Đế Vương Lạnh Lùng

Chương 10: Đối đầu không thể tránh khỏi

Ngọc Diệp cảm thấy ngột ngạt khi Đỗ Kiên ngồi đối diện. Ánh mắt của hắn như một cái bẫy, chực chờ để nuốt chửng mọi hy vọng. Thiên Huy ngồi bên cạnh, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, nhưng Ngọc Diệp có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong từng cử chỉ của anh.

“Ngọc Diệp, cô có biết Thiên Huy thực sự là ai không?” Đỗ Kiên bắt đầu, giọng điệu như thể hắn đang dàn dựng một vở kịch. “Chắc chắn cô không muốn bị cuốn vào những âm mưu của một người như anh ta.”

“Đủ rồi, Đỗ Kiên!” Thiên Huy cắt ngang, giọng nói sắc như dao. “Hãy ngừng nói những điều vô nghĩa.”

Ngọc Diệp nhìn vào mắt Thiên Huy, tìm kiếm sự vững vàng. Cô không muốn tin vào những lời Đỗ Kiên, nhưng sự nghi ngờ lén lút len lỏi trong lòng. “Thiên Huy, anh có điều gì cần nói không?” cô hỏi, giọng run rẩy.

“Không có gì để nói cả,” anh đáp, nhưng Ngọc Diệp cảm thấy có gì đó không ổn. “Chúng ta hãy đi.”

Nhưng Đỗ Kiên không dễ dàng buông tha. “Cô có chắc chắn rằng mình biết rõ về người đàn ông ngồi bên cạnh mình không? Có thể những bí mật của anh ta sẽ khiến cô phải suy nghĩ lại.” Hắn nói, nụ cười đầy vẻ tự mãn.

Ngọc Diệp hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Tôi không cần biết bí mật của anh ấy. Tôi tin vào những gì tôi thấy.”

“Tin vào những gì bạn thấy?” Đỗ Kiên nhướn mày, giọng điệu đầy châm chọc. “Vậy thì, nếu như tôi cho cô xem một phần trong quá khứ của Thiên Huy, cô sẽ làm gì?”

Thiên Huy nghiến răng, ánh mắt tối lại. “Đỗ Kiên, nếu anh muốn chiến tranh, tôi sẽ không ngần ngại đáp trả.”

Ngọc Diệp cảm nhận được sự căng thẳng giữa hai người. Cô không muốn thấy Thiên Huy phải đối mặt với kẻ thù này, nhưng đồng thời cũng không thể phớt lờ những nghi ngờ đang lớn dần trong lòng. “Chúng ta không cần phải tranh cãi ở đây,” cô nói, cố gắng giữ không khí hòa hoãn. “Chúng ta hãy rời khỏi đây.”

“Rời khỏi sao?” Đỗ Kiên cười khẩy. “Cô không thể trốn tránh mãi được đâu, Ngọc Diệp. Sự thật sẽ tìm đến bạn.”

Ngọc Diệp đứng dậy, quyết tâm trong lòng. “Tôi sẽ không để anh thao túng tôi. Tôi tự tin vào quyết định của mình.”

Thiên Huy cũng đứng lên, nắm chặt tay Ngọc Diệp. “Chúng ta đi thôi,” anh nói, ánh mắt kiên định, không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương người mình yêu.

---

Sau khi rời khỏi quán cà phê, Ngọc Diệp thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự bất an vẫn đeo bám. “Thiên Huy, em…” cô ngập ngừng, không biết nên nói gì.

“Ngọc Diệp, anh sẽ bảo vệ em,” Thiên Huy cắt ngang, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm. “Đỗ Kiên sẽ không thể làm gì em.”

“Nhưng nếu những bí mật của anh được phơi bày?” Ngọc Diệp hỏi, giọng cô thấp hẳn đi.

“Anh sẽ không để điều đó xảy ra. Dù thế nào đi nữa, em là điều quan trọng nhất đối với anh,” Thiên Huy khẳng định, bàn tay anh nắm chặt hơn.

Ngọc Diệp cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu. “Em không muốn trở thành gánh nặng của anh.”

“Em không phải gánh nặng,” anh nói, giọng điệu nhẹ nhàng hơn. “Chúng ta sẽ vượt qua mọi thử thách này cùng nhau.”

