Khi Lê Vụ và Tạ Tân Niên đến nơi, trong phòng bao đã có khá đông người.
Trì Ngạn, Trình Gia Nguyệt, Chu Giai Ngư mấy người họ đều đã đến từ trước.
Ngoài nhóm bạn thân thiết này, cộng thêm việc gia đình đôi bên đã biết chuyện Tạ Tân Niên và Lê Vụ liên hôn, thì những người còn lại trong giới hoàn toàn không hay biết gì. Thế nhưng, thấy hai người cùng đến, họ cũng chẳng thấy có gì lạ lùng.
Dù sao thì từ nhỏ đến lớn, cả hai vẫn thường xuyên xuất hiện cùng nhau tại những tụ điểm thế này, lại còn là chỗ thế giao, bình thường người lớn hai nhà cũng hay để họ tham gia các hoạt động chung. Chỉ là họ đã mặc định rằng Lê Vụ và Tạ Tân Niên “bằng mặt không bằng lòng”, một định kiến cứng nhắc đã ăn sâu vào tâm trí mọi người.”
“A Niên, A Vụ, qua đây đi.” Trì Ngạn vẫy tay gọi hai người.nhỡ đâu bị kịch bản đè chết thì sao?
Trên chiếc ghế sofa phía đó, Chu Giai Ngư, Trình Gia Nguyệt, Trình Gia Hủ, cùng với anh trai của Trì Ngạn là Trì Dục, Lê Án và Lê Nghiên đều đã có mặt, đang quây quần ngồi quanh bàn.Tạ Tân Niên cầm ly rượu, ánh mắt lướt qua đám đông, cuối cùng dừng lại ở chỗ Lê Vụ.
“Hello, mọi người đến đủ cả rồi hả.” Lê Vụ tươi cười chào hỏi, rồi nhìn sang hai ông anh nhà mình: “Anh cả, anh hai.”Trong thời gian ngắn ngủi, diễn biến tâm lý vô cùng phức tạp.
Lê Nghiên khẽ gật đầu, Lê Án làm một động tác tay về phía cô, đúng là lúc nào cũng không quên làm màu. Lê Vụ bước tới gần, cười mắng anh ấy một câu là đồ tự luyến.”Tôi không tin, nhất định là giả.
Phòng bao rất rộng, chứa cả trăm người cũng không thấy chật chội.” Lê Vụ tươi cười chào hỏi, rồi nhìn sang hai ông anh nhà mình: “Anh cả, anh hai.
Không gian được phân chia rõ rệt, phía kia có người chơi bài, đánh bạc, hát karaoke, cũng có người đang ở khu vực ăn uống chọn bánh ngọt rồi cùng bạn bè thưởng thức. Những quả cầu đèn nhiều màu sắc xoay chuyển, âm nhạc sôi động khiến người ta nhanh chóng hòa mình vào không khí nơi đây.Ngoài Tạ Tân Niên và mấy người họ, còn bốn năm người nữa đều là người quen, cùng một nhóm chơi với nhau.
Ở phía cuối phòng, Tạ Đình Yến đang gặp người quen, đứng tại quầy bar cụng ly trò chuyện.” Lê Vụ nhún vai.
Phóng tầm mắt nhìn qua, phần lớn đều là gương mặt quen thuộc trong giới.Đó là một chiếc bánh ba tầng, khoảng mười hai inch, kiểu dáng tinh xảo xinh đẹp, những viên kẹo đường đính trên bánh trông vô cùng ngọt ngào, mùi thơm béo ngậy của kem tươi lan tỏa khắp căn phòng.
Tạ Tân Niên bước tới gần, đưa quà cho Trì Ngạn, môi cong lên: “Chúc mừng sinh nhật.”Dù không muốn thừa nhận, nhưng cô ta cũng phải chấp nhận sự thật rằng sợi dây chuyền này là hàng thật, là quà anh Tân Niên tặng cho Lê Vụ.
“Cảm ơn người anh em.” Trì Ngạn huých khuỷu tay vào vai anh, nụ cười rạng rỡ từ tận đáy lòng.Đèn trong phòng tắt dần, nến được thắp sáng, đám đông náo nhiệt vây chặt lấy Trì Ngạn ở chính giữa.
Chẳng bao lâu sau, nhân viên phục vụ của câu lạc bộ đẩy xe đẩy tiến vào, mang theo chiếc bánh kem đã đặt trước.”Tuổi mới, chúc cậu bình an vui vẻ nha.
Đó là một chiếc bánh ba tầng, khoảng mười hai inch, kiểu dáng tinh xảo xinh đẹp, những viên kẹo đường đính trên bánh trông vô cùng ngọt ngào, mùi thơm béo ngậy của kem tươi lan tỏa khắp căn phòng.Mùi thuốc lá trộn lẫn với đống nước hoa tạp nham này, không biết còn tưởng là đang đứng trong quán bar đêm.
Mọi người trong phòng đều vây quanh, cùng nhau hát vang ca khúc mừng sinh nhật. Đèn trong phòng tắt dần, nến được thắp sáng, đám đông náo nhiệt vây chặt lấy Trì Ngạn ở chính giữa.”
Tiếng vỗ tay theo nhịp hòa cùng tiếng hát:Chẳng bao lâu sau, nhân viên phục vụ của câu lạc bộ đẩy xe đẩy tiến vào, mang theo chiếc bánh kem đã đặt trước.
“Chúc mừng sinh nhật bạn, chúc mừng sinh nhật bạn.”Chậc, đúng là loại mặt dày, Tạ Tân Niên người ta rõ ràng đã từ chối thẳng thừng rồi cơ mà.
“Happy Birthday to You, Happy Birthday to You.”Ước mình năm nay giàu nứt đố đổ vách?
“Trì Ngạn sinh nhật vui vẻ, mau ước nguyện đi!”Trì Dục và Lê Nghiên tính cách như đúc một khuôn, không thích kiểu môi trường ồn ào này, ngồi một lát rồi cùng nhau tìm chỗ yên tĩnh, Trì Ngạn còn chê bai họ là mấy lão cán bộ.
Lê Vụ cũng nhảy nhót theo, bị bầu không khí này lôi cuốn, đôi mắt hạnh cong cong đầy tinh nghịch, cô trở thành “hạt nhân khuấy động bầu không khí”: “Chúc đại thọ tinh, sinh nhật vui vẻ.”Cả hai đều đọc được thông tin từ mắt đối phương.
Trong phòng bao lúc này chỉ còn những ánh nến lung linh, tia lửa soi bóng lên gương mặt cô, làm cho nụ cười rạng rỡ đầy phóng khoáng ấy càng thêm mê hoặc lòng người.Phòng bao rất rộng, chứa cả trăm người cũng không thấy chật chội.
Tạ Tân Niên đứng cạnh cô, đưa cánh tay ra che chắn để tránh ai đó xô đẩy làm cô ngã. Một nửa gương mặt anh chìm trong bóng tối, khiến ngũ quan càng thêm phần sâu sắc.”
Anh mỉm cười, đôi mày mắt thả lỏng, nhàn nhã quan sát cô vui đùa.”Tôi thấy tám chín phần là vậy rồi.
Dưới những lời chúc tụng của mọi người, Trì Ngạn đứng giữa bánh kem, đội chiếc mũ sinh nhật, hai tay nắm chặt cầu nguyện.”Hôm nay cô không đánh răng à?
Chẳng biết ước nguyện gì mà tận một phút đồng hồ vẫn chưa chịu mở mắt.Tạ tổng còn chưa tặng cho Tư Vũ làm quà sinh nhật, sao có thể tặng cho cô ta chứ?
Mọi người xung quanh không nhịn được lên tiếng trêu chọc.”
“A Ngạn, chừng đó là được rồi, ước nhiều quá thần linh cũng chẳng đỡ nổi đâu, làm người không được tham lam thế chứ.”Đặc biệt là Trình Gia Nguyệt, người lúc đó có mặt tại hiện trường, mặc dù tận mắt chứng kiến đôi vợ chồng này đấu đá vì một sợi dây chuyền, nhưng sau đó cũng đã hiểu rõ ngọn ngành.
Trì Ngạn đang thầm nghĩ: “Ước gì nhỉ, hay là ước năm mới mình càng đẹp trai hơn? Ừ thì vốn dĩ đã đẹp trai rồi, đổi cái khác đi. Ước mình năm nay giàu nứt đố đổ vách? Ờ… nhỡ đâu bị kịch bản đè chết thì sao? Không được không được, đổi cái nữa. Vậy thì ước mình bận rộn trong nhàn nhã đi, cái này được, chốt đơn!””
Giữa tiếng cười đùa, Trì Ngạn cuối cùng cũng mở mắt ra rồi một hơi thổi tắt nến.Nhưng tại sao Tạ Tân Niên lại tặng cho cô?
Có người quệt chút kem bôi lên mặt anh ta: “Trì Ngạn tuổi mới, ‘lôi hào*’ nha!”Tống Tư Vũ tức đến mức không thốt nên lời, nước mắt không kìm được trào ra.
*” Lộ Hồi An ngồi đối diện cười đáp.phát âm gần giống “lợi hại””Chị Lê Vụ, chị dù gì cũng là nghệ sĩ dương cầm có chút danh tiếng, đeo đồ fake ra ngoài không sợ người ta cười nhạo sao?
“Phụt, cái giọng cậu đang bắt chước tiếng phương Nam kiểu gì đấy?” Người bên cạnh cười nhạo không chút nể nang.Cô ta dần bắt đầu nghi ngờ bản thân.
Đây là công đoạn không thể thiếu trong các bữa tiệc sinh nhật, đại diện cho những lời chúc phúc dành cho thọ tinh. Mấy người Trình Gia Nguyệt cũng tiến lên, đầu ngón tay quệt chút kem tươi rồi bôi nhẹ lên chóp mũi Trì Ngạn, giọng nói ngọt ngào gửi gắm lời chúc:Bạn bè bên cạnh cô ta, người mặc thì chẳng phải hãng cao cấp gì, nhưng lại rất muốn phô trương cái logo trên người, thấy hành vi “đeo đồ fake” của Lê Vụ liền khinh bỉ, che miệng cười nhạo.
“Tuổi mới, chúc cậu bình an vui vẻ nha.” Một lời chúc giản đơn nhất nhưng lại là trạng thái thoải mái nhất mà ai cũng mong cầu.”Đừng gấp, làm nóng bầu không khí trước đã.
Từng người một tiến lên bôi kem, nhưng tất cả đều rất có chừng mực, chỉ là tạo không khí vui vẻ, không đến mức bôi trét đến mức đầu tóc bết dính.Thế nhưng, tính cách của một người đã định hình, dù có thu liễm đến đâu thì vẫn là phong thái lười biếng, không chút gò bó ấy.
“Chúc cậu năm tới kịch bản đóng không hết, trong giới nghệ sĩ luôn tỏa sáng nhé.””Thì cô thấy không thể thì là không thể thôi.
“Anh em tôi con cái đã đầy tuổi thôi nôi rồi, chúc cậu sớm tìm được một mối tình ngọt ngào nhé!” Lời chúc này còn không quên “phát cơm chó” một chút, người xung quanh đều “ê” một tiếng, bảo rằng bánh kem còn chưa kịp ăn mà đã no căng vì cơm chó rồi.Không biết cô ta lấy đâu ra cái mặt dày mà tự huyễn hoặc bản thân như thế, Chu Giai Ngư và Trình Gia Nguyệt nhìn nhau, khóe miệng giật giật.
Sau phần ước nguyện và những lời chúc, bánh kem được chia ra, đám đông náo nhiệt tản ra khắp nơi trong phòng.Lúc này rõ ràng là đang cười, nhưng sự mỉa mai trong đáy mắt lại không hề che giấu, tạo nên sự đối lập cực lớn.
Âm nhạc vốn nhẹ nhàng ban đầu cũng dần chuyển sang giai điệu sôi động, “quẩy” hơn.Viên đá sapphire nằm trên cổ mảnh mai, ngay vị trí xương quai xanh, khiến người ta liếc mắt một cái là chú ý ngay.
Lê Án có hẹn đi đua xe với bạn nên ghé qua chúc mừng xong liền rời đi.Họ cố ý chừa ra ba chỗ ngồi cho các cô.
Trì Dục và Lê Nghiên tính cách như đúc một khuôn, không thích kiểu môi trường ồn ào này, ngồi một lát rồi cùng nhau tìm chỗ yên tĩnh, Trì Ngạn còn chê bai họ là mấy lão cán bộ.Kiểu bài này lược bỏ bớt khâu lựa chọn, nội dung bên trong lá bài cũng k*ch th*ch, đó là một trong những lý do khiến họ chơi mãi không chán.
“Hai người đó bị công việc ‘nhập tâm’ quá rồi. Tân Niên, sau này cậu tuyệt đối đừng có như vậy, A Vụ mà thấy thế là không chịu được đâu.”Sau phần ước nguyện và những lời chúc, bánh kem được chia ra, đám đông náo nhiệt tản ra khắp nơi trong phòng.
Lê Nghiên và Trì Dục sắp chạm ngưỡng 30, rõ ràng tuổi tác chênh lệch với họ chẳng bao nhiêu, nhưng tính cách thì không hề bốc đồng, cứ như daddy cổ hủ vậy.Đầu ngón tay Trì Ngạn đặt trên kim của vòng xoay, nhẹ nhàng xoay vài vòng, mãi mà không chịu buông tay.
Tạ Tân Niên vừa mới tiếp quản Tạ thị, đừng để sau này cũng trở nên như họ. Nhưng Trì Ngạn nghĩ lại thì thấy khả năng này không cao, Tạ Tân Niên không phải kiểu người trầm mặc, nhàm chán như thế.* phát âm gần giống “lợi hại”
Hồi thiếu niên, anh mới chính là tay chơi khét tiếng, đua xe, đánh tán, bắn súng, leo núi, chẳng có môn nào anh không biết. Mấy năm gần đây sau khi tốt nghiệp mới dần thu lại vẻ bốc đồng, phóng túng của thời niên thiếu.Lê Vụ không muốn đôi co với cô ta thêm nữa, cùng Chu Giai Ngư và Trình Gia Nguyệt đi về phía đó.
Thế nhưng, tính cách của một người đã định hình, dù có thu liễm đến đâu thì vẫn là phong thái lười biếng, không chút gò bó ấy.Cô ta không thể để anh Tân Niên nhìn thấy bộ dạng xấu xí của mình.
Tạ Tân Niên cầm ly rượu, ánh mắt lướt qua đám đông, cuối cùng dừng lại ở chỗ Lê Vụ.Cô ta vô thức hít một hơi, ngửi thấy hình như đúng là có chút mùi thật, nhưng đó là do lúc ra cửa muốn át đi mùi thuốc lá trên người nên mới xịt thêm một vòng, cũng đâu đến mức thối nhỉ?
Ly rượu khẽ lay động, đuôi mắt anh hơi nhướng lên. Một lúc sau, anh thu hồi tầm mắt, ngửa đầu uống cạn ly rượu, khi nuốt xuống, yết hầu khẽ chuyển động, đường xương hàm vừa thanh thoát lại vừa đầy vẻ nam tính.Lê Vụ và mấy người đi tới, Trì Ngạn vẫy tay bảo họ nhanh lên: “Mau lại đây mau lại đây, đông người chơi mới vui.
“Đó gọi là trưởng thành, không gọi là trầm mặc.” Anh ám chỉ Lê Nghiên và Trì Dục.Muốn làm công chúa nhỏ thì về nhà mà làm, đừng ra ngoài xã hội gây ô nhiễm.
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Họ vốn dĩ đã trầm ổn hơn đồng lứa từ nhỏ, lớn lên cũng là kiểu người ít nói, cũng chẳng có gì lạ.Chu Giai Ngư tính nóng như kem, đã muốn ra tay rồi: “Nhanh lên đi, đợi đến hoa cũng tàn rồi.
Trong thương trường, họ đều sở hữu thủ đoạn đủ để thu phục lòng người, điều này là không thể bàn cãi.”
Trong phòng bao bật điều hòa ấm áp, Lê Vụ, Trình Gia Nguyệt và Chu Giai Ngư đi hát hò, nhảy nhót một lúc, nhiệt độ cơ thể bắt đầu tăng lên, cảm thấy hơi nóng, cô bèn cởi chiếc áo khoác dạ bên ngoài ra.”Cảm ơn người anh em.
Viên đá sapphire nằm trên cổ mảnh mai, ngay vị trí xương quai xanh, khiến người ta liếc mắt một cái là chú ý ngay.”
Tống Tư Vũ đang ngồi tán gẫu với bạn bè, nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền trên cổ cô rất lâu, sau khi nhìn rõ thì sắc mặt biến đổi, vùng đứng dậy đi tới trước mặt cô muốn xác nhận.Người sao có thể tự tin đến mức này, thật khiến người ta cạn lời.
Đến gần, giọng điệu của cô ta mang theo vẻ chất vấn:”
“Tại sao sợi dây chuyền này lại ở chỗ chị?” Tống Tư Vũ nhíu mày chặt, còn có vẻ tức giận: “Sợi dây chuyền này rõ ràng là anh Tân Niên đấu giá được, sao có thể ở trên tay chị được?”Không được không được, đổi cái nữa.
“Chẳng lẽ ngày đó chị thua anh Tân Niên, rồi vì không chấp nhận được nên tìm một món hàng fake cao cấp đeo vào sao?”Kết quả cô ta nghĩ thế nào?
Tự trấn an bản thân, Tống Tư Vũ không nghi ngờ những gì mình tận mắt nhìn thấy, phân tích xong thấy cách giải thích này rất hợp lý.Ở phía cuối phòng, Tạ Đình Yến đang gặp người quen, đứng tại quầy bar cụng ly trò chuyện.
Nụ cười trên mặt cô ta lộ ra vẻ mỉa mai: “Không phải chứ, Lê Vụ, chị dù gì cũng là Đại tiểu thư nhà họ Lê mà lại đeo đồ fake?””Hello, mọi người đến đủ cả rồi hả.
Bạn bè bên cạnh cô ta, người mặc thì chẳng phải hãng cao cấp gì, nhưng lại rất muốn phô trương cái logo trên người, thấy hành vi “đeo đồ fake” của Lê Vụ liền khinh bỉ, che miệng cười nhạo.” Tống Tư Vũ nhíu mày chặt, còn có vẻ tức giận: “Sợi dây chuyền này rõ ràng là anh Tân Niên đấu giá được, sao có thể ở trên tay chị được?
“Lê Đại tiểu thư, cô dù gì cũng là nghệ sĩ dương cầm mà, đeo đồ nhái thì mất giá quá.”Ờ…
“Tôi thấy tám chín phần là vậy rồi. Tạ tổng còn chưa tặng cho Tư Vũ làm quà sinh nhật, sao có thể tặng cho cô ta chứ? Ai mà chẳng biết Tạ tổng từ trước đến nay vốn không ưa cô ta, ngày đó ở buổi đấu giá chẳng phải cố ý đối đầu với cô ta sao?”Biểu cảm của cô ta dần dần chuyển từ nghi ngờ sang khó hiểu, bàng hoàng.
Cô gái kia cúi đầu nghịch bộ móng mới làm, nói chuyện chẳng thèm liếc nhìn Lê Vụ lấy một cái.Chu Giai Ngư và Trình Gia Nguyệt cũng không chịu nổi mùi nước hoa của cô ta, đồng loạt lùi lại, đứng cùng hàng với Lê Vụ.
Trên người cô ta chẳng biết xịt nước hoa kiểu gì mà nồng nặc, khiến Lê Vụ nhíu chặt mày, lùi lại mấy bước, bịt mũi nín thở, phải tránh xa ra một chút mới dám hít thở.Anh Tân Niên sao có thể tặng cho chị chứ?
“Hôm nay cô không đánh răng à?” Một câu hỏi chẳng liên quan khiến đối phương ngẩn người: “Ý gì?”Dưới những lời chúc tụng của mọi người, Trì Ngạn đứng giữa bánh kem, đội chiếc mũ sinh nhật, hai tay nắm chặt cầu nguyện.
“Nếu không thì sao miệng cô lại thối thế.” Lê Vụ dùng tay quạt quạt nơi mũi, khóe miệng khẽ nhếch lên, ngước mắt điềm tĩnh nhìn đối phương.”
Cô gái kia nhận ra Lê Vụ đang vòng vo chửi mình, giậm chân tại chỗ, tức đến mức mặt mày đỏ tía tai: “Cô mới miệng thối ấy.”” Trình Gia Nguyệt nhún vai.
Chu Giai Ngư và Trình Gia Nguyệt cũng không chịu nổi mùi nước hoa của cô ta, đồng loạt lùi lại, đứng cùng hàng với Lê Vụ.”Em gái à, trên người xịt nửa chai nước hoa rồi hả?
“Em gái à, trên người xịt nửa chai nước hoa rồi hả? Bao nhiêu năm không tắm mà phải xịt lắm lớp để át mùi thế?””Nếu không thì sao miệng cô lại thối thế.
“Không thấy ngộp à?””
Mùi thuốc lá trộn lẫn với đống nước hoa tạp nham này, không biết còn tưởng là đang đứng trong quán bar đêm.”
Người kia bị vạch trần thẳng thắn như vậy, cảm thấy bị sỉ nhục, mặt đỏ bừng lên: “Cô nói bậy, tôi làm gì có mùi.”Cô càng bình thản như thế, càng làm cho Tống Tư Vũ trông giống như một con hề nhảy nhót.
Cô ta vô thức hít một hơi, ngửi thấy hình như đúng là có chút mùi thật, nhưng đó là do lúc ra cửa muốn át đi mùi thuốc lá trên người nên mới xịt thêm một vòng, cũng đâu đến mức thối nhỉ?”
Cô ta dần bắt đầu nghi ngờ bản thân.Mấy người Trình Gia Nguyệt cũng tiến lên, đầu ngón tay quệt chút kem tươi rồi bôi nhẹ lên chóp mũi Trì Ngạn, giọng nói ngọt ngào gửi gắm lời chúc:
Bạn cô ta bên cạnh kéo kéo tay áo, nhỏ giọng nhắc: “Hình như là hơi nồng thật.””
Cô ta nghe vậy, sắc mặt càng khó coi hơn.”Không thấy ngộp à?
Tống Tư Vũ chẳng quan tâm mấy chuyện này, sự chú ý của cô ta đều đổ dồn vào chuyện Lê Vụ có đeo đồ fake hay không, đang định mỉa mai cô một trận.Lê Vụ nhếch môi, biểu cảm rất lạnh nhạt, trong mắt người kia lại chẳng khác nào đang khiêu khích: “Cô đi mà hỏi Tạ Tân Niên ấy.
“Chị Lê Vụ, chị dù gì cũng là nghệ sĩ dương cầm có chút danh tiếng, đeo đồ fake ra ngoài không sợ người ta cười nhạo sao?”” Lê Vụ chậm rãi cong môi, hoàn toàn không bị những lời của cô ta kích động.
Tống Tư Vũ mặc một chiếc váy dịu dàng, vẻ ngoài thanh tú khiến cô ta trông có vẻ thuần khiết, ngây thơ. Lúc này rõ ràng là đang cười, nhưng sự mỉa mai trong đáy mắt lại không hề che giấu, tạo nên sự đối lập cực lớn.”Hai người đó bị công việc ‘nhập tâm’ quá rồi.
Lê Vụ bật cười một tiếng đầy khó hiểu, những ngón tay thon dài ch*m r** v**t v* viên đá sapphire, sau đó ngước mắt nhìn cô gái đối diện.Lê Án có hẹn đi đua xe với bạn nên ghé qua chúc mừng xong liền rời đi.
Khác hẳn với giọng điệu mỉa mai của đối phương, cô tỏ ra rất bình thản: “Cho dù là đồ fake, hay là hàng chính hãng, hay thậm chí là món đồ trang sức mười mấy, vài trăm đồng, chỉ cần tôi thích thì tôi vui vẻ đeo, ý kiến của người khác thì liên quan gì đến tôi?”Giữa tiếng cười đùa, Trì Ngạn cuối cùng cũng mở mắt ra rồi một hơi thổi tắt nến.
“Trang sức là vì đeo trên người tôi mới phát sáng, chứ không phải vì tôi đeo món trang sức nào đó mà tôi mới trở nên rạng rỡ.”Tống Tư Vũ vẫn không tin, vẻ mặt đầy nghi ngờ: “Không thể nào!
“Hơn nữa, em gái Tư Vũ sao lại khẳng định sợi dây chuyền này là giả?” Lê Vụ chậm rãi cong môi, hoàn toàn không bị những lời của cô ta kích động.”Happy Birthday to You, Happy Birthday to You.
Cô càng bình thản như thế, càng làm cho Tống Tư Vũ trông giống như một con hề nhảy nhót.Lê Nghiên khẽ gật đầu, Lê Án làm một động tác tay về phía cô, đúng là lúc nào cũng không quên làm màu.
Tống Tư Vũ ghét nhất là dáng vẻ này của cô, luôn ung dung tự tại, dường như cô muốn cái gì, làm cái gì cũng đều thành công.”Đó gọi là trưởng thành, không gọi là trầm mặc.
Còn ghét nhất là cảnh cô đứng cạnh anh Tân Niên. Đều do đám trưởng bối nhà họ Tạ cổ hủ đó, đến cả đi học cũng bắt phải đi cùng nhau, thật đáng ghét! Rõ ràng anh Tân Niên ghét cô như vậy cơ mà.Nụ cười trên mặt cô ta lộ ra vẻ mỉa mai: “Không phải chứ, Lê Vụ, chị dù gì cũng là Đại tiểu thư nhà họ Lê mà lại đeo đồ fake?
Gương mặt thanh tú dần trở nên dữ tợn, hai tay nắm chặt, tức đến mức gần như mất kiểm soát: “Chắc chắn là giả! Anh Tân Niên sao có thể tặng cho chị chứ? Đáng lẽ anh ấy phải tặng cho tôi làm quà sinh nhật mới đúng.””Chúc cậu năm tới kịch bản đóng không hết, trong giới nghệ sĩ luôn tỏa sáng nhé.
Không biết cô ta lấy đâu ra cái mặt dày mà tự huyễn hoặc bản thân như thế, Chu Giai Ngư và Trình Gia Nguyệt nhìn nhau, khóe miệng giật giật.” Trì Ngạn huých khuỷu tay vào vai anh, nụ cười rạng rỡ từ tận đáy lòng.
Cả hai đều đọc được thông tin từ mắt đối phương.Anh mỉm cười, đôi mày mắt thả lỏng, nhàn nhã quan sát cô vui đùa.
Cô em này giỏi tự biên tự diễn thật đấy.”
Người ngoài không biết lại tưởng Tạ Tân Niên định tặng cho cô ta thật, nếu không biết rõ quan hệ giữa Tạ Tân Niên và Lê Vụ thì chắc các cô cũng tin rồi.Âm nhạc vốn nhẹ nhàng ban đầu cũng dần chuyển sang giai điệu sôi động, “quẩy” hơn.
Tống Tư Vũ là em họ của Tạ Đình Yến, nhưng chẳng có chút quan hệ huyết thống nào với Tạ Tân Niên, vậy mà cứ mượn cớ quan hệ anh em họ nhà họ Tống để thỉnh thoảng lại đến nhà họ Tạ “quấy rối” Tạ Tân Niên.”Trì Ngạn sinh nhật vui vẻ, mau ước nguyện đi!
Chậc, đúng là loại mặt dày, Tạ Tân Niên người ta rõ ràng đã từ chối thẳng thừng rồi cơ mà.”Tại sao sợi dây chuyền này lại ở chỗ chị?
Kết quả cô ta nghĩ thế nào?Tân Niên, sau này cậu tuyệt đối đừng có như vậy, A Vụ mà thấy thế là không chịu được đâu.
Cưỡng ép tự công lược — Anh Tân Niên chắc chắn là thấy cô ta còn nhỏ, phải đợi cô ta tốt nghiệp đại học.”
Người sao có thể tự tin đến mức này, thật khiến người ta cạn lời.Hôm nay chỉ vì mặc chiếc áo khoác xanh nên không biết chọn trang sức gì, đành chọn đại một bộ phối cùng màu, vậy mà còn bị người ta đến “đánh giả”.
Đặc biệt là Trình Gia Nguyệt, người lúc đó có mặt tại hiện trường, mặc dù tận mắt chứng kiến đôi vợ chồng này đấu đá vì một sợi dây chuyền, nhưng sau đó cũng đã hiểu rõ ngọn ngành.Trong phòng bao bật điều hòa ấm áp, Lê Vụ, Trình Gia Nguyệt và Chu Giai Ngư đi hát hò, nhảy nhót một lúc, nhiệt độ cơ thể bắt đầu tăng lên, cảm thấy hơi nóng, cô bèn cởi chiếc áo khoác dạ bên ngoài ra.
Cuối cùng Tạ Tân Niên đã lấy sợi “Giọt nước mắt của thần Mặt Trăng” này làm quà xin lỗi cho Vụ Vụ rồi.”
Vậy nên làm sao có thể là giả được?”
Cô ấy nghịch nghịch bím tóc của mình, phản vấn: “Sao nào, Tống Tư Vũ, cô là giám định viên trang sức à? Sao khẳng định chắc nịch sợi này là giả vậy?”Ừ thì vốn dĩ đã đẹp trai rồi, đổi cái khác đi.
Trình Gia Nguyệt giọng rất ngọt, lúc này đôi mắt to linh động ẩn chứa ý cười, trông xinh đẹp như một con búp bê: “Chắc cô chưa biết đâu nhỉ, đây là Tạ Tân Niên tặng cho Vụ Vụ đấy.”Cô ta nghe vậy, sắc mặt càng khó coi hơn.
“Hàng thật giá thật nhé.”Tạ Tân Niên vừa mới tiếp quản Tạ thị, đừng để sau này cũng trở nên như họ.
Tống Tư Vũ vẫn không tin, vẻ mặt đầy nghi ngờ: “Không thể nào!”Ánh sáng rực rỡ tựa như những vì sao trong dải ngân hà kia lại càng khẳng định, sợi dây chuyền này rất có thể chính là “Giọt nước mắt của thần Mặt Trăng”.
“Thì cô thấy không thể thì là không thể thôi.” Trình Gia Nguyệt nhún vai.Game mà Trì Ngạn nói từ xưa đến nay vẫn chẳng thay đổi, “Thật” hay “Thách.
Làm sao có thể chứ? Cô ta rõ ràng thấy anh Tân Niên ngày thường chẳng thích Lê Vụ chút nào.Tống Tư Vũ chẳng quan tâm mấy chuyện này, sự chú ý của cô ta đều đổ dồn vào chuyện Lê Vụ có đeo đồ fake hay không, đang định mỉa mai cô một trận.
Nên mới thấy Lê Vụ hứng thú với sợi dây chuyền này mới cố ý đấu giá đến cùng chứ.Đây là công đoạn không thể thiếu trong các bữa tiệc sinh nhật, đại diện cho những lời chúc phúc dành cho thọ tinh.
“Tôi không tin, nhất định là giả.” Cô ta lắc đầu nguầy nguậy, vẫn luôn cảm thấy câu trả lời này là không thực tế.Lê Vụ cũng nhảy nhót theo, bị bầu không khí này lôi cuốn, đôi mắt hạnh cong cong đầy tinh nghịch, cô trở thành “hạt nhân khuấy động bầu không khí”: “Chúc đại thọ tinh, sinh nhật vui vẻ.
“Cô tin hay không thì liên quan gì đến tôi?” Lê Vụ nhún vai.Chỉ là họ đã mặc định rằng Lê Vụ và Tạ Tân Niên “bằng mặt không bằng lòng”, một định kiến cứng nhắc đã ăn sâu vào tâm trí mọi người.
Hôm nay chỉ vì mặc chiếc áo khoác xanh nên không biết chọn trang sức gì, đành chọn đại một bộ phối cùng màu, vậy mà còn bị người ta đến “đánh giả”.Trình Gia Nguyệt giọng rất ngọt, lúc này đôi mắt to linh động ẩn chứa ý cười, trông xinh đẹp như một con búp bê: “Chắc cô chưa biết đâu nhỉ, đây là Tạ Tân Niên tặng cho Vụ Vụ đấy.
Nguyên nhân này phải quy trách nhiệm cho tên đàn ông thẳng nam lắm hoa đào kia.” Bên phía Trì Ngạn đã bắt đầu ván game rồi, đang gọi người, anh ta nói vọng sang chỗ vài người bên này.
Tống Tư Vũ ngày đó có mặt tại hiện trường, đương nhiên cũng tận mắt nhìn thấy sợi “Giọt nước mắt của thần Mặt Trăng” đó. Lúc này cô ta mới dời tầm mắt xuống vị trí xương quai xanh của Lê Vụ, nghiêm túc ngắm nhìn sợi dây chuyền.Cô gái kia nhận ra Lê Vụ đang vòng vo chửi mình, giậm chân tại chỗ, tức đến mức mặt mày đỏ tía tai: “Cô mới miệng thối ấy.
Dù là độ bóng hay đường cắt thì đều là kỹ thuật độc nhất vô nhị không thể sao chép.”
Ánh sáng rực rỡ tựa như những vì sao trong dải ngân hà kia lại càng khẳng định, sợi dây chuyền này rất có thể chính là “Giọt nước mắt của thần Mặt Trăng”.”
Biểu cảm của cô ta dần dần chuyển từ nghi ngờ sang khó hiểu, bàng hoàng. Trong thời gian ngắn ngủi, diễn biến tâm lý vô cùng phức tạp.”
Dù không muốn thừa nhận, nhưng cô ta cũng phải chấp nhận sự thật rằng sợi dây chuyền này là hàng thật, là quà anh Tân Niên tặng cho Lê Vụ.”
Nhưng tại sao Tạ Tân Niên lại tặng cho cô? Cô ta không hiểu, liền đem sự thắc mắc đó hỏi ra: “Tại sao anh Tân Niên lại tặng nó cho chị?”Sao khẳng định chắc nịch sợi này là giả vậy?
Khả năng chịu đựng tâm lý của cô gái nhỏ vẫn còn quá kém, không thể chấp nhận sự thật này, vành mắt đỏ hoe ngay lập tức, cắn chặt môi đầy tủi thân.” Lời chúc này còn không quên “phát cơm chó” một chút, người xung quanh đều “ê” một tiếng, bảo rằng bánh kem còn chưa kịp ăn mà đã no căng vì cơm chó rồi.
Cô ta không chịu nổi cảnh người đàn ông mình ngưỡng mộ lại tặng quà cho một người phụ nữ khác, dù là thanh mai trúc mã cũng không được.Cô ta không hiểu, liền đem sự thắc mắc đó hỏi ra: “Tại sao anh Tân Niên lại tặng nó cho chị?
Lê Vụ nhếch môi, biểu cảm rất lạnh nhạt, trong mắt người kia lại chẳng khác nào đang khiêu khích: “Cô đi mà hỏi Tạ Tân Niên ấy.”Đáng lẽ anh ấy phải tặng cho tôi làm quà sinh nhật mới đúng.
“Chẳng phải cô nói anh Tân Niên của cô vốn là định tặng cho cô sao?””
Tính cách Lê Vụ là thế, người khác đối với cô thái độ gì thì cô đáp lại như vậy.Rõ ràng anh Tân Niên ghét cô như vậy cơ mà.
Nếu bạn thân thiện, cô đương nhiên sẽ hòa nhã, nhưng với kiểu người như Tống Tư Vũ thì không cần thiết phải nuông chiều.Đến gần, giọng điệu của cô ta mang theo vẻ chất vấn:
Muốn làm công chúa nhỏ thì về nhà mà làm, đừng ra ngoài xã hội gây ô nhiễm.”
“Qua chơi game đi, mấy người bên đó xì xào gì thế?” Bên phía Trì Ngạn đã bắt đầu ván game rồi, đang gọi người, anh ta nói vọng sang chỗ vài người bên này.Không gian được phân chia rõ rệt, phía kia có người chơi bài, đánh bạc, hát karaoke, cũng có người đang ở khu vực ăn uống chọn bánh ngọt rồi cùng bạn bè thưởng thức.
Lê Vụ không muốn đôi co với cô ta thêm nữa, cùng Chu Giai Ngư và Trình Gia Nguyệt đi về phía đó.Tống Tư Vũ là em họ của Tạ Đình Yến, nhưng chẳng có chút quan hệ huyết thống nào với Tạ Tân Niên, vậy mà cứ mượn cớ quan hệ anh em họ nhà họ Tống để thỉnh thoảng lại đến nhà họ Tạ “quấy rối” Tạ Tân Niên.
Tống Tư Vũ tức đến mức không thốt nên lời, nước mắt không kìm được trào ra.” Cô ta lắc đầu nguầy nguậy, vẫn luôn cảm thấy câu trả lời này là không thực tế.
Hai “tay sai” bên cạnh cô ta lập tức xúm vào an ủi.Bạn cô ta bên cạnh kéo kéo tay áo, nhỏ giọng nhắc: “Hình như là hơi nồng thật.
“Tư Vũ cậu đừng khóc, lát nữa lớp trang điểm trôi hết bây giờ, lớp makeup cậu ngồi làm mấy tiếng đồng hồ công cốc đấy.”Cô ấy nghịch nghịch bím tóc của mình, phản vấn: “Sao nào, Tống Tư Vũ, cô là giám định viên trang sức à?
Vừa nghe câu này, Tống Tư Vũ vừa tủi thân vừa giận dữ, đầu ngón tay lau nước mắt ở đuôi mắt, liếc nhìn người đàn ông lười biếng, quý phái phía đằng xa, cố gắng ngước đầu lên nín khóc.Ai mà chẳng biết Tạ tổng từ trước đến nay vốn không ưa cô ta, ngày đó ở buổi đấu giá chẳng phải cố ý đối đầu với cô ta sao?
Cô ta không thể để anh Tân Niên nhìn thấy bộ dạng xấu xí của mình.”Được, cậu là thọ tinh cậu quyết định.
Lê Vụ và mấy người đi tới, Trì Ngạn vẫy tay bảo họ nhanh lên: “Mau lại đây mau lại đây, đông người chơi mới vui.”Một lúc sau, anh thu hồi tầm mắt, ngửa đầu uống cạn ly rượu, khi nuốt xuống, yết hầu khẽ chuyển động, đường xương hàm vừa thanh thoát lại vừa đầy vẻ nam tính.
Ngoài Tạ Tân Niên và mấy người họ, còn bốn năm người nữa đều là người quen, cùng một nhóm chơi với nhau.Bao nhiêu năm không tắm mà phải xịt lắm lớp để át mùi thế?
Họ cố ý chừa ra ba chỗ ngồi cho các cô.”
Game mà Trì Ngạn nói từ xưa đến nay vẫn chẳng thay đổi, “Thật” hay “Thách.Hồi thiếu niên, anh mới chính là tay chơi khét tiếng, đua xe, đánh tán, bắn súng, leo núi, chẳng có môn nào anh không biết.
Quy tắc rất đơn giản, chia bài, giữa bàn đặt một vòng xoay, quay trúng ai thì người đó rút một lá bài, trên bài ghi “Sự thật” hoặc “Thử thách”.Còn ghét nhất là cảnh cô đứng cạnh anh Tân Niên.
Kiểu bài này lược bỏ bớt khâu lựa chọn, nội dung bên trong lá bài cũng k*ch th*ch, đó là một trong những lý do khiến họ chơi mãi không chán.Hai “tay sai” bên cạnh cô ta lập tức xúm vào an ủi.
“Nào, mọi người đều biết quy tắc rồi chứ, tôi bắt đầu quay đây, xem ai là người may mắn đầu tiên của đêm nay nào?””
Đầu ngón tay Trì Ngạn đặt trên kim của vòng xoay, nhẹ nhàng xoay vài vòng, mãi mà không chịu buông tay.”Anh em tôi con cái đã đầy tuổi thôi nôi rồi, chúc cậu sớm tìm được một mối tình ngọt ngào nhé!
Chu Giai Ngư tính nóng như kem, đã muốn ra tay rồi: “Nhanh lên đi, đợi đến hoa cũng tàn rồi.””Chẳng lẽ ngày đó chị thua anh Tân Niên, rồi vì không chấp nhận được nên tìm một món hàng fake cao cấp đeo vào sao?
“Đừng gấp, làm nóng bầu không khí trước đã.” Trì Ngạn nhẫn nại, xoay chầm chậm.”
“Được, cậu là thọ tinh cậu quyết định.” Lộ Hồi An ngồi đối diện cười đáp.Cưỡng ép tự công lược — Anh Tân Niên chắc chắn là thấy cô ta còn nhỏ, phải đợi cô ta tốt nghiệp đại học.
Xoay vài vòng chậm chạp xong, công đoạn làm nóng bầu không khí đã hoàn tất, Trì Ngạn xoay mạnh một cái rồi buông tay.
Kim của vòng xoay xoay tít, vòng này nối tiếp vòng kia như chiếc quạt máy bật số cao nhất, hồi lâu vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Khi chơi những trò này, sẽ có một cảm giác k*ch th*ch không thể gọi tên, bầu không khí này làm cho người ta thấy rất thú vị.
Lúc chia bài, Trì Ngạn đã xem qua nội dung, những ván game đêm nay, bất kể là “Sự thật” hay “Thử thách” thì vấn đề đều rất hóc búa và đầy tính thử thách.
Phải chơi tới bến thôi!
Anh ta cười nhẹ đầy ẩn ý, nhếch môi: “Đêm nay không ai đến uổng phí đâu, bao k*ch th*ch luôn.”