Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu

Chương 51: Đang tiến hành 11 – “Lại dùng chiêu này nữa à?”

Nghê Hạ đứng thẳng tắp, hai tay đút trong túi áo khoác, như thể chẳng nghe thấy gì, hết nhìn bên trái lại nhìn bên phải, nhất quyết không nhìn Du Quyết phía sau.

Đến lượt họ thanh toán, Nghê Hạ đang bình tĩnh lấy từng món trong xe đẩy ra thì Du Quyết bất ngờ hỏi: “‘Đề phòng trường hợp bất trắc’ là đề phòng ai vậy? Không phải đề phòng anh đấy chứ?”

Nghê Hạ không đáp.

Sau khi quét mã, cô lại thản nhiên bỏ đồ vào túi.

Du Quyết khẽ vén lọn tóc bên tai cô, thấy hai má cô hơi đỏ.

“Anh hỏi em đấy.”

Chiều nay vốn đã rối như tơ vò rồi, vậy mà anh còn ở đây hỏi đề phòng ai đề phòng ai đề phòng ai.

“Em đề phòng Curry, đề phòng Irving, đề phòng Embiid!”

Nghê Hạ tức đến bốc hỏa, trừng mắt nhìn anh: “Trả tiền đi!”

Nói xong cô quay đầu bỏ đi, đến khi Du Quyết lấy điện thoại quét mã thì cô đã đi tới cửa ra.

Anh đẩy xe đuổi theo, không dám nói thêm câu nào.

Trên đường về, Nghê Hạ vẫn cúi đầu nhìn điện thoại.

Hỏi thì là đang nghiên cứu công thức nấu ăn, không rảnh để ý đến bất kỳ ai.

Du Quyết cũng im lặng lái xe, thỉnh thoảng liếc sang cô bên cạnh.

Biết thế anh đã nói ít đi vài câu. Chỉ cần đổ thêm chút dầu là mặt đỏ sẽ biến thành mặt đen ngay.

“Em khá hiểu mấy ngôi sao bóng rổ này nhỉ.”

Du Quyết cất giọng khàn khàn: “Em từng xem họ thi đấu à?”

Nghê Hạ không ngẩng đầu, giọng điềm nhiên: “Từng quen.”

Du Quyết: “…”

Suốt quãng đường sau đó không ai nói thêm lời nào.

Về đến nhà, Nghê Hạ xách một túi lớn đồ dùng sinh hoạt rồi chui thẳng vào phòng ngủ.

Phần lớn đồ được cô cất vào phòng tắm, chỉ riêng “thủ phạm” kia thì không.

Cô ngồi bên giường nhìn nó một lúc, rồi hung hăng nhét sâu vào tận trong cùng ngăn kéo tủ đầu giường.

Bước ra khỏi phòng, Du Quyết đang bận rộn trong bếp.

Anh đã cởi áo khoác, chỉ mặc áo nỉ màu xám, tay áo xắn lên để lộ một đoạn cẳng tay.

Khi cúi người xử lý nguyên liệu, ánh mắt tập trung chẳng khác nào đang đọc tài liệu nghiên cứu.

Nghê Hạ đứng ở cửa nhìn một lúc thì hết giận, chậm rãi đi tới bên cạnh anh, cầm một bó hẹ bỏ vào bồn rửa.

Vừa rửa rau, cô vừa đánh giá Du Quyết.

Rau củ được xếp ngay ngắn trên mặt bàn, anh vừa nhìn điện thoại vừa đối chiếu chữ trên các lọ gia vị. Trông không giống nấu ăn mà giống làm nghiên cứu khoa học hơn.

“Ổn không đấy?”

Nghê Hạ hỏi.

“Thử xem.”

Du Quyết đáp: “Cùng lắm thì mặn thêm nước, nhạt thêm muối.”

Nói rồi anh đặt điện thoại xuống, bắt đầu ướp thịt bò.

Mua sẵn loại bít tết đã cắt, Du Quyết làm theo công thức, cho gia vị xong thì đeo găng tay dùng một lần rồi nhào bóp.

“Em nghỉ đi, để anh làm cho.”

Đúng lúc Nghê Hạ cũng vừa rửa xong bó hẹ.

Thấy Du Quyết có vẻ rất tự tin, cô gật đầu, rửa sạch tay rồi khóa vòi nước.

Đang định lấy khăn giấy thì cô liếc Du Quyết một cái, sau đó đi ra phía sau anh, vòng tay ôm lấy eo anh, lau lòng bàn tay trước rồi lau mu bàn tay sau.

Du Quyết quay đầu nhìn cô: “Nghê Hạ.”

Lau tay xong, Nghê Hạ cười hì hì rồi xoay người ra khỏi bếp.

Bây giờ mới bốn giờ chiều, còn hơn hai tiếng nữa Nghê Kiến Quốc và Phùng Thiên Tuệ mới tới.

Món họ chuẩn bị cũng không khó: canh sườn ngô, hẹ xào trứng, cá vược hấp và bít tết áp chảo.

Nghê Hạ đã xem công thức, cảm thấy đúng kiểu có tay là làm được.

Ánh nắng nhàn nhạt trải mỏng trong phòng khách.

Trong nhà ấm áp dễ chịu, Nghê Hạ ôm laptop ngồi trên sofa, chỉnh sửa cần bàn giao cho Lôi Uyển.

Thỉnh thoảng từ bếp vọng ra tiếng nước chảy và tiếng chiên xào cũng khiến cô thấy yên tâm.

Bất giác một tiếng trôi qua. Nghê Hạ ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã hơn năm giờ.

Mà động tĩnh trong bếp cũng ngày càng dữ dội.

Cô sinh nghi, đặt máy tính xuống rồi đi vào bếp.

Sắc mặt Du Quyết rõ ràng đã không còn tốt nữa, mày nhíu chặt, đang dùng muôi vớt bọt trong nồi canh sườn.

Rõ ràng đã chần qua nước rồi mà không hiểu sao vẫn còn nhiều bọt như vậy, vớt mãi cũng không hết.

Còn trên mặt bàn bên cạnh, nguyên liệu nhìn qua thì có vẻ ra dáng, nhưng kỹ thuật dùng dao thì không thể nhìn kỹ.

Con cá vược mới cạo được một nửa vảy đã bị ném vào bồn rửa, toàn thân bê bết máu như vừa chịu cực hình, khiến Nghê Hạ nhìn mà muốn niệm kinh cho nó.

“Để, để em giúp anh nhé.”

Vừa nói cô vừa đi tới bên cạnh Du Quyết, chỉ vào chỗ tỏi trên bàn: “Cái này phải thái à?”

“Phải đập.”

“Được.”

Nghê Hạ giơ dao lên làm ngay, một nhát dao xuống, hai tép tỏi như gặp đại nạn, mỗi tép bay một nơi. Một tép bật vào người Du Quyết, một tép rơi xuống đất, tìm mãi không thấy.

Thấy cô lại lấy thêm hai tép nữa chuẩn bị đập, Du Quyết vội vàng ngăn lại.

“Để anh làm. Em đi đánh trứng đi.”

Việc này thì đơn giản.

Nghê Hạ đánh xong bốn quả trứng, Du Quyết dặn: “Cho chút muối vào rồi khuấy đều.”

“Được, mấy thìa?”

“Ba thìa.”

Du Quyết vừa quay đầu lại đã thấy cô cho hẳn ba thìa đầy ụ vào.

Anh linh cảm là nhiều quá, không chắc lắm nên dừng tay, lấy đũa chấm thử một ít trứng.

“…”

Du Quyết thở dài, nói: “Đập thêm hai quả nữa vào, đừng cho muối nữa.”

“Nhiều trứng vậy sao?”

Dù lẩm bẩm, Nghê Hạ vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Ở bên kia, Du Quyết vớt hết lớp bọt nổi trong nồi canh rồi tiếp tục xử lý con cá.

Chỉ riêng việc giữ được con cá trơn tuột đã chẳng hề dễ dàng, mà cạo vảy cá lại càng là một công việc đòi hỏi kỹ thuật.

Thấy anh loay hoay mãi, Nghê Hạ sợ anh lỡ tay cắt vào mình nên cau mày nói: “Hay là bỏ món này đi?”

Du Quyết im lặng nặng nề một lúc, cuối cùng nghe theo lời cô, cầm cả con cá lẫn phần vảy vừa cạo dở ném luôn vào bồn rửa.

“Bốp! Bốp!” hai tiếng, đến chết rồi mà con cá vược vẫn chẳng được yên.

Đánh trứng xong, Nghê Hạ đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi quay lại thớt cắt hẹ, nhanh chân giành lấy việc nhẹ nhất.

Du Quyết chỉ còn cách lấy chảo chống dính ra, chuẩn bị áp chảo bít tết.

Làm đúng theo công thức, anh cho hai viên bơ vào chảo.

Đợi bơ tan chảy và chảo nóng lên mới đặt miếng thịt bò xuống.

Ai ngờ chẳng bao lâu sau, lúc định lật mặt thịt thì phát hiện dính chảo.

Rõ ràng từng bước đều làm theo công thức, sao vẫn dính chảo được chứ???

Sự kiên nhẫn của Du Quyết đã gần chạm đáy. Anh nhìn chằm chằm miếng bít tết trong chảo, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Nghê Hạ thấy vậy, lại nhìn mớ hẹ trên thớt của mình bị cắt dài ngắn lộn xộn…

Biết thế đã thuê người nấu ăn theo giờ rồi!

Nhưng lúc này cũng chẳng phải không còn cách cứu vãn.

Cô ném luôn con dao xuống, buông xuôi nói: “Gọi đồ ăn ngoài đi.”

Du Quyết ngẩng đầu nhìn cô: “Lại dùng chiêu này nữa à?”

“Cái gì mà lại…”

Nghê Hạ chợt im bặt.

Thì ra anh thật sự biết lần trước cô gọi đồ ăn ngoài rồi giả làm bữa khuya tự nấu đem cho anh.

Đôi mắt cô đảo một vòng, bĩu môi cười nói: “Thế anh cứ nói xem, có hiệu quả không?”

Là luật sư, đương nhiên phải có nguyên tắc của riêng mình.

Du Quyết lắc đầu: “Không. Để anh thử thêm lần nữa.”

Nhìn căn bếp đã bừa bộn như vừa trải qua một trận chiến, Nghê Hạ thật sự không biết còn gì để thử nữa.

“Tùy anh. Dù sao em vẫn gọi đồ ăn.”

Nói xong, cô quay lại phòng khách lấy điện thoại.

Mở ứng dụng giao đồ ăn lên, Nghê Hạ lại bắt đầu đau đầu.

Quanh đây hầu như chỉ có các quán ăn vặt, còn nhà hàng món Hoa gần nhất thì ít nhất cũng phải bốn mươi phút mới giao tới.

Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ.

Chỉ còn năm mươi phút nữa là đến giờ hẹn sáu giờ rưỡi.

Không còn thời gian nghĩ nhiều, Nghê Hạ lập tức gọi một loạt món rồi nhanh chóng đặt đơn.

Chỉ trong mười phút ngắn ngủi, cô đã cầm điện thoại lên xem không biết bao nhiêu lần.

Đến khi màn hình hiện dòng “Nhà hàng đang tự giao hàng”, cô lại nhíu mày.

Kiểu giao hàng do quán tự vận chuyển này không hiển thị vị trí cũng chẳng có thời gian dự kiến, đúng là càng khiến người ta sốt ruột.

Trời càng lúc càng tối, tiến độ giao hàng lại chẳng nhìn thấy đâu, Nghê Hạ lo đến mức đi đi lại lại trong phòng khách.

Thật ra không biết nấu ăn cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Sai ở chỗ cô quá tin tưởng Du Quyết. Thấy trong bếp gia vị với dụng cụ đầy đủ, cô cứ ngỡ anh biết nấu.

Cô đã mạnh miệng khoe với mẹ và ông nội rằng Du Quyết sẽ xuống bếp. Giờ quay sang nói thật ra anh không biết nấu, chẳng phải họ sẽ lại nghi ngờ chuyện cô thầm yêu anh suốt chín năm chỉ là chín năm trong mơ hay sao?

Đúng sáu giờ hai mươi, Phùng Thiên Tuệ nhắn tin, bảo bà và Nghê Kiến Quốc sắp đến nơi nhưng đồ ăn ngoài vẫn chưa tới.

Cùng lúc đó, Nghê Hạ cũng ngửi thấy trong bếp bay ra một mùi hương.

Cũng không hẳn là thơm, nhưng ít ra cũng là mùi thức ăn.

Cô đi tới cửa bếp nhìn vào.

“Ông nội với mẹ em đến rồi.”

Du Quyết quay lưng về phía cô, đang múc một thìa canh lên nếm thử.

Chỉ nhìn bóng lưng thôi, Nghê Hạ cũng biết hương vị chắc chẳng khá khẩm gì.

“Chắc đồ ăn ngoài sắp tới rồi. Em xuống dưới kéo dài thời gian một chút. Lúc mang lên anh nhớ bày ra đĩa rồi cất túi giao hàng đi nhé.”

“…Không cần.”

Du Quyết đặt thìa xuống: “Đâu phải không ăn được.”

Nghê Hạ thật sự không hiểu rốt cuộc anh đang cố chấp cái gì.

“Tùy anh.” Cô xoay người bỏ đi. “Dù sao người mất mặt cũng đâu phải em.”

Khi Nghê Hạ đến cổng khu dân cư, chiếc xe thương vụ của gia đình đã đỗ bên lề đường.

Thấy cô đi ra, Nghê Kiến Quốc và Phùng Thiên Tuệ lần lượt xuống xe.

Mùa đông, trời tối rất nhanh, gió lạnh cũng sắc như dao.

Nghê Hạ bước tới nhận lấy túi đồ trong tay mẹ.

“Ông nội, mẹ, hai người có lạnh không?”

“Mẹ thì không sao.”

Đúng lúc một cơn gió thổi tới, Phùng Thiên Tuệ quay sang nhìn Nghê Kiến Quốc: “Bố, hay lấy khăn quàng trên xe đi?”

Nghê Kiến Quốc vừa quan sát khu chung cư vừa lắc đầu: “Không cần, không lạnh.”

Ông vừa dứt lời, Nghê Hạ đã thấy một anh shipper thắng gấp bên lề đường rồi xách một túi đồ ăn thật lớn đi về phía phòng bảo vệ.

Chắc là đơn của cô rồi…

Mắt cô sáng lên, lập tức nói: “Ông nội, mẹ, để con dẫn hai người đi dạo quanh khu này nhé.”

“Không cần đâu, trước đây mẹ…”

“Khu này đẹp lắm, con dẫn hai người đi xem!”

Thế là giữa buổi tối mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, Nghê Hạ dẫn Phùng Thiên Tuệ và Nghê Kiến Quốc gần tám mươi tuổi đi vòng vòng trong khu dân cư suốt hai mươi phút mới chịu lên nhà.

Vừa mở cửa, cô đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức.

Ổn rồi…

Nghê Hạ thở phào nhẹ nhõm, dẫn ông nội và mẹ bước vào. Nghe thấy tiếng động, Du Quyết cũng từ bếp đi ra.

“Chào tổng giám đốc Nghê, chào dì.”

Nhân lúc mọi người đang chào hỏi nhau, Nghê Hạ vội bước nhanh đến phòng ăn. Quả nhiên, Du Quyết đã bày toàn bộ các món cô đặt từ ngoài về sang bát đĩa một cách đẹp mắt.

Thậm chí còn rắc thêm một nắm hành lá lên bát canh.

Cuối cùng anh vẫn chịu nhượng bộ.

Cô quay đầu lại, vừa hay bắt gặp ánh mắt của Du Quyết.

Nghê Hạ lén giơ ngón tay cái về phía Du Quyết. Thế nhưng anh chẳng hề cảm kích, chỉ hừ nhẹ rồi quay mặt sang chỗ khác.

Nghê Kiến Quốc và Phùng Thiên Tuệ đưa mắt quan sát phòng khách một lượt rồi bước vào phòng ăn.

Nhìn thấy bàn ăn đầy ắp món, Nghê Kiến Quốc không nói gì, còn Phùng Thiên Tuệ thì ngạc nhiên thốt lên: “Ôi, Du Quyết nấu ăn giỏi thế cơ à?”

Đây là lần đầu tiên Nghê Hạ nhìn thấy vẻ cứng đờ trên gương mặt Du Quyết.

Anh gật đầu đầy khó nhọc: “Cháu cũng không biết có hợp khẩu vị không. Bình thường cháu ít khi vào bếp.”

Nghê Hạ không biết bữa cơm này Du Quyết ăn có ngon không, nhưng riêng cô thì vui vô cùng.

Trong bữa ăn, Phùng Thiên Tuệ trò chuyện với Du Quyết về chuyện thường ngày, Nghê Kiến Quốc thì nói với anh về công việc. Không khí thoải mái, nghiễm nhiên đã xem anh như con rể tương lai.

Đến lúc ăn trái cây sau bữa cơm, Nghê Hạ còn đưa mẹ đi tham quan cả căn hộ.

Phùng Thiên Tuệ rất hài lòng, nói rằng đáng lẽ lúc trước nên mua luôn hai căn ở đây, vì bà thấy khu này sau này còn nhiều tiềm năng tăng giá.

Quay lại phòng khách, bà tiếp tục bàn chuyện đó với Nghê Kiến Quốc.

Còn Nghê Hạ thì thấy Du Quyết lặng lẽ dọn dẹp một mình trong bếp nên cũng đi theo.

Cô đứng cạnh anh, dùng vai huých vai anh.

“Có cần em giúp không?”

“Không cần.”

Vừa dứt lời, anh lại nói thêm: “Lấy giúp anh một gói giấy lau bếp lại đây đi.”

Món ăn thì chẳng nấu được bao nhiêu, nhưng giấy lau bếp lại dùng hết nguyên cả một gói.

Sau khi mang giấy tới, Nghê Hạ vừa nhìn anh lau vòi nước vừa hỏi: “Anh thấy ông nội với mẹ em có hài lòng với tay nghề nấu ăn của anh không?”

Du Quyết liếc cô một cái.

“Anh nghĩ họ hài lòng với mắt chọn nhà hàng của em thì đúng hơn.”

“Thì đã sao? Anh không nói, em không nói, thì ai biết được chứ?”

Nhớ đến bầu không khí vui vẻ trên bàn ăn, cô đắc ý đến mức như sắp mọc đuôi: “Họ hài lòng rồi, yên tâm rồi, tiền của em chắc cũng sắp vào tài khoản thôi.”

Du Quyết không đáp, chỉ cúi đầu rửa tay.

Rửa sạch xong, anh đưa lên ngửi thử, vẫn còn một mùi kỳ lạ.

Không hiểu sao cả nước rửa chén lẫn nước rửa tay đều không tẩy hết được.

Anh tiện tay đưa bàn tay đến trước mũi Nghê Hạ: “Em ngửi thử xem.”

“Cái gì thế?”

Cô nhăn mũi né tránh: “Hôi chết đi được.”

“Hôi cũng phải ngửi.”

Du Quyết kéo cô lại, vòng tay qua cổ cô, ép cô ngửi: “Đây là bằng chứng hôm nay chồng em đã xuống bếp.”

Nghê Hạ muốn chạy mà không thoát nổi, cuối cùng bật cười thành tiếng.

Đúng lúc hai người đang cười đùa thì từ phòng khách chợt vang lên một tiếng ho khẽ.

Nhà bếp đối diện phòng khách, ở giữa chỉ ngăn bởi khu vực bàn ăn.

Nghê Hạ và Du Quyết đồng thời quay đầu, lập tức buông nhau ra, vẻ mặt cũng nghiêm chỉnh lại.

Phùng Thiên Tuệ đang nhìn về phía họ.

Thấy đôi trẻ đều đỏ mặt ngượng ngùng, bà mỉm cười rồi nói: “Hạ Hạ, Tiểu Du, ông nội với mẹ về trước nhé.”

“Vâng, được ạ. Để con tiễn hai người.”

Tiễn Phùng Thiên Tuệ và Nghê Kiến Quốc lên xe xong, hai người quay về nhà, cùng ngồi xuống sofa nghỉ ngơi.

Bận rộn cả ngày, ai nấy đều mệt, chẳng ai nói chuyện, mỗi người cầm điện thoại của mình.

Trên đường về, Phùng Thiên Tuệ có nhắn tin trò chuyện với Nghê Hạ, bảo cô rảnh thì hỏi phòng kinh doanh xem còn căn hộ nào không, nếu còn thì có thể cân nhắc mua thêm một căn.

Nghê Hạ đồng ý.

Nhưng nhắc đến chuyện mua nhà, suy nghĩ của cô lại vô thức chuyển sang tiền.

Cô soạn đi soạn lại mấy lần, định hỏi mẹ khi nào mới chuyển tiền cho mình.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn thôi.

Mới mời về nhà ăn một bữa đã chìa tay đòi tiền thì lộ liễu quá.

Màn đêm dày đặc phủ xuống, hai người lười biếng dưới ánh đèn vàng dịu dàng và yên bình.

Đặt điện thoại xuống, Nghê Hạ chậm rãi duỗi người, quay sang nhìn Du Quyết.

Không biết anh đang bận gì mà vẫn liên tục gõ điện thoại.

Một lúc sau, cảm nhận được ánh mắt của cô, anh vẫn nhìn màn hình rồi nhẹ giọng nói: “Vài hôm nữa anh phải đi công tác.”

“Hả?”

Nghê Hạ sững người một thoáng rồi hỏi: “Đột ngột vậy sao?”

“Vừa mới nhận được thông báo.”

Trả lời tin nhắn xong, Du Quyết cũng cất điện thoại, quay sang nhìn cô: “Thứ tư tuần sau đi, khoảng một tuần.”

“Ồ… Đi đâu vậy?”

“Liên Châu.”

Cũng không xa lắm.

Nghê Hạ gật đầu: “Vậy nhân cơ hội đó em sẽ dọn sạch nhà anh.”

Du Quyết nhìn cô rồi bật cười: “Em định dọn đi đâu được?”

Đối với Du Quyết, đi công tác là chuyện như cơm bữa. Nghê Hạ cũng không để tâm lắm, trong đầu chỉ canh cánh chuyện tiền vốn.

Mấy ngày sau đó, cô hoặc là bận làm hậu kỳ, hoặc là vào nhóm chat gia đình “tán gẫu”.

Lúc thì nói hôm nay Du Quyết lại xuống bếp nấu cơm. Lúc thì khoe hai người vừa mua một bể cá, còn nuôi hai chú rùa con.

Đến cả việc mua hai món đồ trang trí nhỏ cũng phải chụp ảnh gửi vào nhóm.

Ý tứ trong từng câu từng chữ đều là, bọn con rất yêu nhau, rất hạnh phúc.

Chỉ có điều, chuyện xin tiền thì Nghê Hạ vẫn nghẹn mãi trong cổ họng, không tài nào mở lời được. Cô chỉ hy vọng mấy vị đại gia trong nhà sẽ tự hiểu.

Cứ dò xét như vậy mãi, cuối cùng đến tối thứ ba, cũng có tín hiệu.

[Mommy]: Hạ Hạ, chiều mai đến nhà ông nội nhé.

Nhìn thấy tin nhắn này, Nghê Hạ kích động đến mức suýt bật khỏi sofa.

Phải mất một lúc cô mới bình tĩnh lại rồi hỏi:

[Nghê Hạ]: Có chuyện gì vậy mẹ?

[Mommy]: Con đến rồi sẽ biết.

Nghê Hạ siết chặt nắm tay, khẽ vung một cái trước ngực.

Yes!

Theo sự hiểu biết của cô về Phùng Thiên Tuệ, lần này chắc chắn là chuẩn bị chuyển tiền cho cô rồi.

Tối hôm đó, Nghê Hạ kích động đến mức không sao ngủ được.

Cô và Cốc Vũ Thanh nhắn tin trò chuyện đến tận hai giờ sáng. Đến khi mí mắt không chống đỡ nổi nữa mới chịu ngủ.

Nhưng giấc ngủ cũng chẳng yên, khoảng năm, sáu giờ sáng cô lại tỉnh.

Nhìn đồng hồ thấy vẫn còn sớm, cô xoay người định ngủ tiếp.

Lần này, cô mơ thấy ông nội và mẹ đã chuyển tiền. Trong tài khoản có vô số số không phía sau, nhiều đến mức đếm mãi không hết.

Thế nhưng giấc mơ vốn chẳng bao giờ có logic, ngay chiều hôm nhận được tiền, đoàn phim đã phải khởi quay. Cô và Cốc Vũ Thanh vội vàng liên hệ đủ mọi bên, bận đến mức đầu óc quay cuồng.

Nào ngờ khi báo giá gửi đến, cái nào cũng rẻ như cho. Tiền nhiều đến mức tiêu mãi không hết.

Tiền thì đủ, nhưng hiện trường quay lại loạn cả lên, người thì báo thiết bị này hỏng, người thì kêu máy móc kia bị thất lạc…

Khắp nơi liên tục vang lên tiếng gọi “đạo diễn Nghê”, bận đến mức Nghê Hạ hoa cả mắt.

Du Quyết cũng đứng giữa đám đông. Anh kéo lấy cô đang tất bật, bình tĩnh nói: “Tiền em đã nhận được rồi, phim cũng khởi quay rồi, chúng ta ly hôn đi.”

Nghê Hạ bỗng mở choàng mắt.

Trong căn phòng tối đen như mực, cô thở gấp, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Đương nhiên cô biết tất cả chỉ là một giấc mơ.

Nhưng cảm giác trong mơ lại chân thật đến lạ.

Sự hỗn loạn khi đoàn phim vội vàng khai máy, cùng câu nói đột ngột muốn ly hôn của Du Quyết đã cuốn trôi hết niềm vui, chỉ còn lại cảm giác hoảng hốt và bất an.

Đợi cảm xúc còn sót lại của giấc mơ dần lắng xuống, Nghê Hạ cũng hoàn toàn mất ngủ.

Cô kéo rèm cửa, đứng dưới ánh nắng ban mai dụi dụi mắt.

Trời đã sáng.

Cô thậm chí còn chẳng biết bây giờ là mấy giờ, cứ thế rời giường.

Mơ màng đánh răng rửa mặt xong, cô mới nhớ nhìn đồng hồ.

Bảy giờ.

Đúng lúc ấy, ngoài phòng khách truyền đến tiếng động.

Nghê Hạ chợt nhớ ra điều gì đó, còn chưa kịp thay đồ ngủ đã đi thẳng ra ngoài.

Du Quyết đang đứng cạnh tủ buffet uống nước. Chiếc vali đã đặt sẵn trong phòng khách.

Nghe tiếng cửa mở, anh quay đầu lại: “Dậy sớm vậy?”

Nghê Hạ ngẩn người nhìn anh, mất một lúc cô mới cất tiếng: “Anh sắp đi rồi à?”

“Ừ.”

Thấy cô vẫn mặc đồ ngủ, Du Quyết nói: “Em ngủ thêm chút nữa đi.”

“Lát nữa em ngủ.”

Nghê Hạ hỏi: “Mấy giờ máy bay cất cánh ấy nhỉ?”

“Chín giờ.”

Cô im lặng một lúc rồi mới nói: “Vậy anh đi đi.”

Du Quyết uống hết nước, rửa sạch cốc rồi quay đầu lại: “Anh đi nhé?”

“Ừ.”

Anh kéo vali từng bước về phía cửa, đến huyền quan, bước chân dừng lại một chút.

Anh luôn có cảm giác Nghê Hạ đang nhìn mình.

Quay đầu lại, quả nhiên là vậy.

Trong phòng khách vừa hửng sáng, hai người lặng lẽ nhìn nhau.

Sắc mặt Nghê Hạ rất bình thản, thậm chí còn có chút trầm lặng.

Có lẽ vì ngủ không ngon, nhìn Du Quyết kéo vali bước ra ngoài, trong lòng cô bỗng nghẹn lại bởi một cảm xúc khó gọi thành tên, nặng nề đến mức khiến cả người cũng trở nên trĩu xuống.

Rõ ràng anh còn chưa rời đi, thế nhưng cảm giác trống trải của căn nhà đã đến trước, lặng lẽ bao phủ lấy cô.

Đúng lúc ấy, Du Quyết lên tiếng: “Lại đây.”

Ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, Nghê Hạ bước từng bước chậm chạp về phía anh.

Khi cô còn cách anh chừng hai, ba mét, Du Quyết dường như không chờ nổi nữa, anh sải bước đến, kéo cô vào lòng rồi cúi đầu hôn cô.

Lời tác giả:

Đừng có suốt ngày nói họ là vợ chồng giả nữa.

Hạ Hạ không thích nghe đâu!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn