Đế Vương Bạc Tình Truy Thê Hỏa Táng Tràng 2

Chương 13

Khi Ngài đang nói lời kết thúc buổi nghị sự, từ nội điện bỗng nhiên vang lên một tiếng mèo kêu thất thanh. Một chú mèo trắng muốt lông dài vội vàng lăn ra ngoài điện, theo sau nó là một thiếu nữ đang chật vật đuổi theo. Nàng khoác một chiếc áo choàng lông chồn tuyết trắng, trông tuổi đời còn rất trẻ, nét mặt vẫn còn vương chút ngây thơ của trẻ nhỏ, hoảng hốt gọi lớn: "Meo meo, lại đây!"

Chiếc áo choàng lông chồn của nàng trắng muốt không một sợi lông tạp, nhưng so với gương mặt xinh đẹp thanh tú của nàng thì chiếc áo choàng ấy vẫn còn kém xa. Chú mèo Ba Tư chạy rất nhanh, cũng may nội thị thân cận bên cạnh Hoàng đế nhanh tay lẹ mắt, lập tức tóm gọn chú mèo trắng dâng trả lại cho nàng.

Vị nội thị lớn tuổi mỉm cười cung kính nói: "Nương nương cẩn thận một chút."

Thiếu nữ ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt, không dám lên tiếng, chỉ khẽ ngước mắt nhìn về phía Hoàng đế. Hoàng đế nhìn nàng một cái, nhàn nhạt bảo: "Trở về đi."

Nàng vội vã hành lễ rồi lập tức xoay người rời đi. Đây rõ ràng là hành vi thất nghi ngay trước mặt Thiên t.ử, thế nhưng Hoàng đế lại không hề trách phạt nửa lời, cứ thế nhẹ nhàng bỏ qua cho nàng.

Những người ngồi quanh chủ điện đều là những quyền thần chính nhất phẩm, chính nhị phẩm bậc nhất trong triều. Họ ngơ ngác nhìn theo bóng lưng thiếu nữ kia, cứ ngỡ đó là vị công chúa nào. Chỉ có Nguyên Điệt và Yến bộc dạ là sắc mặt thoáng biến đổi khôn lường.

Sau khi bế mèo trở lại nội điện, Nguyên Mộ cảm thấy cả người hoảng loạn vô cùng. Nàng vùi gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ vào trong chăn gấm, hồi lâu vẫn không có dũng khí ngẩng đầu lên.

Một khắc sau, Hoàng đế sai người truyền gọi nàng qua điện. Nguyên Mộ mới khó nhọc gượng dậy bước đi. Nhưng khi bước vào điện và nhìn thấy Nguyên Điệt đang ngồi trên chiếc ghế thái sư, toàn bộ m.á.u huyết trong người nàng bỗng chốc đông cứng lại.

Cảnh tượng của đêm hôm ấy như chiếc đèn kéo quân không ngừng tái hiện trước mắt Nguyên Mộ. Tình cảm của nàng dành cho phụ thân vốn không hề sâu đậm, ngay cả khi ông ta từng chỉ vào mặt nàng mà mắng nhiếc: "Tại sao người nhiễm bệnh không phải là ngươi mà lại là Nguyên Oanh!", Nguyên Mộ cũng không có cảm xúc gì quá lớn. Nàng ở điểm này rất giống Hoàng đế, họ đều cho rằng tình cảm là thứ vô cùng quý giá, chỉ nên dành cho những người thực sự quan trọng mà thôi.

Thế nhưng sau đêm hôm ấy, Nguyên Mộ không cách nào giữ nổi sự bình tĩnh được nữa. Ngay khi vừa nhìn thấy Nguyên Điệt, trong lòng nàng liền dâng lên một nỗi bài xích mãnh liệt.

Giọng Nguyên Mộ khẽ run rẩy: "Tại sao ông lại ở đây?"

Nàng vừa sợ hãi ông ta, lại vừa cảm thấy ghê tởm đến mức muốn nôn mửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đã nửa tháng trôi qua kể từ sự việc đêm hôm đó. Thế nhưng mỗi lần bị ác mộng làm cho bừng tỉnh, trước mắt Nguyên Mộ vẫn luôn hiện ra gương mặt của Trương Khâm. Nghĩ đến t.h.i t.h.ể hắn nằm co quắp giữa Noãn các, nàng lại chẳng thể nào ngủ yên, dùng bữa cũng không thấy ngon miệng.

Thực ra, đây không phải lần đầu tiên Nguyên Mộ chứng kiến cảnh tượng c.h.ế.t ch.óc đáng sợ như vậy. Thuở Kinh Triệu gặp nạn binh đao, nàng từng thấy vô số cảnh tượng thê lương, t.h.ả.m khốc hơn gấp bội, thậm chí còn từng tận mắt đi qua những nơi m.á.u chảy thành sông. Nhưng đây là lần đầu tiên Nguyên Mộ tự tay tước đi mạng sống của một người.

Máu tươi nóng hổi phun trào b.ắ.n đầy mặt nàng, dòng m.á.u sệt dính theo cánh tay nhỏ xuống, trở thành một cơn ác mộng dai dẳng không cách nào thoát ra nổi. Mà kẻ khơi mào cho tất cả chuyện này lại chính là phụ thân của nàng. Chỉ bởi vì ông ta muốn nàng sớm ngày mang long thai, sinh hạ một hoàng t.ử.

Nguyên Mộ nhìn Nguyên Điệt với ánh mắt đầy cảnh giác hệt như một con thú nhỏ đang rơi vào trạng thái phòng thủ tột độ, toàn thân căng thẳng, mặt mày lộ rõ vẻ căm ghét khôn cùng.

Trái ngược với nàng, thần sắc của Nguyên Điệt lại ung dung đến mức quá độ. Ông ta lúc nào cũng giữ vẻ đạo mạo thanh cao như thể mọi sự trên đời đều chẳng liên quan đến mình, trông thì giống một bậc danh sĩ phong lưu, nhưng thực chất lại là kẻ lợi d.ụ.c huân tâm, không từ thủ đoạn.

Nguyên Điệt thong thả lên tiếng: "Tự nhiên là nhận lời mời của Bệ hạ, tới thăm Chiêu nghi nương nương."

Lavie

"Ta không cần ông tới thăm," Nguyên Mộ hiếm khi để lộ vẻ sắc sảo, nghiêm giọng nói: "Ông..."

Nàng rất muốn thốt ra những lời cay độc nhất để sỉ vả Nguyên Điệt. Nhưng chưa kịp nói hết câu thì Hoàng đế đã trở về. Ngài đã thay một bộ thường phục tay áo rộng, trên thân áo thoang thoảng hương thơm thanh nhã.

Nghe thấy trong chủ điện dường như có tiếng tranh chấp, Ngài khẽ hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Nguyên Điệt là vị đại thần rường cột được Hoàng đế vô cùng tin cẩn. Ông ta có công phò tá từ thuở Ngài còn ở tiềm để, lại trung thành tận tụy nên rất được trọng dụng. Trong những năm tháng loạn lạc, ông ta đã liều c.h.ế.t che chở và dốc sức tương trợ, giúp cho địa vị của mình trong triều vững chắc tới mức không ai có thể lay chuyển nổi. Gốc rễ để duy trì quyền lực của ông ta không phải là việc kết bè kéo cánh, mà chung quy vẫn là thánh sủng của đế vương.

Hơn nữa, Nguyên Điệt không phải là kẻ chỉ có hư danh hay kế thừa tước vị tổ tiên. Năng lực của ông ta vô cùng xuất chúng, những năm gần đây làm tể làm tướng, khiến cho các vị khai quốc công thần từng được vẽ tranh công trạng trên gác Lăng Yên hay điện Cam Tuyền cùng hậu duệ của họ đều phải lu mờ trước tài năng của ông ta.

Nguyên Hoàng hậu nhiều năm độc sủng, bên cạnh sự thiên vị của Hoàng đế thì phần lớn là nhờ vào sự hậu thuẫn vững chắc của Nguyên Điệt ở phía sau. Tiền triều và hậu cung vốn là một thể thống nhất. Chẳng dẫu Nguyên Mộ có ngây ngô với chuyện triều chính đến đâu thì nàng vẫn hiểu rõ đạo lý này. Dẫu có một trăm nàng gộp lại, e rằng phân lượng trong lòng Hoàng đế cũng chẳng bằng một góc của Nguyên Điệt.