Đỗ Kiên đứng từ xa, lặng lẽ quan sát từng cử chỉ của Thiên Huy và Ngọc Diệp. Ánh đèn vàng từ quán cà phê nơi họ ngồi tỏa ra một ánh sáng ấm áp, nhưng trong lòng Kiên lại chỉ có sự lạnh lẽo. Anh ta đã theo dõi họ một thời gian dài, và giờ đây, mọi thứ đều đã sẵn sàng cho kế hoạch của mình.
Ngọc Diệp cười, nụ cười tươi sáng như ánh mặt trời, làm cho tâm trí Kiên lấp lánh với những ý tưởng xấu xa. Anh ta đã từng nghe về tài năng và sự quyết tâm của cô, nhưng hôm nay, điều đó không còn quan trọng nữa. Những gì Kiên cần là sự rối ren trong mối quan hệ của họ, và anh ta biết cách để tạo ra điều đó.
“Thiên Huy, cậu có biết không?” Ngọc Diệp nói, ánh mắt sáng ngời. “Tôi vừa hoàn thành một tác phẩm mới. Có thể cậu sẽ thích.”
“Cô luôn làm tôi bất ngờ,” Thiên Huy đáp, giọng nói lạnh lùng nhưng ánh mắt lại ấm áp. “Tôi rất mong chờ được thấy nó.”
Đỗ Kiên không thể không nở một nụ cười mỉa mai. Anh ta đã chuẩn bị sẵn một cú sốc cho Thiên Huy, một cách để khiến anh ta phải nghi ngờ về tình cảm của Ngọc Diệp. Chỉ cần một chút rắc rối, mọi thứ sẽ đi vào quỹ đạo mà Kiên mong muốn.
“Ngọc Diệp!” Kiên lên tiếng, bước tới gần với một nụ cười tự tin. “Thật trùng hợp khi gặp cô ở đây.”
Ngọc Diệp quay lại, đôi mắt sáng lên một chút ngạc nhiên. “Đỗ Kiên? Sao anh lại ở đây?”
“Chỉ là tình cờ thôi,” Kiên đáp, ánh mắt lướt qua Thiên Huy một cách thách thức. “Tôi nghe nói về tài năng của cô. Rất mong được biết thêm về những tác phẩm của cô.”
“Cảm ơn,” Ngọc Diệp nói, có phần e ngại khi nhận ra sự hiện diện của Kiên. “Tôi vẫn đang cố gắng hoàn thiện bản thân.”
“Cô không cần phải cố gắng quá nhiều đâu,” Kiên nói, giọng điệu đầy ẩn ý. “Tôi tin rằng cô có thể dễ dàng thu hút sự chú ý từ những người có quyền lực hơn.”
Thiên Huy nhíu mày, cảm giác bất an len lỏi trong lòng. Anh không thích cái cách Kiên nhìn Ngọc Diệp, và những lời nói của Kiên như một mũi dao đâm thẳng vào mối quan hệ của họ.
“Chúng ta đang nói về nghệ thuật, không phải về quyền lực,” Ngọc Diệp đáp, giọng nói có phần mạnh mẽ. “Tôi chỉ muốn được là chính mình.”
“Đó là điều tốt,” Kiên khẽ cười, nhưng nụ cười đó lại mang theo sự tính toán. “Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô rằng thế giới này thường không dễ dàng như vậy.”
Thiên Huy không thể giữ im lặng nữa. “Đỗ Kiên, cậu đang cố gắng gì vậy?” Anh hỏi, giọng điệu lạnh lùng. “Đừng xen vào chuyện của chúng tôi.”
“Chỉ là một cuộc trò chuyện thân thiện thôi mà,” Kiên đáp, nhưng sự thách thức trong ánh mắt anh ta không thể giấu diếm.
Ngọc Diệp nhìn Thiên Huy, cảm nhận được sự căng thẳng giữa hai người đàn ông. Cô không muốn trở thành trung tâm của một cuộc chiến. “Chúng ta có thể nói chuyện khác được không?” cô đề nghị.“Đúng vậy,” Thiên Huy nói, cố gắng kiềm chế cơn tức giận. “Chúng ta không cần phải bận tâm đến những điều không liên quan.”
Nhưng Kiên không dễ dàng từ bỏ. “Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng Ngọc Diệp sẽ không bị ảnh hưởng bởi những người chỉ biết đến tiền bạc và quyền lực,” anh ta tiếp tục, ánh mắt cố ý lướt qua Thiên Huy.
Ngọc Diệp không thích sự căng thẳng này. “Tôi không cần ai bảo vệ mình,” cô đáp, giọng nói quyết liệt. “Tôi có thể tự đứng vững.”
“Cô không cần phải chứng minh điều gì với tôi,” Kiên nói, nhưng bên trong anh ta đang cười thầm. Kế hoạch của anh đã bắt đầu phát huy tác dụng.
Thiên Huy cảm thấy sự bực bội dâng lên. “Đỗ Kiên, cậu không có quyền can thiệp vào cuộc sống của Ngọc Diệp,” anh nói, giọng điệu kiên quyết.
“Tôi chỉ đang nói lên sự thật,” Kiên đáp, không hề nao núng. “Cô ấy xứng đáng nhận được nhiều hơn thế.”
Ngọc Diệp đứng giữa hai người, cảm giác như một con cừu non giữa hai con sói. Cô không thích sự cạnh tranh này, nhưng cũng hiểu rằng mối quan hệ của mình với Thiên Huy đang gặp nguy hiểm. “Chúng ta nên rời khỏi đây,” cô nói, cố gắng hòa giải.
Nhưng Kiên đã khéo léo gieo rắc những nghi ngờ vào lòng Thiên Huy. “Cô ấy sẽ không bao giờ hạnh phúc bên cạnh một người như cậu,” anh ta nói thêm, khiến Thiên Huy không thể không suy nghĩ về những lời đó.
“Khi nào thì cậu mới thôi can thiệp vào chuyện của người khác?” Thiên Huy hỏi, giọng điệu châm chọc.
“Chỉ khi nào tôi thấy mọi thứ đi đúng hướng,” Kiên đáp, ánh mắt kiêu ngạo.
Ngọc Diệp cảm thấy tâm trạng mình nặng nề. Cô không biết phải làm gì để giải quyết tình huống này. “Chúng ta nên đi thôi,” cô khẽ nói, cố gắng kéo Thiên Huy ra khỏi cuộc chiến lời nói này.
Khi họ rời quán cà phê, Đỗ Kiên đứng lại, quan sát bóng họ khuất dần. Một nụ cười thỏa mãn nở trên môi anh. Từng bước của kế hoạch đã được thực hiện, và giờ đây, chỉ cần chờ đợi thời cơ để khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn hơn nữa.
Trên đường về, Thiên Huy cảm thấy một cảm giác bất an. Những gì Kiên nói vẫn đeo bám trong tâm trí anh. Ngọc Diệp có thực sự ổn không? Anh không thể để sự nghi ngờ len lỏi vào mối quan hệ của họ.
“Thiên Huy, anh có sao không?” Ngọc Diệp hỏi, cảm nhận được sự im lặng của anh.
“Chỉ là một chút rắc rối,” Thiên Huy đáp, nhưng trong lòng anh biết rằng mọi thứ đang dần trở nên phức tạp hơn. Anh cần phải tìm cách bảo vệ Ngọc Diệp, không chỉ khỏi Kiên mà còn khỏi những âm mưu khác có thể đang rình rập.
Và như vậy, âm mưu đã bắt đầu, những mối quan hệ chao đảo, và trong cái thế giới đầy rẫy mưu mô này, họ sẽ phải tìm ra con đường cho riêng mình.