Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu
Chương 54: Đang tiến hành 14 – Anh kết hôn với em vì anh thích em
Quảng trường khu thương mại về đêm đông nghịt người, náo nhiệt vô cùng. Xung quanh là tiếng trẻ con reo hò thích thú, phía sau là tiếng nhạc nền phát ra từ trung tâm thương mại.
Du Quyết bước qua từng xe bán hàng lưu động, gương mặt lạnh lùng đi tới giữa những vệt đèn neon rực rỡ.
Nhìn là biết lại đến để cãi nhau.
Nghê Hạ cũng sầm mặt, khoanh tay, quay đầu nhìn sang hướng khác.
Ít ra người vẫn còn ở đây, không bỏ chạy là được.
Cốc Vũ Thanh đứng bên cạnh, nhìn Du Quyết càng lúc càng tiến gần. Anh đi ngang qua cô ấy, không hề dừng lại, cũng chẳng liếc lấy một cái, cứ thế đi thẳng tới chỗ Nghê Hạ.
Dù Du Quyết không hề ra hiệu, Cốc Vũ Thanh vẫn cảm thấy nhiệm vụ của mình đã hoàn thành, bèn xoay người rời đi.
“Ê, cậu đi đâu thế?”
Nghê Hạ theo phản xạ định đuổi theo, vừa bước được hai bước thì cổ tay đã bị Du Quyết nắm lấy: “Đi với anh.”
“Tại sao em phải đi với anh? Em còn muốn đi với Cốc…Này! Cốc Vũ Thanh!”
Du Quyết kéo cô đi về hướng ngược lại. Mặc cho Nghê Hạ gọi thế nào, Cốc Vũ Thanh cũng không quay đầu, chẳng mấy chốc đã hòa vào dòng người.
Ban đầu Nghê Hạ chỉ giận một mình Du Quyết, giờ thì tiện thể mắng luôn cả Cốc Vũ Thanh.
Quay sang nhìn Du Quyết, thấy anh kéo mình đi một cách hiên ngang như chuyện đương nhiên, cô càng tức hơn.
“Anh làm cái gì vậy?”
Cô dùng sức hất tay ra nhưng không thoát nổi, còn phải bước thật nhanh mới theo kịp sải chân của anh.
Lúc ở sân bay chiều nay có thấy anh đi nhanh thế này đâu!
Loạng choạng đi xuyên qua khu tiền sảnh, lên tới sân hiên tầng hai của trung tâm thương mại, Du Quyết mới dừng lại bên lan can.
Nơi đây cây xanh xen kẽ, chỉ lác đác vài người ngồi nghỉ trên ghế quanh bồn cây. Quảng trường phía dưới vẫn đèn đuốc sáng trưng, vô cùng náo nhiệt khiến gương mặt lạnh lẽo của Du Quyết nổi bật hơn.
Không đợi Nghê Hạ kịp lấy lại hơi, anh đã lên tiếng: “Thế nào là khônh phải vợ chồng thật? Em nói rõ ràng cho anh.”
“Có gì mà không rõ?”
Nghê Hạ đút hai tay vào túi áo khoác, hất cằm đáp: “Ngay từ đầu chúng ta đã đâu có kết hôn bình thường.”
“Không bình thường chỗ nào? Bước nào không bình thường?”
Du Quyết nói: “Không đăng ký kết hôn à? Hay chưa gặp hai bên gia đình?”
“Anh biết rõ còn cố tình hỏi?”
Nghê Hạ bực bội đáp: “Em kết hôn là để lấy tiền, ngay từ đầu em đã nói rất rõ rồi. Còn anh chẳng phải cũng vì muốn bà nội yên tâm sao?”
“Vì muốn bà nội yên tâm?”
Du Quyết cười lạnh: “Để anh nhắc lại nguyên văn lời anh từng nói. Bà nội anh già rồi, bệnh rồi, chứ không phải ngốc. Anh không đến mức tùy tiện tìm một người kết hôn chỉ để lừa bà. Bà muốn nhìn thấy anh lập gia đình, anh cũng không muốn bà mang theo tiếc nuối. Em cần tiền, anh cũng sẵn sàng giúp em. Nhưng như vậy thì có mâu thuẫn gì với việc anh muốn kết hôn với em không?”
Bao nhiêu tức giận trong lòng Nghê Hạ như đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy. Cô nhìn thẳng vào mắt Du Quyết, biểu tình cũng dần sững lại.
Một cơn gió lạnh thổi qua, Du Quyết quay mặt đi, hít sâu một hơi rồi mới nhìn cô lần nữa. “Nếu bà nội anh không bị bệnh, nếu em không cần tiền, có lẽ bây giờ chúng ta chỉ đang yêu nhau. Nhưng kết cục đẹp nhất của yêu đương cũng là kết hôn. Anh chỉ là sẵn lòng bỏ qua cả quá trình, cược thẳng vào kết quả, như vậy có vấn đề gì sao?”
Yêu nhau cái gì chứ…
Sao nghe giống như đang tỏ tình vậy?
Có ai tỏ tình mà hùng hổ như thế không?
Ánh mắt Nghê Hạ dao động, cô chớp chớp mắt rồi quay mặt đi.
“Không hiểu. Em chỉ là dân học nghệ thuật bình thường thôi.”
Giận suốt cả buổi tối, cuối cùng Du Quyết cũng bị cô chọc đến bật cười.
Anh nhìn tầng mây phía chân trời trong cơn gió lạnh, rồi tiếp tục nói tiếp, nhưng giọng điệu đã bình tĩnh lại.
“Cô gái ở sân bay hôm nay là một nhà thiết kế lễ cưới, ngồi cạnh anh trên máy bay. Lúc cô ấy làm phương án thiết kế, anh vô tình nhìn thấy bản vẽ trên máy tính, thấy rất đẹp nên hỏi thêm vài câu.”
“Thế kia mà gọi là hỏi vài câu á?”
Suýt thì quên, nhắc đến chuyện này, Nghê Hạ lại nổi nóng, buột miệng nói: “Cả hai sắp đi ra khỏi sân bay rồi mà anh còn cười vui như thế. Bình thường có bao giờ thấy anh…”
Đang nói dở, cô chợt nhận ra điều gì đó, miệng hé mở rồi im bặt.
“Công ty của cô ấy còn thiết kế váy cưới. Anh đưa ảnh của em cho cô ấy xem, không ngờ cô ấy lại quen em. Cô ấy nói cũng tốt nghiệp khoa Thiết kế trường em, hơn em hai khóa, trước đây còn từng hợp tác với em trong chương trình chào tân sinh viên.”
Nói tới đây, Du Quyết cúi xuống liếc Nghê Hạ một cái: “Người ta khen em không ngớt. Chẳng lẽ anh phải khóc mới đúng sao?”
Trong đầu Nghê Hạ hiện lên một ký ức mơ hồ.
“Nghiêm Gia… Gia Mỹ?”
“Đến tên người ta em còn không nhớ nổi, anh nhớ kiểu gì?”
Du Quyết khó chịu đáp, rồi nói tiếp: “Nhưng cô ấy vẫn nhớ tên em. Còn bảo rất thích ý tưởng thiết kế của em, rất muốn hợp tác với em thêm lần nữa. Cô ấy nhờ anh gửi thông tin liên lạc với mấy dự án đã làm cho em, xem em có hứng thú không.”
“Ồ…”
Nghê Hạ gật đầu: “Vậy lát nữa anh gửi em xem nhé.”
“…”
Du Quyết hạ mắt nhìn cô đến mức hàng mi cô khẽ run.
“Đó là trọng điểm sao?”
Anh hỏi.
Ánh mắt Nghê Hạ theo những quầng sáng neon chậm rãi hướng xuống quảng trường đông đúc bên dưới.
“Thế trọng điểm là gì?”
Đã muốn giả ngốc thì cứ giả ngốc đi.
Du Quyết khẽ thở dài, nhìn sườn mặt cô, nhìn đôi mắt lấp lánh ấy, anh chậm rãi, nghiêm túc nói từng chữ: “Trọng điểm là, anh kết hôn với em vì anh thích em. Anh chưa từng nghĩ đến chuyện làm vợ chồng giả với em. Kể từ ngày quyết định kết hôn, anh đã xem em là người vợ danh chính ngôn thuận của mình. Không có bất kỳ bước nào là diễn kịch cả.”
Sân hiên tầng hai không có vật gì che chắn, gió đêm thỏa sức thổi tung mái tóc Nghê Hạ.
Cũng giống như tấm lòng của Du Quyết lúc này, rõ ràng đến mức không còn gì để giấu, không nhìn thấy được, nhưng có thể nghe thấy. Thậm chí còn như có hình có dạng, cùng với ánh mắt anh dịu dàng lướt qua gương mặt cô.
Hai tay Nghê Hạ vẫn cử động trong túi áo khoác, nhưng nét mặt gần như không thay đổi.
Cô quay đầu đi, khóe môi khẽ cong lên.
“Ôi, em biết mà. Em nhìn ra rồi.”
Du Quyết nhìn cô chằm chằm: “Biết cái gì?”
Nghê Hạ mím môi, nhịn cười một lúc lâu mới đáp: “Biết anh thích em.”
“Còn em thì sao?”
“Hả?”
“Em thích anh không?”
Nghê Hạ ngẩng đầu lên, dưới bầu trời đêm, ánh đèn phản chiếu trong đôi mắt Du Quyết, sáng ngời, chăm chú nhìn thẳng vào cô.
Trong ánh mắt ấy không hề có vẻ hồi hộp chờ đợi câu trả lời, mà giống như anh chỉ đang xác nhận một đáp án vốn đã biết từ trước.
Gió lạnh rít bên tai, khiến Nghê Hạ cảm thấy lồng ngực mình như căng đầy.
Cô không đáp, chỉ quay mặt đi, Du Quyết cũng nghiêng đầu theo hướng nhìn của cô, vẫn không rời mắt khỏi đôi mắt ấy.
Anh khẽ nhướng mày: “Hửm?”
Nghê Hạ đáp thật nhanh: “Em không biết.”
Ánh mắt anh nóng bỏng: “Lại không biết nữa à?”
Tiếng ồn ào của trung tâm thương mại vẫn chưa lắng xuống, ánh đèn trên sân hiên chập chờn lay động.
Người qua đường không nghe thấy những lời thì thầm của họ, cũng không nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Nghê Hạ.
Nhưng cô vẫn cúi đầu, tựa trán vào ngực Du Quyết, lí nhí: “Đông người quá…”
Du Quyết đưa tay ôm lấy đầu cô, nhẹ nhàng v**t v* vành tai đang nóng bừng.
“Vậy chúng ta về nhà.”
–
Lúc đầu, Du Quyết chỉ nắm tay Nghê Hạ rời khỏi sân hiên.
Cả hai đều im lặng, bước chân của anh ngày càng nhanh, đến cuối cùng gần như chạy bộ tới lối vào bãi đỗ xe.
Ra khỏi thang máy, Du Quyết bỗng nhớ ra điều gì, liền dừng lại.
“Em lái xe đến không?”
Nghê Hạ cũng dừng bước.
“…Có.”
Hai bàn tay đang nắm chặt bỗng buông ra, không cần nói thêm câu nào, cả hai rất ăn ý đi về phía xe của mình.
Hơn tám giờ tối là lúc đường đông nhất, dù Nghê Hạ đã lái rất nhanh, vẫn bị Du Quyết bỏ lại phía sau.
Đã thế còn xui xẻo gặp đèn đỏ, chẳng mấy chốc đã không còn nhìn thấy đèn đuôi xe của anh.
Trong sáu mươi giây chờ đèn, ngón tay cô vô thức gõ lên vô lăng, đèn xanh vừa bật, cô lập tức đạp ga lao đi.
Khi lái xe vào bãi đỗ dưới nhà, Du Quyết đã đỗ xe xong từ lâu, đang đứng cạnh xe nhìn cô.
Không biết vì căng thẳng, sốt ruột hay đơn giản chỉ là quá xui, Nghê Hạ đánh lái tới lui ba lần vẫn không thể lùi xe vào ô.
Đến lần thứ tư, Du Quyết đứng phía trước cau mày nhìn cô.
“Em có đỗ nổi không đấy? Không thì xuống đây, để anh.”
Cửa kính xe đóng kín nên Nghê Hạ không nghe được anh nói gì, nhưng nhìn khẩu hình cũng đoán được đại khái.
Cô chuyển cần số về P, mở cửa bước xuống, nói: “Tại xe anh to quá nên em khó đỗ.”
Du Quyết không đáp, anh nhanh chóng lùi xe gọn gàng vào chỗ, rồi xuống xe, nắm tay Nghê Hạ đi thẳng vào sảnh thang máy.
Đúng lúc cả hai thang máy đều đang ở tầng cao, Du Quyết bấm cả hai. Khi một thang đến nơi, anh lập tức kéo cô bước vào.
Cửa thang máy vừa khép lại, Nghê Hạ bất giác nín thở.
Trong không gian kín không một bóng người, cô có cảm giác Du Quyết sắp làm điều gì đó.
Nhưng vài giây trôi qua, anh vẫn chỉ im lặng nhìn cánh cửa thang máy.
Sau mấy ngày xa nhau, lại vừa mới cưới, dù không ai nói gì, Nghê Hạ vẫn cảm thấy bầu không khí trong chiếc thang máy nhỏ hẹp như đặc quánh bởi cảm xúc của cả hai.
