Lý Tùng đứng trong góc tối của đại sảnh, quan sát mọi người đang tụ tập. Những ánh đèn chao đảo chiếu lên khuôn mặt nghiêm nghị của hắn, nhưng nụ cười lạnh lẽo vẫn không rời khỏi môi. Hắn biết rằng thời điểm này là cơ hội để gieo rắc sự nghi ngờ giữa những thành viên trong nhóm của Lý Thần.
“Nghe nói Lý Thần đã có dấu ấn bất tử trong tay?” Lý Tùng lén lút thì thầm với một trong những người lính của Đổng Thiên. “Chắc chắn hắn sẽ không chia sẻ sức mạnh đó với ai khác. Các ngươi hãy cẩn thận.”
Người lính gật đầu, ánh mắt hoang mang. Hắn không biết nên tin vào lời Lý Tùng hay không, nhưng sự nghi ngờ đã bắt đầu len lỏi trong tâm trí. Hắn rời đi, mang theo những hạt giống bất an.
Trong một góc khác của đại sảnh, Lý Thần đang bàn bạc cùng Trần Lâm và Vương Thư. Họ thảo luận về kế hoạch sắp tới, nhưng không khí trở nên căng thẳng khi Trần Lâm đột ngột lên tiếng.
“Lý Thần, nếu chúng ta không thể tin tưởng nhau, thì làm sao có thể chiến thắng?” Anh ta nhìn thẳng vào mắt Lý Thần, nhưng sự nghi ngờ trong giọng nói của anh càng khiến không khí thêm ngột ngạt.
“Cậu đang nghi ngờ tôi?” Lý Thần hỏi, ánh mắt trở nên sắc bén.
“Không phải tôi, nhưng… mọi thứ đang trở nên phức tạp. Có thể có kẻ thù ngay bên cạnh chúng ta,” Trần Lâm đáp, giọng điệu lo lắng.
Vương Thư chen vào, “Chúng ta cần phải tập trung vào mục tiêu lớn hơn. Đừng để sự nghi ngờ chia rẽ chúng ta!”
Nhưng những lời của cô không thể xoa dịu được bầu không khí. Những gì Lý Tùng gieo rắc đã bắt đầu nảy mầm, và sự hoài nghi giữa các thành viên đã khiến nhóm của Lý Thần trở nên lạc lối.
Lý Tùng ở bên ngoài quan sát, hài lòng với diễn biến. Hắn không chỉ muốn chia rẽ mà còn muốn biến những người từng là đồng minh thành kẻ thù. “Chúng ta sẽ không cần đến sức mạnh của dấu ấn,” hắn lẩm bẩm, “Chỉ cần sự nghi ngờ và chia rẽ.”
Tối hôm đó, trong khi nhóm của Lý Thần tranh cãi, Lý Tùng tiếp tục công việc của mình. Hắn tìm cách gặp gỡ những thành viên khác trong nhóm, khéo léo khơi gợi sự nghi ngờ. “Trần Lâm dường như không tin tưởng vào quyết định của Lý Thần,” hắn nói với một chiến binh khác. “Liệu hắn có thực sự trung thành không?”
Những lời này tiếp tục lan truyền, như những đốm lửa nhỏ trong một cánh rừng khô. Mỗi người trong nhóm đều cảm thấy lo lắng, và lòng trung thành bắt đầu lung lay.
Ngày hôm sau, khi họ tập hợp để chuẩn bị cho cuộc chiến, không khí trong nhóm vẫn nặng nề. Lý Thần đứng giữa, cố gắng khôi phục tinh thần cho mọi người. “Chúng ta đã trải qua nhiều khó khăn và cùng nhau vượt qua chúng. Đừng để sự nghi ngờ phá hủy những gì chúng ta đã xây dựng!”Nhưng những ánh mắt nhìn nhau đã không còn sự tin tưởng như trước. Vương Thư cảm nhận được sự căng thẳng và quyết định phải hành động. “Tôi tin vào Lý Thần, và tôi tin vào lý tưởng của chúng ta. Ai đồng ý thì hãy đứng về phía tôi!”
Một số người vỗ tay, nhưng không phải tất cả. Trần Lâm vẫn đứng im, ánh mắt đăm chiêu. “Tôi cũng tin tưởng, nhưng…”
“Nhưng cái gì?” Vương Thư hỏi, giọng mạnh mẽ. “Nếu không có sự tin tưởng, chúng ta sẽ không bao giờ thắng được!”
Cuộc tranh luận tiếp tục, nhưng Lý Thần cảm thấy như thể mình đang đứng giữa một cơn bão. Hắn biết rằng sự chia rẽ này sẽ dẫn đến những điều tồi tệ hơn. “Chúng ta không thể để những nghi ngờ làm yếu đi sức mạnh của mình. Chúng ta phải đứng vững!”
Nhưng nỗi lo lắng không thể xóa nhòa. Lý Tùng đứng từ xa, nhìn thấy kế hoạch của mình đang phát huy tác dụng. Hắn cười khẩy, “Chỉ cần thêm một chút nữa, và tôi sẽ khiến họ tự hủy diệt.”
Trong khi đó, Trần Lâm và Vương Thư vẫn tiếp tục tranh luận. “Tôi không thể chiến đấu bên cạnh một người mà tôi không tin tưởng,” Trần Lâm nói, giọng anh đượm buồn.
“Đừng để những lời dối trá làm lung lay quyết tâm của chúng ta!” Vương Thư đáp, nhưng cô cũng cảm thấy chao đảo.
Lý Thần đứng giữa, cảm nhận được sức nặng của tình hình. Hắn phải tìm cách khôi phục niềm tin, nhưng sự phân rã đã bắt đầu ngấm sâu. Từng giây từng phút trôi qua, hắn biết rằng cuộc chiến không chỉ là đánh bại kẻ thù bên ngoài mà còn phải đối mặt với những kẻ thù bên trong.
“Chúng ta sẽ không gục ngã,” Lý Thần hô lớn, “Hãy cho tôi một cơ hội để chứng minh mình! Chúng ta cùng nhau vượt qua mọi thử thách, và tôi sẽ không để bất kỳ ai thất vọng!”
Nhưng không ai trả lời. Họ đứng đó, ánh mắt lấp lánh sự nghi ngờ. Lý Thần cảm nhận được sự bất an trong lòng, và một nỗi sợ hãi dâng trào. Liệu hắn có thể cứu vãn tình hình trước khi quá muộn?
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, Lý Tùng lẩn khuất trong bóng tối, âm thầm lên kế hoạch cho bước tiếp theo. Hắn biết rằng sự chia rẽ đã bắt đầu, và hắn sẽ không ngừng lại cho đến khi mọi thứ trở nên hỗn loạn. Những mưu kế của hắn sẽ không dừng lại ở đây. Cuộc chiến này vẫn còn dài, và hắn đã sẵn sàng cho những cú sốc tiếp theo.
Lý Thần, trong khi đó, cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực. Cuộc chiến không chỉ là với kẻ thù bên ngoài mà còn là với chính những người bạn của mình. Hắn cần phải tìm cách khôi phục lòng tin trước khi mọi thứ trở nên quá muộn. Nhưng sự nghi ngờ đã ăn sâu vào tâm trí của từng người, và Lý Thần biết rằng con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai.