Bùi Tự: 【Đợi tôi nhé.】
Vẫn là Viên Viên đến đón tôi. Chúng tôi cùng nhau đi đến hội trường lớn, nơi Bùi Tự sẽ đại diện lên sân khấu phát biểu, còn tôi, từ đầu đến cuối chỉ là một khán giả lặng lẽ ngồi bên dưới.
Khi đến lượt Bùi Tự lên bục, bên dưới khán đài rõ ràng có chút xôn xao. Đợi đến phần đặt câu hỏi, tôi nghe thấy một nữ sinh khóa dưới đứng dậy dõng dạc hỏi anh:
"Đàn anh, trước đây anh từng nói bài hát 'Đếm ngược đến ngày tỏ tình' là viết cho mối tình đầu thời đi học, vậy sau đó thì sao? Anh và chị ấy bây giờ đã ở bên nhau chưa ạ?"
Lời vừa dứt, tôi nhìn thấy anh Châu đứng bên cạnh sân khấu cau mày, dường như muốn để ban giám hiệu nhà trường ra mặt bỏ qua câu hỏi này. Thế nhưng, ngay sau đó, tôi đã nghe thấy giọng nói ấm áp của Bùi Tự vang lên qua chiếc micro:
"Em hình như đã hỏi hai câu liền, tôi sẽ trả lời câu thứ nhất trước nhé. Sau này, trải qua cách biệt sáu năm đằng đẵng, chúng tôi đã gặp lại nhau."
Dưới khán đài lập tức ồ lên ầm ĩ đầy phấn khích.
"Còn câu hỏi thứ hai..." Bùi Tự cố ý kéo dài âm cuối.
Giống hệt như lần ở buổi fan meeting đó, ánh mắt anh lại dừng trên người tôi đang ngồi ở dưới khán đài:
"Vẫn chưa ở bên nhau. Nhưng tôi đang theo đuổi cô ấy."
16
Lễ kỷ niệm trường tiếp tục diễn ra, lúc này đến lượt vị đại diện cựu học sinh ưu tú tiếp theo lên phát biểu. Nhân lúc này, tôi lẳng lặng chuồn khỏi hội trường lớn để về trước.
Lúc này mọi người đều đã đổ xô tới hội trường để ngắm Bùi Tự, thành ra trong trường vắng tanh không một bóng người. Đã qua nhiều năm, khu phòng học và sân thể d.ụ.c đều đã được tu bổ lại từ lâu, tôi cứ đi mãi đi mãi, cuối cùng lại đi đến căn tin trường cũ.
Lúc này chẳng có khách mua gì, bà chủ căn tin liền nhiệt tình chào hỏi tôi: "Gái xinh ơi, muốn mua chút gì nào?"
Tôi ngẫm nghĩ một lát: "Lấy cho cháu một chai nước ngọt có ga ạ."
Từ lúc phát bệnh đến nay, đã rất lâu rồi tôi không đụng tới đồ uống có ga. Ngặt nỗi nước ngọt trong tủ lạnh vừa hay hết sạch mà chưa kịp nhập thêm, bà chủ đành phải vào nhà kho phía sau để lấy nước, tôi kiên nhẫn đứng đợi ở quầy thu ngân.
Chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ phía sau, cùng lúc đó, bà chủ ở bên trong cũng vọng hỏi ra: "Cam, nho, hay táo xanh, cháu muốn uống vị nào?"
"Vị nho ạ!" Tôi nghe thấy một giọng nói đồng thanh vang lên cùng lúc với mình.
Giây tiếp theo, tôi quay đầu lại, và bất ngờ nhìn thấy Bùi Tự cũng đang lén lút chuồn ra ngoài y hệt như tôi.
Chúng tôi nhìn nhau, vài giây sau không nhịn được liền bật cười.
Giữa sân thể d.ụ.c buổi trưa vắng lặng, bên tai chỉ còn râm ran tiếng ve kêu của mùa hạ.
Lúc này, tôi và Bùi Tự mỗi người cầm một chai nước ngọt, và cùng ngồi xổm dưới bóng cây để tận hưởng sự yên bình.
Đến khi uống được một nửa, anh bỗng chỉ tay về phía sân tập rồi cảm thán: "Cậu xem, chúng ta vừa tốt nghiệp xong là trường đã lót lại đường chạy bằng nhựa tổng hợp rồi kìa."
“Vậy những vết tích do ngã trên đường chạy bằng xỉ than mà tôi để lại bao năm qua coi như là gì cơ chứ!"
Tôi "phì" một tiếng, bật cười khúc khích: "Coi như cậu xui xẻo chăng?"
Nghe vậy, Bùi Tự cũng bật cười theo.
Anh nhìn tôi, rồi bỗng cất lời: "Nhưng cậu biết không? Lúc ấy tôi thậm chí còn rất mong chờ đến giờ chạy bộ. Hồi đó tôi giả vờ giỏi lắm, chỉ sợ bị người ta nhìn thấu tâm tư. Mười phút giải lao, trừ những lúc giáo viên dạy lố giờ ra, phần lớn thời gian tôi đều đứng trên cầu thang. Mấy chục giây ngắn ngủi còn lại, tôi giả vờ như vô tình đi ngang qua lớp Tự nhiên ở tầng một, chỉ vì muốn liếc mắt nhìn vào trong một cái."
Cho dù anh kể lại một cách nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng tôi vẫn có thể nếm được hương vị chua xót nhàn nhạt qua những lời nói này.
"Vậy bây giờ thì sao?" Tôi hỏi anh.
"Bây giờ á?" Anh cười: "Bây giờ, tôi chỉ sợ người ta không nhìn ra."
Ống hút phát ra âm thanh sột soạt, bất tri bất giác, chai nước đã cạn tới đáy.
Vậy mà trong lòng tôi lúc này lại hệt như một lon nước ngọt có ga vừa bị xóc mạnh, bọt khí đang không ngừng điên cuồng sủi lên.
Thời học sinh, có lẽ trong lớp học nào cũng sẽ có một vài người như vậy. Nhan sắc bậc trung, thành tích bậc trung, hoàn cảnh gia đình bậc trung... Từ trên xuống dưới toát lên vẻ bình thường vô vị, ném vào trong đám đông cũng chẳng ai thèm để mắt tới. Tôi đã từng là một người như thế.
Chính vì vậy, tôi chưa từng nghĩ tới một người ch.ói sáng như Bùi Tự lại có thể thầm thương trộm nhớ một kẻ mờ nhạt như tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, chợt cảm thấy chuyện này đối với Bùi Tự dường như thật không công bằng.
Anh rõ ràng chẳng biết một chuyện gì cả... Anh rõ ràng chẳng hay biết gì về tình trạng của tôi, nhưng vẫn đem lòng thích tôi đậm sâu đến thế.
"Bùi Tự, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
Sau khi nói xong câu này, tôi trơ mắt nhìn khuôn mặt Bùi Tự trước mắt đột nhiên trở nên nhòe nhoẹt không rõ ràng.
Chai nước ngọt có ga vừa uống vào bụng tựa như một quả b.o.m hẹn giờ, ngay lập tức kích nổ toàn bộ những thứ mà tôi đang liều mạng đè nén xuống.
Dạ dày cuộn lên một trận điên cuồng, tôi lao đến thùng rác bên cạnh, nôn ra mật xanh mật vàng đến tối tăm mặt mũi. Bùi Tự còn tưởng tôi bị đau bụng do ăn uống, bèn nói ngay muốn đưa tôi đến bệnh viện.
Tôi dùng sức giữ c.h.ặ.t t.a.y anh, kết quả là vô tình để lộ ra một mảng lớn vết kim tiêm bầm tím trên mu bàn tay.
"Lê Sơ?" Cuối cùng anh cũng phản ứng lại, muộn màng nhận ra có điều bất thường: "Cậu sao thế? Cậu bị bệnh à? Sao lại có nhiều vết kim tiêm thế này, cậu bị bệnh gì vậy..."
Lời còn chưa dứt, tôi đột nhiên nhíu c.h.ặ.t mày, sau đó liền nôn ra một ngụm m.á.u tươi.
Bùi Tự triệt để hoảng loạn.
Anh gần như run rẩy rút điện thoại ra, cuống cuồng bấm gọi số cấp cứu 120.