Thang máy đến nơi, Du Quyết nắm tay cô đi nhanh tới cửa nhà, mở khóa rồi bước vào, suốt quãng đường vẫn không nói một lời.
Vào trong, anh mới buông tay, cúi xuống thay giày.
Nghê Hạ cũng thay giày bên cạnh, không hiểu hôm nay làm sao, cả người cô cứ như mất kiểm soát. Loay hoay mãi vẫn chưa xỏ xong dép, vừa cúi xuống thì chiếc túi lại rơi xuống sàn.
Đến khi cô tất bật đi vào phòng khách, Du Quyết đã đứng cạnh ghế sofa, vừa cởi áo khoác.
Tim Nghê Hạ đập mỗi lúc một nhanh, cô không dừng bước, gần như chạy trốn về phía phòng mình.
Vừa đi ngang qua Du Quyết, quả nhiên cổ tay cô bị anh giữ lại.
Trong khoảnh khắc bị kéo trở về, Nghê Hạ nhắm chặt mắt, mím môi thật chặt. Thế nhưng khóe môi vẫn không giấu nổi nụ cười.
Đáng tiếc Du Quyết chỉ khẽ hôn lên khóe môi cô, Nghê Hạ đã mềm lòng, hé môi như đón nhận.
Sự đáp lại ấy lập tức đổi lấy một nụ hôn nồng nhiệt hơn, Nghê Hạ bất giác rụt vai, người hơi ngả ra sau.
Mặc dù Du Quyết vòng tay giữ lấy eo cô, nhưng đôi chân cô vẫn vô thức lùi lại từng bước.
Cô lùi một bước, anh tiến một bước, nụ hôn cũng ngày càng sâu hơn.
Cho đến khi bắp chân cô chạm vào mép ghế sofa, không còn đường lui nữa. Du Quyết chống một gối lên ghế, để cô ngồi xuống rồi chống tay lên thành ghế phía sau lưng cô.
Một tay anh chống lên lưng ghế, một tay chống bên tai cô, khẽ th* d*c rồi hỏi: “Bây giờ biết chưa?”
Nghê Hạ liếc nhìn anh thật nhanh rồi lại rũ mắt xuống, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.
“Vẫn chưa biết.”
Du Quyết lại cúi xuống hôn cô.
Có ghế sofa làm điểm tựa, anh càng không còn chút kiêng dè. Mãi đến khi ép Nghê Hạ phát ra hai tiếng rên khe khẽ, anh mới chịu dừng lại.
“Vẫn chưa biết sao?”
Bị thân thể và hơi thở của anh bao phủ, Nghê Hạ rõ ràng cảm thấy mình như thiếu dưỡng khí, nhưng đồng thời lại thấy cả thể xác lẫn tâm hồn đều vô cùng thỏa mãn.
“Biết rồi…”
Cô khe khẽ lẩm bẩm một câu, rõ ràng Du Quyết không chấp nhận câu trả lời ấy, chỉ nhìn chằm chằm vào cô, như đang âm thầm giằng co.
Nghê Hạ đành phải lớn tiếng hơn: “Biết rồi!”
Rồi ngượng ngùng lí nhí gọi: “Ông xã.”
Đèn phòng khách đã tự động bật sáng ngay từ lúc hai người bước vào nhà, ánh sáng hơi chói mắt.
Khi Nghê Hạ nhắm mắt lại lần nữa, một nụ hôn dịu dàng và quấn quýt cũng nhẹ nhàng đáp xuống.
Mái tóc cô xõa nơi cổ, ngưa ngứa.
Vạt áo của Du Quyết cũng khẽ lay động trên người cô.
Nghê Hạ mở mắt, ánh nhìn men theo thân hình anh xuống dưới. Nhìn thấy đường cong vòng eo lúc ẩn lúc hiện, chính cô cũng không hiểu mình nghĩ gì, bỗng đưa tay khẽ kéo vạt chiếc áo nỉ rộng của anh lên, rồi luồn tay vào bên trong.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào làn da của Du Quyết, cơ thể anh khựng lại trong giây lát rồi chậm rãi ngẩng đầu.
Anh có chút kinh ngạc, trong giọng nói còn mang theo ý cười: “Em làm gì vậy?”
Đầu ngón tay Nghê Hạ nhẹ nhàng lướt qua bên hông anh. Cô rũ mắt, vừa đỏ mặt vừa mỉm cười.
“Chỉ là muốn sờ một chút thôi.”
Lời tác giả:
Hạ Hạ đúng là đã phân biệt rất rõ ba kiểu “thích”: thích vì lợi ích, thích từ tình cảm trong lòng và thích về mặt hấp dẫn thể xác.