Dưới ngọn đèn leo lét, vẻ mặt hắn có chút mệt mỏi và thất thần.
Thấy ta bị đ.á.n.h thức, hắn lập tức xin lỗi rồi đưa ra một chiếc hộp.
“Ta làm nàng giật mình sao?”
“Vật này tặng nàng, xem như chuộc lỗi.”
Ta nghĩ nam t.ử chọn quà cho nữ t.ử, ngoài trâm ngọc và trang sức cũng chẳng còn gì khác.
Nhưng khi mở hộp, bên trong lại là một cây sáo.
Đó còn là tác phẩm của Lâm Mục, người được xem là danh sư chế sáo bậc nhất.
Nghe nói năm xưa Thái hậu tham gia tuyển tú, nhờ một khúc sáo mà được Tiên hoàng để mắt tới.
Cây sáo bà dùng khi ấy cũng do Lâm Mục làm ra.
Ta cầm món quà, trong lòng vừa vui vừa ngạc nhiên.
Thẩm Nghiễn làm sao biết ta tinh thông sáo?
Hắn nhìn vẻ mặt ta liền giải thích.
“Lúc gia nhân đưa của hồi môn vào kho, một chiếc rương vô tình rơi xuống.”
“Bên trong có rất nhiều nhạc phổ và phổ đàn.”
“Ta đoán người cất giữ nhiều thứ ấy hẳn rất yêu âm luật.”
Ta mừng rỡ nâng sáo lên môi, lập tức thổi một khúc Phượng Cầu Hoàng.
Dưới ánh đèn, Thẩm Nghiễn đứng lặng nhìn ta, đôi mắt sáng hơn cả ngọn lửa trên bàn.
Cuộc sống ở Thẩm phủ càng ngày càng yên ấm.
Yên ấm đến mức ta gần như quên mất, cuộc hôn nhân này vốn bắt đầu từ một lần thay gả bất đắc dĩ.
Thẩm Nghiễn không chỉ có tính tình tốt, mà tài học cũng hơn người.
Hai người chúng ta thường cùng ngâm thơ, bình văn, mỗi khi trò chuyện đều tự nhiên như nước chảy mây trôi.
Chỉ có kỳ nghệ của ta thật sự không tốt.
Mỗi lần ngồi trước bàn cờ, ta đều bị hắn dồn đến không còn đường lui.
Vì không muốn mãi thua, ta lén lút đọc không ít kỳ phổ.
Nhưng sau khi nhìn ta đi sai thêm một nước, Thẩm Nghiễn chỉ biết bất lực thở dài.
“Thơ phú của phu nhân khiến người khác khâm phục.”
“Còn kỳ nghệ này, e rằng dù đọc thêm mấy chồng sách cũng khó cứu được.”
Hắn còn để tâm tới vết sẹo trên trán ta.
Vì muốn tìm t.h.u.ố.c tốt, hắn đích thân nhờ cậy ngự y trong cung, phải nói không ít lời mới xin được một hộp ngọc cơ cao.
Ta dùng t.h.u.ố.c mỗi ngày, vết sẹo dần nhạt đi.
Đến đầu đông, nếu không nhìn thật kỹ đã gần như chẳng thể nhận ra.
Hôn kỳ của tỷ tỷ cũng được định vào đầu đông.
Mẫu thân gửi thiệp đến, muốn ta trở về giúp chuẩn bị thêm lễ.
Ta không đi.
Ta chỉ tự tay lập một danh sách quà, sai người mang một phần lễ vật tới Mạnh phủ.
Đại hôn của tỷ tỷ vô cùng phô trương.
Hồng trang nối dài mười dặm, bánh kẹo được rải khắp phố.
Ngay cả chiếc phượng quan tỷ ấy đội cũng gắn một viên minh châu lớn gần bằng trứng bồ câu.
Đào Đào sợ ta chạnh lòng, từ khi theo ta vào Thẩm phủ chưa từng chủ động nhắc tới chuyện của Tiêu Hành và tỷ tỷ.
Nhưng trong một phủ lớn, tin tức bên ngoài vẫn sẽ theo miệng người truyền vào.
Người ta nói Tiêu Hành vô cùng sủng ái tỷ tỷ.
Chỉ cần tỷ ấy rơi một giọt nước mắt, người hầu bên cạnh lập tức chịu phạt.
Tỷ ấy không hiểu quy củ vương phủ, Tiêu Hành cũng luôn đứng ra che chở, không cho bất kỳ ai trách móc.
Ta nghe rồi chỉ xem như một câu chuyện không liên quan.
Mấy hôm trước ngày cưới, thị vệ của Tiêu Hành tới Thẩm phủ, mang theo một gói đồ.
Bên trong có vài phong thư cùng mấy món tín vật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trước kia, ta và Tiêu Hành từng gửi thư qua lại, đôi lúc cũng tặng nhau những món đồ nhỏ.
Nhưng sau khi hôn sự thay đổi, ta cảm thấy quan hệ ấy không cần tiếp tục, nên đã ngừng thư từ.
Con người ta nên ở thời điểm thích hợp gặp được người thích hợp, rồi cùng nhau bước đi.
Những gì đã bỏ lỡ, giữ lại cũng chỉ khiến lòng thêm vướng bận.
Ta nhận những phong thư rồi sai người đốt hết.
Sau đó ta nói với thị vệ.
“Trở về thưa với điện hạ, những thứ này đã không còn.”
“Quá khứ nên dừng ở đây, mong người cũng buông xuống.”
Thẩm Nghiễn đã thôi nghĩ tới tỷ tỷ.
Ta cũng không còn lưu luyến Tiêu Hành.
Hai người kia sống thế nào, từ nay đều không liên quan đến cuộc đời ta nữa.
Không ngờ sau ngày tỷ tỷ hồi môn, phụ mẫu lại liên tục sai người đến mời ta về.
Bà mẫu biết chuyện liền khuyên.
“Dẫu giữa con và phụ mẫu có nhiều khúc mắc, bọn họ rốt cuộc vẫn sinh ra con.”
“Con có thể giữ khoảng cách, nhưng đừng để người ngoài nắm được cớ nói con bất hiếu.”
Ta không tiện từ chối thêm, đành cùng Thẩm Nghiễn trở về Mạnh phủ một chuyến.
Trên xe ngựa, hắn nắm tay ta.
“Nếu ở đó khiến nàng không thoải mái, chúng ta dùng qua bữa cơm liền rời đi.”
Ta gật đầu.
Vừa tới nơi, phụ thân đã gọi Tiêu Hành sang thư phòng, nói rằng có việc cần bàn.
Mẫu thân cũng quay sang Thẩm Nghiễn.
“Nghiễn nhi, nhạc phụ con đang đợi bên kia, con qua đó một lát đi.”
Thẩm Nghiễn nhìn ta đầy lo lắng, nhưng cuối cùng vẫn phải rời đi.
Bóng hắn vừa khuất sau cửa, tỷ tỷ đã lạnh lùng ra lệnh.
“Quỳ xuống.”
Lòng ta lập tức trầm xuống.
Tỷ ấy nay là hoàng t.ử phi, thân phận cao hơn ta.
Theo lễ nghi, ta quả thật nên hành lễ.
Nhưng tỷ ấy cố tình giữ ta quỳ lâu, rõ ràng không phải vì quy củ mà chỉ muốn làm nhục ta.
Tỷ tỷ ngồi trên ghế thong thả uống trà, mãi không nói cho đứng dậy.
Ta nhịn đau ở đầu gối, lên tiếng hỏi.
“Tỷ muốn trách phạt ta vì chuyện gì?”
Tỷ ấy đặt chén xuống.
“Ngươi thật sự không biết?”
Thấy ta im lặng, tỷ ấy càng tức giận.
“Tối qua Nghiễn ca ca một mình uống rượu ở Phàn Lâu đến tận sáng.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Ngươi dám nói chuyện ấy không liên quan đến ngươi?”
“Ngươi đã làm gì khiến huynh ấy buồn đến mức phải uống say?”
“Ngay cả phu quân cũng không chăm sóc được, lời ngươi từng hứa với ta đều quên hết rồi sao?”
Cuối cùng, tỷ ấy lạnh lùng nói.
“Nếu ngươi không biết giữ người, ta sẽ chọn hai mỹ thiếp đưa tới Thẩm phủ.”
“Ít nhất họ còn biết cách hầu hạ huynh ấy.”
Ta bỗng cảm thấy vận số của mình thật kỳ lạ.
Vì sao trên đời lại để ta gặp một người tỷ tỷ như Mạnh Thanh Ngô?
Thẩm Nghiễn uống rượu hay tỉnh táo, vui hay buồn, đối xử với ta thế nào, đều là chuyện giữa phu thê chúng ta.
Thấy ta bị đ.á.n.h thức, hắn lập tức xin lỗi rồi đưa ra một chiếc hộp.
“Ta làm nàng giật mình sao?”
“Vật này tặng nàng, xem như chuộc lỗi.”
Ta nghĩ nam t.ử chọn quà cho nữ t.ử, ngoài trâm ngọc và trang sức cũng chẳng còn gì khác.
Nhưng khi mở hộp, bên trong lại là một cây sáo.
Đó còn là tác phẩm của Lâm Mục, người được xem là danh sư chế sáo bậc nhất.
Nghe nói năm xưa Thái hậu tham gia tuyển tú, nhờ một khúc sáo mà được Tiên hoàng để mắt tới.
Cây sáo bà dùng khi ấy cũng do Lâm Mục làm ra.
Ta cầm món quà, trong lòng vừa vui vừa ngạc nhiên.
Thẩm Nghiễn làm sao biết ta tinh thông sáo?
Hắn nhìn vẻ mặt ta liền giải thích.
“Lúc gia nhân đưa của hồi môn vào kho, một chiếc rương vô tình rơi xuống.”
“Bên trong có rất nhiều nhạc phổ và phổ đàn.”
“Ta đoán người cất giữ nhiều thứ ấy hẳn rất yêu âm luật.”
Ta mừng rỡ nâng sáo lên môi, lập tức thổi một khúc Phượng Cầu Hoàng.
Dưới ánh đèn, Thẩm Nghiễn đứng lặng nhìn ta, đôi mắt sáng hơn cả ngọn lửa trên bàn.
Cuộc sống ở Thẩm phủ càng ngày càng yên ấm.
Yên ấm đến mức ta gần như quên mất, cuộc hôn nhân này vốn bắt đầu từ một lần thay gả bất đắc dĩ.
Thẩm Nghiễn không chỉ có tính tình tốt, mà tài học cũng hơn người.
Hai người chúng ta thường cùng ngâm thơ, bình văn, mỗi khi trò chuyện đều tự nhiên như nước chảy mây trôi.
Chỉ có kỳ nghệ của ta thật sự không tốt.
Mỗi lần ngồi trước bàn cờ, ta đều bị hắn dồn đến không còn đường lui.
Vì không muốn mãi thua, ta lén lút đọc không ít kỳ phổ.
Nhưng sau khi nhìn ta đi sai thêm một nước, Thẩm Nghiễn chỉ biết bất lực thở dài.
“Thơ phú của phu nhân khiến người khác khâm phục.”
“Còn kỳ nghệ này, e rằng dù đọc thêm mấy chồng sách cũng khó cứu được.”
Hắn còn để tâm tới vết sẹo trên trán ta.
Vì muốn tìm t.h.u.ố.c tốt, hắn đích thân nhờ cậy ngự y trong cung, phải nói không ít lời mới xin được một hộp ngọc cơ cao.
Ta dùng t.h.u.ố.c mỗi ngày, vết sẹo dần nhạt đi.
Đến đầu đông, nếu không nhìn thật kỹ đã gần như chẳng thể nhận ra.
Hôn kỳ của tỷ tỷ cũng được định vào đầu đông.
Mẫu thân gửi thiệp đến, muốn ta trở về giúp chuẩn bị thêm lễ.
Ta không đi.
Ta chỉ tự tay lập một danh sách quà, sai người mang một phần lễ vật tới Mạnh phủ.
Đại hôn của tỷ tỷ vô cùng phô trương.
Hồng trang nối dài mười dặm, bánh kẹo được rải khắp phố.
Ngay cả chiếc phượng quan tỷ ấy đội cũng gắn một viên minh châu lớn gần bằng trứng bồ câu.
Đào Đào sợ ta chạnh lòng, từ khi theo ta vào Thẩm phủ chưa từng chủ động nhắc tới chuyện của Tiêu Hành và tỷ tỷ.
Nhưng trong một phủ lớn, tin tức bên ngoài vẫn sẽ theo miệng người truyền vào.
Người ta nói Tiêu Hành vô cùng sủng ái tỷ tỷ.
Chỉ cần tỷ ấy rơi một giọt nước mắt, người hầu bên cạnh lập tức chịu phạt.
Tỷ ấy không hiểu quy củ vương phủ, Tiêu Hành cũng luôn đứng ra che chở, không cho bất kỳ ai trách móc.
Ta nghe rồi chỉ xem như một câu chuyện không liên quan.
Mấy hôm trước ngày cưới, thị vệ của Tiêu Hành tới Thẩm phủ, mang theo một gói đồ.
Bên trong có vài phong thư cùng mấy món tín vật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trước kia, ta và Tiêu Hành từng gửi thư qua lại, đôi lúc cũng tặng nhau những món đồ nhỏ.
Nhưng sau khi hôn sự thay đổi, ta cảm thấy quan hệ ấy không cần tiếp tục, nên đã ngừng thư từ.
Con người ta nên ở thời điểm thích hợp gặp được người thích hợp, rồi cùng nhau bước đi.
Những gì đã bỏ lỡ, giữ lại cũng chỉ khiến lòng thêm vướng bận.
Ta nhận những phong thư rồi sai người đốt hết.
Sau đó ta nói với thị vệ.
“Trở về thưa với điện hạ, những thứ này đã không còn.”
“Quá khứ nên dừng ở đây, mong người cũng buông xuống.”
Thẩm Nghiễn đã thôi nghĩ tới tỷ tỷ.
Ta cũng không còn lưu luyến Tiêu Hành.
Hai người kia sống thế nào, từ nay đều không liên quan đến cuộc đời ta nữa.
Không ngờ sau ngày tỷ tỷ hồi môn, phụ mẫu lại liên tục sai người đến mời ta về.
Bà mẫu biết chuyện liền khuyên.
“Dẫu giữa con và phụ mẫu có nhiều khúc mắc, bọn họ rốt cuộc vẫn sinh ra con.”
“Con có thể giữ khoảng cách, nhưng đừng để người ngoài nắm được cớ nói con bất hiếu.”
Ta không tiện từ chối thêm, đành cùng Thẩm Nghiễn trở về Mạnh phủ một chuyến.
Trên xe ngựa, hắn nắm tay ta.
“Nếu ở đó khiến nàng không thoải mái, chúng ta dùng qua bữa cơm liền rời đi.”
Ta gật đầu.
Vừa tới nơi, phụ thân đã gọi Tiêu Hành sang thư phòng, nói rằng có việc cần bàn.
Mẫu thân cũng quay sang Thẩm Nghiễn.
“Nghiễn nhi, nhạc phụ con đang đợi bên kia, con qua đó một lát đi.”
Thẩm Nghiễn nhìn ta đầy lo lắng, nhưng cuối cùng vẫn phải rời đi.
Bóng hắn vừa khuất sau cửa, tỷ tỷ đã lạnh lùng ra lệnh.
“Quỳ xuống.”
Lòng ta lập tức trầm xuống.
Tỷ ấy nay là hoàng t.ử phi, thân phận cao hơn ta.
Theo lễ nghi, ta quả thật nên hành lễ.
Nhưng tỷ ấy cố tình giữ ta quỳ lâu, rõ ràng không phải vì quy củ mà chỉ muốn làm nhục ta.
Tỷ tỷ ngồi trên ghế thong thả uống trà, mãi không nói cho đứng dậy.
Ta nhịn đau ở đầu gối, lên tiếng hỏi.
“Tỷ muốn trách phạt ta vì chuyện gì?”
Tỷ ấy đặt chén xuống.
“Ngươi thật sự không biết?”
Thấy ta im lặng, tỷ ấy càng tức giận.
“Tối qua Nghiễn ca ca một mình uống rượu ở Phàn Lâu đến tận sáng.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Ngươi dám nói chuyện ấy không liên quan đến ngươi?”
“Ngươi đã làm gì khiến huynh ấy buồn đến mức phải uống say?”
“Ngay cả phu quân cũng không chăm sóc được, lời ngươi từng hứa với ta đều quên hết rồi sao?”
Cuối cùng, tỷ ấy lạnh lùng nói.
“Nếu ngươi không biết giữ người, ta sẽ chọn hai mỹ thiếp đưa tới Thẩm phủ.”
“Ít nhất họ còn biết cách hầu hạ huynh ấy.”
Ta bỗng cảm thấy vận số của mình thật kỳ lạ.
Vì sao trên đời lại để ta gặp một người tỷ tỷ như Mạnh Thanh Ngô?
Thẩm Nghiễn uống rượu hay tỉnh táo, vui hay buồn, đối xử với ta thế nào, đều là chuyện giữa phu thê chúng ta.