Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu
Chương 35: Đếm ngược 35 – “Tiện thể tôi tưới cây giúp cô luôn.”
Lúc nhận được tin nhắn của Nghê Hạ, Du Quyết đang ở nhà Lại Tú Viện.
Đợi bà cụ ngủ say, anh mới đứng dậy chuẩn bị ra về.
Trước khi đi, anh vào phòng khách uống một cốc nước, vô tình quay đầu nhìn thấy trong sân có thêm vài chậu cây mới.
Đi lại gần quan sát kỹ, anh mới phát hiện dường như khu sân nhỏ đã bị bỏ bê suốt nửa năm qua vừa được ai đó dọn dẹp.
Cỏ dại mọc chen giữa các khe đá đã bị nhổ tận gốc, thay vào đó là lớp sỏi thô sạch sẽ.
Lá khô được cào thành một đống, để lộ lớp đất đen còn ẩm bên dưới.
Bên cạnh còn có một hàng rào tre mới dựng được một nửa.
Du Quyết quay sang hỏi người chăm sóc: “Gần đây thuê người làm vườn đến à?”
“Không có.”
Thấy Du Quyết đang nhìn khu sân, người chăm sóc mới hiểu anh đang hỏi chuyện gì: “À, mấy hôm trước có cậu thanh niên ấy, cái cậu…”
“Phương Gia Lâm?”
“Đúng đúng.” Người chăm sóc gật đầu: “Cậu ấy đến dọn dẹp.”
Du Quyết gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Sở thích lớn nhất của Lại Tú Viện là trồng hoa chăm cây. Từ khi Du Quyết còn nhớ được mọi chuyện, trong nhà lúc nào cũng ngập tràn hương hoa.
Có điều, anh chẳng hề được bồi dưỡng tâm hồn từ thú vui đó, thậm chí thỉnh thoảng còn phá phách.
Ngược lại, Phương Gia Lâm lớn lên trong môi trường ấy nên rất yêu cây cối. Hồi nhỏ thường giúp bà cụ xới đất, bón phân, sang Mỹ rồi, mỗi khi rảnh rỗi lại nhổ cỏ, tưới cây.
Sau khi trở về Giang Thành, việc đầu tiên anh ta làm sau khi sắp xếp nhà cửa xong cũng là ra chợ hoa mua một đống cây cảnh.
Khoảng năm giờ chiều, Du Quyết đến nhà Nghê Hạ.
Đây không phải lần đầu anh tới, mở cửa xong, anh đi thẳng vào phòng ngủ chính.
Căn phòng rất rộng, vừa bước vào đã ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt.
Du Quyết đi thẳng đến phòng thay đồ, mở chiếc tủ ngoài cùng bên phải, nhanh chóng tìm thấy chiếc áo khoác màu xám trong dãy áo được treo theo thứ tự từ đậm đến nhạt.
Toàn bộ động tác liền mạch như nước chảy mây trôi. Anh vốn không định nhìn thêm bất cứ thứ gì trong phòng ngủ của Nghê Hạ.
Từ khi học cấp hai, ngay cả bước vào phòng ngủ của mẹ mình anh cũng luôn cố ý tránh nhìn lung tung. Huống hồ đây lại là phòng của Nghê Hạ.
Nhưng bức tranh đặt trên chiếc tủ đầu giường thực sự quá nổi bật. Lúc bước ra khỏi phòng thay đồ, rất khó để anh không nhìn thấy.
Chỉ liếc qua một cái, anh đã có cảm giác quen thuộc rất kỳ lạ.
Người trong tranh là Nghê Hạ của một giai đoạn anh chưa từng gặp. Tóc ngang vai, mái bằng, mặc váy hai dây màu trắng, trông đầy đặn hơn bây giờ một chút.
Nhưng cảm giác quen thuộc ấy không đến từ khuôn mặt của Nghê Hạ, mà đến từ màu sắc và bầu không khí của bức tranh.
Anh nhìn xuống góc phải phía dưới.
Đối với một số họa sĩ, chữ ký không còn đơn thuần là tên nữa. Nó đã trở thành dấu ấn thị giác cô đọng nhất cho phong cách cá nhân.
Du Quyết lập tức nhận ra, bức tranh này và bức tranh treo ở nhà Phương Gia Lâm đều do cùng một họa sĩ là Bách Thế vẽ.
Mà trước khi Phương Gia Lâm nhờ anh nhận hộ bưu phẩm, Du Quyết còn chưa từng nghe đến cái tên Bách Thế.
Quả thật vẽ rất đẹp.
Cầm chiếc áo khoác, anh sải bước ra khỏi phòng ngủ.
Cửa sổ phòng khách đang mở, trên bàn ăn chất đầy những bản phác thảo Nghê Hạ tiện tay vẽ trong lúc làm storyboard mấy ngày nay.
Một cơn gió thổi qua, vài tờ giấy bay xuống đất.
Du Quyết cúi người nhặt lên, lúc đặt lại lên bàn, anh để ý thấy bên cạnh có một chậu cây hình dáng rất đặc biệt, lá cuộn xoăn tự nhiên.
Đây không phải loại cây phổ biến, Du Quyết chỉ từng thấy ở nhà Phương Gia Lâm, hơn nữa còn thấy rất nhiều chậu.
Nhờ Phương Gia Lâm, anh không chỉ biết nó tên là cỏ lò xo, mà còn biết khi thiếu nước, lá của nó sẽ cuộn lại nhiều hơn, giống hệt như bây giờ.
“…”
Du Quyết đứng ngắm chậu cây một lúc rồi quay người đi ra ngoài.
Đóng cửa xong, anh lại nghĩ ngợi vài giây. Sau đó mở cửa bước trở vào, anh cầm chai nước tinh khiết đặt trên tủ cạnh bàn ăn, tưới cho chậu cỏ lò xo một bữa thật no.
–
Trên đường lái xe đến chỗ tụ tập, mí mắt Nghê Hạ cứ giật liên tục.
Khả năng cao là vì tức.
Cuộc họp với đoàn sản xuất hôm nay kéo dài cả ngày chưa nói, quan trọng là chẳng có chuyện gì thuận lợi.
Đầu tiên Nghê Hạ cãi nhau với đạo diễn ánh sáng. Cô muốn dùng hoàn toàn ánh sáng tự nhiên, không bổ sung thêm bất kỳ nguồn sáng nào. Đã quảng bá khả năng quay thiếu sáng của điện thoại thì không thể lén lút thêm đèn. Nếu không chẳng phải là lừa người tiêu dùng sao?
Nhưng đạo diễn ánh sáng nhất quyết phản đối, không thêm đèn thì hình ảnh lúc quay sẽ đầy nhiễu hạt, cả cảnh quay coi như bỏ.
Sau đó cô lại cãi nhau với bộ phận mỹ thuật, không đồng ý cho cô làm cũ bối cảnh trên diện rộng thì thôi, đến cả việc tạo một vũng nước ở góc cầu thang họ cũng không cho.
Nghê Hạ nói, nếu ở đó có một vũng nước phản chiếu ánh trăng thì sẽ đẹp lắm.
Bộ phận mỹ thuật đáp, nước khô nhanh lắm, nửa tiếng lại phải hắt một lần, còn cản người khác đi lại.
Sau đó cô lại tranh luận với Lôi Uyển, dù chỉ là phim quảng cáo, Nghê Hạ vẫn hy vọng việc thể hiện tính năng sẽ được lồng ghép thật tự nhiên, không ảnh hưởng đến mạch kể chuyện. Nếu khán giả vừa xem đến một cảnh đã nhận ra “à, đoạn này đang khoe chống rung” thì chẳng phải sẽ mất cảm xúc sao? Theo cô, nên để khán giả xem xong cả bộ phim rồi mới ngỡ ngàng kiểu hóa ra tất cả đều được quay bằng điện thoại.
Lôi Uyển lập tức nói không, điểm bán hàng của sản phẩm nhất định phải hiện rõ trên màn hình. Nếu tự nhiên đến mức chẳng ai nhận ra, sau này ở công ty cũng sẽ chẳng còn ai để ý đến cô ấy nữa!
Cuối cùng, Nghê Hạ không thắng nổi một cuộc tranh luận nào.
Mang theo một bụng tức giận rời khỏi tòa nhà Lumina.
Suốt dọc đường cô đều nghĩ lại xem mình đã phản biện chưa tốt ở đâu.
Đến nơi ăn tối, cô chẳng thấy đói chút nào, thậm chí còn muốn gọi Cốc Vũ Thanh quay lại Lumina cãi hộ mình thêm một hiệp.
May mà xuống bãi đỗ xe ngầm, cô nhìn thấy xe của Du Quyết.
Nếu không, chỉ riêng đoạn đường từ hầm xe lên nhà hàng mà còn phải chịu gió lạnh nữa thì cô thật sự phát điên mất.
Tìm được một chỗ đỗ gần xe anh, Nghê Hạ dừng xe rồi đi tới gõ nhẹ cửa kính.
Du Quyết ngẩng đầu nhìn cô một cái, sau đó mở cửa bước xuống xe, đưa chiếc áo khoác cho cô.
Nghê Hạ tiện tay nhét túi xách của mình vào tay anh, vừa đi về phía thang máy vừa mặc áo.
“Anh đến lâu chưa?”
“Vừa đến.”
“Mọi người tới hết chưa?”
“Không biết.”
“Uông Vận Phỉ nói ăn xong còn đi karaoke, chắc Biện Hàng với mọi người không phải kiểu thích uống đến say bí tỉ đâu nhỉ?”
“Không.”
Mặc xong áo khoác, Nghê Hạ dừng chân tại chỗ.
Du Quyết không nhận ra, vẫn tiếp tục bước về phía trước.
Đi được vài bước, Du Quyết mới dừng lại.
Anh quay đầu, bắt gặp ánh mắt của Nghê Hạ.
“Anh sao vậy?”
Du Quyết vẫn đứng nguyên tại chỗ.
“Có sao đâu.”
“Thật không?”
“Thật.”
“Thế sao anh lại như vậy? Trước khi đến nhà tôi vẫn còn bình thường mà.”
Hôm nay vốn đã ôm một bụng bực bội, giọng Nghê Hạ cũng chẳng mấy dễ chịu: “Nhà tôi có thứ gì không sạch sẽ à?”
“Nhà cô rất gọn gàng.”
Du Quyết đáp: “Tiện thể tôi còn tưới cây giúp cô.”
Đang bực sẵn, lại còn nghe anh nói mấy câu chẳng đầu chẳng cuối.
Nghê Hạ trừng mắt nhìn anh hồi lâu, vậy mà vẫn chẳng thấy anh có ý định nói thật, cô càng tức hơn.
“Trả túi đây cho tôi.”
Du Quyết vẫn không lên tiếng, chỉ lặng lẽ đưa chiếc túi xách cho cô.
Nghê Hạ giật lấy rồi quay người bỏ đi.
–
Hôm nay có tổng cộng tám bạn học đến dự buổi gặp mặt, mọi người gần như đã có mặt đông đủ.
Uông Vận Phỉ và Biện Hàng chọn một quán bar kiểu Âu có phục vụ đồ ăn, để ăn xong có thể lên thẳng phòng karaoke ở tầng trên.
Quán không có phòng riêng, nhưng trong sảnh có một chiếc bàn dài vừa đủ cho mười người ngồi.
Trên bàn đã bày sẵn khá nhiều đồ ăn nhẹ và đồ uống, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả.
Chỉ có vợ chồng Uông Vận Phỉ và Biện Hàng liên tục nhìn về phía cửa.
Chỉ còn Nghê Hạ và Du Quyết chưa đến.
Đang định nhắn tin giục thì nhân viên phục vụ mở cửa, Nghê Hạ và Du Quyết một trước một sau bước vào.
Hai vợ chồng cùng sững người.
Cả hai đều mặc áo trong màu trắng và khoác áo màu xám, tuy một người là áo khoác dài màu xám nhạt, một người là áo khoác ngắn màu xám đậm, không hoàn toàn giống nhau, nhưng nhìn thế nào cũng giống đồ đôi.
Ý gì đây?
Đôi sắp cưới như họ còn chưa mặc đồ đôi, hai người này lại mặc trước rồi?
Đợi Nghê Hạ với Du Quyết đến gần hơn, hai người mới phát hiện tuy đi cùng nhau, nhưng cả Nghê Hạ lẫn Du Quyết đều lạnh mặt, không ai buồn nhìn ai.
“Ơ, đến rồi à? Bọn tôi đợi hai cậu mãi!”
Trương Nguyên Diệc là người thứ ba phát hiện họ, nhưng lại là người đầu tiên lên tiếng.
“Sao hai cậu lại đến cùng nhau thế?”
“Gặp nhau ở bãi đỗ xe.”
Nghê Hạ cười đáp, rồi ngồi xuống cạnh Uông Vận Phỉ: “Chúc mừng nhé, chúc hai cậu tân hôn hạnh phúc.”
Uông Vận Phỉ: “Ha ha, cảm ơn, cảm ơn!”
Du Quyết cũng đi tới cạnh Biện Hàng, vỗ vai anh ta một cái nói: “Chúc mừng.”
Nói xong anh ngồi xuống cạnh Trương Nguyên Diệc.
Vừa ngồi xuống, Trương Nguyên Diệc đã ghé sát lại cười hỏi: “Không dẫn bạn gái theo à?”
Du Quyết xụ mặt nhấp một ngụm nước.
“Làm gì có bạn gái.”
Trương Nguyên Diệc: “Lần trước ở Bắc Cảng tôi thấy—”
Du Quyết: “Không phải.”
Trương Nguyên Diệc dường như hiểu ra điều gì, anh ta liếc anh một cái rồi lẩm bẩm: “Cậu đúng là…”
Mọi người đã đến đông đủ, nhân viên phục vụ bắt đầu mang món chính lên.
Không khí trên bàn rất náo nhiệt, Nghê Hạ liên tục trò chuyện với mấy cô bạn. Du Quyết thì cùng Trương Nguyên Diệc và mấy người khác nói chuyện công việc.
Nhìn bề ngoài, hai người chẳng khác gì những bạn học cũ không mấy thân thiết, suốt cả bữa gần như chẳng nói với nhau câu nào.
Chỉ có Uông Vận Phỉ và Biện Hàng biết rõ, nhìn là biết hai người vừa cãi nhau trên đường tới.
Thôi cũng được.
Dù sao hôm nay Phương Gia Lâm cũng kh—
Sao cậu ấy lại đến???
Chẳng phải nói là không ở Giang Thành sao???
Vợ chồng Uông Vận Phỉ và Biện Hàng lại là hai người đầu tiên phát hiện Phương Gia Lâm bước vào cửa.
Cả hai trợn tròn mắt, thấy Phương Gia Lâm vẫn chưa nhìn thấy họ, chỉ đang đảo mắt tìm người, hai người cũng chẳng dám lên tiếng.
Uông Vận Phỉ hoàn hồn trước, lén giẫm mạnh lên chân chồng.
Anh nói với cậu ấy rồi à?
Biện Hàng sợ đến mức liên tục lắc đầu.
Không có!
Hôm đó anh ta chỉ lỡ miệng hỏi một câu, Phương Gia Lâm hỏi ngược lại, lúc ấy anh ta mới biết Phương Gia Lâm hoàn toàn chưa biết chuyện.
Thế nên anh ta đành nói dối là gửi nhầm người, không có gì cả.
Phương Gia Lâm cũng không hỏi thêm, sau đó không nhắn lại nữa.
Ai mà ngờ, hôm nay Phương Gia Lâm lại xuất hiện chứ?!
Đúng lúc hai vợ chồng còn đang nơm nớp lo sợ, Trương Nguyên Diệc cũng nhìn thấy Phương Gia Lâm.
Anh ta suýt nữa đã đứng bật dậy lớn tiếng gọi Phương Gia Lâm, nhưng ngay lập tức nhớ ra Nghê Hạ cũng đang ở đây.
Sự phấn khích lập tức biến thành bầu không khí ngượng ngùng khó tả, Trương Nguyên Diệc hắng giọng rồi mới nói: “Ơ? Phương Gia Lâm đến rồi.”
Có người phản ứng nhanh, có người chậm hơn nửa nhịp.
Nhưng khi tất cả đều quay đầu nhìn về phía cửa, tiếng nói chuyện trên bàn dần dần lắng xuống.
Chỉ có một mình Nghê Hạ không hề biết, vốn dĩ Phương Gia Lâm cũng nằm trong danh sách được mời.
Hôm đó khi hỏi Uông Vận Phỉ, cô ấy không hề nghe nhắc đến anh.
Gần như ngay lập tức, theo phản xạ, Nghê Hạ nhìn sang Du Quyết.
Anh cũng đang ngẩng đầu, hơi sững sờ nhìn Phương Gia Lâm ở phía xa.
Nhưng rất nhanh, khi Phương Gia Lâm nhìn về phía này, Du Quyết đã bình tĩnh thu lại ánh mắt.
Ánh nhìn của Phương Gia Lâm trước tiên dừng trên người Nghê Hạ, khẽ lướt qua rồi chuyển sang Du Quyết.
Chỉ một cái nhìn, ngay sau đó anh ta mỉm cười bước về phía mọi người.
Là chủ nhà, Biện Hàng vội vàng đứng dậy.
“Ơ, sao cậu lại tới? Chẳng phải đi công tác rồi à?”
“Có chút thủ tục phải quay về làm gấp, vừa xử lý xong, thấy vẫn còn kịp nên ghé qua.”
Trên bàn chỉ còn hai chỗ trống, một chỗ cạnh Nghê Hạ, một chỗ cạnh Biện Hàng.
Phương Gia Lâm chọn chỗ thứ hai, anh ta đi tới, mỉm cười bắt tay Biện Hàng.
“Chúc mừng cậu trước nhé, chúc tân hôn hạnh phúc.”
“Haiz, đến mà cũng không báo trước một tiếng.”
Vừa dứt lời, các ngón chân của Biện Hàng lại vô thức co quắp.
Đúng vậy, nếu đã định đến, sao Phương Gia Lâm không nói trước?
“Dạo này bận quá, chiều nay tôi mới xuống máy bay.”
Sau khi ngồi xuống, Phương Gia Lâm liếc nhìn Du Quyết một cái thật nhanh.
Thấy Du Quyết đang nhìn thẳng về phía mình, trong lòng Phương Gia Lâm bỗng chột dạ.
“Cũng là vừa nãy tôi mới quyết định ghé qua.”
Phương Gia Lâm nói: “Điện thoại lại sắp hết pin nữa.”
Nói xong, anh ta chợt đứng dậy: “À đúng rồi, tôi đi mượn cục sạc dự phòng đã.”
Nhân lúc Phương Gia Lâm rời bàn, bầu không khí cuối cùng cũng dịu xuống.
Chủ yếu là nhờ Trương Nguyên Diệc khéo léo chuyển chủ đề, tiếp tục câu chuyện lúc nãy.
Còn Phương Gia Lâm thì nhân cớ đi tìm sạc dự phòng, đứng lại cạnh quầy thu ngân để bình tĩnh hơn.
Chính anh ta cũng không hiểu vì sao mình lại vội vàng quay về, thậm chí còn chẳng báo cho bất kỳ ai.
Làm như anh ta thật sự đang nghi ngờ một chuyện chẳng có chút căn cứ nào vậy.
Mà ngay từ lúc vừa nhìn thấy bàn của mọi người, anh ta đã phát hiện Nghê Hạ và Du Quyết ngồi ở hai đầu chiếc bàn dài. Khoảng cách giữa họ như bị ngăn cách bởi cả một khe nứt Đông Phi, nhìn thế nào cũng giống hai người xa lạ.
Sao có thể là điều anh ta đang nghĩ được.
Phương Gia Lâm đứng lặng khá lâu.
Đến khi quay trở lại, anh ta mỉm cười chào những bạn học ngồi ở xa, trong đó có cả Nghê Hạ.
Sau đó đi ngang qua chỗ Du Quyết, tiện miệng hỏi: “Bà nội mấy hôm nay thế nào rồi?”
“Khá tốt.”
“Thế thì tốt. Hôm qua tôi có gọi cho bà, nhưng lúc đó bà đang ngủ nên không nghe máy.”
Nói xong, anh ta mới quay về ngồi cạnh Biện Hàng nhưng trong lòng lại thấy hơi bất an.
Giọng điệu của Du Quyết lạnh nhạt quá.
Không phải cậu ta đang giận mình đấy chứ?
Điều lạnh nhạt ở Du Quyết không chỉ là giọng nói.
Sau đó, anh gần như trở thành người vô hình, có người bắt chuyện thì đáp lại đôi câu, không ai nói thì tự mình cúi đầu xem điện thoại.
Ai cũng cảm nhận được bầu không khí lạnh lẽo toát ra từ Du Quyết nhưng chẳng ai biết nguyên nhân cụ thể là gì.
Ngoại trừ vợ chồng Uông Vận Phỉ và Biện Hàng.
Chỉ trong một bữa cơm, hai người đã tưởng tượng xong cả căn nhà tân hôn trong đầu vì quá căng thẳng.
Hơn nữa, không biết những người khác có để ý giống họ hay không.
Phương Gia Lâm cứ thi thoảng lại nhìn về phía Nghê Hạ.
Ánh mắt ấy, là ánh mắt si mê sâu đậm mà suốt cả đời, Uông Vận Phỉ chưa từng thấy trong mắt Biện Hàng.
Đây chính là yêu mà không thể có được sao?
Nếu sau này cậu ta biết được sự thật thì sẽ tuyệt vọng đến mức nào đây?
Điều duy nhất khiến hai vợ chồng cảm thấy an ủi là hình như Nghê Hạ và Du Quyết thật sự đang giận nhau rất lớn. Suốt cả buổi, hai người đến một lần chạm mắt cũng không có.