Đế Vương Bạc Tình Truy Thê Hỏa Táng Tràng 2

Chương 25

Nguyên Mộ vô cùng hối hận vì đêm qua đã nói những lời đó với hắn.

Chuyện đêm Nguyên tiêu tựa như một giấc mộng lớn, khi niềm vui xa dần, chỉ còn lại cảm giác đau đớn là chân thật.

Nguyên Mộ từ trong màn trướng ngồi dậy, nàng khoác thêm áo ngoài, bước ra khỏi nội điện rồi đi thẳng về phía phòng tắm.

Nhưng nàng còn chưa kịp đi vào, thị nữ đã vội vàng tâu: "Nương nương, Ngọc phu nhân và Nguyên tiểu thư đến gặp ngài, hai người họ đã chờ ở thiên điện một lúc lâu rồi."

Là Ngọc di nương cùng muội muội Nguyên Nhân.

Nguyên Mộ chẳng kịp đi tắm nữa, nàng sốt sắng hỏi: "Bọ họ đến từ khi nào?"

"Khoảng chừng một canh giờ trước ạ, khi đó ngài vẫn chưa tỉnh," thị nữ do dự nói, "Bệ hạ đã cố ý dặn dò, không được để bất kỳ ai quấy rầy ngài ngủ, cho nên..."

Nguyên Mộ vừa vội vã thay quần áo vừa dồn dập nói: "Không sao."

Nàng nói tiếp: "Lần sau có chuyện như vậy cứ trực tiếp gọi ta thức dậy là được."

Hai cung nữ khác tiến vào phụng dưỡng Nguyên Mộ khoác lên mình bộ váy áo phức tạp nhiều tầng. Nàng vì quá vội vàng nên dải dây bên hông suýt chút nữa thắt nút rối.

Cung nữ chải tóc có đôi tay khéo léo, nhẹ nhàng trấn an: "Nương nương đừng nóng vội, thêm hai hạ nữa là xong rồi."

Vội vàng thay trang phục, rửa mặt súc miệng xong xuôi, Nguyên Mộ liền đi thẳng tới thiên điện.

Đầu xuân thời tiết đã bớt lạnh. Ánh nắng sau giờ Ngọ rất đẹp, chiếu lên người hai mẹ con đang ngồi trên giường nệm, như khoác lên họ một tầng ánh sáng ấm áp. Vô tình khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

Trên người Nguyên Mộ vẫn còn chút mệt mỏi, xương khớp nhức mỏi không thôi. Nhưng ngay khi trông thấy Ngọc di nương và Nguyên Nhân, trên mặt nàng lập tức không thể đè nén mà nở nụ cười: "Di nương, muội muội!"

Y phục của hai người vô cùng trang nhã lịch sự. Chợt nhìn qua cứ tưởng là quý phụ thế gia đang dẫn theo ái nữ. Chẳng ai có thể ngờ rằng họ đã phải lãng phí nhiều năm như vậy ở trang viện.

Ngọc di nương thấy Nguyên Mộ đi vào thì nét mặt tràn ngập niềm vui, lập tức dắt Nguyên Nhân tiến lên ôm c.h.ặ.t lấy nàng.

Bà sờ sờ gương mặt Nguyên Mộ, đau lòng nói: "Con lại gầy đi rồi, A Lạc."

Nguyên Mộ không hề gầy đi. Nàng sống cùng hoàng đế, mỗi ngày ăn uống đều bị hắn giám sát, sao có thể đột nhiên gầy đi được? Là do di nương đau lòng thương xót nàng nên mới cảm thấy nàng gầy đi mà thôi.

Nguyên Mộ vô cùng kinh hỷ hỏi: "Di nương, sao hai người lại đột nhiên tới đây? Có chuyện gì sao?"

Nụ cười trên mặt Ngọc di nương khựng lại. Bà đẩy Nguyên Nhân ra trước mặt, cười nói: "Ôi chao, còn chẳng phải tại muội muội con sao, ngày nào cũng nhắc tới con, bảo là nhớ con."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một bên mắt của Nguyên Nhân không nhìn thấy gì, khi đêm tối buông xuống, thị lực của nàng cũng kém hơn người khác rất nhiều. Khi còn nhỏ nàng ăn uống không tốt, sống cũng khổ cực, nay đã mười lăm tuổi mà vóc dáng vẫn nhỏ hơn nhiều so với bạn đồng lứa.

Nguyên Mộ hơi cúi người, xót xa xoa gương mặt Nguyên Nhân.

"A tỷ cũng rất nhớ em." Giọng nàng nhỏ nhẹ.

Nguyên Nhân so với Nguyên Mộ lại càng không giỏi bày tỏ cảm xúc. Nàng là một cô gái ít nói, lúc nào cũng ngoan ngoãn trầm lặng, ngoan đến mức khiến người ta đau lòng.

Bọn họ đã tới đây cả canh giờ mà cũng không giục người vào gọi nàng thức dậy.

Nghĩ đến đây, Nguyên Mộ vỗ nhẹ lên trán mình, vội vàng hỏi: "Di nương, hai người vẫn chưa dùng bữa đúng không?"

Ngọc di nương rạng rỡ nụ cười: "Không sao đâu A Lạc, chúng ta..."

Nhưng nhận được câu trả lời phủ định, Nguyên Mộ lập tức sai người truyền thiện. Nàng đối với bản thân chưa từng chu đáo đến thế.

Họ Nguyên vốn là đế họ tiền triều. Tổ tiên của Nguyên Mộ là chú ruột của mạt đế, thuộc chi tộc có địa vị rất lớn trong tông thất.

Sau khi trở về Nguyên gia, di nương và muội muội chắc là sống không tệ. Mặc dù vậy, họ cũng không có tư cách xuất hiện ở các buổi yến tiệc trong cung đình, càng miễn bàn đến việc thưởng thức kiệt tác của chủ bếp T.ử Vi Điện.

Thức ăn dọn lên, Nguyên Mộ ngồi cùng Ngọc di nương và Nguyên Nhân dùng bữa. Trước đây ở trang viện họ cũng như thế này, bữa sáng bữa tối đều ăn cùng nhau.

Những cơ thiếp hoàn toàn thất sủng bị đẩy tới trang viện, người hầu cũng chẳng buồn đối xử t.ử tế, thức ăn nơi đó không hề tốt, mùa đông vải vóc than củi cũng luôn thiếu hụt. Nhưng thời gian mà Nguyên Mộ hoài niệm nhất lại chính là khoảng thời gian sống chung ấy.

"Di nương nếm thử đi," nàng cười nói, "đây là món sở trường của chủ bếp đấy."

Ăn uống trong cung vô cùng cầu kỳ tinh tế. Nguyên Mộ vừa giới thiệu cho di nương và muội muội, vừa dùng đũa chung gắp thức ăn cho hai người. Trải qua một bữa trưa, bản thân nàng lại chẳng ăn được bao nhiêu.

Dùng xong bữa trưa, Nguyên Mộ dắt họ ra hiên hóng gió thưởng cảnh.

"Con chỉ tạm thời ở bên này thôi," nàng nhẹ giọng nói, "Lần sau nếu di nương tới nhớ báo trước một tiếng, phong cảnh bên Thanh Ninh Cung thực ra còn đẹp hơn nhiều."

Lavie

Mắt Nguyên Mộ sáng lên, nàng rất nghiêm túc trò chuyện nên hoàn toàn không nhận ra dáng vẻ gò bó của muội muội Nguyên Nhân.

Nụ cười trên mặt Ngọc di nương càng sâu hơn.

"A Lạc nhà chúng ta thật lợi hại," giọng bà nịnh nọt kiều mị, "nay đã là chủ của một cung rồi."

Bản lĩnh nịnh hót người khác của Ngọc di nương dường như là bẩm sinh. Khi còn trẻ bà rất được Nguyên Điệt sủng ái, bằng không cũng không sớm có con như vậy. Nhưng cũng chính vì khi đó Ngọc di nương quá được sủng ái nên mới trở thành cái gai trong mắt các thiếp thất khác trong phủ, để rồi chuốc lấy kết cục t.h.ả.m hại.