Vài nam nhân cao lớn bịt mặt xuất hiện từ sau bóng tối, vây quanh lấy nàng như những bóng ma.
“Nương nương, chúng thần phụng mệnh của Nguyên Lệnh công tới để... hầu hạ người.”
Hương khí trong Noãn các rõ ràng có điểm bất thường.
Nguyên Mộ mới bước vào không bao lâu đã cảm thấy chân tay rã rời, thân thể mệt mỏi rệu rã. Nàng cố giữ trấn định, đưa mắt nhìn về phía những vị khách không mời mà đến kia, lạnh lùng nói: "Ta không cần người hầu hạ."
Nguyên Mộ hoàn toàn không thể hiểu nổi, những kẻ này làm cách nào có thể trà trộn vào một nơi quan trọng như thế này. Mặc dù kẻ đứng sau chúng là Nguyên Điệt với thủ đoạn thông thiên, nàng vẫn cảm thấy điều này thật không tưởng. Điều nàng càng không ngờ tới chính là phụ thân mình lại có thể điên cuồng đến mức độ này.
Ông ta vì sao lại nôn nóng đến vậy?
Ngón tay nàng giấu trong ống tay áo siết c.h.ặ.t, ánh mắt d.a.o động dữ dội: "Ta vốn không đáp ứng yêu cầu của phụ thân."
"Bổn cung là phi tần của Đế vương." Nguyên Mộ cố gượng sức chống trả: "Các ngươi nếu dám mạo phạm bổn cung, Bệ hạ nhất định sẽ không nương tay."
Thế nhưng nàng thật sự quá đỗi yếu ớt, những lời hư trương thanh thế ấy thốt ra cũng chỉ thấy sự vô lực. Bốn bề đều là những nam t.ử áo đen cao lớn, chúng phong tỏa lối đi khiến một kẽ hở cũng không lọt. Nguyên Mộ từng bước lùi về sau nhưng vòng vây lại ngày càng siết c.h.ặ.t.
"Lệnh công có mệnh, chúng ta không thể không nghe theo." Kẻ cầm đầu cất giọng trầm đục: "Mong nương nương bao dung cho."
Chẳng lẽ đối với chúng, mệnh lệnh của Nguyên Điệt còn đáng sợ hơn cả chiếu mệnh của Hoàng đế hay sao?
Nguyên Mộ ngã ngồi trên giường nệm, khuôn mặt tái nhợt lộ ra vẻ ửng hồng bất thường. Nàng vốn đã có chút men rượu, lúc này lại bị mùi hương của mê d.ư.ợ.c quấy nhiễu, khiến thần trí hỗn loạn không thành hình thù. Nhưng ngay khi nghe thấy những lời đó, nàng đột nhiên tỉnh ngộ.
Bọn chúng chính là t.ử sĩ do Nguyên Điệt âm thầm nuôi dưỡng.
Thời tiền triều loạn lạc, các hào môn đại tộc thường thích nuôi dưỡng t.ử sĩ để ngầm thực hiện việc ám sát, mưu phản. Sau mỗi cuộc mưu nghịch luôn thấp thoáng bóng dáng của t.ử sĩ, đó là những cỗ máy g.i.ế.c ch.óc không cảm xúc, coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng. Nguyên Mộ trước nay chỉ nghe danh, nay mới là lần đầu tận mắt chứng kiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng không khỏi cảm thấy tuyệt vọng, đôi môi mím c.h.ặ.t. Trong lúc hiểm nghèo, nàng theo bản năng nghĩ ngay đến Hoàng đế, thầm hy vọng hắn có thể phát giác sự biến mất của nàng mà kịp thời đến cứu giúp.
Nhưng Hoàng đế không hề hay biết, cũng chẳng hề nghĩ đến nàng.
Lavie
Đêm đại yến tân niên, Đế - Hậu nhất thiết phải cùng xuất hiện. Rượu quá ba tuần, Hoàng đế bước đến bên cạnh Hoàng hậu, hai người sóng vai đứng đó, trông như đôi bích nhân tương xứng nhất thế gian. Đây là dịp xã giao trọng đại, không đơn thuần chỉ là một bữa tiệc. Sự vụ trùng điệp, chẳng một ai nhớ đến Nguyên Mộ.
Sở Vương vốn đang cùng các tông thất t.ử đệ uống rượu, nửa chừng bị Hoàng đế gọi đi gặp các lão thần khai quốc. Có những người đã nhìn cậu ta lớn lên, thậm chí từng là sư phó đầu đời của cậu ta. Một vị văn thần tóc hoa râm, răng rụng thưa thớt thấy Sở Vương bèn lão lệ tung hoành: "Điện hạ, ngài đã trưởng thành thế này rồi."
Sở Vương diện hồng y, phong thái như ngọc thụ lâm phong, dáng người cao gầy nổi bật dưới ánh đèn cung đình. Cậu ta trông vừa giống một thiếu niên phong lưu, vừa mang vẻ trầm ổn của một thanh niên có thể độc đương nhất diện. Sở Vương khẽ động tâm, hiếm khi cậu ta nhẫn nại được lâu như vậy giữa đám công huân lão thần.
Hoàng đế vốn định đến giải vây cho đệ đệ, nhưng thấy cậu tư đứng giữa các lão nhân gia như một đứa cháu ngoan, hắn không nhịn được mà bật cười. Sở Vương vốn là một kẻ "vô dụng” điển hình, chỉ thích cưỡi ngựa b.ắ.n cung, thích du ngoạn và ăn mặc đẹp. Cậu ta vốn không được lòng những vị đại thần có nữ nhi chờ gả, họ đều tránh cậu ta thật xa. Nhưng trong mắt các bậc trưởng bối, không ai được yêu thích hơn vị tông thất t.ử đệ này.
Khi màn đêm buông xuống, Sở Vương mới thoát thân được. Cậu ta trở lại bên cạnh Hoàng đế, đôi mắt phượng vốn thanh tú giờ lộ vẻ mệt mỏi. Dù sao cũng vẫn là người thiếu niên. Hoàng đế đối với người thân duy nhất còn lại này vẫn luôn rất mực dung túng.
"Đi nghỉ ngơi một lát đi." Hắn cười nói: "Ngày mai không cần đệ phải lao tâm nữa."
Sở Vương tựa lưng vào cột, bỗng hỏi: "Tẩu tẩu không ở bên cạnh huynh sao?"
Trong trường hợp này, Hoàng đế sao có thể mang Nguyên Mộ theo. Hắn sủng ái nàng trong bóng tối nhưng những khoảnh khắc thế này không phải nơi nàng nên xuất hiện.
"Nàng ấy sao có thể vui vẻ khi ở cùng trẫm." Hoàng đế cười nhạt: "Tiết Thiên Thu lần trước, gọi mấy lần nàng ấy cũng không chịu tới."
Giọng hắn tùy ý, Sở Vương cũng không nghĩ ngợi nhiều. Bữa tiệc này dùng rượu mạnh, t.ửu lượng nữ quyến lại tầm thường, có lẽ Nguyên Mộ đã mệt mà tìm nơi nào đó nghỉ ngơi rồi. Sở Vương men theo bờ nước đi về phía Noãn Các. Cả một đêm dài, ngay cả cậu ta cũng bắt đầu thấy mỏi mệt.
Yến hội diễn ra bên bờ hồ, lúc giờ Tỵ còn chơi trò Khúc thủy lưu thương, vô cùng phong nhã. Nhưng tiết trời giá rét, mặt nước sớm đã đóng băng. Sở Vương đang đi, bỗng thấy mấy cung nữ vội vã chạy tới, giọng hạ thấp đầy hoảng hốt: "Xảy chuyện rồi! Sao lại thành ra thế này... Nghe nói là..."
“Nương nương, chúng thần phụng mệnh của Nguyên Lệnh công tới để... hầu hạ người.”
Hương khí trong Noãn các rõ ràng có điểm bất thường.
Nguyên Mộ mới bước vào không bao lâu đã cảm thấy chân tay rã rời, thân thể mệt mỏi rệu rã. Nàng cố giữ trấn định, đưa mắt nhìn về phía những vị khách không mời mà đến kia, lạnh lùng nói: "Ta không cần người hầu hạ."
Nguyên Mộ hoàn toàn không thể hiểu nổi, những kẻ này làm cách nào có thể trà trộn vào một nơi quan trọng như thế này. Mặc dù kẻ đứng sau chúng là Nguyên Điệt với thủ đoạn thông thiên, nàng vẫn cảm thấy điều này thật không tưởng. Điều nàng càng không ngờ tới chính là phụ thân mình lại có thể điên cuồng đến mức độ này.
Ông ta vì sao lại nôn nóng đến vậy?
Ngón tay nàng giấu trong ống tay áo siết c.h.ặ.t, ánh mắt d.a.o động dữ dội: "Ta vốn không đáp ứng yêu cầu của phụ thân."
"Bổn cung là phi tần của Đế vương." Nguyên Mộ cố gượng sức chống trả: "Các ngươi nếu dám mạo phạm bổn cung, Bệ hạ nhất định sẽ không nương tay."
Thế nhưng nàng thật sự quá đỗi yếu ớt, những lời hư trương thanh thế ấy thốt ra cũng chỉ thấy sự vô lực. Bốn bề đều là những nam t.ử áo đen cao lớn, chúng phong tỏa lối đi khiến một kẽ hở cũng không lọt. Nguyên Mộ từng bước lùi về sau nhưng vòng vây lại ngày càng siết c.h.ặ.t.
"Lệnh công có mệnh, chúng ta không thể không nghe theo." Kẻ cầm đầu cất giọng trầm đục: "Mong nương nương bao dung cho."
Chẳng lẽ đối với chúng, mệnh lệnh của Nguyên Điệt còn đáng sợ hơn cả chiếu mệnh của Hoàng đế hay sao?
Nguyên Mộ ngã ngồi trên giường nệm, khuôn mặt tái nhợt lộ ra vẻ ửng hồng bất thường. Nàng vốn đã có chút men rượu, lúc này lại bị mùi hương của mê d.ư.ợ.c quấy nhiễu, khiến thần trí hỗn loạn không thành hình thù. Nhưng ngay khi nghe thấy những lời đó, nàng đột nhiên tỉnh ngộ.
Bọn chúng chính là t.ử sĩ do Nguyên Điệt âm thầm nuôi dưỡng.
Thời tiền triều loạn lạc, các hào môn đại tộc thường thích nuôi dưỡng t.ử sĩ để ngầm thực hiện việc ám sát, mưu phản. Sau mỗi cuộc mưu nghịch luôn thấp thoáng bóng dáng của t.ử sĩ, đó là những cỗ máy g.i.ế.c ch.óc không cảm xúc, coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng. Nguyên Mộ trước nay chỉ nghe danh, nay mới là lần đầu tận mắt chứng kiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng không khỏi cảm thấy tuyệt vọng, đôi môi mím c.h.ặ.t. Trong lúc hiểm nghèo, nàng theo bản năng nghĩ ngay đến Hoàng đế, thầm hy vọng hắn có thể phát giác sự biến mất của nàng mà kịp thời đến cứu giúp.
Nhưng Hoàng đế không hề hay biết, cũng chẳng hề nghĩ đến nàng.
Lavie
Đêm đại yến tân niên, Đế - Hậu nhất thiết phải cùng xuất hiện. Rượu quá ba tuần, Hoàng đế bước đến bên cạnh Hoàng hậu, hai người sóng vai đứng đó, trông như đôi bích nhân tương xứng nhất thế gian. Đây là dịp xã giao trọng đại, không đơn thuần chỉ là một bữa tiệc. Sự vụ trùng điệp, chẳng một ai nhớ đến Nguyên Mộ.
Sở Vương vốn đang cùng các tông thất t.ử đệ uống rượu, nửa chừng bị Hoàng đế gọi đi gặp các lão thần khai quốc. Có những người đã nhìn cậu ta lớn lên, thậm chí từng là sư phó đầu đời của cậu ta. Một vị văn thần tóc hoa râm, răng rụng thưa thớt thấy Sở Vương bèn lão lệ tung hoành: "Điện hạ, ngài đã trưởng thành thế này rồi."
Sở Vương diện hồng y, phong thái như ngọc thụ lâm phong, dáng người cao gầy nổi bật dưới ánh đèn cung đình. Cậu ta trông vừa giống một thiếu niên phong lưu, vừa mang vẻ trầm ổn của một thanh niên có thể độc đương nhất diện. Sở Vương khẽ động tâm, hiếm khi cậu ta nhẫn nại được lâu như vậy giữa đám công huân lão thần.
Hoàng đế vốn định đến giải vây cho đệ đệ, nhưng thấy cậu tư đứng giữa các lão nhân gia như một đứa cháu ngoan, hắn không nhịn được mà bật cười. Sở Vương vốn là một kẻ "vô dụng” điển hình, chỉ thích cưỡi ngựa b.ắ.n cung, thích du ngoạn và ăn mặc đẹp. Cậu ta vốn không được lòng những vị đại thần có nữ nhi chờ gả, họ đều tránh cậu ta thật xa. Nhưng trong mắt các bậc trưởng bối, không ai được yêu thích hơn vị tông thất t.ử đệ này.
Khi màn đêm buông xuống, Sở Vương mới thoát thân được. Cậu ta trở lại bên cạnh Hoàng đế, đôi mắt phượng vốn thanh tú giờ lộ vẻ mệt mỏi. Dù sao cũng vẫn là người thiếu niên. Hoàng đế đối với người thân duy nhất còn lại này vẫn luôn rất mực dung túng.
"Đi nghỉ ngơi một lát đi." Hắn cười nói: "Ngày mai không cần đệ phải lao tâm nữa."
Sở Vương tựa lưng vào cột, bỗng hỏi: "Tẩu tẩu không ở bên cạnh huynh sao?"
Trong trường hợp này, Hoàng đế sao có thể mang Nguyên Mộ theo. Hắn sủng ái nàng trong bóng tối nhưng những khoảnh khắc thế này không phải nơi nàng nên xuất hiện.
"Nàng ấy sao có thể vui vẻ khi ở cùng trẫm." Hoàng đế cười nhạt: "Tiết Thiên Thu lần trước, gọi mấy lần nàng ấy cũng không chịu tới."
Giọng hắn tùy ý, Sở Vương cũng không nghĩ ngợi nhiều. Bữa tiệc này dùng rượu mạnh, t.ửu lượng nữ quyến lại tầm thường, có lẽ Nguyên Mộ đã mệt mà tìm nơi nào đó nghỉ ngơi rồi. Sở Vương men theo bờ nước đi về phía Noãn Các. Cả một đêm dài, ngay cả cậu ta cũng bắt đầu thấy mỏi mệt.
Yến hội diễn ra bên bờ hồ, lúc giờ Tỵ còn chơi trò Khúc thủy lưu thương, vô cùng phong nhã. Nhưng tiết trời giá rét, mặt nước sớm đã đóng băng. Sở Vương đang đi, bỗng thấy mấy cung nữ vội vã chạy tới, giọng hạ thấp đầy hoảng hốt: "Xảy chuyện rồi! Sao lại thành ra thế này... Nghe nói là..."