỉ thuộc về riêng cô.
Nhưng những gì bố mẹ Du Quyết trao cho cô bây giờ lại hoàn toàn khác.
Hơn nữa, hình như Cố Nhạn Phàm cũng biết cô sắp quay phim điện ảnh. Nghe ý bà thì khoản tiền này cũng có thể dùng để đầu tư vào bộ phim.
Nghê Hạ nhớ lại dáng vẻ mình vừa rồi đưa tay nhận lấy ngay, bỗng thấy hơi xấu hổ.
“Như vậy có phải không ổn lắm không?”
Giọng cô trầm xuống: “Bố mẹ đều biết có bản thỏa thuận đó, vậy mà vẫn cho em nhiều như thế.”
“Không sao.”
Du Quyết biết Nghê Hạ đang nghĩ gì.
Chẳng qua cô cảm thấy, như vậy không công bằng.
Nhưng hôn nhân đâu phải hợp đồng thương mại. Không cần phải lúc nào cũng đòi hỏi giá trị ngang bằng, quyền lợi và nghĩa vụ cân xứng tuyệt đối.
Tuyết rơi ngày càng dày, dưới quầng sáng của đèn đường, từng bông tuyết xoay tròn rồi chầm chậm đáp xuống.
“Lạnh quá, mau về nhà thôi.”
Thế nhưng Nghê Hạ lại đứng yên tại chỗ, nghiêm túc nhìn Du Quyết.
“Em đang nói nghiêm túc đấy!”
Du Quyết gật đầu: “Anh biết.”
Bạn bè anh vẫn luôn nói anh là người chẳng có chút máu liều nào.
Bình thường sau giờ làm, mọi người thích tụ tập đánh bài, anh chưa từng tham gia, đến đứng xem cũng chẳng có hứng.
Thật ra không phải anh không có máu liều, chỉ là anh không dùng nó trên bàn bài.
Đôi khi ngồi nhìn bạn bè chơi, anh nhận ra mình thật sự không thích kiểu đấu trí phải đoán bài trong tay đối phương.
“Hay là số tiền này vẫn nên…”
Nghê Hạ còn chưa nói hết, đột nhiên Du Quyết nắm lấy tay cô, kéo cô sải bước về phía trước: “Đừng thấy áp lực, vợ à.”
Giữa màn tuyết trắng, anh quay đầu nhìn cô, ánh đèn mờ ảo phủ lên gương mặt anh, nụ cười của anh thẳng thắn: “Dù sao giấy đăng ký kết hôn cũng đã nhận rồi, anh all in. Còn em, cứ tùy ý.”