---

Bên kia thành phố, Đỗ Kiên ngồi trong văn phòng, ánh mắt lạnh lùng quan sát màn hình máy tính. Hắn biết rằng mình cần phải có kế hoạch rõ ràng hơn để đạt được mục tiêu. “Ngọc Diệp sẽ không dễ dàng từ bỏ,” hắn tự nhủ, mỉm cười một mình. “Và Thiên Huy, hắn sẽ phải trả giá cho những gì hắn đã làm.”

Hắn lôi ra một tấm ảnh cũ, hình ảnh của Thiên Huy và những người trong gia đình. “Thời gian sẽ cho ta câu trả lời,” hắn thì thầm, ánh mắt lấp lánh đầy tham vọng.---

Về phần Ngọc Diệp, cô không thể ngừng suy nghĩ về cuộc đối đầu vừa rồi. Minh Tuấn gọi điện cho cô, giọng anh lo lắng. “Cậu có ổn không? Mình thấy có điều gì đó không đúng.”

“Không sao đâu, Minh Tuấn,” cô nói, nhưng sự lo lắng trong lòng không thể che giấu. “Chỉ là một chút căng thẳng.”

“Nghe này, nếu có gì cần, cậu hãy gọi cho mình,” Minh Tuấn khuyên, giọng anh chân thành.

Ngọc Diệp gật đầu, mặc dù anh không thấy. “Cảm ơn, mình sẽ nhớ.”

---

Thiên Huy quay trở về văn phòng, nơi mà ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ làm nổi bật những nét căng thẳng trên gương mặt anh. Anh ngồi xuống, suy nghĩ về mọi thứ đã diễn ra. Đỗ Kiên không phải là một đối thủ dễ đối phó. Hắn không chỉ nhắm vào anh mà còn muốn phá hoại mối quan hệ của anh với Ngọc Diệp.

“Anh không thể để điều đó xảy ra,” Thiên Huy tự nhủ, lòng kiên quyết dâng lên. “Cô ấy sẽ không phải gánh chịu bất kỳ điều gì từ cuộc chiến này.”

---

Ngày hôm sau, khi Ngọc Diệp đến công ty, cô cảm thấy không khí nặng nề. Các nhân viên đều lén nhìn nhau, bàn tán về những tin đồn xung quanh. Ngọc Diệp chạm mặt Lâm Kha, người bạn thân thiết của Thiên Huy.

“Cậu ổn chứ?” Lâm Kha hỏi, ánh mắt lo lắng. “Mọi chuyện đang trở nên phức tạp hơn, Đỗ Kiên không phải là người dễ đối phó.”

“Cảm ơn, Kha. Mình sẽ cố gắng,” Ngọc Diệp đáp, nhưng trong lòng cô lại nặng trĩu.

---

Thiên Huy quyết định gặp Đỗ Kiên để giải quyết mọi chuyện một lần cho tất cả. Cuộc gặp gỡ diễn ra trong một quán bar sang trọng, nơi mà ánh đèn lung linh như phản chiếu những mưu mô trong lòng người. “Tôi không muốn thêm bất kỳ rắc rối nào nữa,” Thiên Huy mở lời, giọng điệu cương quyết.

“Rắc rối? Tôi chỉ đang giúp Ngọc Diệp nhìn thấy sự thật,” Đỗ Kiên đáp, ánh mắt hắn đầy thách thức.

“Anh đang lợi dụng cô ấy. Tôi sẽ không để điều đó xảy ra,” Thiên Huy nói, giọng anh lạnh lùng.

Đỗ Kiên nhếch môi cười. “Rất tốt, nhưng tôi sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy. Hãy chuẩn bị cho những gì sắp tới.”

---

Ngọc Diệp trở về nhà, lòng đầy lo lắng. Cô không biết rằng cuộc chiến này sẽ ngày càng gay gắt hơn. Những bí mật và âm mưu vẫn đang chờ đợi ở phía trước. Cô cần phải mạnh mẽ hơn, không chỉ vì bản thân mà còn vì Thiên Huy.

---

Khi đêm xuống, Ngọc Diệp ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Những ánh đèn thành phố lấp lánh, nhưng trong lòng cô vẫn đầy mù mịt. Cô sẽ phải đối mặt với mọi thứ, không chỉ để bảo vệ tình yêu mà còn để tìm ra sự thật. “Mình sẽ không để bất kỳ ai chia rẽ chúng ta,” cô tự nhủ, quyết tâm trong lòng.

Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và Ngọc Diệp biết rằng cô cần phải chuẩn bị cho mọi điều tồi tệ nhất sắp tới.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn